Thất thủ - 78
Nụ
cười của Tống Sương vừa quyến rũ vừa ngứa đòn.
"Để
được cởi nó ra."
Lâm
Dược thở dài bất lực, đáp án đúng như hắn đoán.
Hai
người tới biệt thự của đạo diễn Stengel, Nancy đã đợi ngoài cửa từ lâu.
"Đã
lâu không gặp, ngài Stengel." Tống Sương ôm chào Stengel.
"Ồ,
Tống Sương! Có thể gặp được cậu, tôi rất mừng!"
Vị
đạo diễn lừng danh Hollywood này khác xa Lâm Dược tưởng tượng, ông không có
thói kiêu kì như mấy đạo diễn hàng đầu ngạo mạn trong nước, ngược lại, thoạt
nhìn ông cứ như bác hàng xóm, khi ông nhìn thấy Lâm Dược, trong mắt là vẻ hiếu
kì không hề giấu giếm.
"Tống
Sương, cậu thanh niên này là…"
Lâm
Dược không được gọi là "cậu thanh niên" từ rất lâu rồi, đương nhiên
trước mặt Stengel thì hắn vẫn còn rất non trẻ.
"Cậu
ấy chính là Lâm Dược."
Không
giới thiệu thừa thêm chữ nào, nhưng Lâm Dược nhìn thấy vẻ kiêu ngạo và sự tán
thưởng không hề che giấu trong mắt Tống Sương.
"A,
cậu chính là Lâm Dược! Mười năm trước khi tôi xem tác phẩm mà cậu đạo
diễn lần đầu, tôi biết ngay sẽ có ngày tài năng của cậu toả sáng, để tất
cả mọi người nhìn thấy được lòng thành thuộc về người làm điện ảnh."
Stengel
giơ tay ra với Lâm Dược, điều này khiến hắn vừa mừng vừa ngạc nhiên.
"Mười
năm trước ngài đã xem phim của tôi rồi?"
Stengel
nhắm mắt, hồi tưởng lại quá khứ xa xôi mà vô cùng rõ nét.
"Đương
nhiên là tôi đã xem phim của cậu, hơn nữa còn xem với tâm trạng cực kì nghiêm
túc. Mười năm trước tôi cùng vợ đến nước cậu du lịch, tình cờ tham gia buổi lễ
chiếu phim tốt nghiệp của Học viện Điện ảnh, mà tác phẩm "Núi lặng"
cậu đạo diễn cho tôi ấn tượng rất sâu sắc. Cảnh phim và cảm xúc của nhân vật
kết hợp một cách hoàn hảo và mượt mà, rõ ràng là một đề tài nặng nề nhưng sự
trau chuốt về chi tiết đã khiến khán giả dễ dàng thấy được bóng dáng mình trong
đó, không thể không hoà mình vào bộ phim. Khi cậu thanh niên trong bộ phim cuối
cùng quyết định từ thành phố trở về Tây Tạng, cậu biết tôi đã nghĩ gì không?"
Lâm
Dược lắc đầu.
Giọng
điệu của Stengel ẩn chứa ý tứ sâu xa: "Tôi tự kiểm điểm lại mình. Bởi cái
gọi là áp lực phòng vé và gu của người xem, tôi đã dần quên mất điều mà một
người đạo diễn luôn theo đuổi. Sau khi xem hết phim cậu đạo diễn, tôi nảy ra ý
tưởng quay "Tan theo gió", ấp ủ suốt mười năm trời, mới có được thành
tựu ngày hôm nay."
Lâm
Dược đờ ra, hắn không ngờ Stengel đã từng xem tác phẩm tốt nghiệp của mình, còn
đánh giá cao nó đến vậy.
"Nếu
bố đã ưng Lâm Dược đến vậy, không bằng nhận anh ấy làm học trò đi!" Nancy
nửa đùa ôm bố, chớp chớp mắt với Lâm Dược.
Lâm
Dược không phải không hiểu ý của Nancy, nếu Stengel trở thành sư phụ hắn, vậy
hắn sẽ dễ dàng được công nhận ở Hollywood hơn.
Vẻ
mặt của Stengel trở nên nghiêm túc.
"Nancy,
con nói vậy là sai rồi. Lâm Dược đã là một đạo diễn vô cùng ưu tú, thậm chí có
rất nhiều thứ, bất kể là cách xử lí phim hay nội hàm tình tiết, quan trọng nhất
chính là việc kết hợp phim thương mại và ý nghĩa học thuật theo đuổi, ngược lại
bố còn học được rất nhiều từ Lâm Dược. Sau khi nghe con nói về ý kiến thay đổi
kịch bản của Lâm Dược, bố lại càng cảm thấy vậy. Nancy, con quá chăm chú vào
việc bày bố tình tiết mà quên mất phải làm thế nào để lay động lòng người. Bố
hi vọng trong quá trình sửa đổi kịch bản với Lâm Dược, con có thể học được
những điều quý giá này từ cậu ấy, bố không muốn có một ngày con mang tiếng là
biên kịch hạng nhất nhưng lại viết kịch bản hạng bét."
Sự
nghiêm khắc của Stengel đối với con gái đã chứng tỏ thái độ của ông đối với
điện ảnh, Lâm Dược rất kính trọng điểm này.
Chuông
cửa reo vang, có thêm hai vị khách tới. Họ nhìn thấy Tống Sương đều rất nhiệt
tình, không ngừng hỏi anh đã có dự định quay phim mới hay chưa. Câu trả lời
của anh lại rất thực tế, là người phương Đông, tìm được vai diễn phù hợp ở
Hollywood không phải chuyện dễ dàng, bởi vậy anh dự định về nước phát triển.
Qua cuộc nói chuyện, Lâm Dược biết được hai người này đều là nhà sản xuất phim
lừng danh trong giới điện ảnh.
Chỉ
có điều hai nhà làm phim này hoàn toàn coi Lâm Dược như người vô hình, chỉ trò
chuyện sôi nổi với Tống Sương và Stengel.
"Tống
Sương ấy à, cậu ấy không phải là một người dễ dàng để bản thân nhập vai, một
khi đã nhập vai, nhất định là vì đã phải lòng vai diễn ấy." Stengel cười
nói.
"Thực
ra chúng tôi dự định xây dựng kịch bản theo đặc điểm của anh Tống. Nhưng kịch
bản mà chúng tôi viết, anh ấy đều không hài lòng, đúng là khiến người khác phải
đau đầu. Phải biết là có rất nhiều fan của anh Tống ở Bắc Mỹ đang mong chờ anh
ấy có thể tiếp tục xuất hiện liên tục trên màn ảnh rộng."
"Ha
ha, đó là bởi cậu ấy đang đợi một kịch bản." Stengel nhìn về hướng Lâm
Dược một cách đầy ám chỉ.
Giờ
hai nhà sản xuất phim mới chú ý đến sự tồn tại của Lâm Dược.
Lâm
Dược lúc này đang đứng trước tủ trưng bày của đạo diễn Stengel, ngắm nghía mấy
thứ đồ lặt vặt mà ông thu thập về từ trên khắp thế giới với vẻ thích thú.
Nancy
cố tình giới thiệu: "Đây chính là đạo diễn mà Tống Sương yêu thích nhất,
Lâm Dược."
Ánh
mắt nhìn Lâm Dược của họ lộ ra vẻ kinh ngạc và không thể tưởng tượng nổi, bởi
Lâm Dược đeo kính nhìn giống một biên kịch hơn là một đạo diễn.
Nhìn
kĩ lại, rốt cuộc bọn họ cũng nhận ra.
"Tôi
nhớ ra rồi! Tôi đã được xem "Gió giục mây vần" ở Liên hoan phim Venice,
vốn mỗi lần xem tôi chỉ dùng nhiều nhất nửa tiếng đồng hồ, thế nhưng phim của
anh ấy thì tôi xem hết từ đầu đến cuối! Tôi vẫn cứ nghĩ nếu có được kịch bản
thích hợp, chưa biết chừng còn có thể hợp tác với đạo diễn người phương Đông
này!"
Lâm
Dược giờ mới hoàn hồn, hơi xấu hổ mỉm cười, "Cảm ơn cô đã thích bộ phim
đó."
Nhà
sản xuất phim còn lại rõ ràng là không biết tới Lâm Dược, giọng điệu bình luận
thẳng thắn vô cùng: "Ờm "Gió giục mây vần" à? Tôi biết đó là một
bộ phim kiếm hiệp, nhưng loại văn hoá này từ trước đến nay rõ ràng là rất khó
kéo dài trong thị trường điện ảnh, hơn nữa cũng rất khó được giới học giả ủng
hộ."
"Bộ
phim "Gió giục mây vần" thì khác! Nó không có nhiều thuyết Thiền tông
của phương Đông vừa tối nghĩa vừa khó hiểu, mà là một cách hiểu về cuộc sống và
danh lợi… cách theo đuổi mục tiêu, dù cho mục tiêu cuối cùng vẫn còn ở rất xa…
Nhưng cuộc sống chính là thế mà? Thứ mà chúng ta cần, không chỉ là tiếp xúc với
một nền văn hoá nào đó, mà phải là của chung đối với tất cả mọi người, thế mới
có thể hoàn toàn xâm nhập vào các thị trường khác nhau, làm cảm động các người
khác nhau, gom các tư tưởng khác nhau lại thông qua bộ phim… Không biết kịch
bản hiện giờ của anh là kịch bản như thế nào?"
"…
Thực ra nó vẫn còn chưa sửa xong, nhưng ý tưởng của tôi là một bộ phim với
phong cách khá là tinh tế, có điều chưa chắc đã phù hợp với tâm lí theo đuổi
tình tiết và kích thích của khán giả Bắc Mỹ…"
"Anh
nói vậy lại càng làm chúng tôi mong đợi hơn. Thứ khán giả cần không chỉ là bỏng
ngô và coca, họ cũng hi vọng được thể hiện ra những điều băn khoăn nhất trong
sâu thẳm cõi lòng bản thân bằng cách dịu dàng động lòng người. Chờ đến khi kịch
bản của anh được sửa xong, làm ơn phải liên hệ với chúng tôi nhé."
Đối
phương đưa danh thiếp của mình ra một cách vô cùng sốt sắng, Lâm Dược cúi đầu
nhìn: Alice Burton.
"Thì
ra cô chính là cô Burton!"
"Anh
vẫn còn nhớ tôi à!"
"Đương
nhiên rồi. Cô từng gửi tặng tôi một hộp hoa linh lan ép, lần đầu tôi nhận được
một món quà độc đáo vậy đó. Cô còn viết trên thiếp rằng hi vọng có ngày có thể
hợp tác với tôi quay một bộ phim lay động lòng người hơn nữa."
Tiếng
Anh của Lâm Dược mặc dù không được chuẩn như Tống Sương, nhưng mấy năm nay theo
trào lưu quốc tế hoá các bộ phim trong nước, Lâm Dược thường xuyên xem phim
gốc, đến cả Văn Tĩnh Nam cũng từng nói đùa rằng Lâm Dược là đạo diễn duy nhất
có thể nói tiếng Anh một cách ý văn mẫn tiệp.
Ngay
trong lúc mọi người đang trò chuyện rôm rả, chuông cửa reo vang.
Nancy
nhìn về phía bố mình, "Chúng ta còn khách nữa à?"
"À,
vẫn còn Lina."
"Ứ,
không phải chứ, Lina á? Xem ra con chắc không nuốt nổi bữa cơm này rồi."
Nancy đảo mắt nhìn trời.
"Nancy,
đừng vậy. Mặc dù Lina thỉnh thoảng không theo lẽ thường, nhưng cô ấy là một
diễn viên quả quyết và có năng lực."
Lâm
Dược sao mà quên được, Lina Edwards, nữ chính xuất sắc nhất giải Oscar lần thứ
85, cô gái đã công khai bày tỏ lòng ái mộ dành cho Tống Sương khiến người khác
phải đau lòng ở lễ trao giải.
Không
biết là tâm trạng gì, Lâm Dược bỗng nhiên có cảm giác cười trên nỗi đau của người
khác, hắn rất muốn biết Tống Sương lúc bị tuyệt thế mĩ nữ bám đuôi sẽ có vẻ mặt
ra sao.
Đương
nhiên, Lâm Dược biết mình có thể cười trên nỗi đau của người khác là bởi tới
ngày hôm nay, hắn đã không còn phải lo được lo mất nữa.
Nancy
ra chiều tươi cười mở cửa cho Lina.
Sao
nữ Hollywood đang hot này quả nhiên có ý vị mà phụ nữ bình thường không có, cô
mặc một tà váy dài duyên dáng, Lâm Dược nhìn mà không nỡ rời mắt.
"Shuang,
đã lâu không gặp."
Lina
ôm Tống Sương, hai người thơm má chào hỏi nhau.
"Cô
còn xinh đẹp mê người hơn cả hôm lễ trao giải." Tống Sương không tiếc lời
khen.
Khi
ngồi vào bàn ăn, Lina cũng chọn chỗ ngồi cạnh Tống Sương. Mọi người chuyện trò
với nhau, trọng điểm là kịch bản mới của Lâm Dược, mà Nancy đã không nhịn được
tiết lộ vài ý tưởng của Lâm Dược, điều này khiến hai nhà sản xuất phim gật đầu
lia lịa, càng ngày càng hứng thú.
Lâm
Dược liếc về phía Tống Sương và Lina bên cạnh, cử chỉ của Lina rất duyên dáng,
mặc dù có thể nhìn ra thiện cảm cô dành cho Tống Sương, nhưng vẻ không theo lẽ
thường mà Nancy nói thì Lâm Dược lại thấy không đến nỗi nào.
Đúng
lúc Lâm Dược gắp bít tết bỏ vào miệng, hắn cảm thấy đầu gối của Tống Sương cứ
dựa sát vào mình, thậm chí còn cọ cọ hắn.
Điều
này khiến Lâm Dược đen mặt, hắn hung dữ trừng mắt nhìn Tống Sương ngồi bên.
Tống Sương vẫn nở nụ cười đầy phong độ như cũ, hoàn toàn không nhìn ra được cái
tên này đang nghĩ gì.
Chỉ
có điều đến khi Lâm Dược cúi đầu xuống chỉnh lại khăn ăn, hắn phát hiện ra tay
của Lina thế mà lại đặt trên đùi Tống Sương, còn đang di chuyển không biết là
vô tình hay cố ý.
Tống
Sương dụi vào đầu gối Lâm Dược, kì thực là hòng tránh tay Lina.
Đây
là cảnh chỉ mới thấy trong phim thôi á! Lâm Dược lặng lẽ ăn bít tết, cố nén
cười.
Cái
tên này vẫn còn đang giả bộ, cực khổ lắm đây. Lâm Dược thỉnh thoảng lại liếc
nhìn chỗ giữa hai chân Tống Sương, đợi đến khi anh có phản ứng là có thể cười
nhạo anh thoải mái. Ai dè Tống Sương lại bất động, như thể anh chẳng hề cảm
thấy Lina.
Lâm
Dược không thể tránh khỏi thất vọng.
Lúc
này, khăn ăn của Tống Sương bị rơi xuống, "Ngại quá."
Anh
cúi người, cuối cùng cũng thoát được "móng vuốt" của Lina.
Nhưng
Lâm Dược nhanh chóng không cười nổi nữa. Hắn cảm thấy quần của mình bị vén lên,
hơi thở ấm áp lướt qua làn da hắn, cái tên khốn kiếp Tống Sương lại dám nhân
dịp nhặt khăn ăn để hôn bắp chân của Lâm Dược dưới gầm bàn.
Chẳng
quá hai giây sau, máu Lâm Dược đổ ào xuống dưới, cơ thể hắn trở nên cứng
đờ.
Tống
Sương chậm rãi đứng dậy, cười nói vui vẻ với những người khác. Lâm Dược chỉ có
thể nhai bít tết để trút giận.
Bữa
ăn kết thúc lúc gần mười giờ tối, khách khứa lần lượt chào tạm biệt. Đạo diễn
Stengel gọi riêng Lâm Dược ra, mời hắn tham gia buổi đánh bài với vài người
trong ngành cuối tuần này. Lâm Dược cảm ơn ông.
"Muốn
để người khác nhìn nhận mình dù ở bất cứ đâu, chỉ có tài năng thôi thì không
đủ."
"Tôi
hiểu, cảm ơn rất nhiều vì sự giúp đỡ của ngài."
"Không…
tôi chỉ là chán ngán vẻ hời hợt của Hollywood mà thôi. Nơi này cần thứ gì đó
sâu sắc hơn. Mười năm trước, cậu đã cho tôi hi vọng. Bây giờ, tôi vẫn còn ôm ấp
đầy kì vọng đối với cậu."
Lâm
Dược gật đầu, trong lòng tràn ngập hi vọng. Hắn vốn cho rằng đến nơi xa lạ này,
khó khăn trùng trùng, nhưng hắn rất may mắn, bởi người đầu tiên trao đổi kinh
nghiệm làm đạo diễn với hắn là Stengel, một nhà làm phim có tài năng và nhiệt
huyết.
Hắn
lờ mờ hiểu được tại sao Tống Sương lại chọn Stengel là nhà làm phim đầu tiên
hắn tiếp xúc với sau khi đến Hollywood, đó là để cho hắn thêm tự tin.
Có
những chuyện quả nhiên là do lắng đọng qua năm tháng, Lâm Dược trước đây không
thể nào yêu một người bằng cách của Tống Sương, nhưng hắn hiện tại chợt hiểu ra
tình yêu như thế cần tạc dạ ra sao.
"Phải
làm sao đây, hình như em lại yêu anh thêm một chút rồi."
Sau
khi hắn chào tạm biệt Stengel, lại phát hiện ra không thấy bóng Tống Sương đâu
nữa.
Nancy
nhún vai, trề môi với Lâm Dược, "Chắc là Tống Sương lại bị Lina quấn riết
rồi chăng."
Lâm
Dược rút điện thoại ra định gọi cho Tống Sương, nhưng rồi lại cất nó về túi.
Rời khỏi nhà Stengel, Lâm Dược nhìn xung quanh, ở chỗ garage, dưới ánh đèn
đường phản chiếu hai bóng người cao ráo.
Lâm
Dược bất giác đi rón rén, đến rìa tường, hơi liếc nhìn liền thấy Tống Sương dựa
vào tường, Lina tựa vào người anh, hai người khảm vào nhau, tuấn nam mĩ nữ đúng
là rất đẹp mắt, nói toạc ra là như phim.
Lâm
Dược không bỏ đi, mà cúi người ngồi xuống sau tường.
Mặc
dù không nghe rõ lắm, nhưng thấy được Tống Sương đẩy vai Lina ra, "Xin
lỗi, tôi không thể nào chấp nhận cô được."
Tống
Sương chậm rãi đi tới, không hiểu sao Lâm Dược lại thấy hồi hộp.
Giọng
nói của Lina vọng đến, "Tống Sương! Anh chỉ là không thích tôi thôi có
phải không! Tại sao phải tìm lắm cớ như vậy! Bên cạnh anh chưa từng có bóng ai
cả không phải sao? Quãng ngày chúng ta cùng quay "Tan theo gió", tôi
gần như chưa từng thấy anh gọi điện hoặc nói nhớ ai cả! Nhưng đến khi tôi hẹn
anh, anh lại không ngừng nhấn mạnh rằng anh đã có người yêu rồi! Vậy người yêu
anh đâu?"
Tống
Sương bước thêm hai bước, xoay người liền nhìn thấy Lâm Dược đang ngồi dựa vào
tường, ngỏng đầu mỉm cười đắc ý, biểu cảm "xem anh định làm gì" rõ ra
mặt.
Khẽ
phì cười, Tống Sương cúi xuống, túm lấy cằm Lâm Dược.
Nụ
hôn của anh rơi xuống, mi mắt khẽ khàng nhắm lại, dáng vẻ rất dịu dàng, làm
người khác không thể nghi ngờ anh yêu Lâm Dược nhường nào.
Lina
đuổi theo nhìn thấy cảnh này, ngớ người ra.
Tống
Sương kéo Lâm Dược lại, nắm lấy ngón tay của hắn, anh nhìn về phía Lina, trong
mắt cô đầy vẻ sửng sốt.
"Xin
lỗi, đây chính là người yêu của tôi."
Trong
mắt cô đầy vẻ không tin nổi, "Anh đang đùa…"
"Cô
biết tôi không nói đùa mà. Cậu ấy có lẽ không phải là mĩ nữ mắt xanh tóc vàng,
tính cách cũng chẳng dịu dàng, lúc đắm chìm trong kịch bản lại còn cực kì lạnh
nhạt với tôi, nhưng tôi lại bị cậu ấy hấp dẫn, khó lòng thoát khỏi."
Dưới
ánh đèn đường ảm đạm, ngũ quan của Tống Sương dịu dàng như thể sắp hoà vào
quầng sáng.
"…
Anh thích đàn ông, nên anh không thể chấp nhận phụ nữ được đúng không."
Lina đỡ đầu mình, "À… anh vẫn luôn từ chối nhưng tôi vẫn không tuyệt vọng…
Lúc anh nói anh yêu "cậu ta" tôi vẫn tự an ủi mình rằng đó là lỗi ngữ
pháp! Đúng là nực cười!"
"Mối
tình đầu của tôi là cậu ấy, chưa từng thay lòng. Tôi không biết mình có phải
chỉ thích đàn ông hay không, bởi tôi chưa từng yêu ai khác. Tôi chỉ yêu mình
cậu ấy."
Lâm
Dược chợt cảm thấy mình không ngẩng nổi đầu lên, cũng không dám nhìn vẻ mặt của
Tống Sương.
"Giờ
vẫn còn quá sớm để nói "chỉ", Tống Sương à." Lina hừ một tiếng,
đánh giá Lâm Dược từ đầu đến chân bằng ánh mắt đăm chiêu.
"Nhưng
tôi cảm thấy là quá muộn, tôi và cậu ấy mất rất nhiều thời gian, khó khăn lắm
mới có thể ở bên nhau được, thời thanh xuân tươi đẹp nhất trong cuộc đời tôi
chỉ yêu một mình người này. Vậy nên không gì có thể khiến tôi buông cậu ấy ra
được. Tạm biệt Lina, cô nên đi tìm một người đàn ông thật sự tán thưởng mình,
thực ra tôi khác xa tưởng tượng của cô, vừa nhu nhược, ích kỉ, vừa cố chấp, giả
dối. Đừng say mê một ảo ảnh, chúc cô mơ đẹp tối nay."
Tống
Sương kéo Lâm Dược đi về phía xe của họ, dù từ chối một cách lạnh lùng, anh vẫn
giữ vẻ ấm áp.
Nhà
của đạo diễn Stengel vốn nằm ở ngoại ô, dọc đường bóng cây lờ mờ, rất yên tĩnh,
chỉ có tiếng côn trùng trong bụi cỏ ven đường.
"Té
ra em là mối tình đầu của anh sao? Anh chém phỏng?" Lâm Dược nói bằng
giọng điệu hờn dỗi, nhưng mặt lại nhìn ra cửa sổ.
"Mối
tình đầu của em lại không phải là tôi, vậy nên điều này bất công với tôi xiết
bao."
Giọng
nói của Tống Sương thấm vào lòng người tựa như màn đêm đen.
"Ngày
mai là em ba mươi tám rồi."
"Em
muốn ăn mừng ra sao? Hoặc là chúng ta có thể làm liền một ngày?" Tống
Sương liếc mắt nhìn.
Lâm
Dược trợn mắt ngoảnh đầu lại, "Anh nói cái gì? Em đã ba mươi tám rồi! Anh
có hiểu không hả!"
"Không
hiểu lắm." Tống Sương lắc đầu, nghiêng về phía Lâm Dược, nhanh lẹ hôn lên
mặt hắn một cái, "Có điều ở trong em thật sự rất thoải mái."
"Lái
xe đi!"
Đêm
đó Tống Sương vô cùng nhiệt tình.
Bị
đầu lưỡi của anh trêu chọc, mạch suy nghĩ lan tràn vô tận, trái tim của Lâm
Dược đập thình thịch trong lồng ngực, dường như hắn trở lại làm cậu thanh niên
không biết đến khó khăn cuộc sống, chỉ nghĩ đến đam mê trong lòng ở Học viện
Điện ảnh năm đó.
Hắn
bị anh làm sắp chết rồi, cơ thể không chịu đựng nổi thêm nữa, hắn không thể mở
miệng xin tha được, vì yêu đối phương, hắn hi vọng chịu được toàn bộ của Tống
Sương.
Sáng
sớm ngày hôm sau, Lâm Dược bị đánh thức bởi nụ hôn nóng bỏng của đối phương,
hắn không thể không sầm mặt ngồi dậy.
"Hôm
nay không có kế hoạch gì! Sao không để em ngủ chết luôn đi!"
"Tôi
đã hẹn ngân hàng Western Union đến mở két an toàn. Chìa khoá vẫn còn ở chỗ em
mà, phải không?" Tống Sương đã ăn mặc chỉnh tề, dáng vẻ đúng chuẩn trí
thức tinh anh xã hội, điển trai đến mức khó chịu. Anh chống một tay trên
giường, nghiêng người về phía Lâm Dược, hôn lên dây chuyền bạch kim treo chìa
khoá mà hắn đeo trên cổ.
"Sáng
sớm mà đã nứng rồi!" Lâm Dược đẩy mặt anh ra, lảo đảo đi vào phòng
tắm.
Đây
là lần đầu tiên Lâm Dược được vào phòng chờ VIP của một ngân hàng cao cấp, Tống
Sương thản nhiên đọc báo, Lâm Dược ngó nghiêng tứ phía. Hai phút sau liền có
nguời chuyên trách xách két bảo hiểm của Tống Sương đến trước mặt họ.
"Này,
rốt cuộc là anh đã bỏ những gì vào đây? Di chúc của anh à?"
Lâm
Dược biết tài sản của cái tên Tống Sương này chắc chắn không ít.
Tống
Sương cười không đáp, nhập mật khẩu vào, Lâm Dược rút chìa khoá trên cổ xuống
mở két ra.
Bên
trong quả nhiên là một số giấy tờ, mặc dù toàn là tiếng nước ngoài, nhưng Lâm
Dược vẫn nhìn ra được đó là một số hợp đồng đầu tư và giấy tờ bảo hiểm.
"Sao
anh lại nghĩ đến việc thuê két bảo hiểm? Mấy thứ này mua két để ở nhà là được
rồi."
"Cái
két này là đồ bố tôi để lại, ông ấy bỏ di chúc của mình ở trong đó, và một số
lời ông ấy muốn nói với tôi nhưng không thốt nên lời. Có thể là tôi muốn kế tục
cách làm của ông ấy chăng, nên tôi cũng quen với việc giấu những thứ quan
trọng ở đây."
Giữa
mi mắt Tống Sương thấp thoáng một nỗi buồn.
Lâm
Dược nhớ ra hắn từng nghe nói, mẹ Tống Sương mất sớm, bố anh từng đảm nhận vị
trí chủ tịch của Tinh Diệu Thiên Hạ, nhưng ông mất vì bệnh tim trước khi Tống
Sương vào học ở Học viện Điện ảnh, ông gục ngay trên bàn làm việc trong khi
nghỉ trưa và qua đời trong giấc ngủ.
"Hôm
nay thì sao? Anh không phải đến cho em xem di chúc của anh đấy chứ?"
"Không,
đến để bỏ một thứ quan trọng khác vào."
Tống
Sương lấy một cái bình nhỏ ra trước mặt Lâm Dược, anh mở nắp ra, khẽ thở một
hơi vào, dáng vẻ ấy rất nghiêm túc, thành kính tới độ dường như đây là chuyện
quan trọng nhất trong đời.
Ngón
tay cái của anh bịt kín miệng bình, đưa nó tới trước mặt Lâm Dược.
"Em
cũng phà một hơi vào đi."
Lâm
Dược lờ mờ hiểu được dụng ý của Tống Sương, trái tim hắn đập thình thịch, hắn
cúi đầu hà một hơi vào bình.
Tống
Sương nút chặt nắp bình lại, mỉm cười mãn nguyện bỏ nó vào két.
"Anh
định sau này tặng cái két này lại cho ai?"
Lâm
Dược tò mò hỏi.
"Sao,
em không muốn à?"
Lâm
Dược lắc đầu, "Nếu cái két đó đến được tay em, không phải nghĩa là anh đã
qua đời trước em hay sao? Nếu vậy thì em không muốn đâu."
"Thế
vẫn còn Tiểu Vụ mà. Nếu có một ngày cả hai ta đều không còn, khi con bé cảm
thấy buồn hay cô đơn, nó sẽ nhìn thấy cái bình này, hơi thở của tôi và em hoà
trộn với nhau, không gì có thể ngăn cách hai ta."
Vành
mắt Lâm Dược nóng rực, hắn khua tay, "Anh nói như thể hôm nay chúng ta sẽ
chết luôn ấy."
"Nếu
hôm nay phải chết thật cũng chẳng có gì to tát cả, ít nhất thì tôi biết em
không còn cơ hội thay lòng nữa." Trong giây phút Tống Sương đóng két sắt
lại, Lâm Dược chợt túm cổ tay anh.
"Đợi
đã!"
"Sao
thế?"
"Đây
là cái gì?" Lâm Dược nheo mắt, rút ra một phong thư từ kẽ hở trong đống
giấy tờ.
.
Lâm
Dược: Sắp biết được bí mật nhỏ của anh rồi.
Sóc
nhỏ: Bí mật gì cơ?
Lâm
Dược: … Vẫn còn giả nai à!
Sóc
nhỏ: Em đã biết được bí mật lớn nhất của tôi rồi mà.
Lâm
Dược: Bí mật lớn nhất của anh là gì?
Sóc nhỏ: Chính là yêu em đó!
Comments
Post a Comment