Chương 10: Cố Phi Khiêm tuyệt đối không phải là Tống Sương tiếp theo

"Mọi người chắc hẳn vẫn còn nhớ quảng cáo này phải không! Một câu chuyện được kể chỉ với mười giây ngắn ngủi, năm đó kiểu phim tình cảm lãng mạn đơn thuần này rất thịnh hành, nhưng đây là lần đầu tiên có người mang được phong cách đó vào clip quảng cáo, đây không chỉ là thành công trong việc đổi mới quảng cáo, mà còn cần có một đạo diễn có khả năng biến sáng kiến này thành hiện thực."

"Đúng vậy, bây giờ xem lại câu chuyện này, tình tiết dù đã cũ, kí ức cũng dần được thay thế bởi các đoạn quảng cáo hiện đại, nhưng hôm nay xem lại, bỗng nhiên nhớ lại cảm giác buông cả hai tay khỏi xe đạp, hét to một tiếng mở nắp chai nước."

"Nữ chính trong clip quảng cáo này chính là giọng hát chính Kiki của nhóm nhạc nữ đang hot Mix. Đây là clip quảng cáo đầu tiên và duy nhất từng có mặt Kiki. Mọi người nhớ được Kiki nhưng lại không nhớ đến đạo diễn của quảng cáo này. Sau clip này, đạo diễn đó còn có nhiều tác phẩm khác, có điều kì lạ là, tác phẩm của anh ấy là khởi đầu cho rất nhiều ngôi sao khác, nhưng lại rất ít người để ý đến tên anh."

"Tôi nói này, bộ phim "Tuyết rơi" 3 năm trước, anh nhất định biết đạo diễn là ai phải không!"

"À! Biết chứ! Đạo diễn Lâm! "Tuyết rơi" đã làm nên tên tuổi của Cố Phi Khiêm! Trời ạ. Cố Phi Khiêm đã nhờ vào bộ phim này mà giành được giải Gương mặt mới xuất sắc nhất!"

"Đúng vậy, cũng từ lúc đó cái tên Lâm Dược được công chúng biết đến. Điểm nổi bật nhất của Cố Phi Khiêm trong giới showbiz là vẻ ngoài khó ai bì kịp, nhưng dám nhận một Cố Phi Khiêm chưa có chút kinh nghiệm nào, sự dũng cảm của Lâm Dược đúng là đáng nể!"

"Tiếp theo là "Phù hoa yên vân", bộ phim kể về cuộc đời huyền thoại của ảnh hậu Văn Tụng Chi những năm 1970, Lâm Dược lại một lần nữa mạnh dạn chọn gương mặt mới Giang Khả Nhi đóng vai Văn Tụng Chi thời trẻ, đây cũng là lần đầu tiên Giang Khả Nhi đóng phim, chỉ hơn một năm sau, cô thoắt cái đã trở thành ngọc nữ thế hệ tiếp theo, người tình trong mộng của bao nhiêu chàng trai."

Ngoại trừ Cố Phi Khiêm, Lâm Dược chưa bao giờ tự tin chắc chắn rằng họ sẽ nổi tiếng.

Phương Diệp đúng là giỏi bôi vẽ, biến luôn Lâm Dược hắn thành chuyên gia đào tạo sao có khả năng tiên tri. Cái mác này đúng là lớn quá.

"Tiểu Vụ, đổi kênh khác có được không?"

"Tại sao ạ? Mấy bộ phim họ nhắc đến không phải toàn là của bố đạo diễn đấy chứ?"

Lâm Dược ngậm miệng không nói năng gì, kiểu tuyên truyền hào nhoáng mà trống rỗng này không phải là thứ hắn mong đợi.

Lâm Tiểu Vụ lần đầu tiên hiểu được nét mặt của bố mình, chuyển sang kênh phát lại phim cừu sói gì đó.

Sau khi chương trình này được lên sóng, điện thoại Lâm Dược chẳng bao giờ ngừng đổ chuông nữa.

Các nhà đầu tư gọi điện tới mong ngôi sao mình thích được xếp cho một vai trong "Ngàn cân treo sợi tóc", mấy người đại diện cũng cố kiếm cơ hội cho minh tinh nhà họ, tình cảnh này Lâm Dược hoàn toàn không hề nghĩ tới.

Chương trình này làm cho giới showbiz rốt cuộc "giác ngộ", chỉ cần được tham gia phim Lâm Dược đạo diễn thì sẽ rất có khả năng nổi tiếng.

Trước khi tắt điện thoại, Lâm Dược gọi cho Phương Diệp.

"Tổng giám Phương, anh làm cái chương trình này hơi bị quá tay rồi đó."

Phương Diệp tỏ vẻ "cậu ngạc nhiên gì chứ" mà nói: "Đạo diễn Lâm, nếu anh thật sự chẳng có tài cán gì thì tôi muốn lăng xê cũng không nổi. Điện thoại của anh bị gọi chắc sắp cháy máy luôn rồi hả? Chẳng thà tận hưởng đi, đây là đãi ngộ mà chỉ có người nổi tiếng mới có được đó."

Lâm Dược thở dài, hắn biết dù nói gì với Phương Diệp cũng vô ích, nhanh chóng cúp máy rồi tắt nguồn điện thoại.

Cuối cùng cũng được yên tĩnh rồi.

Lâm Dược về phòng ngủ sải người nằm trên giường, hắn phải khiến cho bộ phim này lưu lại được ấn tượng sâu sắc trong lòng quần chúng, thứ hắn muốn không phải là thành công, mà là sự hoàn hảo.

Trong đầu hắn không ngừng hình dung ra các phương pháp, tiết tấu quay lại từng khung cảnh một, các phân đoạn chuyển cảnh, làm thế nào để thể hiện quan hệ giữa các nhân vật, để phát triển tình cảm trong phim mà không làm cho khán giả cảm thấy nhàm chán vô vị…

Suy đi nghĩ lại, đây là việc mà Lâm Dược nhất định phải làm trước khi quay mỗi bộ phim.

Có những khi hắn chẳng nói chẳng rằng, nhắm mắt nghĩ cả một ngày trời, kể cả khi mới lập nghiệp hắn chỉ đạo diễn một đoạn quảng cáo hay một vở kịch nhỏ. Trình Tịnh đã rất nhiều lần cáu giận với hắn bởi cái thói quen này.

Không biết đã qua bao lâu, bên tai Lâm Dược vọng lại giọng nói đáng thương của Lâm Tiểu Vụ.

"Bố, con đói rồi… Nếu bố không muốn gọi đồ ăn ngoài thì úp mì cho con đi…"

Lâm Dược choàng mở mắt ngồi dậy, bên ngoài cửa sổ đã là chiều tối, hắn lại nhìn Lâm Tiểu Vụ tủi thân nằm xoài bên giường.

"Xin lỗi con, bây giờ bố gọi đồ ăn nhé, con muốn ăn gì?"

Đúng lúc này có một tiếng ho từ bên ngoài vẳng tới, dường như muốn nhắc nhở hắn rằng mình đang ở đây.

Chẳng lẽ ngoài hai bố con họ còn ai nữa?

Giờ Lâm Dược mới phát hiện ra người đàn ông ăn mặc chỉnh tề đang khoanh tay ngồi trên sofa.

Khoé môi anh ta ẩn hiện ý cười, trong cặp mắt là sự bông đùa không hề che giấu.

"Cuối cùng cũng để ý đến sự tồn tại của tôi rồi à, đạo diễn Lâm."

"Giám đốc Văn! Sao anh lại ở đây!" Lâm Dược ngồi thẳng người dậy, tế bào toàn thân đã sẵn sàng vận động.

"Thư kí của tôi nói, gọi cho cậu bao nhiêu lần cậu đều tắt máy, ngay cả máy bàn cũng bị ngắt, tôi đành phải đích thân đến đây, cho cậu biết một chuyện cực kì quan trọng."

Nụ cười trên môi Văn Tĩnh Nam dường như luôn được tính toán kĩ lưỡng đến độ chuẩn xác nhất.

"Chuyện gì vậy?"

Lâm Dược bắt đầu lo lắng, chuyện khiến Văn Tĩnh Nam phải đích thân đến nói với hắn… lẽ nào kế hoạch quay phim đã bị hủy bỏ? Hay là hắn không đủ tư cách làm đạo diễn bộ phim này?

"Kể từ tuần sau, cậu phải bắt đầu tuyển chọn diễn viên thật hoành tráng rồi."

"Gì cơ? Tuần sau đã bắt đầu casting rồi? Thế đã có danh sách ứng viên chưa?"

Ngón tay Văn Tĩnh Nam gõ gõ trên mặt bàn, trên đó có một túi hồ sơ.

"Đã chốt được danh sách rồi? Tôi chẳng hay biết gì cả! Có phải tất cả các vai chính đều đã được quyết định nội bộ xong xuôi cả rồi không?"

"Trừ Cố Phi Khiêm diễn vai Diệp Vân Tập và Bạch Lục diễn vai Văn Trạm ra, các vai khác cậu đều có quyền phủ quyết."

Bạch Lục là một diễn viên nam có thực lực được công nhận của Đế Thiên, đẹp trai sáng sủa, tuổi tác cũng vừa khớp với vai Văn Trạm, từng cử chỉ đều toát lên đầy vẻ thần thái điềm tĩnh, từ trước đến nay diễn xuất của cậu ta cũng nhận được nhiều khen ngợi, đúng là lựa chọn tốt nhất cho vai Văn Trạm. Cho nên Lâm Dược không những không phản đối quyết định nội bộ chọn Bạch Lục đóng Văn Trạm, mà còn thở phào vì được giảm bớt một gánh nặng. Được hợp tác với một diễn viên xuất sắc như thế, công việc của hắn sẽ nhẹ nhàng hơn hẳn.

"Vì sao nội bộ quyết định chọn Cố Phi Khiêm? Bởi vì cậu ta hot nên có khả năng tăng doanh thu phòng vé cao?"

"Sao cậu lại thắc mắc chuyện này nhỉ, Cố Phi Khiêm cũng coi như debut dưới trướng cậu, cậu không bảo vệ cậu ta, cho cậu ta cơ hội thì thôi, lại còn nghi ngờ cậu ta như vậy?"

Nụ cười trên mặt Văn Tĩnh Nam càng nở rộ.

"Đây không phải là nghi ngờ, mà là tôi không đồng ý sử dụng cậu ấy như một công cụ kiếm tiền, bất kể như thế nào đi nữa. Đúng vậy, thực chất tôi cho rằng diễn xuất hiện nay của Cố Phi Khiêm vẫn chưa đủ khả năng lột tả được vai Diệp Vân Tập! Nội tâm của Diệp Vân Tập trong kịch bản vô cùng phức tạp, nhân vật này không ngừng thay đổi và  nội tâm đấu tranh dữ dội, từ khi coi Văn Trạm là chỗ dựa đến lúc hai người đối đầu trong thi đấu, đây không chỉ đơn giản là một sự chuyển biến tình cảm. Cố Phi Khiêm thành công được với "Tuyết rơi" bởi vai diễn đó giống hệt tính cách thật của cậu ấy, kiểu phản ứng chân thực ấy vừa vặn là thứ mà "Tuyết rơi" mong muốn, nhưng "Ngàn cân treo sợi tóc" không giống như vậy! Tôi tin rằng giám đốc Văn cũng thấy rõ điều này! Thứ cậu ấy cần là sự mài dũa và trầm lắng của thời gian, chứ không phải là nổi tiếng vùn vụt như bây giờ. Chỉ cần sơ sảy một chút thôi, cậu ấy sẽ chìm xuống và khó có thể gượng dậy lần nữa!"

Văn Tĩnh Nam nhìn nét mặt đầy kích động của Lâm Dược, những cảm xúc không thể miêu tả ra lời trong mắt anh giây lát chìm vào nơi đáy nước, không thể nhìn thấu nổi.

"Cậu quả nhiên không giống Quan Đào chút nào."

"Hả?"

"Hiện giờ thứ Quan Đào để ý chỉ có doanh thu phòng vé, còn tương lai của diễn viên ông ta hoàn toàn chẳng quan tâm. Là công ty điện ảnh, chúng tôi không chỉ chú trọng đến doanh thu. Giới điện ảnh bây giờ nói chung, cậu xem có diễn viên nào đẹp được như Tống Sương của Tinh Diệu Thiên Hạ không?"

Văn Tĩnh Nam chống cằm, dáng vẻ cực kì nhàn nhã, nhưng trong mắt lại là sự nghiêm túc cực độ.

Lâm Dược nhăn mày, không nói gì cả.

"Ít nhất thì vẻ ngoài của Cố Phi Khiêm không thua kém gì Tống Sương, thứ cậu ấy còn thiếu chỉ là sự sâu sắc được thời gian mài dũa. Một công ty lớn như Đế Thiên chẳng nhẽ không thể bồi dưỡng nổi một Tống Sương nữa sao? Chúng ta cần cho Cố Phi Khiêm một cơ hội để trưởng thành."

Lâm Dược cười khẩy, "Cho dù lần này thất bại thì Phương Diệp cũng vẫn sẽ điều khiển dư luận push Cố Phi Khiêm, phải không?"

Văn Tĩnh Nam chẳng ừ hử gì, anh chỉ rướn người ra, đặt tay lên vai Lâm Dược, "Cậu sẽ không để cho Cố Phi Khiêm bị chìm đâu, Phương Diệp sẽ không có cơ hội ra tay."

"Anh dựa vào cái gì mà tin tưởng tôi?"

"Bởi chỉ có cậu mới có thể kiểm soát được Cố Phi Khiêm."

"Trừ việc chèn ép đạo diễn Quan và nâng đỡ đạo diễn mới lên, anh còn muốn lăng xê Cố Phi Khiêm. Bởi nhiều nguyên nhân như vậy, anh mới chọn tôi."

Văn Tĩnh Nam xoa xoa cằm, "Đúng thế."

"Chỉ là một bộ phim thôi, nếu như thành công, anh sẽ đạt được mục đích của mình. Có điều tôi phải nói rõ với anh – Cố Phi Khiêm tuyệt đối không phải Tống Sương tiếp theo, Cố Phi Khiêm là Cố Phi Khiêm!"

Đường cong trên môi Văn Tĩnh Nam càng khoét sâu hơn, anh đứng thẳng dậy, vuốt vuốt nếp nhăn trên quần áo.

"Vậy, Lâm Dược, tại sao cậu không thể tin tưởng rằng lí do chủ yếu nhất khiến tôi chọn cậu đạo diễn bộ phim này là vì muốn nâng đỡ cậu lên sánh ngang với Quan Đào và Triệu Nguyên? Lẽ nào cậu cam lòng vĩnh viễn chỉ là một "đạo diễn trẻ xuất sắc" trong mắt quần chúng?"

Lâm Dược hít sâu một hơi, khi hắn lần nữa ngẩng đầu đối mắt nhìn Văn Tĩnh Nam, trong mắt hắn tràn đầy sức mạnh.

"Giám đốc Văn, không ai không mong muốn thành công, tôi cũng vậy. Tôi ham hư vinh, tôi khao khát có được lời tán dương từ người khác, tôi cũng ước ao được như Quan Đào và Triệu Nguyên được giới truyền thông săn đón. Nhưng tôi không muốn bản thân bị nâng đến vị trí nằm ngoài khả năng của mình, chìm đắm trong những lời khen ngợi giả dối. Tôi mong mình thành công một cách quang minh chính đại, tôi mong phim của bản thân được quần chúng công nhận, chứ không phải chỉ là giới truyền thông và các nhà phê bình! Tôi không cần khẳng định bản thân với quần chúng bằng giới truyền thông, tôi muốn khẳng định bản thân qua phim của mình! Vậy nên, nếu trong lúc tuyển vai, Cố Phi Khiêm không thể hiện tốt như các ứng viên khác, thì tôi sẽ không đồng ý chọn cậu ấy."

Comments