Chương 6: Gặp lại Tống Sương
Lâm
Dược ho muốn văng cả cổ họng ra, đây không phải lần đầu anh bị nước bọt của
mình làm sặc chết nữa rồi.
Văn
Tĩnh Nam đã ngồi lại nghiêm chỉnh đàng hoàng, nhởn nhơ dựa vào sofa, "Đạo
diễn Lâm, thuốc còn chưa châm lửa sao đã ho rồi?"
Nếu
là lúc trước, Lâm Dược nhất định sẽ không chịu kém cạnh đùa cợt lại Văn Tĩnh
Nam, nhưng lúc này hắn chỉ thấy đau thương.
Rời
khỏi văn phòng của Văn Tĩnh Nam, Lâm Dược định về nhà ngủ một giấc lại sức,
nhưng không ngờ lại gặp phải Sở Trần trong thang máy.
Nói
thật lòng, hiện tại cả thế giới này người đàn ông làm Lâm Dược cảm thấy an toàn
nhất chính là Sở Trần, bởi vì gã ta là bot.
"Anh
Lâm, giám đốc Văn đúng là quá ưu ái anh! Kiểu này là muốn thăng chức cho anh
đây mà!"
"Làm
sao cậu biết tên hồ li đó thật lòng nghĩ như thế nào?"
Văn
Tĩnh Nam đúng là thành tinh rồi, ngoài mặt nói rằng trăm lựa ngàn tuyển chọn ra
mình, thực chất trong lòng còn đầy mưu mô tính toán khác.
"Anh
Lâm, đây vẫn là địa bàn của Đế Thiên mà… trong thang máy còn có camera giám sát
đó."
"Camera
đó không thu được âm thanh!" Lâm Dược nhìn dáng vẻ hết lòng tôn kính Văn
Tĩnh Nam của Sở Trần, không kìm được muốn trêu chọc gã, "Sở Trần, cậu nghe
thấy chưa hả!"
"Dạ?"
"Sở
Trần nói Văn Tĩnh Nam là một con cáo già à à! Sở Trần nói Văn Tĩnh Nam là một
con cáo già à à!"
Sở
Trần hoảng sợ vội vã che miệng Lâm Dược lại, dáng người hắn cao hơn gã ta một
chút, trong lúc nóng ruột gã dùng cả trọng lượng toàn thân, Lâm Dược bị gã đè
sát rạt vào tường thang máy, tình cảnh đó trông như thể Sở Trần sắp cưỡng hiếp
hắn đến nơi.
Đúng
lúc này, cửa thang máy kêu "Tinh!" một tiếng mở ra, Sở Trần và Lâm
Dược cùng nhìn sang, giây phút đó gã ta há hốc cả miệng, còn hắn thì nóng bừng
mặt.
"Ồ,
quan hệ hai cậu tốt thật đấy, tiếp tục đi, coi như tôi không có ở đây nhé."
Sở
Trần nhanh chóng buông Lâm Dược ra, hai người lập tức tách nhau ra xa cả dặm.
"Chuyện
này… cái này, chị Huyên, em với đạo diễn Lâm chỉ đùa chút thôi mà… ha ha… ha
ha…"
Sở
Trần sờ sờ đầu mình.
Trước
mặt bọn họ chính là một trong tứ đại hoa đán của Đế Thiên, Lạc Huyên.
"Không
nhìn ra đạo diễn Lâm bắt mốt nhanh như vậy, bây giờ thanh niên toàn thích tạo
hint, anh với Sở Trần đúng là quá xứng đôi!"
Lâm
Dược ôm cánh tay dựa vào tường, vẻ mặt quẫn bách ửng đỏ vừa rồi đã biến mất,
hắn ta đã không còn là cậu sinh viên chỉ đưa chai nước khoáng cho nữ sinh trong
sân trường mà cũng đỏ mặt nữa rồi. Qua thời gian, không chỉ tuổi tác của hắn
tăng lên, mà còn cả độ dày của da mặt.
"Ồ,
sao lại xứng đôi nhỉ?"
"Cường
công mĩ thụ." Lạc Huyên nháy mắt.
Lâm
Dược chẳng hiểu tí nào mấy thứ mà cô nói, nhưng nhìn Sở Trần đã ửng hồng cả hai
má, hắn nghĩ mình không hiểu thì tốt hơn.
"Hôm
nay có thông báo à?"
Lâm
Dược mau lẹ chuyển chủ đề.
"Tôi
đến xem kịch bản mới."
"Ồ,
phim của ai có diễm phúc mời được em đến đóng vai nữ chính vậy?" Lâm Dược
xoa xoa cằm, dáng vẻ cực kì hứng thú.
"Có
khi là phim của anh đấy? Ai chẳng biết đạo diễn Lâm sắp một bước lên tiên rồi?"
Lạc
Huyên nói xong thì thang máy đã dừng ở tầng của cô, đúng lúc cô bước chân ra
khỏi thang máy, ngón tay thoắt nâng cằm của Lâm Dược, cười nói: "Quên mất
chưa chúc mừng anh, ly hôn vui vẻ."
Lâm
Dược cười lớn lắc đầu, "Thì ra đối với mọi người, li hôn là một chuyện
đáng mừng."
"Có
lẽ đạo diễn Lâm cảm thấy có chút mất mát, nhưng chuyện này cũng có nghĩa là
người khác lại có cơ hội, chẳng nhẽ không phải là chuyện đáng mừng sao?"
Nói
xong, Lạc Huyên tựa như một bà hoàng chỉnh trang lại đầu tóc của mình, nghênh
ngang bước đi.
"Anh
Lâm, có khi Lạc Huyên nói thật đấy."
Giọng
nói của Sở Trần bị đè xuống thấp, điều này cho thấy gã đang nghiêm túc.
"Sao
cậu lại thấy thế?"
Đến
tầng triệt rồi, hai người sánh vai rời khỏi thang máy, Sở Trần kéo Lâm Dược
sang một góc.
"Bởi
giám đốc Văn định push anh lên thành đạo diễn lớn, cho nên lần này mới chọn cho
anh giám đốc PR tốt nhất, anh đợi mà xem, Phương Diệp nhất định sẽ lợi dụng mọi
cơ hội tạo scandal. Bộ phim này có hai nam chính, vận động viên và huấn luyện
viên bắn súng, vừa là thầy trò vừa là bạn bè, đến cuối cùng biến thành kì phùng
địch thủ, nhất định sẽ chọn một diễn viên xuất sắc diễn vai huấn luyện viên
tăng độ hot cho phim!"
"Ha…"
Lâm Dược cảm thấy thật buồn cười, "Ngộ nhỡ tôi không làm nổi quay hỏng cả
bộ phim thì sao?"
"Phương
Diệp vẫn sẽ PR giúp anh, mọi bình luận của các hãng phim lớn cũng sẽ nhận xét
rằng phim của anh rất thành công!"
"Sẽ
phải tốn bao nhiêu vốn đầu tư đây? Chịu bao nhiêu rủi ro đây? Chỉ để push tôi?
Sở Trần, não cậu không úng nước thì chắc là não Văn Tĩnh Nam bị đập hỏng rồi!
Việc làm ăn lỗ vốn như vậy chẳng khác nào róc thịt trên người Văn Tĩnh Nam
xuống cả, anh ta không làm vậy đâu!"
Sở
Trần thở dài, "Em không biết tại sao giám đốc Văn lại push anh, em chỉ
biết kết quả mà anh ấy mong muốn."
Lâm
Dược buồn cười túm bả vai của Sở Trần, "Được rồi. Cậu tinh trùng thượng
não rồi nên mới hoang tưởng như vậy phải không. Mau đi tìm một anh giai mà chơi
đi!"
Sở
Trần chớp chớp cặp mắt to, bỗng nhiên áp sát vào người Lâm Dược, "Hay là,
em với anh, ihihi."
"Muốn
theo tôi? Giúp tôi giặt đồ nấu cơm chăm con."
Chưa
đi được bao xa, hắn nhìn thấy một người đàn ông trung niên to béo y hệt thần
tài đi tới, đằng sau là cậu trợ lí một tay xách cặp hồ sơ, một tay bưng bình
giữ nhiệt.
Chính
là một trong hai đạo diễn tai to mặt lớn nhất Đế Thiên, Quan Đào.
"Nhìn
coi cái điệu bộ này! Nếu ông ta biết "Ngàn cân treo sợi tóc" đã nắm
chắc là của anh, làm sao còn dám khinh thường anh!"
Lâm
Dược sững lại, nghe Sở Trần nói chắc hẳn là Quan Đào vẫn chưa biết rằng "Ngàn
cân treo sợi tóc" đã quyết định đạo diễn?
Quan
Đào đi qua Lâm Dược gật nhẹ đầu, "Đạo diễn Lâm, đã lâu không gặp!"
"Đạo
diễn Quan." Lâm Dược gật đầu cười.
Quan
Đào hài lòng đi qua bọn họ.
"Ước
chừng lúc này ban giám đốc đang thông báo cho ông ta rằng anh sẽ đạo diễn "Ngàn
cân treo sợi tóc", em thật muốn coi xem ông ta tức dựng ngược cả mấy cọng
tóc lưa thưa đó!"
"Đủ
rồi, cậu muốn chết hả."
Đỉnh
đầu Quan Đào là một mảng sáng bóng nhẵn nhụi, bao la tựa Địa Trung Hải, đây là
chỗ ông ta để ý nhất trên toàn cơ thể, từng có một diễn viên nữ lén cười nhạo
quả đầu hói sau lưng ông ta, kết quả là bị phong sát không còn được xuất hiện
trên màn ảnh.
Quan
Đào thù dai vô cùng.
Điều
này làm Lâm Dược không khỏi lo lắng. Hắn không sợ Quan Đào độc tài ngang ngược,
chỉ lo lắng ông ta sẽ gây chuyện trong quá trình quay phim.
Ngày
hôm đó, Lâm Dược đón Lâm Tiểu Vụ về nhà, lừa cô nhóc này đi ngủ xong ở trong
thư phòng chăm chú nghiên cứu kịch bản.
Tính
cách của từng nhân vật, các phân đoạn chuyển cảnh, lần lượt tái hiện lại trong
đầu hắn.
11
giờ, chuông điện thoại lại reo. Lâm Dược chẳng buồn nhìn xem người gọi là ai đã
nhấc máy.
Đầu
bên kia truyền đến tiếng nói chuyện nũng nịu, dường như đối phương đã say, còn
pha lẫn tiếng lẩm bẩm líu ríu.
"Alo,
Lâm Dược … anh đang ở đâu…"
Lâm
Dược nhíu mày, "Lạc Huyên? Em uống say à?"
"Em
hỏi anh đang ở đâu, anh để ý em say làm gì!"
Lâm
Dược thở dài, "Tôi ở nhà. Nếu em uống nhiều quá thì mau gọi trợ lí đến đón
đi, nếu bị paparazzi chụp được thì không hay ho gì đâu!"
"Ở
nhà á? Không phải anh đã li hôn rồi à! Còn ở nhà làm cái gì hả! Phải ra ngoài
tận hưởng thế giới độc thân phồn hoa náo nhiệt đi chứ!"
Lâm
Dược day day thái dương, có vẻ Lạc Huyên thật sự say lắm rồi.
"Em
ở đâu? Tôi gọi điện cho trợ lí em để cô ấy đến đón em."
"Không
cần! Em muốn gặp anh! Em chỉ muốn anh! Anh đến nhanh lên… Em thật sự… thật sự
rất thích anh…"
"Rất
thích anh", ba từ đơn giản này lại làm Lâm Dược đần thối tại chỗ.
Hắn
có thể xếp hàng thật nhiều tiếng đồng hồ chỉ để mở nắp chai nước cho cô ấy, có
thể ăn mì gói cả tuần liền để mua được loại mĩ phẩm mà cô ấy thích, khi cô ấy
đến muộn phỏng vấn còn có thể hối lộ gác cửa cả tháng tiền sinh hoạt của mình.
Lâm
Dược của khi đó chẳng thấy mình giống người hầu chút nào, ngược lại hắn còn cho
rằng, người sẵn sàng chết thay cho người phụ nữ của mình mới đáng mặt đàn ông.
Nhưng
kết quả thì sao, câu nói "rất thích anh" của Lạc Huyên lại tặng cho
người khác.
"Em
đang ở đâu?"
Lâm
Dược cố kìm chế tính tình hỏi tiếp.
"Thủy
Tinh Hoàng Cung…"
Lâm
Dược nghe xong lại bắt đầu lo lắng. Thủy Tinh Hoàng Cung chính là chỗ các nhà
đầu tư hay dan díu với diễn viên, là "thánh địa" quy tắc ngầm!
Đương
nhiên là chẳng thiếu paparazzi rình rập, ai ra vào Thủy Tinh Hoàng Cung, đối
với paparazzi giống như ruồi thấy thịt ôi, mèo thấy mỡ vậy.
"Chỗ
nào trong Thủy Tinh Hoàng Cung?"
"Phòng
802…"
Nói
xong, Lạc Huyên lại bắt đầu cười khanh khách.
"Em
chờ đó."
Lâm
Dược sầm mặt khoác thêm áo vào, rón rén mở cửa phòng ngủ của Lâm Tiểu Vụ, thấy
con bé ngủ ngon lành chẳng còn biết trời trăng gì, nhưng vẫn để lại một tờ giấy
trên đèn ngủ đầu giường của nó, ngộ nhỡ con bé nửa đêm tỉnh lại không thấy hắn
mà gọi điện cho mẹ, chắc Trình Tịnh chém chết hắn luôn.
Tờ
giấy ghi rất đơn giản: Bố có việc ra ngoài một chút, không được méc mẹ nha.
May
mà ngày mai là cuối tuần, đoán chừng không gọi dậy thì con bé được thể nướng
đến trưa luôn.
Trước
khi ra khỏi nhà, Lâm Dược kiểm tra kĩ càng cửa nẻo, thậm chí cả bình gas trong
nhà bếp, chắc chắn an toàn mới đóng cửa đi.
Đến
phòng 802 ở Thủy Tinh Hoàng Cung, Lâm Dược đẩy cửa vào, cảnh tượng trước mắt
làm hắn đần cả người.
"Ha
ha! Tôi đã bảo cậu ta sẽ đến mà! Cậu thua rồi! Uống đi!"
Lạc
Huyên chẳng trang điểm chút nào, rõ ràng là không phải đến xã giao với nhà đầu
tư hay tổ làm phim gì, đã rất lâu rồi hắn không được nhìn thấy mặt mộc của cô,
gương mặt giản dị ấy làm hắn thốt nhiên cảm thấy dường như đã cách cả một kiếp.
Người
đàn ông ngồi bên cạnh đón lấy ly Vodka cô đưa, ngẩng đầu một hơi uống cạn.
Nhận
ra người đó là ai làm hắn ngơ ngẩn.
Đường
nét trên mặt anh luôn tựa như nét mực yên tĩnh dần lan ra trên giấy, ý cười khó
dò lững lờ trên môi, láng máng dấu ấn một nỗi buồn.
Tháng
năm không bào mòn đi sự sắc sảo của anh, ngược lại càng khắc sâu thêm vẻ đẹp ở
anh.
"…
Tống Sương…"
Lâm
Dược chầm chậm thốt ra cái tên này.
"Đã
lâu không gặp, Lâm Dược."
Từ
sau khi "Tuyết rơi" hot, đã rất lâu rồi không ai trong giới gọi hắn
là Lâm Dược nữa. Có lẽ trong mắt Tống Sương, muốn anh ta không gọi thẳng tên,
chỉ có những đạo diễn tầm cỡ như Quan Đào hay Triệu Nguyên mới xứng được.
"Đúng
là đã rất lâu rồi."
Lâm Dược chỉ đứng chôn chân tại chỗ.
Comments
Post a Comment