Thất thủ - Ngoại truyện 2

Hôm nay chẳng muốn uống một chén rượu nào, Văn Tĩnh Nam mỉm cười mặt không đổi sắc, từ chối tất cả mọi người đến kính rượu mà không để lộ dấu vết. 

Anh trông về phía Quan Đào bên cạnh, cái gã này như thể mặt trời ban trưa, mấy bộ phim liền đều doanh thu bùng nổ, ban giám đốc thậm chí còn có ý định chia hoa hồng cổ đông cho ông ta để giữ chân ông ta ở Đế Thiên. Nhưng Văn Tĩnh Nam lại phản đối. 

Làm một giám đốc, mặc dù anh còn trẻ, nhưng anh từ bé đã lớn lên trong giới giải trí sặc sỡ phù du, nhìn rõ mồn một mọi thứ từ lâu rồi. 

Quan Đào rất giỏi trong việc khai thác một đề tài hấp dẫn nào đó, cộng thêm tình tiết cốt truyện hùa theo gu của khán giả, đẩy cao doanh thu. Nhưng chỉ dựa vào thủ đoạn này thôi thì không thể lâu dài được. 

Triệu Nguyên ngồi đối diện đang cười ngại ngùng. Đây là một nhà làm phim thực dụng bước từng bước vững chãi lên con đường các đạo diễn hàng đầu. Đáng tiếc là quá thực dụng, ông ta chỉ có thể đạo diễn các bộ phim tầm trung, nếu kịch bản không đủ quả quyết, phim của ông ta sẽ chẳng có chút tác động nào. Ông ta có được tiếng tăm ngày hôm nay, là dựa vào sự công nhận của đám học giả đối với phong cách đạo diễn rập khuôn kinh điển phù hợp của ông ta. Loại người này có một thái độ nghiêm túc đối với phim ảnh, nhưng sẽ mãi mãi không có sự đột phá. 

Văn Tĩnh Nam kéo cà vạt của mình, thầm thở dài. 

Bất kể ai cũng được, hãy cho anh thấy một thứ gì đó khác biệt đi. 

Nếu không thì… thế giới này hết sức nhạt nhẽo. 

Các nhà đầu tư bên cạnh đang động tay động chân với Hứa Sơ Ảnh mới debut, cô gái trẻ dám tức giận nhưng không dám nói gì. 

Chậc chậc chậc, nhẫn nhịn gian khổ thế chẳng thà dứt khoát oà khóc đi. 

Lúc này, hứng thú duy nhất của Văn Tĩnh Nam chính là xem cô newbie này lúc nào mới rơi lệ. 

Bị chuốc thêm liền ba bốn chén nữa, Văn Tĩnh Nam đã hơi không nhịn nổi, phụ nữ ấy mà, rốt cuộc thì vẫn được đàn ông thương yêu, chứ không phải bị bắt nạt thế này. 

Nhưng chỉ có kẻ mạnh mới sống sót được. 

Văn Tĩnh Nam tuyệt đối sẽ không ra mặt can thiệp, huống hồ hoàn toàn không đáng đắc tội các nhà đầu tư chỉ vì một cô newbie vô danh. 

"Hầy… không uống được thì đừng uống nữa." 

Giọng nói không lớn lắm, nhưng Văn Tĩnh Nam nghe rất rõ ràng. 

Ồ, đó là trợ lí đạo diễn của Triệu Nguyên. 

Tên gì ấy nhỉ? Phải rồi, là Lâm Dược, một tên ngốc làm việc không có đầu óc , mặc dù Triệu Nguyên đã nhắc tới việc cái gã này rất có tài năng, tương lai nhất định sẽ toả sáng nhiều lần. Đáng tiếc là, không thích nịnh bợ, cũng không biết phải làm hài lòng các nhà sản xuất ra sao, loại người này không khôn lên nổi. 

"Giám đốc Ân à, anh không biết đâu, cái cô newbie của chúng tôi ấy à, lúc bình thường thì không sao, nhưng vừa say rượu là cắn người ngay, sợ lắm luôn." Lâm Dược khuyên nhủ rất nghiêm túc. 

Giám đốc Ân uống phê cả người, khua tay một cái, suýt thì vỗ lên mặt Lâm Dược, "Cậu nói bậy!" 

Lâm Dược nhếch mép bật cười, "Giám đốc Ân, thật sự không nói bậy đâu, anh xem tay tôi này, chẳng phải cô ấy cắn sao! Tôi còn phải đi tiêm phòng uốn ván đó!" 

Xắn tay áo lên, bắp tay hắn quả nhiên có một dấu răng. 

Giám đốc Ân sững người, ngờ vực nhìn cô gái bên cạnh, "Thật sự không nhìn ra, sức cô khoẻ vậy đó!" 

Câu nói vừa dứt, cô gái bụm miệng đứng dậy lao ra cửa. 

Lâm Dược cũng đứng dậy theo, "Tôi đi xem sao, không thể để cô ấy nôn oẹ bừa bãi làm mất mặt Đế Thiên chúng tôi được!" 

Bữa cơm không biết vị này kết thúc, Văn Tĩnh Nam chậm rãi lái xe lượn quanh trong màn đêm, gió đêm khẽ vờn, chỉ mong có thể thổi bay hết mùi rượu trên người anh. 

Phương Diệp, cấp dưới đắc lực nhất của anh từng nói: "Giám đốc Văn, việc anh thích thú nhất chính là khi tất cả mọi người đều say xỉn, chỉ có mình anh còn tỉnh táo." 

Nếu có thể, anh cũng hi vọng có gì đó có thể khiến anh hoàn toàn say nhè. 

Trên vỉa hè trước mặt có một bóng người lảo đảo. 

Văn Tĩnh Nam hơi lái xe lại gần, mới phát hiện ra là Lâm Dược đang cõng cô newbie say bất tỉnh nhân sự Hứa Sơ Ảnh. 

Anh không nhìn thấy nét mặt hắn, chỉ biết rằng hắn đang cõng cô gái không hề quen biết này một cách rất nghiêm túc. 

"Lâm Dược!! Anh nói xem anh hồ đồ đến bước đường ngày hôm nay… có ý nghĩa gì chứ! Dát đường cho người ta! Nhìn sắc mặt kẻ khác! Quan Đào bảo anh liếm giày cho lão anh cũng làm! Có phải hay không!" 

Hứa Sơ Ảnh nồng nặc mùi rượu gào thét, không ngừng đập mạnh vào vai Lâm Dược. 

Lâm Dược thở dài, xốc Hứa Sơ Ảnh lên. 

"Nếu như liếm giày Quan Đào có thể cho tôi làm phim thì tôi sẽ liếm ngay." 

Giọng nói của hắn rất bình thản, hờ hững đến mức không quan tâm hơn thiệt gì. 

"Mứt! Quay phim có thể làm anh mê mẩn thế sao… anh giả vờ…" 

"Chờ đến khi cô thật lòng yêu thích một cái gì đó, không phải nó thì không được, cô sẽ hiểu được cảm giác của tôi. Nếu như không cần bỏ ra chút nỗ lực, không cần phải buông bỏ lòng tự trọng cũng có thể đạt được cơ hội mình muốn, thì làm sao học được cách trân trọng nó?" 

Giọng nói của hắn không lớn lắm, nhưng trên đường phố rạng sáng yên tĩnh, nó men theo bầu không khí se lạnh lan toả, trong khoảnh khắc chạm tới Văn Tĩnh Nam, nó đã chi phối tâm tình của anh. 

Lâm Dược đi đến dưới nhà Hứa Sơ Ảnh, rút chìa khoá của cô ra, mở cửa chống trộm. 

Văn Tĩnh Nam ngồi trong xe, nhìn đồng hồ. 

Được thôi, nếu như cậu đúng là một chính nhân quân tử, vậy tôi sẽ xem cậu mất bao thời gian để đi ra. 

Cửa sổ nhà Hứa Sơ Ảnh sáng đèn, chỉ sau vài phút đồng hồ lại phụt tắt. 

Văn Tĩnh Nam bất giác quay xe né ánh đèn đường, Lâm Dược bước ra ngoài. 

Hắn căn bản không nhìn thấy Văn Tĩnh Nam. Muộn thế này rồi, chẳng còn xe bus nữa, Lâm Dược vừa đi vừa gọi điện thoại, không ngừng cúi đầu nhận lỗi, hình như bị vợ quát mắng đến mức cô đơn hiu quạnh. 

Văn Tĩnh Nam thở dài, loại đàn ông này, chẳng có địa vị gì trong nhà, sự nghiệp cũng chẳng xuất sắc, Văn Tĩnh Nam căn bản không tưởng tượng nổi rằng những lời vừa rồi thế mà lại là do hắn thốt ra. 

Sáng sớm hôm sau, Văn Tĩnh Nam nhìn cuốn sổ kế hoạch trên bàn, bấm số gọi thư kí. 

"Hừm, cái bộ phim ngắn bảo vệ môi trường làm công ích đó giao cho Lâm Dược đi." 

"Giám đốc Văn… Lâm Dược nào cơ ạ?" Thư kí ngập ngừng hỏi. 

"Cái cậu trợ lí của Triệu Nguyên ấy." 

Chuyện này chẳng qua chỉ là Văn Tĩnh Nam nhất thời có hứng, anh nhanh chóng quên bẵng mất tiêu Lâm Dược và bộ phim ngắn đó. 

Tới tận hai tháng sau, thư kí chuyển thư của tổ chức bảo vệ môi trường quốc tế cho Văn Tĩnh Nam. 

Không ngờ cái bộ phim ngắn làm công ích đó lại được tổ chức bảo vệ môi trường quốc tế chọn làm phim ngắn xuất sắc nhất năm. 

Văn Tĩnh Nam sờ lông mày của mình, chắc là… cái tên Lâm Dược đó đúng là không vô dụng như bề ngoài. 

Anh nhìn sổ kế hoạch trước mặt mình, lại bấm số gọi thư kí. 

"Đạo diễn Triệu có nhắc đến xu hướng gần đây của Lâm Dược không?" 

"À… Hình như đạo diễn Triệu có nói, Lâm Dược muốn quay một bộ phim về làm mẹ đơn thân, nhưng đề tài không đủ tính thương mại hoá, mãi không tìm được nhà đầu tư." 

"Cần bao nhiêu tiền?" 

"Phim kinh phí thấp, bao gồm cả chi phí cát xê cho diễn viên, khoảng ba đến năm triệu chăng." 

"Vậy thì đầu tư cho cậu ta bằng danh nghĩa cá nhân của tôi đi… Nhưng toàn bộ doanh thu phòng vé của bộ phim đều phải thuộc về tôi, cậu ta chỉ được nhận lương cứng của đạo diễn thôi, cô hỏi xem cậu ta có đồng ý không." 

"… Giám đốc Văn, ngộ nhỡ không thu hồi đủ vốn thì sao?" 

"Văn Tĩnh Nam tôi có không dưới năm trăm triệu, năm triệu đã là gì?" 

Văn Tĩnh Nam không ngờ rằng Lâm Dược lại đồng ý. Lương đạo diễn anh cho hắn chỉ vỏn vẹn năm mươi nghìn tệ. Văn Tĩnh Nam cố ý để bộ phim kinh phí thấp này đi cạnh tranh với các phim bom tấn dịp hè, cho nó phát hành vào cuối tháng sáu, được công chiếu cùng thời gian đó không chỉ có các phim kinh phí lớn do Tinh Diệu Thiên Hạ đầu tư, mà còn có cả phim bom tấn khoa học viễn tưởng của Mỹ. "Đơn thân" của Lâm Dược căn bản không có cơ hội mở đường máu vượt qua vòng vây. 

Nhưng ngoài dự đoán, "Đơn thân" số lần chiếu mỗi ngày chỉ đếm trên đầu ngón tay nhưng lại được khen ngợi, sau hai bộ phim kinh phí lớn, thẩm mỹ của công chúng đã mệt mỏi rã rời, "Đơn thân" không được tuyên truyền quảng bá lại bất ngờ được xếp chiếu thêm vài lần, trên mạng chỉ ngập tràn lời khen ngợi. 

"Xem phim cùng mẹ, bà không quen xem phim Mỹ và phim hành động bắn súng, chỉ có thể kiên nhẫn cùng mẹ đi xem "Đơn thân", không ngờ nó lại cảm động ngoài dự đoán, tôi và mẹ vừa mừng rỡ vừa rơi nước mắt." 

"Không hiểu sao rạp chiếu phim lại không chiếu "Đơn thân" thêm vài lần nữa, tôi đi xem với bạn, rất muốn được đi xem thêm lần nữa với mẹ." 

"Phim không phải cứ kinh phí lớn mới hay, xem "Đơn thân" còn hay hơn." 

Các bình luận như thế, Văn Tĩnh Nam chỉ cần search "Đơn thân" là nhìn thấy ngay. 

Nửa tháng sau, "Đơn thân" ngừng chiếu, doanh thu toàn quốc đã vượt mốc tám triệu tệ, điều này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Văn Tĩnh Nam. 

Trong tình huống bị hai bộ phim kinh phí lớn kìm kẹp, thiếu tuyên truyền, không được trình chiếu đủ thời gian trên toàn quốc, "Đơn thân" có thể có được thành tích như vậy, Văn Tĩnh Nam chống cằm, nở một nụ cười. 

Cuối cùng cũng tìm được người thú vị rồi, Lâm Dược. 

Tôi sẽ cho em cơ hội, giúp em loại trừ tất cả mọi thứ cản đường em, để tôi nhìn xem, em có thể bay cao bao nhiêu. 

Chán nản mất hứng, Văn Tĩnh Nam tự mua một vé xem "Đơn thân" cho mình. 

Phim chiếu lúc gần nửa đêm, cả rạp chiếu phim chỉ lác đác vài người. 

Hình ảnh không hề cố tình theo đuổi điều tốt đẹp, mà bình thản phơi bày cuộc sống. Mặc dù nó kể lại câu chuyện của một bà mẹ đơn thân, nhưng giọng điệu của tình tiết cả câu chuyện lại rất trong trẻo và tích cực hướng lên phía trước, chính vì quá vui tươi, cho nên khi những nỗi đau tầm thường trong cuộc sống ùa tới, mới khiến người ta cảm thấy không thể khống chế được nước mắt. 

Bộ phim kết thúc, cặp thanh niên vốn định chim chuột nhau trong rạp chiếu phim ngồi ở hàng trước thế mà lại nghẹn ngào không dứt. 

Văn Tĩnh Nam đứng dậy, đẩy cao kính mắt, anh đã nhìn thấy một thứ tình cảm ấp ủ trong bộ phim này. 

Đó là thứ mà cả Quan Đào hay Triệu Nguyên đều không có được. 

Có lẽ Lâm Dược nói không sai, thoạt nhìn hắn rất vô dụng, nhìn thấy người khác là cúi đầu, nhưng chính bởi đã đánh mất rất nhiều tự tôn, nên đứng trước cơ hội hắn mới dốc hết sức mình đến thế. 

Văn Tĩnh Nam ngoảnh mặt, anh nhìn thấy ảnh đế nổi tiếng nhất và cũng là trẻ tuổi nhất của Tinh Diệu Thiên Hạ – Tống Sương. 

Đối phương đứng cách anh bảy, tám ghế ngồi, mỉm cười nho nhã lịch sự, từng cử chỉ đều khiến người khác phải dõi theo. 

"Ái chà, đúng là hiếm có! Sao lại gặp được Tống Sương ở đây thế này? Không phải là đến hẹn hò với ai đó chứ?" 

"Giám đốc Văn cứ đùa. Bộ phim này vừa hay là tác phẩm của đạo diễn mà tôi thích nhất, mãi không có thời gian xem, nên tranh thủ lúc chưa ngừng chiếu để đi xem thử." 

Khi anh nói "đạo diễn mà tôi thích nhất", trong mắt là sự công nhận và tán thưởng không hề giấu giếm. 

"Cậu… quen Lâm Dược à?" 

"Chúng tôi đều tốt nghiệp Học viện Điện ảnh mà." 

Tống Sương giơ tay ra dấu, Văn Tĩnh Nam cùng anh đi ra cửa. 

Khoảnh khắc đó, trái tim Văn Tĩnh Nam không hiểu sao lại thấy chua xót, như thể báu vật mà mình khó khăn lắm mới đào được đã bị người khác nhòm ngó suốt bao năm ròng từ lâu rồi. 

"Giám đốc Văn, tôi nghe nói Lâm Dược đang có một kịch bản, cực kì muốn quay." 

"Tin tức của cậu nhạy thật đấy. Có điều ban giám đốc không ưng kịch bản này, cho nên không đầu tư đâu. Mà Lâm Dược lại chẳng quen biết ai trong giới, nên cũng không tìm được nhà đầu tư." 

"Tôi sẵn lòng giấu tên đầu tư vào bộ phim này." 

"Tống Sương? Cậu điên à? Chi phí cho bộ phim này rơi vào khoảng mười triệu, còn chưa biết được có thể thu hồi đủ vốn hay không." 

"Trong tay tôi có mười ba triệu, chắc hẳn là đủ. Tôi chịu trách nhiệm đầu tư, Đế Thiên chỉ cần tiến hành tuyên truyền hậu kì, chia lợi nhuận tôi lấy 70%, tin rằng giám đốc Văn sẽ không phản đối đâu?" 

Tống Sương khẽ cười, Văn Tĩnh Nam biết rất rõ rằng dù cho Tống Sương hiện tại là một diễn viên trẻ đang phất, quay phim và đại diện phát ngôn không ngừng nghỉ, thì mười ba triệu chắc chắn cũng là toàn bộ mọi thứ của anh ta. Rốt cuộc là điều gì đã khiến cho anh ta tin tưởng vào Lâm Dược nhường ấy? 

"Tống Sương, cậu nghĩ kĩ rồi chứ?" 

 "Tôi nghĩ kĩ rồi. Có điều, giám đốc Văn, chúng ta cá một ván đi, không biết anh có thấy hứng thú hay không." Tống Sương cười cao thâm khó dò, Văn Tĩnh Nam thấy hơi ghét nguuời đàn ông trước mặt mình, hoặc phải nói là anh thấy ghét bất cứ người nào mình không đọc vị được. 

"Cá gì?" 

"Nếu như lợi nhuận từ doanh thu bộ phim này của Lâm Dược vượt quá ba mươi triệu, thì kể từ nay về sau, bất kể cậu ấy gặp phải khó khăn gì, cần giúp đỡ ra sao, anh đều phải dốc hết sức mình bảo vệ cậu ấy." 

Ánh mắt Tống Sương rất sắc bén, khiêu khích và chắc chắn. 

Văn Tĩnh Nam nhoẻn cười, "Chưa có bất cứ ai có thể cá cược với tôi cả, được! Tôi phải xem rốt cuộc Lâm Dược có thật sự tài hoa như cậu tin tưởng hay không!" 

Chỉ có điều sâu thẳm trong đáy lòng, Văn Tĩnh Nam biết rõ, lần này Tống Sương sẽ thắng. 

Doanh thu của "Tuyết rơi" vượt quá tám mươi triệu, bỏ xa con số mà Tống Sương đã đề ra. 

Lâm Dược cũng nhờ bộ phim này mà lăng xê Cố Phi Khiêm, giành được giải một trong mười đạo diễn trẻ xuất sắc nhất năm đó. 

Điện thoại của Văn Tĩnh Nam nhận được một tin nhắn từ Tống Sương: Đừng quên mất lời hứa của anh. 

"Ha…" Anh vò đầu mình. 

Cùng tháng đó, Tống Sương bộc lộ tài năng ở Hollywood, trở thành ngôi sao Trung Quốc nổi tiếng nhất toàn cầu. 

Khi Lâm Dược cầm kịch bản "Phù hoa yên vân" tới trước mặt Văn Tĩnh Nam, anh cuối cùng cũng có cơ hội đánh giá thật kĩ Lâm Dược. 

Người đàn ông này đã hơn ba mươi rồi, trong mắt lại lấp lánh ánh sáng như một đứa trẻ. 

"Cậu thật sự thích cái kịch bản này đến thế cơ à?" Cây bút máy chậm rãi xoay tròn giữa các ngón tay của Văn Tĩnh Nam. 

"Đúng." 

"Vậy quay đi." 

"Hả?" Lâm Dược ngạc nhiên ra mặt, điều này làm Văn Tĩnh Nam cảm thấy hắn rất đáng yêu. 

"Cậu thích thì mới dốc sức đi tìm hiểu mò mẫm. Cậu không thích mà tôi ép cậu, cậu có thể quay được hay sao?" 

"Phù hoa yên vân" từ lúc quay đến khi hậu kì tuyên truyền, mất đến hai năm trời. 

Sự ngoạn mục và bình luận của dư luận khi nó được công chiếu đã vượt quá dự đoán của ban giám đốc. 

Văn Tĩnh Nam chỉ buông một câu đầy sâu xa, "Nếu là sao, thì chung quy rồi sẽ toả sáng trên bầu trời." 

Thành công của bộ phim này đã biến Lâm Dược thành tài năng xuất chúng trong số các đạo diễn trẻ, theo đó là sự đổ vỡ trong cuộc hôn nhân của hắn. 

Ở tiệc sinh nhật của Văn Tĩnh Nam, anh chúc hắn "ly hôn vui vẻ", trong mắt Lâm Dược không có đau khổ, mà là sự tê dại và ngỡ ngàng đối với cuộc sống. 

Đừng sợ bị tổn thương, cũng đừng thay đổi bản thân mình. 

Chỉ cần mắt em nhìn về những nơi sáng lạn, tôi tin rằng em sẽ đưa tầm mắt tôi đến bầu trời đêm cao xa hơn nữa. 

Văn Tĩnh Nam ngắm sườn mặt của Lâm Dược, anh rất ít khi ngắm một người nghiêm túc và kĩ lưỡng như thế này, dù cho đó là những ảnh đế ảnh hậu danh tiếng lẫy lừng. 

Nhưng sườn mặt của Lâm Dược, là đường nét khó có thể lay động nhất mà anh từng thấy. 

Tống Sương quay về đã mang lại bước ngoặt mới cho Lâm Dược. 

Bắt đầu từ "Ngàn cân treo sợi tóc", hắn đã phát huy năng lực tưởng tượng và điều khiển của một đạo diễn đến tận cùng. 

Văn Tĩnh Nam nhận ra cuộc sống của mình trở nên viên mãn khôn cùng. 

Anh biết thứ đang không ngừng rung động trong sâu thẳm nội tâm mình là gì, anh cũng biết thứ mà người đàn ông tên Tống Sương đó vẫn hằng mong muốn là gì, anh biết mình có thể bước từng bước nắm lấy như Tống Sương, nhưng trái tim Lâm Dược đã loạn rồi, Văn Tĩnh Nam không thể nhẫn tâm làm cuộc sống của hắn hỗn loạn hơn nữa. 

Giành được Lâm Dược, nắm chặt hắn trong tay mình, Văn Tĩnh Nam biết mình chưa chắc đã hạnh phúc, và Lâm Dược cũng vậy. 

Điều duy nhất anh không hiểu đó là, sao mình lại đi che chở một người cẩn thận đến vậy? 

Ngay cả khi Lâm Dược khổ sở, thậm chí là gục ngã không gượng dậy nổi bởi Tống Sương, Văn Tĩnh Nam vẫn không kìm được đặt hết mọi sức lực của mình vào hắn. Chăm sóc hắn trước giường bệnh, tìm huấn luyện viên phục hồi chức năng tốt nhất cho hắn, cho dù bận đến nỗi không dứt ra được, anh vẫn không kìm chế được quan tâm hắn giờ này phút này có ổn hay không. 

Khi hắn nói sẽ không từ bỏ việc quay "Gió giục mây vần" một cách chắc như đinh đóng cột, Văn Tĩnh Nam mỉm cười. 

Anh biết mình sẽ xông pha khói lửa, bất chấp hiểm nguy vì việc hắn không từ bỏ. 

Lâm Dược lại thành công thêm lần nữa, "Gió giục mây vần" được công chiếu ở Liên hoan phim Venice, trở thành tâm điểm mà mọi người chú ý. 

Hắn sẽ ngã nhào, nhưng luôn có người nhìn theo hắn bò dậy. 

Đêm khuya vắng lặng, Văn Tĩnh Nam đứng trước tường kính, Phương Diệp mở cửa phòng anh. 

"Giám đốc Văn, có lúc nhìn thấy anh dồn hết sức mình vào Lâm Dược… tôi còn tưởng rằng anh đã yêu cậu ta rồi đó." 

"Tại sao nhất định phải là yêu?" Văn Tĩnh Nam khẽ cười một tiếng, "Tôi nhìn theo cậu ấy ở một khoảng cách an toàn hơn tình yêu, kiên định hơn tình yêu. Nếu như cách cậu ấy quá gần, ngược lại tôi sẽ không nhìn thấy rõ cậu ấy." 

"Giám đốc Văn?" 

Thuỷ tinh trong bóng đêm phản chiếu nét mặt khó hiểu của Phương Diệp. 

"Bởi vì cậu ấy mới là thành tựu cả đời của tôi." 

Ngàn sao rực rỡ, nhưng lại ảm đạm thất sắc trong mắt Văn Tĩnh Nam. 

Comments