Thiếu Đế không muốn tái sinh - 77
821
Bị Sở Hoài Thần vô tình hãm hại, nửa tháng sau đó, đêm nào Sở Hoài Cẩn cũng bị ép mây mưa, dù là nước cải chíp màu trắng hay màu vàng đều bị vắt khô.
Còn sau đó được dừng lại cũng méo phải tại Nhiếp Chính Vương của cậu mềm lòng, mà là đại lễ đăng cơ gần kề, không thể để vua một nước được bế lên ngai vàng được đúng không?!
Khác với kiếp trước, kiếp này Ninh Quốc chưa từng phải trải qua chiến tranh thời gian dài, quốc khố không bị trống rỗng quá, giờ Phong Yến Chu lại vung hết tiền bạc quận Nam, vậy nên đại lễ đăng cơ đó cậu muốn xa hoa cỡ nào cũng được.
Trái lại, người sắp lên ngôi là Sở Hoài Cẩn lại méo hứng thú chút nào.
Thấy châu báu Nhiếp Chính Vương định bảo thợ thêu may lên long bào hôm đó càng ngày càng nhiều, quá trình đại lễ mà bộ Lễ chuẩn bị càng lúc càng dài dòng nặng nề...
"Chàng tính mà xem, 128 viên ngọc trai, 99 hạt san hô, 72 viên mã não, 48 hòn phỉ thuý, 36 cặp thạch anh, cộng thêm chỉ vàng... Ta mặc được long bào này chắc? Còn phải mặc nguyên ngày nữa!" Cuối cùng Sở Hoài Cẩn méo nhịn nổi, lên tiếng chen ngang.
Cậu nào phải đăng cơ, phải tham gia hoạt động rèn luyện sức khoẻ kéo dài một ngày trời thì có!
822
Nhiếp Chính Vương nhịn đau giảm bớt trang sức trên long bào, giản lược quá trình đại lễ đăng cơ.
Tới tận đêm hôm đó xào cải chíp xong, hắn vẫn thấy không cam lòng, ngắm nhìn Sở Hoài Cẩn còn đang thấp giọng thở hổn hển mà nói: "Lần này thì thôi, chờ đến đại lễ phong hậu, không thể qua loa thế này được đâu."
"Phong... phong gì cơ?" Sở Hoài Cẩn nhất thời không hiểu.
Phong Yến Chu bèn véo vòng eo trắng nõn của cậu kéo vào lòng, cố tình tỏ vẻ thù hằn, "Sao? Thần thiếp theo bệ hạ ngần ấy năm trời, giờ bệ hạ phất lên rồi, không muốn cho thần thiếp một danh phận nữa à?!"
...
...............
Không đúng, danh phận Nhiếp Chính Vương một tay che trời còn chưa đủ à?
Ba nghìn thế giới, vô số chiều không gian, biết bao triều đại... có hoàng đế nào cưới Nhiếp Chính Vương làm hoàng hậu đâu?!
823
Có.
Thế giới này, chiều không gian này, An Thịnh Đế của Đại Ninh – Sở Hoài Cẩn.
824
Để thực hiện được ước nguyện này, ngay cả Ôn Đình Viễn bị hắn đày đi... à, không đúng, là nhìn xa trông rộng, cử đến biên giới quận Nam làm quan phụ mẫu, cũng được Nhiếp Chính Vương gọi về kinh thành trước thời hạn.
Kiếp này, vì vụ di chiếu thật giả mà thượng thư bộ Lễ Ôn Hữu Nhân leo lên thuyền giặc của Phong Yến Chu, trở thành đồng đội với Tứ lang nhà ông.
Thế là, khi Ôn Đình Viễn một nửa ô dù một nửa thực tài đỗ trạng nguyên, vào Viện Hàn Lâm, trình lên công văn chấn động trời đất của mình xin thánh thượng nhận Nhiếp Chính Vương làm hoàng hậu, Ôn đại nhân trước nay là tấm gương văn sĩ Đại Ninh không giận dữ trách móc thằng con mình hoang đường nực cười, mà là lục tung sách thánh hiền, tìm ra căn cứ thể chế cho Sở Hoài Cẩn cưới Phong Yến Chu làm hoàng hậu từ một xó xỉnh nào đó.
Buổi chầu sáng ngày hôm đó, Sở Hoài Cẩn vừa che mặt, vừa nghe quan lại cãi cọ om sòm, sánh ngang với hiện trường chửi nhau quy mô lớn của giang cư mận hiện đại.
Mất mặt, quá mất mặt!
825
Có điều có một câu nói, chửi nhau kiểu bắt bẻ không đáng sợ, ai thua thì người đó xấu hổ.
Dù sao thì Nhiếp Chính Vương đã trị quốc hơn một năm, lại bắt đầu lung lạc (và uy hiếp) quan lại từ lúc mới vào kinh thành những năm Tuyên Võ...
Vậy nên đến cuối cùng, chuyện phù phiếm như tiểu hoàng đế muốn cưới Nhiếp Chính Vương, hoàng thúc, nam giới còn hơn cậu chín tuổi, thế là cha con nhà họ Ôn lại dẫn đầu "đội tranh biện" giành chiến thắng.
Sau đó, Khâm Thiên Giám quan sát sao trời tính toán, mùng 6 tháng 9 năm An Thịnh thứ 3 chính là ngày lành cho đại hôn đế hậu.
Sở Hoài Cẩn vừa nghe Khâm Thiên Giám bẩm tấu "ngày lành" này bèn sung sướng.
Ở kiếp này, cậu xưng vua muộn hơn kiếp trước một năm, thực tế thì năm An Thịnh thứ 3 bây giờ và năm An Thịnh thứ 4 kiếp trước là cùng một năm.
Còn mùng 6 tháng 9...
"Thúc phụ, thúc ghen với Tiểu Diên Nhi ha!" Sau khi tan chầu, Sở Hoài Cẩn bèn ôm cánh tay Phong Yến Chu, cười hì hì nói.
826
Ở kiếp trước, cậu đã cưới Phong Đại Diên vào đúng ngày này.
Thúc phụ của cậu ghen với kiếp trước, à, không, tính ra ngày lành này, chẳng phải ghen thì là gì?
827
Bị vạch trần ngay mặt không hề nể nang gì, nhền nhện tinh công lực thâm hậu như Phong Yến Chu cũng không kìm được đỏ bừng mặt.
Sở Thiếu Đế thưởng thức cảnh đẹp hiếm có trước mặt, sung sướng xong bèn bắt đầu tự sát.
Cậu lại đắc ý ra mặt đi trêu Nhiếp Chính Vương của mình, "Thúc phụ, chàng lòng dạ hẹp hòi thế này, có làm được Trung Cung của trẫm không đấy? E là sau này vô sinh còn thích ghen tuông, không sinh được hoàng nhi cho trẫm thì không nói, còn không cho phép trẫm tìm đến tình lang khác. Vương triều khác thì gà mái tiếm quyền, Đại Ninh ta e là gà trống đẻ..."
Chữ "trứng" cuối cùng Sở Hoài Cẩn còn ngậm trong miệng đã bị Phong Yến Chu cưỡng ép bế lên, để cậu quay mặt về phía bàn sách làm bằng gỗ đỏ trong Ngự Thư Phòng, bị bắt vểnh mông, nằm bò nửa người trên bàn.
Sau thoáng chốc xấu hổ, Nhiếp Chính Vương mau chóng khôi phục bản tính lão yêu tinh nghìn tuổi của mình, hắn cười khẩy, nói rất từ tốn: "Trước kia chúng ta từng ước hẹn, nếu em gọi ta một tiếng "thúc", ta sẽ tét mông em hai phát, lúc nãy em gọi hai tiếng cộng với món nợ lúc trước nữa, tổng cộng 82 phát... Bệ hạ, hôm nay thần sẽ đòi nợ toàn bộ nhé."
"Còn nữa, muốn cho bệ hạ một bài học triệt để, lần này thần không định phạt cách quần áo đâu." Phong Yến Chu dứt lời, bèn định cởi quần Sở Hoài Cẩn.
"Đừng mà!" Hai tay Sở Hoài Cẩn liều mạng kéo đai quần, miệng liên tục xin tha, "Ta sai rồi, là lỗi của ta! Phong ái khanh, Giang Viễn, lang quân thân yêu... đừng đánh, đừng đánh mà!"
Phong Yến Chu nhìn từ trên cao xuống đằng sau lưng cậu, mắt ngậm ý cười, nhưng giọng nói trong miệng thì vẫn uy nghiêm như cũ, "Không phạt em cũng được. Có điều, bệ hạ nói thử xem, con gà trống to là thần đây có làm được Trung Cung của bệ hạ không?"
Sở Hoài Cẩn đảo mắt, không kéo quần mình nữa, mà sờ ra đằng sau, miệng nói vừa ngọt ngào vừa mềm mỏng: "Bậc nam nhi anh dũng như Nhiếp Chính Vương nhà ta, đương nhiên là có thể làm được Trung Cung của trẫm. Không đẻ được trứng là tại trẫm vô dụng, liên quan gì đến ái khanh đâu?"
Phong Yến Chu được cậu nịnh bợ thoải mái, cũng được sờ thoải mái, bèn thảo luận sự nghiệp lớn của việc gà trống đẻ trứng ra sao với tiểu hoàng đế của mình ngay trên bàn dài trong Ngự Thư Phòng một phen.
828
Sự thật chứng minh, không chỉ gà trống to méo đẻ được trứng, gà trống nhỏ cũng méo đẻ được.
Nhưng chỉ cần chăm chỉ cần cù, bụng gà trống nhỏ thì có thể to như sắp đẻ trứng vậy.
829
Trước đại lễ phong hậu đầu tháng 9 vẫn còn một ngày quan trọng nữa, chính là 26 tháng 6, Sở Hoài Cẩn sắp tròn 20 tuổi.
Vốn dĩ theo ý của Nhiếp Chính Vương, buổi lễ này cũng phải mặc sức giày vò, cho dù không động đến bạc trong quốc khố, dùng quỹ riêng của đế hậu bọn họ, thậm chí là của quận Nam cũng được.
Dẫu cho Sở Hoài Cẩn thật lòng không muốn vất vả làm hai đại lễ trong vòng ba tháng trời, huống hồ ba tháng sau nữa là quốc yến năm mới...
Đến cuối cùng, ngoại trừ địa điểm cao quý hơn (Thái Miếu Đại Ninh), khách tham dự đông hơn (quan lại văn võ), mũ miện đắt tiền hơn (mão hoàng đế), buổi lễ nhược quán của Sở Thiếu Đế cũng ngang ngửa lễ nhược quán của công tử dòng dõi khác.
Là Nhiếp Chính Vương đương triều, con trai em kết nghĩa của Cao Tổ, thiếu sư được tiên đế ngự phong, đương nhiên Phong Yến Chu là khách quý đội mão cho Sở Hoài Cẩn mà không thể khước từ.
Ngày làm lễ, Phong Yến Chu tháo búi tóc kiểu thiếu niên của Sở Hoài Cẩn ra, chải nhẹ nhàng thành kiểu nam giới trưởng thành, cuối cùng đội mão cho cậu.
Thông thường thì sau khi đội mão, còn có khâu khách quý ban tên tự cho người nhược quán nữa.
Nhưng người đội mão cho Sở Hoài Cẩn ở kiếp trước là Ôn đại nhân, Ôn thượng thư bộ Lễ, đương nhiên không chịu làm việc tiếm quyền là ban tên tự cho thiên tử, nên sau đó Phong Yến Chu mới đặt tên tự "Cầu Minh" cho cậu.
Còn ở kiếp này, khách quý lễ nhược quán chính là bản thân Nhiếp Chính Vương.
Phong Yến Chu nhìn tiểu hoàng đế mà hắn đã mong đợi ngần ấy năm, cuối cùng cùng trưởng thành bình an, hồi lâu sau mới nói: "Thần mong bệ hạ kiếp này trường thọ an khang, đặt tên tự "Thọ An" cho người được không?"
Từ cảnh ý tao nhã thanh cao dễ nghe "cầu thương minh hề" (ngọc sáng lanh canh) rớt bụp cái xuống lời chúc phúc mang vẻ người già "trường thọ an khang", Sở Hoài Cẩn ngớ cả người.
"Cầu Minh không được à?" Sở Hoài Cẩn thì thầm.
"Bệ hạ trường thọ an khang mới là quan trọng nhất, tên là Thọ An, được không?"
Phong Yến Chu lắc đầu, không giải thích với tiểu hoàng đế của mình, đối với Nhiếp Chính Vương kiếp trước, "Cầu Minh" không chỉ là tiếng ngọc quý, mà còn là tiếng cuối cùng khi ngọc vỡ.
Còn sau khi nhìn Phong Yến Chu rất lâu, cuối cùng Sở Hoài Cẩn cũng nhượng bộ trước cặp mắt đan phượng mang vẻ cầu xin của người này.
Ngay cả mấy kiểu xưng hô tiên nhân hoa hoè, tiểu tổ tông, khanh khanh v.v cậu đều nhịn được, cùng lắm chỉ có thêm một cái tên "Thọ An" mà thôi, cậu méo thèm sợ!
"Thọ An cũng được..." Sở Hoài Cẩn thở dài, rồi cũng nói ra ước nguyện của mình: "Kiếp này Phong khanh cũng phải trường thọ an khang, chớ vì lớn tuổi hơn trẫm nhiều mà vứt bỏ trẫm sớm đấy."
Phong Yến Chu bèn cầm tay Sở Hoài Cẩn, trước mặt trăm quan văn võ, hắn thì thầm bên tai cậu: "Dù thần lớn tuổi hơn bệ hạ, nhưng thân thể cường tráng hơn bệ hạ nhiều. Nếu bệ hạ không tin, có thể đích thân thử xem."
Sau đó, khi buổi lễ kết thúc, trên đường từ Thái Miếu về cung, hoàng đế bệ hạ bèn bị ép thử mấy lần trong xe ngựa.
Ừm... đúng là từ trên xuống dưới đều cường tráng phi phàm.
830
Về phần đại lễ phong hậu mùng 6 tháng 9...
Không nhắc đến thì thôi.
Đừng hỏi, hỏi thì là Sở Hoài Cẩn chê mất mặt.
Điều đáng mừng duy nhất là Nhiếp Chính Vương không khăng khăng đòi mặc áo cưới của tân nương.
Có điều nhìn hoàng hậu cũng mặc quần áo tân lang giống mình, Sở Thiếu Đế kiểu gì cũng cảm thấy cậu mới là người được gả.
Đặc biệt là đến lúc động phòng, cậu được Trung Cung nương nương "hầu hạ" đến mức gần khóc oà.
Cùng lắm chỉ là được một danh phận mà thôi, đáng kích động thế cơ à?
Có cần thiết không?!
831
Quá trình đại lễ phong hậu không cần nhắc tới, khách khứa thì có – huynh đệ Hách Liên và Vu Thuần đến đến kinh thành tham dự.
Huynh đệ Hách Liên và Phong hoàng hậu tân nương là anh em sắt thép, lần này đại diện quận Tây đến tặng quà mừng cho thiên tử cũng là lẽ đương nhiên.
Có điều thấy mức độ quan tâm mà Hách Liên Siêu dành cho quá trình và chi tiết toàn bộ đại lễ, Sở Hoài Cẩn suýt thì tưởng Hách Liên đại ca cũng muốn ép gả vào nhà ai làm nam thê, nên học hỏi từ chỗ bọn họ cơ đấy.
Còn lý do Vu quốc chủ đích thân làm sứ thần thì đương nhiên là vì trước nay cậu ta là cái đuôi của bà chị nhà mình Phong Đại Diên, tỷ tỷ đi đâu cậu ta theo đó.
Phải, Tiểu Diên Nhi chạy đến nước Nhu Lan du lịch, ba năm không về Đại Ninh, nàng và tiểu quốc chủ nhà người ta hôn cũng hôn rồi, ôm cũng ôm rồi, thậm chí giường cũng lăn vài lần rồi, mà vẫn chưa cho người ta danh phận.
Vu Thuần méo dám khóc lóc với chúa thượng nhà mình, nhưng người làm chú như Phong Yến Chu rốt cuộc vẫn không nhìn nổi nữa, cùng bà thím mới lên chức là Sở Hoài Cẩn khuyên can ba lần, cuối cùng vẫn gả Phong Đại Diên thành công.
Thế là khi quay về, cặp uyên ương này bèn biến thành Vu tiểu quốc chủ đón vương hậu hoà thân của mình gả đến tận Nhu Lan.
Chuyến du lịch bằng của công của Vu Thuần quả là đáng giá.
832
Mặc dù quá trình đại lễ phong hậu hơi mất mặt, nhưng việc cưới Nhiếp Chính Vương làm hoàng hậu thì vẫn có cái hay.
Đó chính là Sở Thiếu Đế có thể lấy cớ ốm để nghỉ việc, giao việc lên triều buổi sáng cho hoàng hậu nương nương của cậu quản lý.
Ban đầu, cậu cứ mười ngày "ốm" nhẹ một phát, ba tháng "ốm" nặng một phát, đến năm An Thịnh thứ 7, đế quân Đại Ninh đã "yếu ớt" đến mức không có việc nước quan trọng thì nửa năm không xuất hiện ở buổi chầu lấy một lần.
Ban ngày, khi Phong – Nhiếp Chính Vương – Trung Cung – Yến Chu bận rộn xử lý việc triều chính, Sở Hoài Cẩn không ăn uống vui chơi trong cung thì là ăn uống vui chơi ngoài cung.
Có điều, mấy năm nay cậu cũng không phải chỉ để ý đến việc ăn uống vui chơi của mình.
Ít nhất thì cậu đã kiếm được cả ớt và cà chua.
Ớt được phát hiện bởi sứ thần Đại Ninh trong một nước nhỏ ở phía tây nước Nhu Lan vào năm An Thịnh thứ 5.
Cà chua thì do đội thuyền triều Ninh ra biển đi về phía đông mang về vào đầu năm An Thịnh thứ 7.
Mặc dù giờ hai thứ này vẫn là hàng nhập khẩu nước ngoài hiếm hoi xa xỉ, nhưng thêm mười mấy hai mươi năm nữa, chúng được trồng trọt phổ biến ở Đại Ninh, Sở Hoài Cẩn tin rằng sau này ngoại trừ món canh tùm nước lèo đó, lẩu cay và lẩu cà chua cũng nhất định sẽ được lên bàn ăn của bách tính triều Ninh.
Ít nhất thì sau khi Phong hoàng hậu nỗ lực hai năm trời, bây giờ mỗi dịp cặp đồng hương hiện đại Sở Hoài Cẩn và Ôn Đình Viễn tổ chức tiệc lẩu, cuối cùng hắn cũng không chỉ đứng xem bên cạnh, mà còn ăn cùng được rồi.
Tiến bộ mạnh mẽ rõ rệt.
833
Vụ tiệc lẩu ấy mà, là thế này.
Kể từ khi Ôn Đình Viễn được điều về kinh thành, Sở Hoài Cẩn và y ít nhất cứ hai tháng lại gặp nhau một lần, lần nào cũng ăn canh tùm ở Ôn phủ, bèn dứt khoát cố định ngày tháng, biến thành tiệc lẩu định kỳ.
Sau đó, vào năm An Thịnh thứ 4, Ôn Đình Viễn bèn dâng cải cách tô thuế, chính sách thu thuế trên đầu người của y lên triều đình như kiếp trước, sau đó cũng gặp phải sự phản đối của tập đoàn lợi ích y hệt kiếp trước.
Có điều, một là Nhiếp Chính Vương kiếp này khống chế triều đình mạnh hơn hẳn kiếp trước, hai là phe Ôn thượng thư, ông bô của Ôn Đình Viễn, còn chuyển sang đầu quân cho vị hoàng hậu này, từ địch chuyển thành bạn.
Thế là Ôn Đình Viễn méo phải dựng cờ đảng Nhiếp Chính Vương như kiếp trước, mà là sau khi dâng tấu lên triều đình, bị một số quan lại bác bỏ, y dứt khoát dùng danh nghĩa "tự tỏ lòng trong sạch" để xin từ chức về nhà.
Đương nhiên nguyên nhân thực tế thì át chủ bài họ Ôn giải thích với đồng hương của mình thế này...
"Trước 5 giờ sáng hàng ngày là phải dậy chuẩn bị lên chầu, quá mất nhân đạo! Cậu còn hở tí là xin nghỉ ốm được, cho ông chồng làm thay, tôi thì ngày nào cũng phải đi trực, đi làm còn méo bằng đi tảo mộ... đi tảo mộ còn được coi là đi chơi!"
Ôn Đình Viễn tổng kết với vẻ mặt được giải thoát: "Kiếp trước chắc chắn là tôi lên thuyền giặc của chồng cậu không xuống nổi, mới phải tận tuỵ làm thuê cho hắn cả đời, may mà kiếp này hắn không ưa tôi."
"Cũng, cũng đâu phải là không ưa anh." Sở Hoài Cẩn hơi chột dạ phản bác.
"Đúng là không phải không ưa tôi, mà là coi tôi thành cái gai trong mắt luôn." Ôn Đình Viễn vỗ vai Sở Hoài Cẩn, "Người anh em, chồng cậu cái gì cũng tốt, chỉ có ghen tuông dữ dội quá, ngần ấy năm rồi mà hắn còn ghen với cả tôi... Ban đầu cậu còn lừa tôi, bảo hai người chả có quan hệ gì. Đến giờ tôi mới vỡ lẽ rốt cuộc là tại sao năm ấy ở quận Nam chồng cậu phái tôi đến chỗ khỉ ho cò gáy nhậm chức tập luyện."
Sở Hoài Cẩn hắng giọng hai phát, giả vờ vô tội, "Hồi đó lúc kể cho anh, hai chúng tôi đúng là còn chưa có quan hệ gì, sao có thể coi là lừa anh được."
Ôn Đình Viễn thấy cậu như thế, y thở dài, chấp nhận số phận: "Kiếp trước ngài là chủ nợ của tôi, kiếp này là CEO của cả thiên hạ, ngài nói gì cũng đúng."
Nói xong, át chủ bài họ Ôn bèn chuyển đề tài, bắt đầu kêu gọi đầu tư, "Không dám giấu giếm, sếp Sở, tôi có một giấc mộng nhóm nhạc nam thần tượng..."
Mặc dù giờ sếp Sở có buff bộ lọc, ngắm hoàng hậu tuổi 30 nhà mình vẫn nhìn kiểu gì cũng thấy hợp ý, nhưng đây méo phải chướng ngại cản trở cậu (chỉ) thưởng thức cỏ non khác.
Sở Hoài Cẩn chẳng chờ Ôn Đình Viễn dứt câu, đã đốp vào: "Anh muốn bao nhiêu bạc?"
Nhà đầu tư thế này còn thiên thần hơn cả thiên thần.
834
Thế là, được sự ủng hộ công khai của thương hiệu Sở Thị và Thái Thường Tự, một loại hình kinh doanh giải trí mới bèn được phát triển chậm rãi trong kinh thành.
Sở Hoài Cẩn nghĩ, cậu và át chủ bài nhà cậu bắt tay làm Đại Ninh 101, đúng là ở trong tầm tay.
... Tầm cái quần què.
Từ năm An Thịnh thứ 4 đến năm An Thịnh thứ 10, trong sáu năm ròng, nhóm nhạc nữ đã làm hai phát, nhóm nhạc nam thì méo thấy lấy một cái bóng.
Ngay cả át chủ bài họ Ôn cũng sắp bước vào tuổi 30 rồi, bị đá ra khỏi ngành cỏ non rồi.
Lý do công ty giải trí Sở Thị âm thịnh dương suy đến vậy đúng là phải trách xã hội.
"Suy cho cùng thì Đại Ninh không bằng hiện đại." Ôn Đình Viễn tổng kết trong hội nghị giải thể cuối cùng: "Nữ lang triều Ninh ta theo đuổi thần tượng đều là hòng được gả vào nhà thần tượng, méo làm nhóm nhạc nam được... Hầy, giờ tôi thấy fan vợ, fan bạn gái ở hiện đại đều rất kín đáo, ít nhất thì họ sẽ không hẹn đánh nhau thật, còn dùng cả vũ khí. Hầy, cũng chẳng biết mấy nữ lang "theo đuổi idol" thành công ấy sau này có đấu đá trong nhà thật không."
Sở Hoài Cẩn đầu tư vào nhóm nhạc nam lần thứ hai thất bại, đành bất lực từ bỏ giấc mơ này cùng át chủ bài nhà mình.
Điều may mắn duy nhất là, nhóm nhạc nữ Đại Ninh hai kỳ đó đều kiếm được chút đỉnh, một lỗ một lãi, tổng hợp lại là hoà vốn.
Ôn Đình Viễn rốt cuộc cũng không mắc nợ sếp Sở thêm khoản mới ở Đại Ninh.
Đúng là đáng chúc mừng.
835
Mà năm An Thịnh thứ 10 triều Ninh, ngoại trừ việc công ty giải trí Sở Thị đóng cửa thuận lợi ra thì còn có một việc lớn khác.
Việc rất lớn.
Thời hạn mà Sở Hoài Cẩn ước hẹn với Nhiếp Chính Vương nhà cậu năm ấy trước khi lên ngôi đã đến.
Thế là, mùng 7 tháng 4 năm nay, An Thịnh Đế đã không lên triều nhiều năm vì bệnh tật bỗng nhiên "băng hà".
Trước khi "chết" còn viết chiếu: Cậu không có con cái, mấy đứa em và cháu đều vô dụng, mà Trung Cung nương nương Phong Yến Chu giám quốc nhiều năm có công, lại là người biết cai trị, nên muốn nhường ngai vàng cho Phong hoàng hậu.
Mà sau khi kế vị, Phong hoàng hậu làm hai việc trước tiên.
Thứ nhất là chọn ra ba tiểu lang quân chưa tròn chín tuổi trong số con cháu của cậu, gọi vào cung nuôi dưỡng, sau này định chọn ra một người lập làm thái tử.
Thứ hai là hắn nhớ nhung tiên đế quá, bèn tìm được một thanh niên có bề ngoài y hệt An Thịnh Đế trong dân gian, gọi vào cung lập làm hoàng hậu.
Tấm chiếu chỉ thứ hai vừa được công bố, trong lòng quan lại cả triều chỉ còn một câu...
Người thấy bọn tôi giống thằng ngu lắm à?!
836
Tuy nhiên, lúc này Phong Yến Chu đang nắm quyền lực trong tay, một tay che trời thật.
Trăm quan văn võ chỉ có thể vừa mỏ hỗn trong lòng, vừa phải nịnh bợ đến chết trên triều vị "thanh niên bề ngoài tương tự tiên đế" xứng đôi với tân vương cỡ nào.
Cũng tiếc rằng khi ấy Sở Hoài Cẩn không có mặt, nếu không chắc cậu sẽ bị họ ton hót đến mức không cho Phong Yến Chu lên giường ba ngày liền.
Nói thật thì, tân vương và đám bề tôi của hắn không du hành đến hiện đại làm diễn viên, đúng là hơi đáng tiếc.
837
Thế là vào mùng 6 tháng 6 năm sau, Sở Hoài Cẩn bèn mặc áo cưới tân nương vừa đắt vừa nặng, đầu đội mũ phượng vừa đắt vừa nặng, đằng sau mang theo xiêm y mười dặm không hết, gả cho Phong Yến Chu làm hoàng hậu.
Quang cảnh cực kỳ trọng đại, tân nương cũng rất đỗi mệt mỏi.
Việc đầu tiên Sở Hoài Cẩn làm sau khi uống rượu giao bôi chính là phàn nàn: "Ta đâu muốn danh phận, chàng hà tất phải làm việc lãng phí sức người sức của thế này."
Phong Yến Chu ôm cậu vào lòng, hồi lâu sau mới nói: "Hoài Cẩn quên mất rồi... Ngày hôm nay ở kiếp trước, em mời rượu, ta không uống, kiếp này ta trả em một chén rượu giao bôi, chỉ mong đời đời kiếp kiếp không phải chia xa em."
Giờ Sở Hoài Cẩn mới đột ngột nhận ra, ngày Sở Thiếu Đế uống rượu độc tự sát ở kiếp trước đúng là ngày hôm nay.
Có điều bao năm nay, ký ức kiếp trước đã dần dần bị thay thế trong đầu cậu bởi cuộc gặp lại và chung sống ở kiếp này, càng ngày càng ít được nhớ đến hơn.
Sở Hoài Cẩn ngẩng đầu hôn lên môi Phong Yến Chu, không kể ước nguyện tương tự với người này, mà cười nói: "Chàng biết không? Năm Tuyên Võ thứ 20, lúc ta vừa tái sinh, ta nghĩ mình xui xẻo mười tám đời mới quay về đây."
"Giờ Hoài Cẩn còn nghĩ thế không?" Phong Yến Chu chớp mắt nhìn cậu, hỏi.
Sở Hoài Cẩn bèn quấn quanh eo người đàn ông giày vò cậu từ hiện đại về Đại Ninh này bằng hai chân, mỉm cười láu cá, "Thế phải xem biểu hiện đêm nay của bệ hạ cái đã."
Còn về biểu hiện đêm nay của bệ hạ...
Khụ khụ, dù sao thì mặc dù méo trông mong gì vào game mobile, điều hoà nữa, nhưng có lẩu, trà sữa trong tay, người thương bên cạnh, Thiếu Đế vẫn rất muốn tái sinh lần này.
Comments
Post a Comment