Thất thủ - 34
Lâm
Dược dù có là thằng ngốc cũng nghe ra được tiếng nghiến răng của Cố Phi Khiêm.
Hắn
chẳng nói thêm câu nào lao lên cầu thang, vừa dẫm lên bậc đầu tiên đã bị Cố Phi
Khiêm túm eo lôi xuống.
"Mẹ
nó chứ Cố Phi Khiêm! Ông đây giúp cậu debut! Dẹp đường cho cậu! Cậu lại đối xử
với tôi như thế này!"
"Vậy
anh nói cho em biết đi! Phải làm thế nào mới có thể giữ anh lại bên mình! Làm
thế nào để anh chỉ thuộc về một mình em!"
Cố
Phi Khiêm giữ chặt lấy mặt Lâm Dược, hắn đau rớt cả nước mắt.
Lần
đầu tiên trong đầu Lâm Dược muốn hét lên là cậu siết chặt mặt tôi thế, không
thấy râu tôi mọc tua tủa à?
"Rốt
cuộc là cậu làm sao thế? Vì hôm nay cậu bị áp chế trước mặt Tống
Sương đến mức không tài nào thể hiện diễn xuất được? Cho nên mới tới chỗ
tôi báo thù?"
"Lâm
Dược, anh đúng là ngốc hết thuốc chữa."
"…"
Lâm Dược chớp mắt, "Cậu gọi tôi là gì?"
Không
phải là đạo diễn Lâm hay anh Lâm, mà gọi thẳng tên của Lâm Dược.
Cố
Phi Khiêm hôm nay thật sự không bình thường.
"Lâm
Dược, anh thật sự không nhìn ra tình cảm của Tống Sương đối với anh sao?"
"Tình
cảm của Tống Sương… đối với tôi?"
Lâm
Dược cảm thấy thật nực cười, Tống Sương là bạn học cũ của hắn mà! Mặc dù hồi ở
Học viện Điện ảnh không qua lại gì với nhau, nhưng sau khi bước vào đời, bạn cũ
cùng trường giúp đỡ nhau là chuyện rất bình thường…
Nhưng
Cố Phi Khiêm nói vậy, Lâm Dược đột nhiên cảm thấy hắn với Tống Sương rất là
thân thiết?
Bởi
bọn họ cùng uống với nhau ba chầu rượu ở Thuỷ Tinh Hoàng Cung? Bởi Tống Sương
nói đã ngưỡng mộ hắn từ hồi ở Học viện Điện ảnh? Bởi anh ta mời hắn và Tiểu Vụ
tới nhà dùng cơm? Hay là bởi anh đã đồng ý thay thế Bạch Lục diễn vai Văn Trạm,
giải quyết phiền phức cho hắn?
Tất
cả quá là có lí…
"Tống
Sương thích anh."
Bả
vai Lâm Dược run lên, nạy tay Cố Phi Khiêm ra, "Cậu lên cơn điên à? Tống
Sương thích tôi? Sao cậu nhìn ra được, hả?"
Đó
không phải ai khác mà là Tống Sương! Là người đàn ông quyến rũ nhất cuối thế kỉ
được hàng nghìn người bình chọn!
Tống
Sương đã từng thấy qua bao nhiêu tuấn nam mĩ nữ, sao lại có thể thích hắn được?
"Cậu
bị áp lực quá nên chập mạch rồi à? Thật sự không ổn thì mai xin nghỉ đi khám
bác sĩ tư vấn tâm lí đi!"
Lâm
Dược vừa né ra nửa bước, Cố Phi Khiêm liền chống tay bên tai chặn đường lui của
hắn.
"Anh nghĩ tại sao hôm nay em lại quên mất lời thoại? Bởi em không ngờ rằng Tống Sương cũng biết đố kị!"
Lâm
Dược ngơ ngác nhìn Cố Phi Khiêm, hắn cảm thấy có cái gì đó đang bị đối phương
vạch trần từng li một, lộ ra sự thật mà Lâm Dược không muốn nhìn thấy.
"…"
"Anh
ta muốn huỷ hoại em, bởi anh ta không chịu nổi việc trong mắt anh có em."
Lâm
Dược hít sâu một hơi, ấn vào bả vai Cố Phi Khiêm, "Không phải vậy đâu, Phi
Khiêm! Tống Sương thể hiện khí thế là để kích thích cậu. Anh ta cũng có thể
dùng cách dịu dàng dẫn cậu nhập vai. Nhưng sau này thì sao, sau này diễn cùng
cậu không phải Tống Sương mà là các nữ diễn viên hoặc các tiền bối xuất sắc
khác thì sao? Bọn họ chưa chắc sẽ để lại chỗ cho cậu như Tống Sương. Chỉ khi
hai bạn diễn ngang sức ngang tài, bộ phim mới hay được! Tự hỏi mình đi, cậu làm
được không?"
"Đương
nhiên là được."
Cố
Phi Khiêm đáp chắc nịch, cậu rốt cuộc cũng buông Lâm Dược ra.
"Lần
sau đừng dùng những lí do như bị chuột rút, em sẽ không tin đâu."
"Cậu
còn tưởng có lần sau nữa à?"
Cố
Phi Khiêm lạnh lùng nói: "Anh diễn quá tệ, Lâm Dược. Nếu là Tống Sương chỉ
cần liếc một cái chắc chắn sẽ bị anh ta nhìn thấu."
Ngay
lúc Lâm Dược bắt đầu thấy đau đầu, Cố Phi Khiêm đã bước lên cầu thang.
"Cậu
định làm gì thế!"
"Đi
tắm."
"Về
nhà cậu mà tắm!"
"Không
muốn."
Trong
phòng tắm vọng ra tiếng nước chảy róc rách, Lâm Dược hít một hơi, giọng nói của
Cố Phi Khiêm vang lên, chậm rãi mà mang theo ý tứ dò xét.
"Anh
thích Tống Sương sao?"
"Cậu
lên cơn cũng một vừa hai phải thôi! Cố Phi Khiêm, có lẽ sức tôi không bằng cậu,
không đánh lại nổi cậu! Diễn xuất của cậu cũng vượt xa tôi! Nhưng tôi vẫn là
tiền bối của cậu! Là đạo diễn của cậu! Đây là khoảng cách mà tôi muốn duy trì
với cậu!
"Nhưng
em không muốn hai ta tồn tại bất cứ khoảng cách nào cả."
Tiếng
nước chảy ngừng lại, cửa phòng tắm bật mở, Lâm Dược vô thức lùi lại một bước.
Hạt
nước còn vương lại men theo bả vai lồng ngực của Cố Phi Khiêm chầm chậm chảy
xuống, thấm vào lớp khăn tắm trắng tinh quấn quanh eo cậu.
Sở
Trần nhận xét không sai, cặp chân của Cố Phi Khiêm vừa dài vừa thẳng, đầy khoẻ
khoắn, tuyệt đối là "hàng thượng hạng".
Khi
Cố Phi Khiêm tiến lại gần, Lâm Dược không lùi thêm, đây là lòng tự tôn của một
tiền bối.
"Vậy
thì cậu đuổi theo tôi đi, đạt đến độ cao hơn nữa, để tôi nhìn cậu rõ hơn. Cậu biết,
tầm nhìn của con người luôn tập trung vào điểm cao nhất, chứ không phải là mấy
thứ lặt vặt bên đường."
Từng
câu từng chữ, Lâm Dược đều nói vô cùng nghiêm túc.
"Anh
thật sự cho rằng em sẽ thua kém Tống Sương sao?"
Cố
Phi Khiêm lướt qua vai Lâm Dược, bước tới tủ quần áo, cậu lấy một cái áo sơ mi
của Lâm Dược ra mặc lên người. Cậu vốn có thân hình hoàn hảo vai rộng eo thon,
áo của Lâm Dược bị kéo căng trên người cậu, vẻ gợi cảm đầy sống động khiến hắn
không thể rời mắt.
"Thay
đồ xong về đi."
"Rời
nhà anh, em còn gọi được taxi về sao?"
Cố
Phi Khiêm lạnh lùng hỏi.
Lông
mi của Lâm Dược run lên, "Lái xe tôi mà về!"
"Vậy
mai em đến đây đón anh?"
"Không
cần!"
"Vậy
anh tới trường quay kiểu gì?"
Lâm
Dược nghẹn lời, hắn chỉ muốn tên khốn này cút đi! Bây giờ! Ngay lập tức!
"Em
ngủ đây."
Cố
Phi Khiêm trèo thẳng lên giường Lâm Dược, kéo chăn đặt đầu xuống ngủ luôn.
"Cố
Phi Khiêm! Cậu dậy cho tôi!"
Lâm
Dược lôi chăn tụt qua vai Cố Phi Khiêm, đối phương túm lấy gáy hắn, kéo hắn ngã
xuống giường, trời đất quay cuồng, Cố Phi Khiêm đè vai Lâm Dược xuống, nằm đè
lên người hắn. Nhiệt độ cơ thể nóng bỏng đầy nam tính trẻ trung toả qua lớp
vải, Lâm Dược trợn mắt bất động.
"Anh
muốn để em ngủ, hay muốn em nện anh? Đạo diễn Lâm?"
Hai
chữ cuối cùng thoát ra từ kẽ răng nghiến chặt, Lâm Dược hít một hơi, ngay khi
Cố Phi Khiêm giơ tay phải lên, hắn bất chấp tất cả lăn khỏi giường.
Nhếch
nhác không kém gì lần tỉnh lại ở khách sạn.
Cố
Phi Khiêm có thể dễ dàng lôi hắn lại, nhưng cậu không làm vậy, xem ra cậu đã
định buông tha cho Lâm Dược.
Lâm
Dược chạy vào phòng Lâm Tiểu Vụ khoá cửa lại, có tiếng đóng cửa vọng tới từ
phòng bên cạnh, Cố Phi Khiêm hình như đã trở lại giường nằm. Lâm Dược thở phào.
Sau
đó hắn cảm thấy lòng tự tôn của mình bị tổn thương nghiêm trọng.
Lâm
Dược hắn là ai!
Đường
đường là một đạo diễn!
Trước
giờ chỉ nghe nói đạo diễn xâm phạm diễn viên, ai từng thấy diễn viên đi đè đạo
diễn?
Chuyện
càng nản lòng hơn là, bản thân còn cảm thấy được Cố Phi Khiêm buông tha cho!
Lâm
Dược nằm trên giường con gái, chăn đắp lọt vai thì không che kín được chân, đắp
qua chân lại không tới được vai, mẹ nó đúng là bực mình mà!
Đạo
diễn Lâm liền hạ quyết tâm, chờ quay xong bộ phim này hắn sẽ đi học Taekwondo
Karate gì đó! Từ nay về sau không để người khác áp chế nữa!
Hôm
sau thức dậy, Cố Phi Khiêm đang ngồi trong phòng khách uống sữa ăn bánh mì, Lâm
Dược hung hăng trừng đối phương, cậu ta vẫn còn mặc cái áo khoác đêm qua, chỉ
có điều bên trong là sơ mi của Lâm Dược.
Lâm
Dược định nói, đồ khốn này cởi áo của tôi ra, đó là áo hàng limited mà Trình
Tịnh mua cho hắn từ Mỹ về đó!
Lời
nói đến miệng lại nuốt về, hắn biết rõ mình không đánh lại Cố Phi Khiêm,
hôm nay tạm nằm gai nếm mật. Đợi đến lúc ông đây vùng lên, để xem nhà ngươi còn
dám tác oai tác quái trước mặt ông hay không!
Ngón
tay Cố Phi Khiêm gõ gõ trên mặt bàn, "Ăn xong bữa sáng rồi đến phim
trường."
Vẫn
là giọng nói đều đều như trước, ít cảm giác áp lực hơn hẳn so với hôm qua.
Lâm
Dược ngồi dí trước bàn ăn không động đậy.
"Có
cần em phải đút anh không, đạo diễn Lâm?"
Cố
Phi Khiêm ngước mắt nhìn lên, một chữ "đút" đầy hàm ý sâu xa.
Lâm
Dược lập tức cầm miếng sandwich trong hộp lên nhét vào mồm, suýt nữa thì tự
nghẹn chết luôn.
"Sữa."
Cố
Phi Khiêm gõ vào cốc sữa, Lâm Dược vội vàng bưng cốc lên, ai dè uống nhanh quá,
phụt hết ra ngoài.
May
mà Cố Phi Khiêm né nhanh.
Lâm
Dược ngẩn ra, hồi lâu mới thốt được một câu "Xin lỗi".
Cố
Phi Khiêm thản nhiên đứng dậy, "Đi thôi."
Lâm
Dược bám theo sau cậu, cậu ta vô cùng quen thuộc với nơi này, thậm chí mật mã
garage nhà hắn cũng nhớ rõ.
Đó
là sinh nhật của Trình Tịnh, mặc dù đã ly hôn rồi nhưng Lâm Dược quá lười chẳng
thèm đổi.
Cố
Phi Khiêm khởi động xe, hai người dọc đường đi chẳng nói câu nào mà đến trường
quay.
Sau
khi xuống xe, Lâm Dược mới phát hiện Tống Sương đã tới rồi, trong tay anh cầm
kịch bản, make up artist đang make up lại cho anh.
Anh
xoay về phía Lâm Dược, chắc chắn đã nhìn thấy hắn và Cố Phi Khiêm cùng xuống
xe, Lâm Dược chợt nhớ tới những lời Cố Phi Khiêm nói tối qua, vô thức quan sát
nét mặt của Tống Sương, nhưng đối phương chỉ gật đầu mỉm cười, ánh mắt lại quay
về với make up artist trước mặt mà nói gì đó.
Lâm
Dược thầm thở phào.
Trong
lòng hắn, Cố Phi Khiêm nháy mắt biến thành một tên bị hoang tưởng nghiêm trọng.
Cơn
mưa rào hôm qua chỉ sau nửa đêm là tạnh, sáng nay bầu trời xanh trong thoáng
đãng.
Lâm
Dược vỗ tay, hướng về phía hai diễn viên chính mà cao giọng nói: "Được
rồi! Hôm nay chúng ta điều chỉnh lại trạng thái, quay tiếp! Cố gắng quay xong
cảnh này trong ba lần thôi!"
Hắn
cho Cố Phi Khiêm ba cơ hội, nếu cậu thật sự nhập vai thì một lần cũng đủ rồi.
Nếu vẫn không nhập vai được, thì dù cho ba trăm cơ hội cũng chỉ là lãng phí
thời gian.
Nhớ
tới sự tự tin tối qua của Cố Phi Khiêm, Lâm Dược muốn xem xem hôm nay cậu ta có
thể đạt tới trình độ nào.
Diễn
viên quần chúng bắt đầu đi lại, Cố Phi Khiêm cũng chuẩn bị vào cảnh quay, tất
thảy trở về cảnh Diệp Vân Tập lao tới chỗ Văn Trạm.
Tất
cả mọi người đều trở nên căng thẳng, chỉ sợ Cố Phi Khiêm hôm nay lại dớp như
hôm qua.
Tống
Sương trong ống kính chầm chậm xoay người lại, "Ô, là cậu à."
Giọng
điệu nhẹ bẫng như mây, ánh mắt sắc bén chỉ trong nháy mắt được thu lại.
Sự
khắc hoạ của Tống Sương đối với nhân vật Văn Trạm này càng sâu sắc thêm.
Lâm
Dược bất giác nắm chặt tay lại, nói gì đi, Cố Phi Khiêm!
"Anh
không muốn sống nữa à?"
Lâm
Dược nhìn cảnh đặc tả trong ống kính, Cố Phi Khiêm bắt lấy vẻ sắc bén trong ánh
mắt Tống Sương, kéo dài thêm bầu không khí đặc quánh này.
Ánh
mắt của cậu chứa đầy sức mạnh, gần như đóng đinh đối phương vào khe hở trên mặt
đất.
"Phiền
cậu bận tâm rồi", Tống Sương ngẩng đầu, tỏ vẻ chẳng sao cả, "Tôi chưa
chết được."
Cố
Phi Khiêm đứng lên, kéo Tống Sương dậy, thuận tiện dùng chân đá bay chai rượu
trên đất, "Anh đã là đồ vô dụng rồi. Trừ cái này ra, anh còn có gì nữa?
Mắt anh còn nhìn thấy được mục tiêu sao? Vai anh còn cầm chắc được súng sao?
Ngón tay anh còn bóp được cò sao?"
Hỏi
liên tục mấy câu, Cố Phi Khiêm không chỉ càng nói càng nhấn mạnh ngữ khí, sự
thất vọng trong nhịp nói chuyện và ánh mắt của cậu cứ thế trào ra.
Tống
Sương mỉm cười túm lấy cổ tay Cố Phi Khiêm, chỉ lật người một cái liền mạnh mẽ
đè cậu ta xuống đất, đầu gối thúc vào bụng cậu, anh cúi đầu nở nụ cười u ám, "Nhóc
con, cậu đang nghĩ gì vậy? Dù cho súng của tôi có hoen gỉ thì cũng liên quan gì
đến cậu?"
Lâm
Dược ngẩn người, động tác của Tống Sương cực nhanh, trước đó căn bản không hề
nói tới cách diễn này, theo kịch bản ban đầu Văn Trạm phải đẩy Diệp Vân Tập ra,
nhặt chai rượu trên mặt đất lên, vừa bỏ đi vừa nói câu này.
Cố
Phi Khiêm đang bị Tống Sương áp chế định đứng dậy, lại bị đối phương đè xuống.
Sự
thay đổi này của Tống Sương kích động tình cảm của người xem hơn hẳn kịch bản
gốc, diễn viên có kinh nghiệm sẽ thuận theo đó mà diễn tiếp, nhưng Cố Phi Khiêm
thì sao?
Văn
Trạm trên màn hình, nơi đáy mắt là ý cười vô cùng thành thục, cảm giác áp
bức giây phút đó tựa như một người thợ săn đã bắn gục con mồi của
mình.
Lâm Dược nheo mắt lại, phải chịu đựng, Cố Phi Khiêm!
Comments
Post a Comment