Thất thủ - 43

Lâm Dược cũng cảm thấy rõ ràng cùng ở một phòng, chỉ cách nhau vài ba mét mà nói chuyện cũng phải nói to đúng là phiền phức, hắn nhanh chóng nằm xuống cạnh Tống Sương, đeo kính lên, đối phương thậm chí còn sắp xong cả gối cho hắn rồi.

"À, chỗ này. Tôi vẫn luôn nghĩ, lúc Diệp Vân Tập túm lấy Văn Trạm, Văn Trạm có tâm trạng ra sao. Tôi biết rõ lúc này trong lòng Văn Trạm đã ôm kì vọng to lớn đối với Diệp Vân Tập, nhưng thứ kì vọng này rốt cuộc đã đạt tới trình độ nào rồi? Anh ta thấy Diệp Vân Tập có thể tự đứng vững rồi sao? Hay phải nói trong cơn u mê, anh ta cảm thấy trên thế giới này chỉ còn Diệp Vân Tập là đối thủ?"

Trình độ là yếu tố khó nắm bắt nhất trong quá trình diễn, nhưng chỉ có những diễn viên có diễn xuất đã đạt đến một tầm cao nhất định mới đi suy ngẫm về vấn đề này.

Lâm Dược nhắm mắt lại, bắt đầu trầm tư.

Đúng vậy, lúc này tâm trạng của Văn Trạm ra sao?

Có lẽ lúc Hàn Tri Thu viết kịch bản chưa từng nghĩ tới vấn đề này.

"Tống Sương… Cậu thấy hiểu thế này có được không… Suy nghĩ của Văn Trạm là, nếu trên thế giới này thật sự phải chọn ra một người ngang hàng với mình, anh thà rằng người đó là Diệp Vân Tập."

Tống Sương hơi ngẩn người, bắp chân dán vào đùi Lâm Dược, theo động tác lật trang, cặp chân của Tống Sương từ từ duỗi thẳng, lướt qua da thịt hắn, có điều chỉ một khắc ngắn ngủi, Lâm Dược suýt nữa thì không thở nổi.

Cảm giác giây phút ấy, có phần quá kích thích…

Lâm Dược hoàn toàn tự ti bởi sự bẩn thỉu của mình.

"Nói vậy, tôi phải xem Tiểu Cố định diễn ra sao rồi mới nghĩ tiếp nên dùng giọng điệu khiển trách hay mỉa mai."

Nhưng cơm ăn ba mươi mấy năm nay không phải là ăn không, dù trong lòng không chịu nổi, ngoài mặt hắn vẫn tỏ ra như thường.

Ngón tay của Tống Sương gõ trên kịch bản, anh nhẹ ngoảnh mặt qua, hơi thở khẽ khàng phả lên má Lâm Dược, như thể vô số cọng lông tơ đang gãi vào tim hắn.

"Hả… vậy à…"

Máu trong người Lâm Dược rần rật đổ xuống, nơi nào đó đang ngóc đầu lên.

Không ổn rồi! Đũng quần sắp biến thành túp lều rồi!

"Ờm, tôi đi vệ sinh đã. Cậu ngẫm nghĩ trước đi."

Lâm Dược tung chăn ra.

Đừng phát hiện ra mà! Không được phát hiện ra! Nếu không thanh danh cả đời đi tong mất!

Đối phương là Tống Sương mà!

Cậu ta chỉ chạm vào mày một chút, mày đã phản ứng thế này, đúng là quá kì quặc!

"Có cần tôi đỡ cậu không! Ngộ nhỡ lại bị ngã thì sao?" Tống Sương định rời giường.

"Sao thế được!" Lâm Dược xua tay gào lên, "Cậu coi tôi là cụ già bảy tám mươi tuổi đấy à!"

Lâm Dược ôm tâm tình chạy thoát thân mà lao vào phòng tắm, dựa vào cửa, luồng khí nghẹn ở cổ họng rốt cuộc cũng được thở ra.

Chỗ đó của hắn cương cứng, ngón tay không kìm chế được mà vói vào, trong đầu ngẫm lại hình ảnh trong mơ.

Môi của đối phương… Lòng bàn tay nóng rực sục sạo… Cánh tay mạnh mẽ tràn đầy sức sống trói buộc sự phản kháng của hắn…

Thiêu cháy toàn bộ lí trí.

Khi Lâm Dược bắn, hắn đột ngột mở to mắt, thật sự cảm thấy trời long đất lở.

Vừa nãy… đối tượng trong ảo tưởng của hắn là ai?

Lâm Dược đần người nhìn mình trong gương, hắn mở vòi nước, liều mạng vốc nước lên mặt.

Nhất định là do giấc mơ đó, giấc mơ quái lạ đó!

Lâm Dược! Tống Sương dù thế nào đi chăng nữa thì vẫn là đàn ông!

Đúng là lật thuyền trong mương mà!

Quá quái dị! Quá ư là quái dị!

Nhất định là sau khi ly hôn đã lâu không giải quyết chuyện đó, nên bản thân mới biến thành bất thường như thế này!

Thêm vào đó… Sau khi uống rượu say ở tiệc sinh nhật của Văn Tĩnh Nam rồi thất thân thủ, không chừng hắn đã bị ảnh hưởng? Sớm biết vậy đã đi khám tâm lí rồi!

Đây có phải là sang chấn tâm lí không! Phản ứng căng thẳng hay bóng ma tâm lí gì đó?

Đổ mồ hôi lạnh hồi lâu, Lâm Dược thuận tay túm lấy khăn lông mà lau mặt, rồi bước ra khỏi phòng tắm.

Tống Sương vẫn ngồi ở đầu giường như cũ, chỉ có điều tấm chăn vừa bị Lâm Dược đạp tung khiến cho nguyên cả chân trái của anh lộ ra ngoài, cộng thêm góc độ đứng của hắn, nói toẹt ra là tại sao lại không phải quảng cáo đồ lót nam chứ.

Lâm Dược hít một hơi, đúng là muốn khóc mà khóc không xong!

"Ờm… tôi buồn ngủ rồi, ngủ thôi!" Lâm Dược trở về giường mình, đắp chăn lên xoay lưng lại.

Tống Sương liếc mắt nhìn dái tai ửng đỏ lộ ra ngoài chăn của hắn, trên môi nở một nụ cười như có như không.

Cảnh quay ngày hôm sau chính là cảnh leo núi.

Đoàn phim đã chọn một vách núi thẳng đứng chỉ cao bốn, năm mét so với mặt đất, còn Sở Trần sẽ phát huy khả năng chọn góc quay của mình để nó nhìn giống như một vách đá cao hơn mười mấy mét.

Lâm Dược hơi lo lắng về mắt cá của Tống Sương, hắn gọi nhân viên công tác đến bên xác nhận, "Vừa rồi cậu nhìn kĩ chưa, mắt cá của Tống Sương hết sưng rồi chứ?"

"Nhìn rõ rồi ạ, anh ấy cũng nói không sao rồi."

Lúc này, Cố Phi Khiêm và Tống Sương đã mặc đồ bảo hộ leo núi vào, tổ làm phim đang nâng Cố Phi Khiêm lên vị trí cao năm mét, thế mới đủ chỗ để làm chỉnh sửa hậu kì.

Lâm Dược hít một hơi, thuận tay cầm cốc giữ nhiệt để dưới đất lên, vừa định nhấp một ngụm thì phát hiện bên trong không phải trà mà là sữa nóng.

"Đây… là thế nào?"

"Ồ, sớm nay Tống Sương nói với phó đạo diễn Trình rằng gần đây anh vất vả quá, ăn không quen còn bị thiếu canxi, cho nên đổi trà của anh thành sữa bò nóng. Nếu anh không muốn uống thì để em bảo Tiểu Vương pha trà cho anh nhé?"

"Không cần không cần, sữa tốt mà!"

Lâm Dược không ngờ Tống Sương lại chu đáo tới mức này, nhớ năm đó khi mình đột ngột bị chuột rút giữa đêm, Trình Tịnh chỉ tỉnh lại liếc nhìn một cái, thuận tiện nói "Mai em sẽ chuẩn bị sữa bò cho anh". Nhưng sáng sớm hôm sau, thứ ở trên bàn vẫn là sữa đậu nành như trước. Bởi sữa đậu nành chứa estrogen tốt cho phụ nữ, Trình Tịnh đã quên béng mất hắn từ lâu rồi.

"Đạo diễn Lâm, các diễn viên đã vào vị trí! Đội quay phim đã vào vị trí!"

Lâm Dược gật đầu, tiếng clapper board vang lên.

Sở Trần đỡ máy quay cũng bị treo lơ lửng trên không, cậu nhóc này khi nghiêm túc làm việc nam tính ghê.

Vóc người của Tống Sương và Cố Phi Khiêm đều chân dài tay dài, lúc dùng sức trèo lên, thớ thịt trên lưng siết chặt, khiến Trình Toàn đứng một bên phải ngưỡng mộ đến mức cảm khái.

"Hầy, thanh niên đúng là dáng người đẹp, không như mình, bụng bia mặt xấu. Niềm an ủi duy nhất là không bị hói."

Lâm Dược cười, hắn quên không nhắc Trình Toàn, Tống Sương và đạo diễn hắn đây bằng tuổi nhau.

Văn Trạm do Tống Sương diễn đúng lúc này bước hụt, sợi dây giữ anh đong đưa trên vách đá, Lâm Dược sợ khiếp vía, hai ba giây sau mới phản ứng lại đây là tình tiết trong kịch bản, hơn nữa trên mặt đất cũng đã chuẩn bị đệm an toàn.

Cố Phi Khiêm cúi người tóm lấy cổ tay Tống Sương, ánh mắt lạnh như băng nhìn thẳng xuống, gần như muốn phá vỡ cả ống kính.

"Anh muốn chết à!"

Biểu cảm của Tống Sương vẫn thờ ơ, lười biếng đong đưa, "Không phải là cậu bắt được tôi rồi à? Hơn nữa còn có đai bảo hộ trên người mà."

"Chính là bởi thái độ này của anh! Nên anh mới không thể cầm súng được nữa!"

Diễn xuất của Cố Phi Khiêm càng ngày càng tinh tế hơn, bất kể ngữ khí hay nét mặt đều không phải quở trách, mà giống như một người bạn cảm thấy thương tiếc vì đối phương chẳng có hoạt động gì.

Tống Sương giơ tay víu lấy một mỏm đá nhô ra, lập tức lấy lại thăng bằng cơ thể, linh hoạt hất tay Cố Phi Khiêm ra, cười nhẹ, "Nhóc con, thắng được Đới Tiệm Đông rồi hẵng nói! Đợi đến trình độ đó, cậu mới có tư cách nhìn thấy đường đạn của tôi."

Cố Phi Khiêm cắn răng, không để ý tới anh ta nữa, leo tiếp lên cao.

Trong cảnh quay đặc tả của Sở Trần, Cố Phi Khiêm cố chấp đến nỗi ngay cả ánh mặt trời chiếu trên mặt cậu cũng vỡ toang ra.

Lâm Dược hít một hơi, gật đầu.

Trình Toàn cũng chống cằm cảm thán, "Nếu đổi thành diễn viên khác, phỏng chừng ít cũng phải hai ba lần mới có thể thể hiện động tác và lời thoại đầy đủ tới vậy. Hai người này, càng diễn càng mượt!"

Đến cảnh Văn Trạm cùng Cố Phi Khiêm chạy bộ sau đó, hai người vừa chạy vừa nói chuyện, đọ sức bằng ngôn ngữ một cách thong dong, Lâm Dược không thể không bái phục bản lĩnh của Hàn Tri Thu, lời thoại giữa hai người rất đơn giản, tinh giản tới độ từng câu đều đâm thẳng vào tim đen của đối phương, không ngừng vạch trần khuyết điểm của nhau, không ngừng dùng lời nói để tấn công, thoạt nhìn cặp thầy trò này đang làm tổn thương đối phương, kì thực lại là đang cổ vũ lẫn nhau.

Cảnh quay ở ngoại ô xong sớm hơn Lâm Dược tưởng tượng những nửa ngày.

Trong nửa ngày đó, có người bắt đầu nướng thịt trước khách sạn, có người về phòng ngủ, Sở Trần cùng đám anh em của gã hào hứng lên núi chụp ảnh, còn Cố Phi Khiêm đích thân tìm Lâm Dược để phân tích về thể hiện của hắn trong từng cảnh một mấy ngày nay.

"Phi Khiêm, tôi bỗng rất mừng rằng cậu chưa từng đi học Học viện Điện ảnh hay Học viện Hí kịch."

Lâm Dược chống cằm nhìn cậu, đối phương vẫn nghiêm túc nhìn màn hình như trước.

Có lẽ cậu ta vẫn chưa yêu thích cái nghề này như mình mong muốn, nhưng ít nhất thì cậu cũng đang theo đuổi nó mà không ngừng tiến bộ.

Tiềm năng có thể được khám phá ở cậu còn nhiều hơn cả Lâm Dược.

"Tại sao? So với Giản Thấm, em không chuyển động được chuyên nghiệp như thế."

"Không. Cái gọi là trường lớp chính quy, đối với diễn viên giống như một loại đá mài, mỗi người bước vào rèn giũa rồi đi ra, đều biến thành giống nhau cả. Nhưng diễn xuất không phải là thứ bất biến hoặc bị quy định như thế nào thì phải như thế ấy. Nó cần ta quan sát, nghiền ngẫm, đạt tới chiều sâu mà người xem hay thậm chí cả đạo diễn cũng không đạt tới được, sau đó thể hiện ra ngoài. Khi cậu biết cậu cần biểu đạt điều gì, mới có được diễn xuất. Chứ không phải là cách biểu đạt gò bó mà cái gọi là lí luận ràng buộc."

"Vậy Tống Sương thì sao? Anh ta chính là xuất thân từ trường lớp chính quy."

"Tống Sương…" Lâm Dược cười, "Cậu ta vẫn luôn là một người đầy góc cạnh, chỉ có điều để vượt qua thứ "đá mài" đó, cậu ta phải thu bớt góc cạnh của mình vào, đợi đến khi có được nhiều không gian hơn, cậu ta mới trắng trợn thể hiện các mặt của bản thân. Nhưng vẻ chân thực nhất của cậu ấy, có lẽ cũng là vẻ khó diễn đạt nhất."

"Em không muốn trở thành Tống Sương."

"Cậu là Cố Phi Khiêm, đợi đến lúc cậu mài giũa ra diễn xuất của mình, khi mọi người nói, "À, không hổ là Cố Phi Khiêm", sẽ chẳng còn ai dám biến cậu thành một "Tống Sương" thứ hai nữa."

"Văn Tĩnh Nam và Đế Thiên đang nghĩ gì, em biết rõ. Em chỉ muốn anh biết em là ai."

"Tôi vĩnh viễn hiểu rõ cậu là ai."

Lâm Dược liếc mắt, cẩn thận nhìn người thanh niên trước mặt mình.

Cậu đã không còn là thiếu niên khuôn mặt đầy vết bầm, mặc áo gió phong phanh đứng dựa vào đèn đường năm đó nữa rồi.

Có lẽ cậu vẫn rất hờ hững với thế giới này, vô số ánh mắt nóng rực cũng không thể níu cậu lại, nhưng cậu có phương hướng của riêng mình chứ không phải là đang lang thang vô định.

Cách đó không xa, Tống Sương khoanh tay nhìn bóng hai người.

Ánh mắt của Lâm Dược tập trung trên người Cố Phi Khiêm mềm mại tới độ tưởng chừng chỉ chọc một cái là vỡ.

Ăn xong cơm tối, Lâm Dược lại nhận được cuộc điện thoại của Lâm Tiểu Vụ.

"Bố, khi nào phim của bố mới quay xong? Con đang chờ xem chú Tống và anh Phi Khiêm!"

"Vậy con không muốn nhìn thấy bố trong phim à?"

"Bố… Đạo diễn thường không xuất hiện trong phim mà, trừ tin ngoài lề." Giọng điệu của Lâm Tiểu Vụ dường như đang nói "Bố đừng coi con là đồ ngốc".

"Dù bộ phim có quay xong, cũng còn chỉnh sửa cắt ghép hậu kì, ghép nhạc, các loại hiệu ứng nữa, có thể phải già nửa năm nữa hay thậm chí cả năm nữa mới ra mắt được."

"Hả… lâu vậy á! Nếu không thì bố chụp chú Tống một bức cho con đi! Con có thể mang cho bạn học xem!"

Lâm Dược đã hiểu, 80% là con bé khoe khoang mình quen Tống Sương ở trường, kết quả chẳng ai tin.

"Gửi cho con thì bố được cái gì?"

"Hả, bố là bố của con mà còn đòi quà á? Hay là… dù râu của bố đâm con đau muốn chết, con miễn cưỡng để bố hôn một lát vậy?"

Lâm Dược bắt đầu đau lòng, đây là con gái ruột của hắn, muốn hôn con một tí còn phải chờ con gái mở lòng từ bi!

"Được rồi, được rồi! Không nói chuyện với con nhóc này nữa, nghe lời bà ngoại đi. Chờ bố về sẽ đi thăm con."

Cúp điện thoại, Lâm Dược quay người lại mới phát hiện Tống Sương mặc nguyên quần áo dựa vào đầu giường, hình như đã ngủ thiếp đi, kịch bản lặng lẽ mở rộng trên đùi anh.

Thời gian trôi qua mặt mày anh, bụi rơi xuống khắc hoạ nên góc cạnh của anh ta.

Đẹp như tranh vẽ, Lâm Dược chợt cảm thấy cứ mặc khoảnh khắc này trôi qua thì đúng là quá đáng tiếc.

Hắn nhẹ nhàng chống chân trái trên đệm, từ từ nghiêng người, Tống Sương trên màn hình điện thoại khiến thời gian cũng phải ảm đạm phai màu.

Ngay lúc Lâm Dược vừa ấn nút, Tống Sương đột ngột túm lấy ngón tay hắn, lật người một cái đè hắn xuống mép đệm.

"Cậu làm gì vậy?"

Tóc mai anh xoã xuống, lướt qua tầm nhìn của Lâm Dược, cặp mắt sâu thẳm cuốn suy nghĩ của hắn đi, vết hõm ở khoé môi khiến tim Lâm Dược đập thình thịch.

"Không… không làm gì cả…"

"Còn dám nói là không làm gì cả?"

Tống Sương dễ dàng giành lấy điện thoại của hắn, Lâm Dược định lấy lại, chỉ trong nháy mắt Tống Sương liền khoá chặt hai tay hắn trên đỉnh đầu, anh dùng tay trái đè Lâm Dược lại, tay phải thì mở thư mục ảnh trên điện thoại.

"À – Đạo diễn Lâm, cậu chụp lén tôi."

Comments