Chương 13: Thử vai (Phần ba)

"Ha ha, Cố Phi Khiêm vừa đến, đã khiến cánh phóng viên bận không kịp thở rồi. Spotlight của chúng tôi bị cậu giành mất tiêu luôn!"

Văn Tĩnh Nam vẫn giữ nguyên giọng điệu đùa cợt ấy.

Ngược lại Lâm Dược chẳng thèm lãng phí thời gian vào vài câu chào hỏi vô vị này, "Bắt đầu đi."

Sau khi xem xong diễn xuất của Giản Thấm, Lâm Dược không khỏi lo rằng giới truyền thông sẽ so sánh gã ta với Cố Phi Khiêm, nếu như vậy thì cho dù Cố Phi Khiêm trúng tuyển rồi, mà truyền thông vẫn nghiêng về Giản Thấm, đối với danh tiếng của cậu sẽ vô cùng bất lợi.

Lâm Dược thầm thở dài trong lòng, khi hắn thoát khỏi trầm tư ngẩng đầu nhìn lên, mới phát hiện ra Cố Phi Khiêm vẫn một mực nhìn chăm chăm vào mình, hai tay giữ nguyên trong túi áo, ngay cả nét mặt lạnh nhạt cũng chẳng hề thay đổi.

Đang diễn mà, Cố Phi Khiêm! Cậu phải biến thành Diệp Vân Tập!

Cơ hội thể hiện chỉ vỏn vẹn vài ba lời thoại thôi, cậu phải mau chóng nhập vai!

Lâm Dược cố kìm chế không xúc động gào lên.

Ánh mắt của Cố Phi Khiêm từ từ tối đi, càng ngày càng mang theo sức nặng, gây áp lực lên Lâm Dược.

"Anh chính là Văn Trạm."

Đến tận khi cậu ta thốt ra câu thoại đầu tiên, Lâm Dược vẫn chưa kịp hoàn hồn.

Nhân viên công tác phải đọc lời thoại, nhưng mãi vẫn không nghĩ ra phải nói cái gì.

Dòng suy nghĩ của Lâm Dược bị đối phương ảnh hưởng, bất giác dùng lời thoại của Văn Trạm đáp lại.

"… Ừ."

Chân mày Cố Phi Khiêm hơi nhướn lên, cậu cứ mãi nhìn chăm chăm vào Lâm Dược, trong mắt là quá nhiều loại tình cảm đầy phức tạp.

Sự tôn trọng và thất vọng pha lẫn trong ánh mắt của Cố Phi Khiêm, từ đó chiếu vào mắt của Lâm Dược.

Cố Phi Khiêm không nói thêm gì cả, chỉ nhìn ngắm Lâm Dược, dường như trước mắt chỉ là tăm tối, mà cậu vẫn không ngừng tìm kiếm theo đuổi thứ gì đó.

Cố chấp đến mức làm Lâm Dược phải đau lòng.

Cả căn phòng rơi vào tĩnh lặng.

Ngay khi mọi người tưởng rằng ánh nhìn chăm chú ấy sẽ chẳng bao giờ kết thúc, Cố Phi Khiêm buột ra một tiếng thở than: "Anh đúng là quán quân Thế giới ba lần liên tiếp Văn Trạm?"

Từng từ từng chữ rõ ràng rành mạch, được khắc sâu bằng giọng nói lành lạnh của Cố Phi Khiêm.

Cậu ta vẫn chăm chú nhìn Lâm Dược, cố gắng tìm ra dấu vết của một thời "thiên chi kiêu tử" trên người đàn ông trước mắt.

Sự hoài nghi của Diệp Vân Tập mà cậu bộc lộ ra không phải là hướng về Văn Trạm, mà là hướng về bản thân mình.

Sau đó, cậu khẽ nhếch môi, quay người bỏ đi.

Lúc này Lâm Dược mới phản ứng được rằng Cố Phi Khiêm đã diễn xong rồi.

Theo quan sát của Lâm Dược, Cố Phi Khiêm từ trước đến nay không giỏi dùng ánh mắt và nét mặt để biểu đạt tình cảm của mình, bởi bản thân cậu ta là một người ít khi xúc động. Nhưng lần này Lâm Dược không thể không thừa nhận, trong lúc bất tri bất giác, Cố Phi Khiêm thấm thoát đã trưởng thành rồi.

"Tại sao tôi lại cảm thấy Cố Phi Khiêm đang đối diễn thẳng với đạo diễn Lâm nhỉ?" Văn Tĩnh Nam nhìn về phía Lâm Dược, "Đạo diễn Lâm bình luận một chút về phần diễn vừa rồi của Cố Phi Khiêm đi nào?"

Nếu như có thể, Lâm Dược rất muốn cầm cây bút trên tay cắm thẳng vào mặt Văn Tĩnh Nam. Sao tên khốn này lúc nào cũng thích đá gánh nặng sang cho hắn thế hả? Nếu hắn khen ngợi Giản Thấm, thì khi Cố Phi Khiêm được chọn, giới truyền thông sẽ nói cậu được quyết định ngầm. Nếu hắn khen ngợi Cố Phi Khiêm, giới truyền thông sẽ nói hắn thiên vị, dùng chuyện công làm việc tư.

Cho nên khi phải đối mặt với tình huống này, Lâm Dược luôn luôn nói thật lòng.

"Về độ mạnh yếu của phân đoạn này, Cố Phi Khiêm không bằng Giản Thấm, nhưng Giản Thấm quá chú trọng vào kĩ thuật diễn xuất mà lơ là đi việc dẫn dắt khán giả đồng cảm với nhân vật, về điều này Cố Phi Khiêm vượt trội hơn hẳn."

Văn Tĩnh Nam vẫn nhìn Lâm Dược, còn hắn lại đá cái gánh nặng của nợ trả về cho anh ta.

"Giám đốc Văn, anh thấy sao?"

Văn Tĩnh Nam cười nói: "Nhận xét của đạo diễn Lâm ngắn gọn súc tích, tôi còn chưa kịp hoàn hồn. Tri Thu, anh thấy sao?"

Hàn Tri Thu gật đầu, "Tôi cũng nghĩ như đạo diễn Lâm."

"Vậy chúng ta xem tiếp phân cảnh tiếp theo của Cố Phi Khiêm rồi lại nhận xét nhé?"

Văn Tĩnh Nam thuận lợi đẩy cục nợ này về chỗ Cố Phi Khiêm.

Tự trong đáy lòng Lâm Dược thở ra một hơi, ôm mong đợi phân đoạn tiếp theo, chỉ là hi vọng thằng nhóc này đừng có nhìn chăm chăm vào hắn nữa.

"Phi Khiêm, bắt đầu đi!" Văn Tĩnh Nam gật đầu với Cố Phi Khiêm.

Nhân viên công tác rốt cuộc lật kịch bản, không hiểu sao lại cảm thấy căng thẳng mà đọc lời thoại đầu tiên.

"Tuần… tuần tới tôi sẽ quay về đội tuyển quốc gia Trung Quốc, chuẩn bị cho… giải Thế giới cuối năm nay."

Đối với câu mở đầu lắp ba lắp bắp này, bình luận viên truyền thông Tiểu Kha không kìm nổi cười ra tiếng, ngay khi Văn Tĩnh Nam định mở miệng nói "Làm lại", Cố Phi Khiêm đã nói tiếp câu sau trong kịch bản.

"Vậy nên, lần tới gặp lại, chúng ta sẽ là đối thủ của nhau rồi?"

Cố Phi Khiêm trước mặt, khoé môi vẽ ra một nụ cười sắc bén, trên mặt là sự chín chắn và bình tĩnh của một người từng trải.

Cậu ta vẫn nhìn Lâm Dược, đây là lần đầu tiên Lâm Dược nhìn thấy Cố Phi Khiêm cười như thế này.

Trong ấn tượng của hắn, Cố Phi Khiêm cười rất nhạt, nhạt tới mức chỉ có những người thân quen với cậu ta mới nhìn thấy được.

Mà không phải là kiểu từng giây từng phút, trong sự nội liễm kiềm chế lại hoà lẫn vài phần tình cảm chực trào ra.

Lâm Dược giờ mới nhớ, Diệp Vân Tập lúc này đã là quán quân Olympics rồi, thành công không khiến cho cậu ta trở nên kiêu ngạo, mà khiến cho cậu ta khát vọng muốn vươn càng xa hơn, bay càng cao hơn, cậu ta cần một mục tiêu lớn hơn, tình cảm của cậu ta đối với huấn luyện viên Văn Trạm không còn chỉ đơn giản là sự tôn trọng và tin tưởng nữa. Mà nội tâm Cố Phi Khiêm đã trải qua giai đoạn thay đổi này.

"Đúng vậy, đừng để tôi cảm thấy tẻ nhạt nhé."

Nhân viên công tác rốt cuộc không nói cà lăm nữa, không thì đúng là tấu hài cho người xem.

Cố Phi Khiêm lúc này tuỳ ý bước đến hàng ghế của giới truyền thông, chọn một cái ghế ngồi xuống, khi tầm mắt của cậu hạ trên người Lâm Dược, dường như cậu ta hào hứng hẳn lên, ánh mắt cậu ta xuyên thấu qua dòng suy nghĩ của hắn, sâu thẳm trong đầu hắn dường như có cái gì đó run rẩy theo giọng nói của cậu ta.

"Tôi vẫn sẽ tiếp tục chiến thắng, tôi sẽ phá bỏ truyền thuyết của anh…"

Đúng giây phút này, có gì đó bỗng nhiên trầm xuống, cảm giác áp lực khi bị xâm phạm cuồn cuộn xô tới, Lâm Dược thậm chí còn nảy ra nỗi xúc động muốn bỏ chạy.

"Tôi sẽ khiến anh cảm thấy được làm huấn luyện viên của tôi còn huy hoàng hơn làm vận động viên bắn súng nhiều."

Lâm Dược mở to mắt chăm chăm nhìn vào Cố Phi Khiêm.

Ý cười trên môi cậu ta không phải là hợm hĩnh kiêu ngạo, mà là niềm phấn khích khi cuối cùng cũng tìm được một đối thủ.

Dường như trên thế giới này chỉ còn lại cậu và đối thủ của cậu, chăm chú mà cố chấp.

Biên kịch Hàn Tri Thu chớp chớp mắt, thở ra một hơi nhưng chẳng hề lên tiếng.

Văn Tĩnh Nam là người đầu tiên vỗ tay, "Ái chà ái chà! Đạo diễn Lâm của chúng ta đứng hình luôn rồi! Các vị phóng viên cảm thấy thế nào?"

Hàn Tri Thu cũng vỗ tay theo.

Lâm Dược bỗng chốc nhớ lại đêm điên cuồng đó, sức mạnh tưởng đến chết mới ngừng đó cùng ánh mắt Cố Phi Khiêm nhìn mình hiện giờ hoà lẫn vào nhau, trái tim hắn như rơi tự do không thể khống chế nổi, máu trong người hầm hập tuôn trào, Lâm Dược ngẩn người ra…

Giờ phút này hoạ mi nhà hắn lại có cảm giác?

Lâm Dược siết chặt cây bút trong tay, hắn muốn tự đâm chết mình luôn.

"Đạo diễn Lâm, anh không nhận xét gì sao? Tôi thấy Cố Phi Khiêm đã tiến bộ nhiều rồi!" Văn Tĩnh Nam vui ra mặt, anh ta hoàn toàn thể hiện ra ngoài sự hài lòng của mình đối với Cố Phi Khiêm.

"Lần này để các bạn truyền thông cho ý kiến đi."

Giờ đây Lâm Dược lúng túng không chịu nổi, hắn sợ Văn Tĩnh Nam chết tiệt lại thò tay đến, hoặc ai đó sẽ cúi đầu nhìn thấy đũng quần của hắn phình lên.

Bình luận viên truyền thông Tiểu Kha đã lớn tiếng nhận xét.

"Sự căng thẳng trong phân cảnh này được Cố Phi Khiêm thể hiện rất tốt. Trước đây tôi vốn cho rằng cậu ta chỉ là một ngôi sao thần tượng nhất thời, hôm nay tôi phải thay đổi quan niệm này của mình…"

Mọi âm thanh lọt vào tai Lâm Dược chỉ như tiếng vo ve của hàng ngàn con ong mật.

Tiêu điểm của cả căn phòng, Cố Phi Khiêm, vẫn chăm chăm nhìn hắn, không còn cảm giác xâm lược như vừa rồi, chỉ là Lâm Dược lần đầu tiên phát hiện ra, cậu trai mà mình luôn coi như một đứa nhóc này, không biết từ lúc nào đã lặng lẽ toát ra một vẻ gợi cảm không thể gọi tên.

"Tôi nghĩ rằng đạo diễn Lâm không cần nói gì thì Cố Phi Khiêm cũng lọt vào vòng trong rồi."

Lời nói của Văn Tĩnh Nam mang Lâm Dược trở về với thực tại.

Quần hắn chậm rãi xẹp xuống, nhưng Lâm Dược lại không thể không tự ngẫm lại tại sao mình lại có cảm giác đối với ánh mắt Cố Phi Khiêm nhìn mình.

"Ừm." Lâm Dược gom lại hết suy nghĩ trong lòng, gật đầu.

Mặc dù sau đó vẫn còn vài ứng viên nữa, nhưng cả tổ làm phim và cánh truyền thông đều biết vai diễn Diệp Vân Tập này sẽ chỉ rơi vào tay một trong hai người Giản Thấm hoặc Cố Phi Khiêm mà thôi.

Khi ban giám khảo trao đổi ý kiến, Lâm Dược đứng dậy đi tới phòng vệ sinh.

Hắn cúi đầu, vốc nước tát lên mặt mình.

Đêm đó đã qua rồi, nhưng đến nay hắn vẫn không biết gã đàn ông chết tiệt đó là ai. Lâm Dược cũng không ôm hi vọng rằng gã sẽ tự đi đến trước mặt mình nói cho mình biết "Này, đêm đó là tôi nện anh."

Cứ mãi xoắn xuýt về quá khứ sẽ càng khiến hiện tại thêm rối tung lên.

Lâm Dược vốn đã sắp quên được chuyện này, nhưng ánh mắt của Cố Phi Khiêm lại khăng khăng bắt hắn nhớ lại mọi thứ.

Có người đi đến bên cạnh hắn, vặn vòi mở nước.

"Đạo diễn Lâm."

Giọng nói lành lạnh, âm sắc thờ ơ, trừ Cố Phi Khiêm ra thì còn có thể là ai.

"Hôm nay diễn xuất không tệ." Lâm Dược cố tỏ vẻ thoải mái.

"Dạ."

"Chỉ có điều tại sao không nhìn nhân viên đọc kịch bản mà cứ phải nhìn tôi?"

Lâm Dược rút một tờ khăn giấy lau lau tay.

"Bởi Diệp Vân Tập có một điểm rất giống tôi."

"Ồ, vậy sao?"

"Chúng tôi đều đã quen ỷ lại vào một người, đuổi theo người đó, luôn mong muốn được trở thành điểm cuối cùng mà người đó nhìn."

"Chuyện đó thì liên quan gì đến việc cậu nhìn tôi?"

Lâm Dược bật cười đi ra ngoài, ngay lúc đó, cánh tay hắn bị kéo lại phía sau, suýt thì đập cằm vào đối phương.

"Nếu không nhìn anh, thì em không diễn được."

Lâm Dược ngẩn ngơ, ánh mắt chứa đầy áp lực ấy lại ập tới, chỉ có điều hiện tại khoảng cách giữa họ vô cùng nhỏ hẹp.

"Tôi không phải là tất cả trong cuộc sống của cậu, nếu giờ cậu coi tôi là mục tiêu của mình, thì cũng sẽ có một ngày, cậu tìm thấy một mục tiêu khác."

Lâm Dược mỉm cười, tựa như thường vỗ vai cậu nhóc, đi ra cửa phòng vệ sinh.

"Nhớ phải cẩn thận nghiên cứu phân cảnh thứ ba đấy."

Trong phòng vệ sinh yên tĩnh, Cố Phi Khiêm vẫn chăm chăm nhìn khung cửa đã không còn bóng người.

Sau khi buổi thử vai hôm nay kết thúc, Lâm Dược nhanh chóng đến cổng trường đón Lâm Tiểu Vụ vừa tan học.

Vẫn còn hơi sớm, hắn dựa vào cửa xe hút một điếu thuốc.

Lâm Dược biết nếu cứ như thế này thì không cần Văn Tĩnh Nam ra tay, Cố Phi Khiêm cũng có thể vượt qua Giản Thấm giành lấy vai diễn Diệp Vân Tập, nhưng bản thân còn có thể hướng dẫn cậu ta như ngày thường hay không, đã trở thành một nan đề.

Bất tri bất giác một điếu thuốc đã tàn, khi Lâm Dược móc bao thuốc lá ra, điện thoại lại đổ chuông, vậy mà lại là số của Tống Sương.

Comments