Chương 8: Cậu nghĩ tôi là ai?
Nhịp
tim đập giữa không gian tĩnh lặng kề sát bên tai.
Giữa
cơn mơ hồ, Lâm Dược cảm thấy có cái gì đó gạt qua phần tóc trước trán mình,
lướt qua viền mũi nét môi. Hắn cau mày quay đầu sang phía khác.
Bên
tai vẳng đến một tiếng thở dài.
Lâm
Dược muốn mở mắt ra nhìn, nhưng cả người chẳng có tí sức lực nào.
Rốt
cuộc cũng có người đỡ hắn dậy, lồng ngực hắn tựa vào một bờ vai rộng, vững chãi
đến độ làm người ta phải yên lòng.
"Ngài
Tống, chúng ta đi đâu ạ?"
Tống
Sương cúi thấp đầu, để Lâm Dược gối người lên chân anh, hắn hơi cong người lại,
lông mày nhíu chặt.
"Đến
Đỉnh Thành Minh Cư trên đại lộ Hoài Lâm, lái xe êm vào."
"Dạ."
Đỗ
Thiên, trợ lí riêng của Tống Sương, liếc nhìn qua gương chiếu hậu một cái. Thấy
được biểu cảm trên mặt Tống Sương, cậu không khỏi ngẩn ra.
Trong
mắt người khác, Tống Sương là một người nho nhã hiểu biết, chỉ cần anh muốn,
anh có thể dễ dàng kết thân với bất cứ ai. Chưa từng có người thấy Tống Sương
có tranh chấp với giới truyền thông hay quần chúng, thậm chí cả với người trong
giới, cũng chưa có ai thấy được trong mắt anh dù chỉ là một chút không vui.
Nhưng
chỉ Đỗ Thiên biết, khi không có người khác ở quanh, người đàn ông này lạnh lùng
xa cách đến mức nào.
Bản
chất thờ ơ mới là con người thật của Tống Sương.
Đỗ
Thiên có thể trở thành trợ lí của Tống Sương, chỉ với một lí do, khác với mọi
người, từ trước đến nay cậu ta không bao giờ cố chen vào thế giới của anh, cũng
không bao giờ tiết lộ mảy may gì về anh cho bất kì người nào.
Xe
đã đến cửa Đỉnh Thành Minh Cư, Tống Sương ung dung chỉ cho Đỗ Thiên biết phải
quay xe như thế nào đỗ xe ở đâu, dường như anh biết rõ nơi này tựa lòng bàn tay
mình.
Khi
Tống Sương dìu Lâm Dược ra khỏi xe, anh còn hết lòng chu đáo dùng tay che trần
xe, chỉ sợ Lâm Dược đụng đầu phải.
Đỗ
Thiên đang định bước lên phụ Tống Sương đỡ Lâm Dược say lảo đảo, chỉ ánh mắt
sắc lẻm của anh đảo qua, cậu ta liền rụt tay lại như sợ bỏng.
"Ngài
Tống, tôi ở đây chờ ngài nhé?"
"Không
cần, cậu về trước đi. Ngày mai tôi sẽ gọi điện cho cậu."
"Vậy
tôi về trước nhé."
Lúc
Đỗ Thiên ra về, trong gương chiếu hậu cậu nhìn thấy được Tống Sương bế thoắt
Lâm Dược lên bước vào trong.
Tầng
một căn duplex của Lâm Dược là phòng khách, tầng hai là phòng ngủ.
Chỉ
có điều khi Tống Sương định bế Lâm Dược lên cầu thang, hắn chợt lầm bầm một
tiếng, bất thình lình nôn đầy ra áo anh.
Tống
Sương một chân dợm bước lên cầu thang đột nhiên dừng lại, nhưng ngay sau đó lại
đi tiếp lên tầng như thể chẳng có gì xảy ra.
Vặn
mở chốt cửa căn phòng đầu tiên Tống Sương mới biết đó là thư phòng. Cửa căn
phòng thứ hai còn treo tấm biển hình một con voi nhỏ, rõ ràng là phòng ngủ của
Lâm Tiểu Vụ. Căn phòng trong cùng mới là phòng ngủ chính.
Lâm
Dược cau chặt lông mày, xem chừng vẫn còn muốn nôn nữa.
Tống
Sương bế Lâm Dược vào phòng vệ sinh, anh vừa đặt người xuống, hắn đã tự giác ôm
bồn cầu nôn lấy nôn để.
Tống
Sương đứng sau hắn ung dung cởi áo khoác ngoài vứt dưới đất, thong thả cuộn tay
áo sơ mi lên, anh nửa quỳ bên cạnh Lâm Dược vỗ lưng cho hắn.
Sắp
nôn luôn cả ruột gan ra ngoài rồi.
Depth bomb ngấm chậm nhưng bốc rất mạnh, Lâm Dược lại uống nhiều như thế.
Rốt
cuộc cũng nôn hết sạch rồi, nhưng Lâm Dược vẫn giữ nguyên tư thế ôm bồn cầu,
nếu không có ai dìu chắc hắn sẽ ngồi như vậy đến tận sáng.
Lòng
bàn tay của Tống Sương đặt trước trán Lâm Dược, đỡ đầu hắn dậy, sau đó xoay cả
mặt hắn lại.
Lâm
Dược cuối cùng cũng hé mở mi mắt, nhưng vẫn là dáng vẻ chẳng biết trời trăng ra
sao.
Mất
tiêu cự, Lâm Dược cố sức nheo mắt lại, cổ vươn ra, cho đến khi mũi hắn gần như
đụng đến đối phương mới dừng lại.
"Anh…
anh là ai…"
Lông
mày Tống Sương khẽ giật, anh đứng lên đi tới ngồi xuống mép bồn tắm, duỗi tay
mở vòi nước, bả vai và sống lưng vẽ ra một đường vòng cung thoải dài đầy sức
sống.
"Cậu
nghĩ tôi là ai?"
Lâm
Dược xua tay, đột nhiên phát nổ, "Sở Trần đồ khốn này, còn không mau đỡ bố
dậy!"
Trên
mặt Tống Sương đầy vẻ lạnh lùng, anh duỗi ngón tay thử nhiệt độ nước, chẳng nói
một lời.
"Sở
Trần… nếu còn là anh em, sau này anh Lâm say rượu… cậu nhất định phải đích thân
đưa tôi về nhà… đưa tôi về… tuyệt đối không được để người khác đưa… tôi chỉ tin
tưởng cậu…"
Lâm
Dược nhắm mắt lắc đầu, lời nói yếu ớt không rõ.
"Tại
sao chỉ có Sở Trần được đưa em về nhà? Tại sao chỉ tin tưởng Sở Trần?"
Giọng
nói truyền đến tai quá lạnh lẽo, Lâm Dược vô thức nuốt nước bọt, hắn dường như
nhận ra đối phương không phải Sở Trần.
Hắn
một lần nữa mở mắt cố sức nhìn.
Dù
cho chỉ nhìn được mơ hồ bóng người, Lâm Dược cũng biết đối phương có dáng người
cực kì hoàn hảo, chỉ là vô số bóng chồng làm hắn hoa cả mắt.
"Cố…
Phi Khiêm? Có phải là cậu… lần trước đưa tôi đi Kim Bích Huy Hoàng? Sao… sao
cậu lại đến nữa hả?"
Nước
đã chảy đầy, Tống Sương mới tắt vòi.
Anh
từng bước một đi đến trước mặt Lâm Dược, túm chặt lấy gáy hắn, mỗi từ nói ra
tựa như băng.
"Em
nhìn lại cho rõ xem tôi rốt cuộc là ai."
Lâm
Dược nấc một cái, hơi rượu tràn ra.
"Hừ
hừ… Cố Phi Khiêm, cậu không biết trên dưới gì hết… xem tôi trừng trị cậu ra sao
đây!"
Lâm
Dược vươn tay vỗ vỗ mặt đối phương.
Giây
tiếp theo, môi Tống Sương áp đến, hung ác như muốn huỷ diệt tất cả, anh ngang
ngược tách răng hắn ra, không kiêng nể gì mà chiếm lấy đối phương.
Lâm
Dược chỉ cảm thấy ngày một choáng váng, não như thể chết máy không suy nghĩ
được gì, tới tận khi suýt ngạt thở hắn mới tóm được cổ áo đối phương kéo ra.
Từ
chối rõ ràng như thế dường như đã chọc đúng vào tử huyệt.
Đầu
lưỡi mang theo tức giận càn quét khắp nơi, Lâm Dược dần dần thất thủ, đối
phương đè thẳng anh áp chặt lên tường phòng tắm.
Gò
má khuôn cằm của hắn bị xoa nắn một cách thô bạo, hầu kết gần như bị mút ra
ngoài.
Lâm
Dược không chịu nổi thứ áp lực này, hắn dần dần khuỵu xuống, cho đến khi hoàn
toàn lả ra trên cánh tay đối phương.
Tống
Sương một hơi nhấc hắn lên, đẩy vào bồn tắm.
Làn
nước nóng rực cuồn cuộn bao phủ lấy Lâm Dược, hắn khó khăn lắm mới nhô đầu lên
được khỏi mặt nước, suýt thì ho cả phổi ra ngoài.
Tống
Sương lãnh đạm tóm lấy cằm hắn, cặp mắt sắc tựa băng.
"Lần
sau em đứng trước mặt tôi còn gọi tên người khác, tôi nhất định sẽ bóp chết em."
Lâm
Dược nuốt nước bọt, giờ mới lờ mờ nhìn ra được đường nét của đối phương.
"Tống…
Sương…"
"Ơi."
Tống
Sương buông cằm hắn ra, tay chống thành bồn nghiêng người tới, phủ lên môi hắn.
Khác
với sự mất kiềm chế vừa rồi, lúc này anh nhẹ nhàng nhấm nháp cánh môi của Lâm
Dược, lưu luyến giữa hai phiến môi hắn, Lâm Dược chỉ cảm thấy dường như có cái
gì đó bị phác lên, muốn buông tay mà không buông nổi.
Mi
mắt càng ngày càng nặng nề, Lâm Dược chẳng còn có thể nghĩ được đây rốt cuộc là
tưởng tượng hay là hiện thực.
Ngày
hôm sau, khi Lâm Dược mơ hồ cố gắng mở mắt ra, cảm giác duy nhất của hắn là đầu
đau kinh khủng.
Trời
ơi, lại quá chén rồi.
Lúc
này, Lâm Dược quá mừng mình đã li hôn, nếu không Trình Tịnh sẽ lại xưng xỉa.
Đợi
đã… Mình uống rượu cùng Lạc Huyên và Tống Sương ở Thuỷ Tinh Hoàng Cung kia mà?
Đây
là đâu? Không phải lại là khách sạn đấy chứ?
Lâm
Dược hít một hơi nhìn xung quanh, lúc phát hiện ra đây là phòng mình, hắn rốt
cuộc thả lỏng.
Chỉ
có điều khi hắn cúi đầu, suýt nữa thì hét ầm lên.
Bên
cạnh hắn là một thằng đàn ông khoả thân đang nằm!
Đối
phương quay lưng lại với hắn, phần cổ lộ ra thon dài tuyệt đẹp, đường cong bả
vai sống lưng làm người khác phải ghen tị.
Phản
ứng đầu tiên của Lâm Dược chính là cử động dưới chân, chỗ đó chẳng đau tẹo nào,
giơ cả hai tay lên nhìn, toàn thân cũng không có dấu hôn nào, trừ phần môi tê
rần ra thì hắn có thể khẳng định rằng đêm qua dù uống say, nhưng không hề "thất
thủ".
Vậy
kia là chuyện gì? Sao người ta lại ngủ trong phòng hắn?
Lẽ
nào lần này lại là Lâm Dược hắn đi nện người ta?
Lâm
Dược chống người dậy nhìn sang, hắn muốn coi đối phương là ai.
Chỉ
mới nhìn tới chóp mũi, Lâm Dược đã co rúm cả người lại.
Ôi
vãi! Hình như là Tống Sương!
Mình
thông cả ảnh đế rồi?
Không
thể nào! Không thể nào!
Lâm
Dược ấn đầu, gắng sức nhớ lại đêm qua.
Lần
đầu tiên trong đời hắn hận não mình quá vô dụng, chỉ nhớ được mình nói chuyện
với Tống Sương vui quên trời đất.
Trong
lúc Lâm Dược mải vò đầu, người bên cạnh đã xoay người qua từ lúc nào không
biết.
"Dậy
rồi à."
Âm
mũi của anh trầm thấp mà dịu dàng, tim gan Lâm Dược như bị vô số sợi lông gãi
gãi.
"Á?
Ừ…"
Gượng
gạo! Quá gượng gạo!
Hắn
với Tống Sương chỉ mới bắt đầu nói chuyện dăm ba câu tối qua, lẽ nào mình còn
phải mở miệng ra hỏi, "Này, Tống Sương, đêm qua chúng ta không có gì chứ?"
"Cậu
uống nhiều quá, cho nên mới đau đầu."
Tống
Sương ngồi dậy, lúc này Lâm Dược mới phát hiện người ta đang mặc quần ngủ của
mình.
"Hôm
qua đưa cậu về nhà, cậu nôn đầy ra người tôi, cho nên tôi đành tự tiện tìm mặc
quần ngủ của cậu. Có điều áo ngủ của cậu vai nhỏ quá, tôi mặc vào không ngủ
nổi. Cậu đừng để bụng."
Lâm
Dược nhất thời cảm thấy trời đất bừng sáng, "Không sao! Đương nhiên không
để bụng! Xin lỗi đã nôn ra người cậu! Quần áo của cậu đâu?"
"Đêm
qua giặt rồi. Con gái cậu hình như vẫn còn đang ngủ?"
Lâm
Dược liếc mắt nhìn đồng hồ ở đầu giường, vừa đúng mười một giờ rưỡi, "Nó
ấy à, nếu mà không gọi dậy thì nướng được đến trưa luôn! Ngủ say như heo vậy!"
"Trẻ
con ngủ nhiều não mới phát triển tốt, nhưng mà cũng không thể nhịn ăn quá lâu.
Có thể tắm nhờ chỗ cậu chút được không?"
"Được
chứ!"
Lâm
Dược nhanh chóng tìm cho Tống Sương bàn chải và cốc súc miệng, trong lòng không
ngừng tự trách.
Mày
đúng là đồ ngốc, còn ảo tưởng mình nện cả Tống Sương, đúng là phải đi bệnh viện
khám lại não!
Lâm
Dược gọi Lâm Tiểu Vụ dậy, con bé nhăn mũi, "Bố… miệng bố hôi quá!"
Nói
xong bị tét một cái, con bé trùm chăn qua đầu không chui ra nữa.
Lâm
Dược bất lực cười, mình bị con gái ruột ghét bỏ rồi.
Hắn
quay về nhà tắm mau chóng đánh răng.
Tống
Sương bước vào, lúc này anh đã mặc lại sơ mi của mình, kéo nhẹ cổ áo, khí chất
nho nhã tựa như bẩm sinh đã có.
"Bàn
chải và cốc súc miệng này là cho tôi hả?"
"Ừ."
Lâm
Dược miệng ngậm đầy kem đánh răng gật gật đầu.
Tống
Sương cúi người vòng tay qua Lâm Dược, tạo cho hắn lỗi giác bị ôm lấy trong
giây lát, cùng với bên mặt của anh gần như dán lên lồng ngực Lâm Dược, hắn còn
chưa kịp phản ứng lùi lại, đã phát hiện đối phương chỉ với lấy tuýp kem đánh
răng.
Lâm Dược mày làm gì thế hả! Một thằng đàn ông mà cứ như chim sợ cành cong vậy!
Comments
Post a Comment