Thất thủ - 38

Đúng lúc này, Văn Tĩnh Nam ngồi đối diện đang cúi đầu ăn cháo, nhưng đầu ngón chân thì khẽ khàng chạm vào đầu gối Lâm Dược, tựa như muốn kéo ống quần của hắn lên một cách chậm rãi.

Lâm Dược hung dữ trừng mắt lườm, Văn Tĩnh Nam lại chống đầu mỉm cười đầy mê hoặc, Lâm Dược vô thức dịch đầu gối ra, ai dè lại cọ chân vào đùi Tống Sương.

"Sao thế? Lại bị chuột rút à?"

"Không! Không phải… không cẩn thận nên đụng phải thôi, ha ha!" Lâm Dược dịch người, Tống Sương lại giữ chặt lấy chân hắn hơn.

Lòng bàn tay anh chầm chậm men theo bắp chân Lâm Dược đi lên, tựa như phải xác định rằng chân hắn thật sự không sao cả, những nơi ngón tay anh lướt qua để lại một loại dư âm, làm Lâm Dược phải nuốt nước bọt.

"Xem ra không sao cả."

Tống Sương rốt cuộc buông tay, Lâm Dược thở phào một hơi dài.

Mẹ ơi, thoát rồi… Còn sờ nữa thì chết mất!

Trên bàn ăn, Tống Sương và Văn Tĩnh Nam có thể gọi là chuyện trò rôm rả, Lâm Dược buồn bực ăn cơm uống canh, cứ cảm thấy trong bầu không khí có "mùi thuốc súng" đầy căng thẳng lan tràn.

Dù sao thì cuộc cạnh tranh thương mại giữa Đế Thiên và Tinh Diệu cũng chẳng liên quan gì tới hắn sất! Ăn được uống được là tiên rồi!

Dùng bữa trưa xong, Lâm Dược dọn bát đũa vào bếp, Tống Sương đẩy hắn, "Để tôi rửa, dù sao thì cậu cũng rửa không sạch."

Lâm Dược cười khà khà trở lại phòng khách, Văn Tĩnh Nam đang nhìn hắn một cách hứng thú.

Biết tên khốn này lại định nói vớ vẩn, Lâm Dược mỉm cười tới ngồi cạnh anh ta, ghé sát vào tai anh mà thì thầm: "Giám đốc Văn, nếu anh định gây phiền phức cho tôi, thì đừng trách tôi mách Phương Diệp là anh "thổi kèn" cho tôi cả đêm…"

"Cái gì?"

Giọng nói của Tống Sương vang lên, Lâm Dược rùng mình từ từ xoay người lại.

"Không có gì…"

"Là bí mật kinh doanh của Đế Thiên à? Không chịu nói cho tôi biết."

"Không phải là bí mật của Đế Thiên, mà là của đạo diễn Lâm. Được rồi, đạo diễn Lâm cũng không có chuyện gì nữa, chắc Tống Sương còn có chuyện về bộ phim cần nói, vất vả lăn lộn cả đêm rồi, tôi về nhà nghỉ ngơi trước nhé. Đạo diễn Lâm, xe của cậu tôi sẽ cho người mang về."

Văn Tĩnh Nam cố ý dùng từ "lăn lộn", Lâm Dược cười lạnh lùng, cao giọng nói: "Mai tôi sẽ hàn huyên với Phương Diệp!"

Tiếng khởi động của Maserati vọng vào từ ngoài cửa, Tống Sương khoanh tay dựa vào sofa lạnh lùng nhìn Lâm Dược, lúc này sự bất mãn của anh đã thể hiện rõ trên mặt, khác hẳn với lúc Văn Tĩnh Nam còn ở đây.

"Có phải cậu có điều gì không bảo tôi không."

"Hả? Có điều gì?"

Tống Sương bỗng đứng dậy, đi ra cửa.

"Đợi đã! Cậu sao vậy!"

Lâm Dược sốt ruột bước lên túm lấy cổ tay Tống Sương.

"Chuyện hôm qua cậu bị Quan Đào chuốc thuốc tại sao không nói!"

Lâm Dược sững người, hắn cũng phát hoả.

"Loại chuyện đó làm sao nói với cậu được! Nói cho cậu biết tôi bị người mang đến chỗ đó suýt thì phải quay phim heo sao? Tôi cũng có lòng tự trọng! Hơn nữa dù nói cho cậu, cậu có thể quay ngược thời gian giúp tôi đánh Quan Đào một trận sao?"

Nhắm mắt lại, Tống Sương thở dài.

"… Lâm Dược, lúc ở Học viện Điện ảnh, tôi chọn các môn học tự chọn giống cậu không phải là do trùng hợp."

"Ha."

Tống Sương trước mắt có chút khác biệt so với lúc trước.

"Bởi tôi muốn tiếp cận cậu, tôi muốn xem cậu là người như thế nào, tôi muốn tìm cơ hội bước vào cuộc sống của cậu. Nhưng rốt cuộc tôi lại thất bại."

"… Không… Không phải chứ?"

Tống Sương chọn Lịch sử điện ảnh vân vân đều là vì muốn tiếp cận mình?

Lâm Dược tự đánh vỡ đầu mình cũng không ngờ là lại như vậy!

Nhưng tiếp cận mình… vì cái gì? Chỉ bởi tán thưởng phim của mình?

Không phải, Lâm Dược còn nhớ Lịch sử điện ảnh là môn năm hai, lúc đó mình còn chưa có năng lực đạo diễn phim gì cả!

"Văn Tĩnh Nam nói, cậu từng ghen tị với tôi. Là thật sao?"

"Tên khốn kiếp đó đã nói những gì với cậu?"

Lâm Dược tức muốn nổ tung, chỉ muốn lôi Văn Tĩnh Nam về đây đánh một trận.

"Có thật hay không?"

Ánh mắt của Tống Sương càng trở nên lạnh lẽo, Lâm Dược tưởng rằng mình có thể kiếm lấy một cái cớ, thế nhưng bắt đầu từ ngày đầu tiên bước chân vào Học viện Điện ảnh, hắn đã biết tới cái tên Tống Sương, hơn nữa cái tên này giống như một ngọn núi vô hình đè lên Lâm Dược, từ cô bạn gái đầu tiên Lạc Huyên tới cô bạn gái thứ hai Tưởng Ỷ Nhị, rồi lại đến Trình Tịnh, mỗi lần thất bại của Lâm Dược dường như đều bởi cái tên này, thậm chí cả khi hắn chạy đôn chạy đáo tìm một chỗ thực tập, thì Tống Sương đã sớm tạo dựng tên tuổi trong giới giải trí.

Lâm Dược không muốn phủ nhận tất thảy những điều này, hắn đã không còn là cậu sinh viên khoa Đạo diễn thiếu kinh nghiệm năm đó nữa.

Hắn đã là một đạo diễn thực thụ, còn Tống Sương là diễn viên của hắn.

Hắn có điều gì không thể đối diện được?

"Đúng vậy, tôi từng ghen tị với cậu."

"Cậu ghen tị cái gì ở tôi?"

"Khí chất và gương mặt độc nhất vô nhị của cậu, thành công của cậu, vận đào hoa của cậu, tất thảy của cậu."

"Cho nên tôi trước sau không thể bước vào thế giới của cậu, bởi vì cậu đã sớm bài xích tôi theo bản năng phải không? Lâm Dược… tôi không hề hoàn hảo như cậu tưởng tượng đâu."

"Tôi biết, không có ai là hoàn hảo cả, mà đó đều là chuyện đã qua rồi."

Đường nét môi Tống Sương phác ra khiến cho trái tim Lâm Dược không hiểu sao lại đau nhói.

"Tôi hèn hạ hơn gấp trăm gấp nghìn lần so với tưởng tượng của cậu. Đến khi cậu thật sự hiểu được, cậu sẽ không ghen tị với tôi, mà sẽ coi thường tôi."

Lâm Dược chôn chân tại chỗ, còn Tống Sương đã bước ra ngoài cửa.

"Cậu yên tâm, cậu là đạo diễn, tôi là diễn viên."

"Tống Sương!" Lâm Dược túm lấy cánh tay Tống Sương, sự hoảng hốt bất an mà bản thân không thể lí giải nổi dâng lên từ đáy lòng hắn.

Có lẽ hắn chưa từng nghĩ tới chuyện người đàn ông này sẽ trở thành một phần trong cuộc sống của hắn, thế nhưng anh đã bước vào đời hắn mất rồi.

Mà Lâm Dược không hề hi vọng phải quay lại trạng thái người dưng nước lã trước kia chút nào.

"Tôi còn có chuyện cần làm."

Tống Sương mỉm cười, rất đẹp, nhưng xa cách vạn phần.

Lâm Dược không thể không buông Tống Sương ra, bóng lưng của anh nho nhã đến mức không chân thực.

Nhìn theo chiếc Porsche của anh biến mất ở cuối tiểu khu, Lâm Dược day đầu thở dài.

Hiện tại là thế quái nào đây?

Tống Sương lãnh đạm nhìn con đường trước mắt, giơ tay gọi một cuộc điện thoại.

"Alo, Lạc Tuyên. Có chuyện cần nhờ mày giúp một chút."

"… Tao đang ngủ… mày không biết tao không có thông cáo là phải ngủ cả ngày à?"

"Lâm Dược bị Quan Đào tính kế."

"Vậy mày muốn tìm Quan Đào tính sổ sao?"

"Tao căn bản không muốn nhìn thấy mặt ông ta nữa."

"Hả? Nhưng tao là một MC, tao vừa ra tay, chỉ sợ cả thế giới đều tràn ngập mặt ông ta. À đúng rồi, truyền thông Hoa Phong không phải là đứng tên mày sao? Lấy ra mà dùng đi, chuyện Quan Đào dùng quy tắc ngầm với các nữ diễn viên vị thành niên, chắc chắn sẽ hot rần rật. Nghe giọng mày, Lâm Dược lại làm mày mất vui hả?"

"…"

"Tống Sương, tao bảo nhé, cứ thẳng tay đè cậu ta ra mà làm, cho cậu ta biết cậu ta là người của ai, không phải là xong sao? Mày cứ vòng vo thế này, người ta EQ thấp chỉ coi mày là bạn học cũ, không thể hiểu nổi mối thâm tình của mày, mày nói xem có phải lãng phí thanh xuân hay không?"

"…"

"Nếu không được nữa thì… mày hi sinh đi."

"Tao có gì để hi sinh?" Tống Sương hừ nhẹ.

"… Sắc đẹp. Chỉ cần mày thật sự bỏ được lòng tự trọng, dù là đàn ông đi nữa, tao không tin có người có thể chống cự lại được."

"Cảm ơn kế hay của quân sư đầu bò nhà mày."

"Mày thật sự cảm thấy đây là kế hay à?"

Tít báo cuối tuần này toàn là tin đạo diễn nổi tiếng Quan Đào bị nghi phát sinh quan hệ bất chính với nữ minh tinh vị thành niên nên bị cảnh sát thẩm vấn.

Gần như cùng ngày, Phương Diệp, người đại diện phát ngôn của Đế Thiên, công khai bày tỏ Quan Đào vẫn luôn có ý định hủy hợp đồng với Đế Thiên để chạy tới Tinh Diệu, ngay cả bộ phim "Truy phong" kí cùng Đế Thiên cũng bị gác lại do Quan Đào chiến tranh lạnh cùng công ty…

Chỉ trong thời gian ngắn, truyền thông và công chúng đều lên án, Quan Đào thê thảm đến cỡ nào nghĩ cũng biết.

Địa điểm quay "Ngàn cân treo sợi tóc" chuyển từ thành thị ra ngoại ô, kịch bản tiến vào giai đoạn Văn Trạm huấn luyện Diệp Vân Tập.

Do việc đi đi lại lại từ nhà ra ngoại ô quay phim tốn nhiều thời gian, thêm vào đó có vài cảnh cần phải quay vào ban đêm, để không làm lỡ tiến độ quay, đoàn làm phim quyết định quay kín trong vòng ba tuần, mọi thành viên trong đoàn đều trọ ở khách sạn gần sân tập bắn ở ngoại ô. Bởi số phòng có hạn nên đoàn vừa tới khách sạn liền bắt đầu phân phòng.

Trợ lí đạo diễn đặc biệt nhắc nhở các diễn viên cố gắng ở chung phòng với những bạn diễn có phân cảnh gần mình, thế thì khi có người muốn xem kịch bản vào buổi tối sẽ không ảnh hưởng tới những người không có cảnh diễn sắp tới và muốn nghỉ ngơi.

"Đạo diễn Lâm thì sao? Có phải xếp cho anh ấy một phòng riêng không?" Phó đạo diễn Trình Toàn hỏi.

"À, đạo diễn Lâm ở cùng phòng với Sở Trần, bọn họ có khá nhiều chuyện cần bàn bạc."

"Vậy còn Tống Sương? Đạo diễn Lâm có ý gì?"

Chưa kể đến việc theo vai vế của Tống Sương tron giới điện ảnh, nên cho anh ta thêm chút không gian riêng tư, anh ta còn không phải là nghệ sĩ dưới trướng của Đế Thiên, không thể chịu thiệt được.

"Đạo diễn Lâm… không nói gì…" Trình Toàn cười, "Hay là nhìn số phòng, nếu có thể thì cho Tống Sương ở riêng một mình một phòng, không sao đâu nhỉ?"

Tống Sương vỗ vai trợ lí đạo diễn, cười nói: "Không sao, tôi ở chung với anh là được. Đạo diễn Lâm đã phải chung phòng với Sở Trần rồi, tôi mà ở phòng riêng, các diễn viên khác sẽ dị nghị."

"Hả… sao có thể thế được? Vai diễn của Tống Sương cực kì quan trọng, nhất định phải nghỉ ngơi cho thật tốt, để tôi đi nói chuyện lại với đạo diễn Lâm!"

Lâm Dược đang thương lượng với Sở Trần điều gì đó, dư quang bất giác liếc về phía Tống Sương.

Hắn biết Tống Sương không phải hạng người không biết đến tập thể, anh tuyệt đối sẽ không yêu cầu đãi ngộ đặc biệt như loại diễn viên mới nổi tiếng một tí đã đòi lên hạng sao.

Nhưng không biết vì sao, trong lòng hắn thầm hi vọng Tống Sương đi đến, nói một câu, dù chỉ là một câu chào hỏi bình thường.

Nhưng Tống Sương chỉ túm lấy trợ lí đạo diễn nói chuyện, trợ lí gật đầu lia lịa, nhìn biểu cảm trên mặt chắc là cảm ơn Tống Sương đã hỗ trợ công việc của y.

Không biết Tống Sương sẽ ở cùng phòng ai, đối phương có thân thiện không, có làm phiền anh nghỉ ngơi buổi tối không.

… Có điều, Lâm Dược, mấy chuyện này cần mày quan tâm sao?

Tống Sương có thể xử lí tốt mọi chuyện của mình.

Kể từ sau hôm Tống Sương rời khỏi căn hộ của Lâm Dược, hai người chưa từng liên lạc lại với nhau. Lúc quay phim là chuyện công, tuy rằng mỗi đoạn quay xong Tống Sương vẫn tới cạnh Lâm Dược xem lại, nhưng trừ vai diễn ra thì anh chẳng nói thêm câu nào.

Lâm Dược bỗng nhớ tới lúc mình và Trình Tịnh chiến tranh lạnh, Trình Tịnh chẳng thèm nói nửa chữ với hắn, nhưng ít nhất thì về công việc Tống Sương vẫn còn nói chuyện với mình, nhưng không biết tại sao, trạng thái này lại khiến Lâm Dược khó chịu hơn cả lúc chiến tranh lạnh với Trình Tịnh.

Hầy, thế là thế nào?

Mẹ nó chứ không nói thật cho cậu biết thì cậu nghi ngờ.

Nói thật rồi, cậu càng tức giận!

Ngay lúc này, trợ lí đạo diễn đang quở mắng Tiểu Lý tổ đạo cụ, lớn tiếng kinh khủng: "Nói rồi mà không nghe! Nói rồi mà không làm! Làm thì lại làm sai! Cậu nói xem rốt cuộc cậu nghĩ gì thế hả?"

Lâm Dược … Đang nói ai vậy?

Hắn đẩy kính mắt, vỗ vai Sở Trần, "Đi, lên gác xếp đồ đạc. Ngày mai bắt đầu làm việc!"

Phòng Lâm Dược ở tầng bốn, hành lí của hắn không nhiều lắm, thuận tay xách theo Sở Trần vừa nói chuyện vừa lên lầu, vừa tới chỗ ngoặt ở cầu thang liền có người cầm lấy hành lí của Lâm Dược, chẳng nói chẳng rằng bước lên thang.

Lâm Dược đần người ra, Sở Trần đứng một bên lại huých huých cánh tay hắn, "Anh Lâm, quả nhiên là thầy trò! Em ngưỡng mộ chết mất! Lúc nào có được một sư huynh sẵn lòng xách hành lí hộ em như Cố Phi Khiêm, thì có chết cũng đáng!"

Lâm Dược thở dài, nếu cái giá phải trả là bị đè ra nắc thì sao?

Comments