Thiếu Đế không muốn tái sinh - 59
567
Thiếu nữ 13 14 tuổi còn chưa dậy thì hoàn toàn, vẫn trong giai đoạn khó phân biệt nam nữ.
Còn Phong Đại Diên đang cầm roi đứng trước chướng ngại vật thì có lẽ là vì quanh năm tập võ, không chỉ cao hơn Sở Hoài Cẩn hơn nàng một tuổi non nửa cái đầu, thân hình gầy mà không yếu, vừa đầy đặn duyên dáng vừa tràn ngập sức mạnh.
Cộng thêm việc mặt mày nàng ta toát ra vẻ không chịu yếu thế, buộc tóc cao như đàn ông. Nếu để người ngoài phân biệt ai là gái giữa nàng ta và Sở Hoài Cẩn...
80, 90% Sở Cải Chíp vừa lùn vừa yếu vừa xinh đẹp hơn sẽ bị coi là gái giả trai.
Nếu không nhờ mặt Phong Đại Diên vẫn là khuôn mặt trong quá khứ, Sở Hoài Cẩn quả thật méo dám nhận hoàng hậu Trung Cung kiếp trước của mình đâu.
Sở Hoài Cẩn từng nghĩ, kiếp này phải bảo vệ Tiểu Diên Nhi nhà mình, đến bây giờ gặp mặt người ta thật...
Xin lỗi đã làm phiền, là trước kia trong lòng cậu thiếu hiểu biết nhận bậy!
Diên, hay còn gọi là diều hâu, chim ưng, thuộc họ chim săn mồi, rất dũng mãnh.
Đại Diên méo phải chim nhỏ nép người, mà là sát thủ trên không, ưng già màu đen.
Cải chíp họ cải như cậu, giờ so với người ta, rốt cuộc là ai bảo vệ ai?!
568
Sở Hoài Cẩn quả thật phải ngạc nhiên trước thay đổi kiếp này của Phong Đại Diên, không kìm được ngoái đầu nhìn về phía Phong Yến Chu, méo biết cậu tư nhà họ Phong đã làm gì mới khiến cô cháu gái nhà mình thay đổi nhiều thế này.
Nhiếp Chính Vương lại hiểu nhầm ý của Sở Hoài Cẩn, nhìn thấy ánh mắt của cậu, hắn an ủi: "Hoài Cẩn đừng sợ, lần này người chặn đường phía trước cũng không phải người xấu."
Sở Hoài Cẩn giả vờ không biết đó là tiểu tổ công, bà cô đích thực nhà họ Phong, cậu gật đầu trầm trồ: "Tiểu tướng quân cầm đầu đó quả là anh dũng hiên ngang, rất giàu thần thái."
Phong Yến Chu nghe xong, thở dài một hơi, tỏ vẻ khó nói, "Nhắc đến thì hổ thẹn, tiểu tướng quân này... chính là cháu gái định se duyên với Ôn Tứ mà ta từng nhắc đến."
Phong Yến Chu càng nói, trên mặt càng khó giấu vẻ u sầu, "Trước kia ta cùng lắm chỉ muốn dắt theo nó học hỏi trong quân doanh, ai dè, nó lại thích múa thương cầm gậy, chỉ ưa ngựa giáp không thích váy áo. Lúc có ta còn đỡ, nửa năm nay ta không ở quận Nam, cả Phong gia không ai trị được nó, chẳng biết nó lại gây hoạ gì nữa. Hầy... sau này ai mà làm cháu rể của ta, e là sẽ phải đau đầu."
Sở Hoài Cẩn nhìn vẻ mặt của Phong Yến Chu, vỡ lẽ ngay.
Chắc là Nhiếp Chính Vương muốn để Tiểu Diên Nhi chọn rể trong quân đội, kết quả cô nương này lại biến mọi người thành anh em hết...
Vậy nên, cưng à, rốt cuộc anh đã tặng thằng cháu rể cũ này bao nhiêu cặp sừng rồi?!
569
Có điều, đừng nói là một cặp sừng, cho dù bà cô nhà họ Phong muốn mở hậu cung, tặng cho cậu một phát 17 18 cặp sừng, Sở Hoài Cẩn cũng dám mọc, cũng vui lòng mọc.
Nhưng vấn đề là, rõ ràng mặc cho Nhiếp Chính Vương thử mấy lần, hắn đều méo tặng được thật. Nếu không thì, kẻ này sẽ không chuyển sang Ôn Đình Viễn.
Sở Hoài Cẩn nghĩ đến điều này, không tránh khỏi hơi u sầu theo.
Kiếp trước, Sở Thiếu Đế lỡ dở cả đời vì Nhiếp Chính Vương là bởi trong đêm tuyết ấy, Phong Yến Chu bước chân vào lãnh cung đổ nát, dìu cậu lên ngai vàng, cũng là anh hùng cái thế bước vào lòng cậu.
Nhưng tại sao Phong Đại Diên lại trúng tiếng sét tình yêu với Sở Thiếu Đế, Sở Hoài Cẩn ngẫm ba kiếp người mà vẫn méo nghĩ ra.
Cố chấp đến như vậy, nàng không thể nào chỉ vì khuôn mặt này của cậu thật chứ?!
Sở Hoài Cẩn vô thức sờ má mình, trong lòng hơi thấp thỏm, lúc này cứ như tham gia phỏng vấn ngược, chỉ sợ phù hợp với điều kiện của HR, ù ù cạc cạc được chọn làm người trong lòng Tiểu Diên Nhi.
Phong Giang Viễn, Nhiếp Chính Vương, mạnh lên, phá uyên ương (giả) dựa vào nhà ngươi đấy!
570
Phong Yến Chu và Sở Hoài Cẩn kẻ trước người sau dừng ngựa trước chướng ngại vật.
Phong Yến Chu và Phong Đại Diên nhìn nhau giây lát, một người vẻ mặt khó đoán, không biết đang nghĩ gì, một kẻ thì vừa tủi thân, tức giận, vừa ẩn giấu vẻ kích động.
Cặp chú cháu họ Phong này im lặng nhìn nhau hồi lâu, cuối cùng kẻ làm chú nhận thua trước.
Phong Yến Chu nhìn cô thiếu nữ rõ ràng đã cao hơn một đoạn trong khi hắn vắng mặt, hỏi: "Diên Nhi, nửa năm không gặp, con không nhận ra thúc phụ nữa ư?"
Phong Đại Diên cầm roi, chống eo, hừ một tiếng lạnh lùng, dẩu môi nói: "Thì ra thúc phụ cũng biết, thúc vừa đi là nửa năm không về! Thế tại sao thúc không dẫn Diên Nhi theo?!"
Phong Yến Chu xuống ngựa, đi đến cạnh Phong Đại Diên, xoa đầu nàng, lựa lời giải thích: "Lần này thúc phụ vào kinh, có việc quan trọng chứ không phải đi chơi. Sao dẫn con theo được?"
Phong Đại Diên ngoảnh đầu, lập tức né tay Phong Yến Chu, tức giận nghiến răng nói: "Tứ thúc chớ thấy Diên Nhi nhỏ tuổi, định lừa Diên Nhi! Con nghe ông nói chuyện với nhị thúc, tam thúc rồi. Bảo thúc suốt ngày ăn uống vui chơi trong kinh thành, chẳng biết sung sướng tự do cỡ nào. E là vui quên lối về, quên mất quận Nam chúng ta rồi! Nếu đã vậy, thúc phụ còn về làm gì, chi bằng tiếp tục ở bên Cửu hoàng tử vô dụng ấy đi..."
Sở Hoài Cẩn lúc nãy còn cảm thán dù Nhiếp Chính Vương điên rồi thì vẫn là Nhiếp Chính Vương ấy, ở trong kinh thành hàng ngày nom như ăn chơi, nhưng chẳng biết bí mật khuấy bao nhiêu nước đục.
Giờ nghe Tiểu Diên Nhi oán trách như vậy, cậu chỉ muốn hỏi: Có phải hệ thống tình báo phủ Trấn Nam Vương các ngươi bị lỗi hay không, truyền tin tức vớ vẩn gì vậy?
Hơn nữa Phong Yến Chu vui quên lối về thì liên quan quần què gì đến cậu.
Sao phải dính đến cả cải chíp "vô dụng" này?!
571
"Diên Nhi!" Rõ ràng Phong Yến Chu cũng thấy cô cháu gái càng nói càng không ra hồn, hắn sầm mặt, cất giọng cắt ngang lời nàng, "Chuyến đi này của thúc phụ rất quan trọng, sao chỉ là vui chơi được? Con tin hay không, đều không được bướng bỉnh trách cứ."
Quả nhiên Phong Đại Diên vẫn như kiếp trước, chỉ sợ một mình Tứ thúc trong số tất cả mọi người nhà họ Phong, thấy Phong Yến Chu có vẻ tức giận thật, nàng lập tức ngậm miệng, có điều môi dẩu ra đủ treo được cả lọ xì dầu, buộc được cả con lừa.
Phong Yến Chu bèn xoa đầu Phong Đại Diên, bảo Nguỵ Hoằng lấy ra đủ các món quà chuẩn bị tỉ mỉ cho nàng từ trên xe ngựa đằng sau, mới dỗ được bà cô này vui vẻ hơn.
Phong Yến Chu chờ cô cháu gái bảo người nhận hết quà nửa xe ngựa, mới đỡ Sở Hoài Cẩn vẫn đang ngồi trên ngựa xuống, giới thiệu với cậu: "Để Cẩn chê cười rồi, nha đầu điên này chính là cháu gái ta, Phong Đại Diên."
Chẳng chờ Nhiếp Chính Vương giới thiệu với Phong Đại Diên, sau khi ngắm nghía Sở Hoài Cẩn kỹ càng, tiểu cô nương này bèn kéo tay cậu một cách cực kỳ thân thiết tự nhiên, trong mắt tràn ngập vẻ choáng ngợp, cảm thán: "Muội muội này, là tiên tử trên trời xuống trần ư? Hôm nay tiên tử muội muội đến quận Nam ta làm khách, quả là rồng đến nhà tôm!"
... Không phải, nhà họ Phong các ngươi lần đầu gặp người khác, đãi khách, có công thức cả à?!
Nhớ đến lần đầu tiên gặp Phong Yến Chu ở kiếp trước, đối phương nói gì mà tiên nhân hoa hoè xuống trần, Sở Hoài Cẩn méo còn gì để nói với chiêu nịnh nọt rập khuôn của cặp chú cháu này nữa.
572
Với cả, muội muội là cái quái gì?!
573
Phong Yến Châu hắng giọng vài tiếng, bước tới hất tay Phong Đại Diên ra, hắn kéo tay Sở Hoài Cẩn, nói: "Diên Nhi, con thất lễ quá! Hoài Cẩn là nam nhi, không phải nữ lang, con còn không mau xin lỗi Cẩn đi."
Phong Đại Diên bèn vỡ lẽ, chắp tay quy củ, rồi nói hết sức chân thành với Sở Hoài Cẩn thấp hơn nàng nửa cái đầu: "Thì ra là thần tiên đệ đệ! Hầy... tại tỷ tỷ lỗ mãng quá, mong đệ đệ đừng trách. Sau này tỷ tỷ dẫn đệ đi chơi khắp quận Nam, coi như quà đền bù với đệ nhé, được không?"
...
........
Xin lỗi biến thành đắc tội gấp bội, Sở Cải Chíp méo đánh lại Phong Đại Diên, nếu cậu đánh lại được thật, cậu thật lòng muốn ra tay với Trung Cung nương nương kiếp trước của mình.
574
Phong Yến Chu ho thêm vài tiếng, lại lên tiếp uốn nắn cô cháu gái của mình, "Diên Nhi, Hoài Cẩn hơn con một tuổi đấy, con không làm tỷ tỷ được đâu. Huống hồ, Cẩn là bạn bè ta quen trong kinh thành, chẳng khác nào huynh đệ của ta, con nên gọi là..."
Trên mặt Nhiếp Chính Vương là vẻ đắc ý không che giấu nổi, "Tiểu thúc thúc."
Phong Đại Diên nghe xong, ngạc nhiên nhìn xuống Sở Hoài Cẩn từ muội muội biến thành đệ đệ, cuối cùng biến thành tiểu thúc thúc, còn Sở Hoài Cẩn thì ngạc nhiên nhìn Phong Yến Chu.
Tự dưng biến thành bạn bè, anh em bị cưỡng ép, tăng cho cậu hẳn một bậc vai vế... ổn không vậy?!
575
Bất kể ra sao, Nhiếp Chính Vương thốt ra, ở kiếp này, thân phận chú cháu của Sở Hoài Cẩn và Tiểu Diên Nhi nhà mình đã được định đoạt.
Sau đó, đoàn của họ đi thêm năm sáu ngày đường mới đến thành Cảnh An, thủ phủ quận Nam.
Sở Hoài Cẩn vốn tưởng rằng, Phong Yến Chu sẽ tặng nhà trong thành cho cậu, dinh cơ ba cửa thậm chí là bốn cửa đều không thành vấn đề, chỉ cần là nhà của cậu là được.
Kết quả vị phiên vương trong kinh thành cứ vung tiền là hào phóng như thể méo biết tiền là gì, giờ lại để lộ bản chất hà tiện khi làm Nhiếp Chính Vương ở kiếp trước.
Thế mà Phong Giang Viễn lại bảo cậu, thân phận cậu cao quý, lại đến từ phương xa, đáng lẽ quận Nam nên tu sửa một trang viên lớn có vườn sau, có núi có hồ cho cậu theo bố cục của phủ thân vương trong kinh thành; tuy nhiên hiện nay ngân khố của phủ Trấn Nam Vương rỗng tuếch, nhất thời không có tiền xây dựng dinh cơ xa hoa tinh xảo như vậy...
Vậy nên, nói tới nói lui, đành để cậu chịu thiệt ở tạm trong phủ Trấn Nam Vương.
Phong Yến Chu còn giả vờ giả vịt tỏ vẻ áy náy bảo cậu: "Ta đã sai người chuẩn bị cho Hoài Cẩn khu đẹp nhất trong phủ ngoại trừ khu của ta ra. Trước khi dinh cơ của Cẩn sửa xong, đành để Cẩn chịu thiệt ở tạm đó."
Sau khi vào ở, Sở Hoài Cẩn mới phát hiện ra cái gọi là "khu đẹp nhất" ấy nằm ngay bên cạnh khu của tên họ Phong, theo quy hoạch và tập tục, đáng lẽ đây là nơi ở của nữ chủ nhân phủ Trấn Nam Vương, vương phi quận Nam trong tương lai.
...
..........
Vì tiết kiệm, ngay cả nơi ở của vợ tương lai, Nhiếp Chính Vương cũng cho cậu ở được, ki bo quá đấy?
Nếu cậu đủ mặt dày, muốn ăn trắng mặc trơn ở phủ Trấn Nam Vương cả đời, đến khi đó Phong Yến Chu định làm gì?!
576
Đừng bảo vì Phong phu nhân kiếp trước khinh thường hắn kiếp này, chuyển sang chọn Tứ hoàng tử làm chồng, nên kẻ này mới tự huỷ diệt đấy nha.
577
Nhắc đến Lương Uyển Nguyệt và Tứ hoàng huynh Sở Hoài Vũ của cậu, hai người này e là không thể kết hôn vào 16 tháng 2 năm sau.
Nguyên nhân rất đơn giản.
Chính là phụ hoàng của họ, Sở Uy Đế, kiếp này lại gặp chuyện trên giường vào đầu tháng 9 năm Tuyên Võ thứ 21, sớm hơn hẳn một năm rưỡi.
578
Nghe nói, hôm đó là ngày thi Đình, Sở Uy Đế đang đọc bài làm của sĩ tử thì phát hiện ra sơ hở, bắt thóp thái tử đương triều ăn hối lộ, ra lệnh tống giam y vào Đại Lý Tự, chỉ chờ buổi chầu sáng sớm ngày hôm sau, phế bỏ ngôi vị thái tử của Tam hoàng tử.
Có lẽ đế quân Đại Ninh cuối cùng đã được như mong muốn, sung sướng quá đến mức đắc ý vênh váo, đêm hôm ấy khi đang lâm hạnh Thục phi gần đây được sủng ái nhất, thế mà ông còn lâm hạnh luôn cả một cung nữ trong cung điện của Thục phi.
Kết quả, chơi ba sướng nhất thời, thượng mã phong tiếc đứt ruột.
Có thể là ngự y cứu chữa kịp thời, lần này phụ hoàng họ không đăng xuất đột ngột, có điều biến thành một kẻ tàn tật nặng nằm liệt trên giường, toàn thân chỉ còn độc cái miệng là dùng được, các cái khác đều méo dùng nổi.
Thế là, Sở Hoài Thần còn đang nắm giữ ngôi vị thái tử bèn được cung kính mời ra khỏi ngục.
Mặc dù Sở Hoài Thần còn chưa khoác áo bào lên người, nhưng đã là thái tử giám quốc nắm quyền lực trong tay, chỉ chờ Sở Uy Đế đăng xuất là có thể thuận lợi lên làm hoàng đế tiếp theo của Đại Ninh.
579
Sở Hoài Cẩn nghe Phong Yến Chu kể lại chuyện này cụt ngủn như thể nói chuyện trong nhà.
Không biết tại sao, trong nháy mắt, cậu nhớ đến thứ thuốc độc thất đức mà trước kia tên da ngăm Nhu Lan Vu Diễn chuốc cho cậu, và miếng ngọc bội hình củ lạc không rõ tăm tích sau đó.
Có điều trong cùng đêm xảy ra chuyện, mẹ đẻ của Tứ hoàng tử – Thục phi – và tiểu cung nữ không biết tên kia đều tự vẫn, nhân chứng chết hết.
Việc lớn quốc gia gió tanh mưa máu thế này, một cây cải chíp vừa dời gốc đến quận Nam như Sở Hoài Cẩn dĩ nhiên là méo biết gì cả, méo dám hỏi gì cả, cũng méo dám nói gì cả.
Thậm chí với Ôn Đình Viễn, cậu cũng chỉ dám ám chỉ vòng vo, không dám nói rõ "tôi nghi ngờ, anh ruột tôi và ông anh rơi từ trên trời xuống của tôi cùng nhau hạ độc cho ông bô hoàng đế của tôi đăng xuất".
Phải, sau khi Sở Uy Đế gặp chuyện, thái tử giám quốc chưa được bao lâu, át chủ bài nhà cậu cũng đến quận Nam.
Ôn Tứ công tử bảo mọi người trong nhà rằng, "nam nhi chí tại bốn phương" và "triều Ninh lớn thế này, con muốn đi thăm thú", thực tế thì đương nhiên là y đến nương tựa Sở thiếu gia sếp cũ của mình, và Nhiếp Chính Vương sếp tương lai.
580
Ôn Đình Viễn vừa đến quận Nam, bèn nhận được màn chào đón nồng nhiệt của Phong Yến Chu, sau đó hắn sắp xếp cho y sống ở khu bên cạnh Phong Đại Diên.
Hàng ngày khi Phong Yến Chu xử lý công vụ của quận Nam trong thư phòng, Sở Hoài Cẩn đều băng qua quá nửa phủ Trấn Nam Vương, đi tìm Ôn Đình Viễn ở đúng chéo góc so với cậu.
Cậu tìm như thế bảy tám ngày, chẳng chờ thấy được Tiểu Diên Nhi và át chủ bài họ Ôn cọ ra được tí tia lửa nào, Nhiếp Chính Vương bèn vung gậy, đẩy Ôn Đình Viễn đến một thị trấn nhỏ nằm giữa quận Đông và quận Nam làm quan.
"Bản vương từng nghe Thiếu Hàn nói "trên giấy chỉ là lý luận, thực tế phải đích thân trải nghiệm", bản vương thấy rất đúng." Phong Yến Chu gọi "tên tự" ở kiếp này của Ôn Đình Viễn, vừa cười nói vừa chỉ vào một huyện cực kỳ xa xôi hẻo lánh... à, không, là giàu tiềm năng phát triển trên bản đồ cho Ôn tứ công tử.
Sau đó, hắn khích lệ vỗ vai Ôn Đình Viễn, nói: "Thiếu Hàn trau dồi thực tiễn ở địa phương vài năm, ắt sẽ có nhận thức sâu sắc hơn về luật tô thuế, sau này chúng ta muốn thi hành chính sách ở quận Nam cũng có thể coi nơi này làm thí điểm. Đệ cứ yên tâm, ta sẽ cứ vài thân vệ đi cùng đệ, quan lại địa phương sẽ không dám coi thường quan mới chỉ vì đệ nhỏ tuổi và đến từ kinh thành đâu."
Đương nhiên Ôn Thiếu Hàn cảm động hết sức, ngày hôm sau bèn gói ghém đồ đạc, khảng khái ra đi.
Ít nhất thì cũng phải hết nhiệm kỳ ba năm mới quay về được.
581
Tụ tập bạn bè chưa đầy mười ngày đã bị bỏ rơi, Sở Hoài Cẩn dõi theo bóng lưng không hề lưu luyến của át chủ bài nhà mình, trong lòng không kìm được ngẫm nghĩ: Có phải cậu cũng nên tìm việc cho mình làm không?
Nếu không thì hàng ngày sống ở phủ Trấn Nam Vương, dậy rồi ăn, ăn rồi tập võ, tập xong rồi mát xa, mát xa xong rồi ngủ...
Cậu sắp có ảo giác mình là cải vàng mà tên họ Phong nuôi trong phủ rồi.
Comments
Post a Comment