Thiếu Đế không muốn tái sinh - 73

787

Nhiếp Chính Vương bị thương nặng vừa tỉnh lại từ cơn hôn mê, đã bị Sở đại đương gia dùng chiêu gậy ông đập lưng ông lừa cho một vố, đúng là bị thương đến tận nguyên khí, sau đó ngày nào cũng thuốc thang, điều dưỡng năm sáu ngày mới coi như khôi phục tinh thần hoàn toàn.

Mặc dù tình trạng của Phong Yến Chu còn phải điều dưỡng thêm tối thiểu một hai tháng trời mới có thể khỏi hẳn, có điều hắn đã chịu được đường dài bôn ba rồi.

Cộng thêm việc Nguỵ Hoằng dẫn một đội thân vệ phủ Trấn Nam Vương gần trăm người, mượn đường quận Tây chạy tới "hộ giá" vương gia nhà mình, họ bèn nhổ trại, cùng Quách Thịnh Hải đến thủ phủ quận Bắc.

Lúc trước Sở Hoài Cẩn giận Phong Yến Chu thế mà gài bẫy mình, cũng tức hắn không coi trọng mạng sống của bản thân, nhưng rốt cuộc thì vẫn không chống đỡ được khổ nhục kế của kẻ này dùng ác quá.

Sau khi hung hăng "trả đòn" vào ngày Nhiếp Chính Vương tỉnh lại, mấy hôm nay Sở Hoài Cẩn vẫn toàn túc trực bên giường bệnh của đối phương không nói là hỏi han ân cần, ít nhất thì cũng có quan tâm.

Bây giờ họ lên đường đến thành Hoa Túc, Sở Hoài Cẩn cũng không cưỡi ngựa nữa, mà là ngồi trong xe ngựa rộng rãi do Nguỵ Hoằng mang đến.

Sau khi lên đường được một thời gian, Sở Hoài Cẩn thấy trạng thái của Phong Yến Chu hôm nay cũng tạm, còn có sức nói cười với cậu, bèn sầm mặt xét hỏi: "Huynh nói đi, màn ở quận Đông rốt cuộc là thế nào?"

Nhiếp Chính Vương bụm miệng ho khù khụ, thấy tiểu tổ tông nhà mình không tỏ ra hiền hoà là bao, rõ ràng là sắp không còn lạ gì chiêu bài đáng thương của hắn nữa.

Phong Yến Chu thầm thở dài trong lòng, nghiêm nghị nói: "Trong đám thân tín của Tiết Ứng Xuyên có thám tử của ta, ta nghe kể việc làm của gã mấy năm nay, bèn đoán gã cũng là người tái sinh. Lần này trùng hợp theo đoàn khâm sai đến thành Nguyên xem rốt cuộc gã có âm mưu gì, tiện thể diễn một màn..."

"Tiện thể?!" Sở Hoài Cẩn lập tức cắt ngang lời hắn, giả vờ nghiêm mặt quát: "Phong Giang Viễn, thẳng thắn còn được khoan hồng, chống cự sẽ bị nghiêm trị!"

Vừa mới mào đầu đã bị "Sở khâm sai" cắt ngang, Nhiếp Chính Vương đành thuật lại "sự thật tội ác" của hắn.

"Là ta muốn dùng khổ nhục kế lấy lòng em, Tiết Ứng Xuyên tình cờ là lựa chọn thích hợp nhất. Ta bèn dùng thánh chỉ trước kia làm mồi nhử, ép Lưu Lương dẫn hai ta đến quận Đông."

"Nhưng huynh cược lớn quá đấy..." Sở Hoài Cẩn chau mày, "Nếu thằng chó Tiết Ứng Xuyên cử truy binh nhiều hơn, thậm chí là ra tay ngay trong thành Nguyên, há chẳng phải hai ta đều chết ở quận Đông?"

"Bài trong tay Tiết Ứng Xuyên trước đó chưa đủ nhiều, gã chưa dám trở mặt công khai với triều đình đâu. Sau đó..."

Phong Yến Chu liếc nhìn sắc mặt của Sở Hoài Cẩn, dè dặt chọn từ ngữ diễn đạt: "Gã tự cho là đã lừa được át chủ bài trong tay ta, quả thực đắc chí quá, muốn ra tay với hai ta. Có điều ta đã bày trận từ lâu, đi trước gã một bước, tiễn gã về Tây Thiên rồi. Hoài Cẩn yên tâm, ta có làm theo lời em nói, cho gã đi mau lẹ."

Mặc dù nói, lúc trước Nhiếp Chính Vương giết Tiết Ứng Xuyên đã tốn thời gian một chén trà mới từ từ thắt cổ chết kẻ này, còn cách xa hai chữ "mau lẹ" mười tám ngàn dặm, nhưng so với dự định lăng trì trước đó của hắn, quả thực có thể gọi là cho kẻ thù tái sinh này ra đi mau lẹ.

Vậy nên Phong Yến Chu bèn mặt dày nịnh nọt, giả nai ở chỗ Sở Hoài Cẩn, hắn còn nhìn tiểu tổ tông nhà mình bằng ánh mắt tràn trề mong đợi, chờ một câu khen ngợi của đối phương.

Tuy nhiên, người mới học về âm mưu thủ đoạn là Sở Hoài Cẩn lại hỗn loạn hoàn toàn.

Cậu trợn trừng mắt, giọng nói cũng cao hơn hẳn trong vô thức, "Gì cơ, Tiết Ứng Xuyên chết rồi á? Thế ai cử người truy sát chúng ta?!"

Phong Yến Chu nhìn cặp mắt hoa đào tuyệt đẹp đã trợn tròn của Sở Hoài Cẩn, trong lòng ngứa ngáy muốn hôn cậu.

Có điều hắn không dám tuỳ tiện chọc giận tiểu tổ tông nhà mình lúc này, đành tạm thời cất giấu dự định khác, tập trung nói: "Tên "Tiết Ứng Xuyên" đó là một ám vệ trong tay ta, đeo mặt nạ đặc biệt đóng giả đấy."

Hắn nhìn cặp mắt trố ra của Sở Hoài Cẩn, dừng lại che giấu nụ cười bên môi mình, mới giải thích tiếp: "Ám vệ đóng giả Tiết Ứng Xuyên của ta ra lệnh cho binh lính quận Đông "phải bắt sống", còn Vũ Khuê cũng là tử sĩ xuất thân từ phủ Trấn Nam Vương ta. Có hai người này, dù là chúng ta rơi vào tay quận Đông thật, cuối cùng cũng thoát thân được thôi."

"Vũ Khuê cũng là người của huynh?" Lần này Sở Hoài Cẩn ngạc nhiên hẳn, "Cái tên Vũ Khuê cầm đầu đuổi giết chúng ta?!"

Phong Yến Chu gật đầu, vém rèm cửa sổ xe ngựa bên cạnh mình, giả vờ nhìn phong cảnh ven đường, thú nhận với Sở Hoài Cẩn: "Ở quận Nam, tài bắn tên của y chỉ kém ta mà thôi. Vậy nên... ta tin chắc rằng mũi tên y bắn ta, dù có nguy hiểm hơn nữa cũng chừa cho ta một đường sống."

...

..........

Rốt cuộc mưu trí của Phong Giang Viễn nảy ra kiểu gì vậy?

So với kẻ này, Sở Hoài Cẩn còn phải cảm thấy trên cổ mình méo phải đầu, mà là một cây cải chíp đích thực.

788

Sở Hoài Cẩn hít sâu một hơi, quyết định một thanh niên năm tốt đã được giáo dục khoa học hiện đại như cậu đừng nên tự rước nhục vào thân, đọ thủ đoạn với bậc kiêu hùng bẩm sinh đã có tướng vương hầu như Phong Giang Viễn.

Muốn đọ thì cũng phải đọ câu hỏi kiểu "f(x+2)=x2+4x+7, tìm f(x)".

Suy cho cùng, đọ thủ đoạn, cậu là tép riu; đọ văn hoá khoa học hiện đại, Nhiếp Chính Vương ít nhất phải cách mạng công nghiệp ba lần.

789

Ồ, cách mạng công nghiệp lần thứ tư đương đại, Sở Hoài Cẩn cũng đuổi kịp rồi, có điều kỹ thuật phân tử, công nghệ lượng tử, trí tuệ nhân tạo v.v...

Cứ để Phong Yến Chu kém cậu ba lần cách mạng công nghiệp thì hơn.

790

Sở Hoài Cẩn thở một hơi dài, hỏi Phong Yến Chu: "Tiếp theo huynh định thế nào? Để Tiết Ứng Xuyên giả thả các khâm sai ra, chúng ta ở quận Bắc chờ bọn Lưu Lương đến?"

Phong Yến Chu ngoảnh đầu, lại nhìn Sở Hoài Cẩn, nói từ tốn: "Tiết Ứng Xuyên tự cho là mưu kế thành công, lấy được át chủ bài trong tay ta, là một tấm di chiếu của tiên đế. Đó là ta cất giữ thay tiên đế khi rời khỏi kinh thành bốn năm trước, Ôn Hữu Nhân thượng thư bộ Lễ và Lương Tử An thượng thư bộ Binh đều biết chuyện này. Trong di chiếu nói..."

Phong Yến Chu cầm tay Sở Hoài Cẩn, nói tiếp bằng giọng dịu dàng hơn: "Tam hoàng huynh của em là do mẹ y tư thông với kẻ khác đẻ ra. Tiên đế muốn phế bỏ ngôi vị thái tử của Sở Hoài Thần, truyền ngôi cho Tứ hoàng tử Sở Hoài Vũ. Khi an táng ông ta vào hoàng lăng, bắt đương kim thái hậu và Sở Hoài Thần tuẫn táng theo."

"... Hả?!" Sở Hoài Cẩn nghĩ đầu cậu méo đủ dùng thật rồi.

791

Dù cho giọng Phong Yến Chu nhẹ nhàng hơn nữa, thì hắn cũng đã bóc phốt chấn động. Thậm chí cái phốt này còn có thể sánh ngang với tin Nhiếp Chính Vương thích Sở Thiếu Đế hồi đó.

Suy cho cùng thì vế sau chủ yếu là liên quan đến hai người họ, còn vế trước liên quan đến người trên ngai vàng bây giờ, huyết mạch có chính thống hay không.

Sở Hoài Cẩn là người từng trải nghiệm xã hội mới, méo thèm để ý đến huyết thống hay không... Đâu phải phối giống chó mèo, huyết thống trong sạch còn mang ra thi đấu nhận giải thưởng hay gì... Nhưng chịu thôi, nhân dân Đại Ninh để ý đến việc này mà.

Vả lại, ông bô mọc sừng Sở Uy Đế chắc chắn cũng để ý đến việc này.

Bây giờ Sở Hoài Cẩn mới đột nhiên nhận ra, thảo nào hai kiếp này phụ hoàng của cậu đều liều mạng chống đối Sở Hoài Thần.

Chắc hẳn những năm cuối đời, Sở Uy Đế mới biết được thằng con thứ ba của mình, thái tử đương triều lại méo phải là nòi của mình. Nhưng đế quân này trước nay ưa sĩ diện, lúc còn sống không chịu từ bỏ thể diện, phanh phui việc mình bị hoàng hậu cắm sừng, đành nghĩ hết cách truất ngôi Đông Cung một cách danh chính ngôn thuận.

Chỉ tiếc rằng, sau này ông ta đi sai một nước, "mắc bệnh liệt giường" vào đêm trước khi phế bỏ thái tử thuận lợi, từ đó quyền lực rơi vào tay Sở Hoài Thần.

Tới tận khi tiên đế băng hà, đổi thay trời đất, tấm di chiếu dùng làm vật đảm bảo của Sở Uy Đế mới được Phong Yến Chu mang ra...

Nghĩ đến đây, Sở Hoài Cẩn có một nghi vấn: "Nhưng năm đó thái hậu vào cung đã được làm hoàng hậu, nghe nói hồi trẻ được sủng ái nhất lục cung... Tại sao bà lại làm ra việc liên luỵ đến toàn bộ gia tộc thế?"

Phong Yến Chu thở dài, "Em có biết năm đó phụ hoàng em đã tàn sát huynh trưởng, ép Cao Tổ nhường ngôi, mới được làm hoàng đế không? Nếu không thì đáng lẽ thiên hạ này phải là của dòng dõi bá phụ em."

Sau khi thấy Sở Hoài Cẩn gật đầu, Phong Yến Chu nói tiếp: "Năm đó dưới trướng bá phụ em có một tướng quân thiếu niên, thái hậu và y là thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau... Năm ấy lúc ép thoái vị, tiên đế đã giết người ấy, sau này lại ép cưới thái hậu. Sau khi vào cung được tám tháng, hoàng hậu nương nương bèn "đẻ non" được Sở Hoài Thần."

... Không đúng, cốt truyện máu cún cung đình cưỡng đoạt hấp diêm gì thế này?

Sở Hoài Cẩn trợn mắt há mồm nhìn "người bóc phốt", cậu hít phốt no luôn rồi!

792

Sở Hoài Cẩn chuốt lại lời Phong Yến Chu kể trong lòng hồi lâu, cuối cùng rút ra kết luận: "Vậy nên, huynh muốn nâng đỡ Sở Hoài Vũ cướp lại ngai vàng?"

Phong Yến Chu mỉm cười, chớp mắt mờ ám với cậu, "Là Đông Cung muốn lập công phò vua, chúng ta tạm thời khoanh tay nhìn họ lưỡng hổ tranh đấu đi."

"Nhưng mà..."

Mặc dù, Sở Hoài Cẩn chắc chắn rằng về mặt sự nghiệp của Nhiếp Chính Vương, cậu không muốn tham gia, cũng không có năng lực nhúng vào.

Nhưng cậu nghĩ đến tình anh em giữa mình và Sở Hoài Thần, mặc dù là hàng giả nhưng rốt cuộc vẫn có vài phần thật lòng, lại nghĩ đến Sở Hoài Vũ cấu kết với nhà họ Lương, vẫn không nhịn được chau mày nói: "Nhưng bất kể thế nào, vẫn là hoàng đế ca... Sở Hoài Thần làm hoàng đế thì có lợi và thân thiện với chúng ta hơn phải không?"

"Đúng là bé ngốc..." Phong Yến Chu thở dài, mặt mày tỏ vẻ ủ dột, nhưng đáy mắt lại toát ra ý cười, "Em tưởng hoàng đế ca ca của em bây giờ vẫn coi em là huynh đệ thật à?"

"Hả?" Sở Hoài Cẩn ngây người, không kìm được sán lại gần Nhiếp Chính Vương hơn, nghe hắn phân tích tiếp.

Tuy nhiên Phong Yến Chu bỗng ho khẽ hai tiếng, dùng tay chỉ vào môi mình, "Sở đại đương gia giàu nứt đố đổ vách, sao có thể nghe chực chuyện người khác được? Kiểu gì cũng phải cho người kể chuyện của em... chút gì "thơm" ngon chứ?"

Phong Yến Chu nhấn mạnh chữ "thơm" đó.

Mặt Sở Hoài Cẩn tức khắc đỏ bừng.

Cậu muốn nói "ông đây méo thiếu gì chuyện của nhà ngươi", nhưng cậu quả thực đã bị Phong Yến Chu cho kẹt ở chân tướng sự việc vò đầu gãi tai.

Cộng thêm việc nhền nhện tinh đang dưỡng thương, toàn thân toát ra khí chất mới mẻ tựa Tây Thi ốm yếu khiến người ta xót thương mà cậu chưa bao giờ nhìn thấy...

Sở Hoài Cẩn đành coi như mình mờ mắt bởi sắc đẹp, dứt khoát nhắm mắt lại gần môi của Phong Yến Chu.

Có điều, trong tình huống không còn thị giác, cậu không tránh khỏi không nhắm chuẩn, suýt thì trượt Phong mỹ nhân đang chờ "thơm ngon".

Phong Yến Chu bèn mỉm cười kéo tiểu tổ tông nhà mình lại gần, ôm hờ trong lòng, cúi đầu hôn lên cặp môi đỏ mềm mại thường xuyên quanh quẩn trong giấc mơ của mình.

Đây là nụ hôn thứ hai giữa hai người họ.

Mang vị táo tàu ngào đường mà Phong Yến Chu cố tình ăn sau khi uống thuốc bắc.

Vừa bổ dưỡng vừa ngọt ngào.

793

Ban đầu Phong Yến Chu còn nhẹ nhàng như chuồn chuồn lướt nước, sau đó lại càng ngày càng tham lam lấn sâu, hôn Sở Hoài Cẩn nhũn cả người.

Có điều đến cuối cùng, trước khi người trong lòng bắt đầu giãy giụa, hắn đã lưu luyến thả đối phương ra trước.

Chịu thôi, ai bảo bây giờ Nhiếp Chính Vương vẫn còn bị thương, nếu nhóm lửa của hai người lên thật, dập kiểu gì cũng là vấn đề.

Phong Yến Chu ghé sát tai Sở Hoài Cẩn, không cam lòng trầm giọng nói: "Sở đại đương gia chờ ta điều dưỡng xong, rồi đòi em phần còn sót lại nhé."

Tốt xấu gì Sở Hoài Cẩn cũng là lão làng bàn phím, dĩ nhiên là biết kẻ này đang nói xằng bậy gì, mặt cậu đỏ tưng bừng, nhưng vẫn nghiến răng bổ sung: "Còn... còn phải xem, câu chuyện của huynh có đáng giá này hay không. Nếu không đáng, thì ngay cả "thơm ngon" trước đó huynh cũng phải trả cho ta."

Phong Yến Chu mỉm cười véo má cậu, sau đó bèn giải đáp cho cậu.

"Sở Hoài Thần cũng nghi ngờ Sở Uy Đế để lại di chiếu, vừa cho phụ hoàng em về chầu trời bèn ra lệnh tống giam Sở Hoài Vũ và Sở Hoài Châu. Thám tử của ta trong kinh thành cứu kịp Sở Hoài Vũ ra ngoài, nhưng Sở Hoài Châu thì đã rơi vào tay y. Có lẽ Hoài Cẩn không biết, Thập Nhất đệ của em cũng có ký ức trước kia..."

"Quả nhiên là vậy..." Lúc trước Sở Hoài Cẩn từng nghi ngờ nhưng mãi không chắc chắn, hôm nay mới biết được đáp án chính xác.

"Sở Hoài Châu không phải người chịu được khổ, chỉ e bây giờ Sở Hoài Thần đã biết cả rồi, bao gồm..." Phong Yến Chu nhìn dáng vẻ chưa phản ứng của tổ tông ngốc nhà mình, hắn thở dài, nói tiếp: "Chuyện kiếp trước hai ta có thân phận gì, và cả việc ta từng tìm cao nhân gọi hồn em sau khi em mất."

"Hả!" Giờ Sở Hoài Cẩn mới vỡ lẽ, "Nên..."

Phong Yến Chu gật đầu, "Nên lần này y muốn cho vời em về kinh, e rằng không chỉ đơn giản là "nhớ mong ấu đệ" đâu. Nếu không thì sao y lại thà dùng vũ lực với quận Nam ta cũng phải ép em về?!"

Bây giờ Sở Hoài Cẩn đã phục hẳn.

Đừng nói là Phong Yến Chu, ngay cả những góc ngoặt trong lòng "hoàng huynh" Sở Hoài Thần mà cậu từng lo lắng cũng đủ vây thành một mê cung rồi.

Nhiếp Chính Vương tái sinh và thái tử bị phế bỏ tái sinh, cặp bướm đêm này quả không hổ là nam chính truyện trò chơi vương quyền.

Cải chíp truyện trồng trọt như cậu vẫn nên ngoan ngoãn làm trà sữa, dưa hấu, lẩu thì hơn.

794

Hoặc, nếu họ Phong đừng ghen tuông quá...

Có lẽ cậu có thể cân nhắc dạy môn Đại Ninh 101?

795

Vì Phong Yến Chu bị thương, không thể lao lực quá, đoàn người họ cứ đi lại dừng, mất một tháng trời mới đến thành Hoa Túc.

Ở đó, có ba tin tức nối đuôi nhau truyền tới, đang chờ Nhiếp Chính Vương.

Thứ nhất, "Tiết Ứng Xuyên" nắm giữ di chiếu của tiên đế, lại tìm được Tứ hoàng tử Sở Hoài Thần "bị giấu đi". Sau khi di chiếu được công bố với thiên hạ, quận Đông đã giương ngọn cờ "khôi phục nhà Ninh", làm phản.

Thứ hai, nước Nhu Lan phía tây ẩn mình đã lâu, với chủ trương của Vu Diễn trở thành quốc chủ sớm tám năm, nhân dịp loạn lạc xâm lược quận Tây, chĩa kiếm vào triều Ninh. Quận Nam đã xuất binh giúp quận Tây theo thoả thuận trước đó của Phong Yến Chu với nhà Hách Liên.

Thứ ba, bà cô Phong Đại Diên của nhà họ Phong lén trà trộn vào đội ngũ quận Nam, chạy đến chiến trường của quận Tây và nước Nhu Lan. Sau đó, lúc hai quân giao chiến năm ngày trước, nàng ta trúng kế, bất cẩn bị Vu Diễn bắt mất.

...

.......

"Tiểu Diên Nhi cũng nằm trong kế hoạch của huynh à?" Sở Hoài Cẩn hỏi.

"Hai kiếp rồi, thứ mà ta tính không đúng, trước nay đều là nó." Phong Yến Chu đáp bằng giọng rất chi là bất lực và đau khổ.

Comments