Thiếu Đế không muốn tái sinh - 54
519
Nhớ lại năm đó, trong số hàng triệu người khắp thiên hạ, kẻ mà Sở Thiếu Đế ganh ghét nhất chính là Lương Uyển Nguyệt được gả vào phủ Nhiếp Chính Vương.
Tuy nhiên trên thực tế, ở kiếp trước, cậu và phu nhân Nhiếp Chính Vương chưa bao giờ gặp mặt ở khoảng cách gần, cũng méo biết cô nàng trông như thế nào.
Có điều ở kiếp này, người có tư cách được Thất công chúa mà hoàng quý phi sinh ra gọi là "Tam tỷ tỷ", chắc chỉ có mỗi cô con gái hàng thứ ba dòng cả Lương Uyển Nguyệt trong số thế hệ con cháu nhà họ Lương.
Muốn hỏi ấn tượng đầu tiên của Sở Hoài Cẩn dành cho "tình địch" kiếp trước là gì ư?
Đó chính là, cô gái được gia tộc hàng đầu triều Ninh nuôi lớn và Nhiếp Chính Vương kiếp trước quả là một cặp trời sinh, một đôi tạo hóa.
Chính là kiểu xứng đôi nồi nào úp vung nấy, anh muốn vạn dặm giang sơn, tôi mong mẫu nghi thiên hạ, làm gì chứ đừng yêu đương ấy.
Nhớ đến hồi ấy, Sở Thiếu Đế tình cờ nghe người khác đánh giá vợ chồng Nhiếp Chính Vương cực kỳ xứng đôi, tức đến mức không ngủ được mấy đêm liền.
Hôm nay gặp mặt, cậu mới biết, đánh giá ấy chính xác quá.
Cũng tại kiếp trước Lương Uyển Nguyệt đăng xuất sớm quá, nếu không thì chưa biết được Nhiếp Chính Vương và cô nàng rốt cuộc ai mới là người cười đến cuối cùng.
Trong lịch sử ở chiều không gian triều Ninh, đâu phải chưa từng có nữ anh hùng như Võ hoàng, Lữ hậu.
520
Còn về kiếp này, cô nương họ Lương và Phong hoàng thúc của cậu có hợp hay không...
Có vài bệnh về mặt tâm thần mang tính di truyền, dựa trên nguyên tắc sinh sản và nuôi dưỡng tối ưu, bên này khuyên Nhiếp Chính Vương nên tìm hiểu xem rốt cuộc đầu mình bị làm sao trước, rồi hãy nghĩ đến việc có cưới vợ sinh con hay không.
Huống hồ, nếu Phong Yến Chu không làm Trấn Nam Vương, càng méo thể làm Nhiếp Chính Vương, hắn quả thật chưa chắc đã có tư cách cưới cô cháu gái dòng đích duy nhất của nhà họ Lương.
Xin lỗi, nhưng hôn nhân vì lợi ích chính trị ở xã hội phong kiến tàn khốc và thực tế thế đấy.
521
Bên này Lương Uyển Nguyệt đã soi xong đoàn người Sở Hoài Cẩn, bên kia Sở Lâm Lang còn đang quấn lấy Ôn Đình Viễn ríu rít không ngừng.
Tam tiểu thư nhà họ Lương hơi chau mày không thể nhận ra, bèn đi tới cạnh Thất công chúa, nói khẽ: "Lâm Lang, Ôn Tứ ca chắc là có việc phải ra ngoài, chúng ta đừng làm chậm trễ việc của người ta."
Sở Lâm Lang nghe xong hơi mất mát, nhưng lập tức hỏi Ôn Đình Viễn: "Ôn Tứ ca, chàng và Cửu hoàng đệ định đi làm gì vậy?"
Ôn Đình Viễn đành trả lời đúng sự thật: "Tôi và Cửu điện hạ đang định đến chợ Tây dùng cơm trưa."
Thế là, chưa đầy một nén nhang, một đoàn bốn người họ cộng thêm thị vệ Cung Minh Loan và phủ Trấn Nam Vương cùng nhau đến cửa quán Nhan Tam.
Ăn cơm đoàn viên với đồng hương, và cả tình địch kiếp trước, chị ruột của một tình địch khác (còn là tình địch muốn giết mình) kiếp trước.
Đội hình thần tiên này chả khá khẩm hơn lần trước đến ăn có Nhiếp Chính Vương và thái tử là bao.
... Lẩu nước lèo này có độc phải không?!
Nên lần nào cũng gượng gạo như vậy.
522
Có điều, khi họ bước vào quán Nhan Tam thật, Sở Hoài Cẩn chẳng còn để ý đến gượng gạo được nữa.
Bởi trong đại sảnh quán là một anh giai tuấn tú ngoại quốc khoảng 18 19 tuổi đang ngồi.
Nhìn cách ăn mặc và trang sức của anh chàng này giống như thương nhân từ Tây Vực đến Trung Nguyên, đường nét khuôn mặt khắc sâu hơn người Đại Ninh, làn da màu lúa mì khỏe mạnh mà quý nhân trong kinh thành tuyệt đối không tìm được, mái tóc cũng xõa tung không phù hợp với tục lệ triều Ninh.
Mặc dù y không có vẻ ngoài thượng hạng như nhóm nhạc nam ba người Đại Ninh, nhưng lại có vẻ hoang dã và phong tình ngoại quốc mà ba người họ không có được, cứ như vua sói trẻ tuổi đến từ sa mạc.
Quan trọng hơn là, Sở Hoài Cẩn dám cá bằng mọi bộ phim cậu xem trong máy tính hiện đại, anh chàng Tây Vực đang nhìn chằm chằm vào mình không hề kiêng dè gì này và xu hướng tình dục của y tuyệt đối giống nhau.
Các chị em, anh giai này ổn áp lắm, mà lại còn xơi được!
523
Tâm tư Sở Hoài Cẩn đang đảo qua đảo lại giữa "mình được, mình ổn" và "mình còn bé mà, tên này có "ấm dâu" không".
Kết quả, họ còn tình cờ được tiểu nhị của quán dẫn đến bàn bên cạnh anh chàng da ngăm này, còn cậu thì trùng hợp ngồi quay lưng lại với y.
Ở sảnh quán ăn triều Đường, bàn ghế toàn là ghế không tựa. Sở Hoài Cẩn ngồi xuống ghế dài, bèn cảm nhận được nhiệt độ truyền tới từ sau lưng, và một mùi thơm ngọt gắt thoang thoảng.
Thế gọng kìm này móc thẳng vào tâm tư rạo rực của cậu.
Tới tận khi anh chàng kia nói chuyện với người đồng hành, bỗng hơi ngả ra sau, thế là lưng hai người thi thoảng lại chạm vào nhau.
Như gần như xa, sau khi chạm vào bèn tách ra ngay tức khắc.
Giống như cử chỉ vô tình, lại như thăm dò và khiêu khích.
Thế là, trong nháy mắt Sở Hoài Cẩn bèn dịch hẳn lên già nửa ghế, hoàn toàn tách khỏi cọng cỏ non ngoại quốc này.
...
........
Tới ngày hôm nay, Sở Hoài Cẩn mới phát hiện, về mặt mê trai, thực ra cậu là Diệp Công mê rồng!
524
Nói cách khác, chính là nhùng.
525
Đừng nhìn thường ngày, câu cửa miệng của Sở Hoài Cẩn là "em được", "em ổn", như hận không thể chịch hết một vòng trai đẹp thiên hạ, nhưng đến khi có người chủ động tự tìm đến thật...
Cậu sợ đến mức muốn gọi 113.
Alo, chú cảnh sát à? Ở đây có biến thái, ngay cả cải chíp 14 tuổi cũng muốn thịt!
526
Sở Hoài Cẩn thầm thở dài, tự cười nhạo mình "nhát cáy", rồi kìm tâm trạng, không chú ý đến vụ cỏ non ngoại quốc đằng sau mình nữa.
Lúc này, Thất hoàng tỷ của cậu đang hăng hái phàn nàn về hiệu suất làm việc của Đại Lý Tự với cỏ non Đại Ninh: "Phụ... phụ thân bị ám sát đến bây giờ đã gần một tháng, Châu Nhi gặp chuyện cũng nửa tháng rồi, đám giá áo túi cơm Đại Lý Tự vẫn chưa điều tra ra cái gì. Đúng là nực cười!"
Ôn Đình Viễn mỉm cười, nhìn thì kín đáo, thực ra là gượng gạo, bèn đánh trống lảng theo lời của cô nàng: "Giờ Thập Nhất công tử đã khá hơn chưa?"
"Nó bị thương ở mắt, làm sao khá hơn được?" Mặt Sở Lâm Lang tỏ vẻ u sầu, thở dài một hơi: "Dù cho bây giờ mọi người đều đang đồn thổi, Châu Nhi là người trời chọn, Vạn Tham Thánh Tăng viên tịch là vì đỡ kiếp nạn mất mạng thay nó. Nhưng suy cho cùng thì nó mất một mắt, gần đây phụ thân đối xử với nó, với mẫu thân đều không niềm nở như trước, chỉ e sau này..."
"Lâm Lang!" Thấy cô em họ công chúa của mình lại kể tuốt tuồn tuột chuyện riêng hoàng thất ra ngoài, thậm chí còn tiết lộ tin tức về việc kế thừa ngai vàng, Lương Uyển Nguyệt bèn ngăn cản ngay.
Sở Lâm Lang cũng nhận ra mình gặp được người trong lòng, hưng phấn quá nên lỡ lời, bèn im bặt trong không vui.
Một bàn người này vốn là ba người phụ trách ăn, một người phụ trách lải nhải, hoàn toàn dựa vào một mình Sở Lâm Lang hâm nóng bầu không khí, cô nàng không nói nữa, cả bàn bèn rơi vào im lặng đến mức gượng gạo.
Lát sau, chẳng biết Lương Uyển Nguyệt vốn kiệm lời nghĩ gì, cô nàng nhìn Sở Hoài Cẩn, hỏi bằng giọng bình thản: "Ta nghe nói, gần đây Cửu công tử vẫn luôn sống ở phủ của Phong... công tử, có gì thú vị không?"
Phu nhân Nhiếp Chính Vương kiếp trước không lên tiếng thì thôi, vừa lên tiếng, Sở Hoài Cẩn càng ngượng hơn.
Mặc dù, ở kiếp này, e rằng Lương Uyển Nguyệt và Phong Yến Chu không có số làm vợ chồng, còn cậu cũng không còn theo đuổi Nhiếp Chính Vương dai như đỉa nữa.
Nhưng có lẽ là do giọng điệu vừa tùy tiện vừa ra vẻ bề trên của đích nữ nhà họ Lương, hoặc vì nguyên nhân khác, câu nói này của Lương Uyển Nguyệt khiến Sở Hoài Cẩn nảy sinh một cảm giác deja vu không thể nói rõ được như lúc vợ cả hỏi vợ lẽ...
Xùy!
Vợ cả hỏi vợ lẽ cái quần què, dì hỏi cháu trai còn được!
527
Một câu nói của Tam tiểu thư nhà họ Lương lôi kéo sự chú ý của mọi người ở bàn chuyển sang Sở Hoài Cẩn.
Sở Hoài Cẩn đành ậm ừ: "Cũng chỉ là mấy thứ ngoài kinh thành trong trang trại thôi, ngoại trừ mấy chục mẫu ruộng ra, so với ở nhà cũng không có gì đặc biệt."
Lương Uyển Nguyệt bưng tách trà trên bàn lên nhấp một ngụm, rồi nói: "Cửu công tử đúng là có phúc mà không hay, thử hỏi các lang quân trong kinh thành, ngoại trừ công tử ra, còn ai từng đến phủ của Phong công tử không, chứ đừng nói là được mời đến trang trại của chàng ở."
"Đúng thế, mấy hôm trước Châu Nhi còn bảo muốn đến nghỉ dưỡng vài ngày, toàn bị Phong công tử từ chối. Bảo gì mà trang trại không có đại phu giỏi, sợ làm lỡ việc dưỡng thương của Châu Nhi, chẳng phải tại hắn không bằng lòng thôi à!" Sở Lâm Lang chen vào, vừa nói vừa lườm Sở Hoài Cẩn, "Chẳng biết làm sao Cửu đệ lọt được vào mắt xanh của Phong công tử vậy?"
Lương Uyển Nguyệt mím môi cười, vẻ mặt hơi kỳ lạ, nói như cảm thán: "Chuyện người với người có hợp hay không đúng là khó nói. Chỉ mong là duyên lành, và may mắn của Cửu công tử cũng đủ dùng đến cuối cùng."
Cô nàng nói vậy cứ như tiên tri, trùng khớp với mối duyên dữ kiếp trước của Sở Thiếu Đế và Nhiếp Chính Vương.
Đều tại triều Ninh sắp biến thành cái sàng rồi, làm cho Sở Hoài Cẩn đa nghi như Tào Tháo, cậu ngẫm nghĩ theo phản xạ, Tam cô nương nhà họ Lương có phải cũng tái sinh không.
Vậy nên, rốt cuộc có mấy con bướm đêm?
Đại Ninh còn ổn không vậy?!
528
Kiếp trước, Lương Uyển Nguyệt đăng xuất sớm khác thái tử, cô nàng đã tận mắt chứng kiến Sở Thiếu Đế lên ngôi, còn biết kẻ nắm quyền thực tế là Nhiếp Chính Vương họ Phong.
Vả lại, cô không yêu đương mù quáng như Sở Hoài Châu, bị tặng quà rồng một mắt rồi mà vẫn chưa tỉnh ngộ, dốc lòng vào Phong Yến Chu.
Đối với Lương Uyển Nguyệt mà nói, chỉ e trên thế giới này méo có gì quan trọng bằng vinh hoa phú quý của nhà họ Lương.
Nếu nhân vật như vậy cũng tái sinh, Sở Hoài Cẩn cải chíp không thể dây vào được, càng không dám lộ sơ hở trước mặt cô nàng.
Sở Hoài Cẩn vội vàng tung tuyệt chiêu đánh trống lảng khi ăn lẩu: "Chư vị mau ăn đi, còn không động đũa là thịt dê sẽ chín già đấy!"
Cậu nói xong bèn giơ tay vớt một gắp thịt từ nồi đồng lên.
Tuy nhiên, chẳng đợi Sở Hoài Cẩn bỏ thịt dê vào bát, anh chàng ngoại quốc đã im lặng được một lúc đằng sau cậu bỗng đứng dậy định rời khỏi đó với người đồng hành, chẳng biết là vô tình hay cố ý, tay kẻ này đập phải cánh tay cậu.
Sở Hoài Cẩn nhất thời không nắm chắc, đũa và thịt dê trong tay bèn lũ lượt rơi xuống đất.
"Tiểu sinh thất lễ, mong nữ lang lượng thứ." Cỏ non da ngăm đó vội vàng chắp tay xin lỗi bằng chất giọng mang hơi hướm Tây Vực.
...
.......
Nữ lang cái quần què!
Té ra kẻ vừa tán tỉnh cậu hồi lâu cũng là trai thẳng, hơn nữa còn là kẻ tai điếc mắt mù.
Ông đây cởi quần ra, có khi còn to hơn mi đấy, tin không?!
529
Khụ, Sở Hoài Cẩn đánh giá lại vóc dáng của đối phương, nghĩ lại về bé cải chíp bên dưới cậu...
Được thôi, bản thân cậu cũng méo tin.
Khụ khụ.
530
Sở Hoài Cẩn còn chưa lên tiếng, Thất công chúa bên cạnh đã phá ra cười: "Ai là nữ lang?! Có điều cũng phải, trên người Cửu đệ lấy đâu ra khí khái nam nhi, cũng khó trách bị người khác tưởng là nữ nhi. Chỉ mong sau này đệ đừng bị người khác tưởng là loại ẻo lả, đấy mới là mất sạch thể diện của Đại Ninh chúng ta!"
Anh giai ngoại quốc kia nghe xong, vội vã chắp tay vừa chân thành vừa hốt hoảng, "Là tại hạ mắt mù, hiểu nhầm tiểu lang quân! Hầy... Tại hạ quả thật không phải cố tình xúc phạm, có chỗ đắc tội, mong tiểu lang quân thứ lỗi."
Người này nói xong bèn rút một miếng ngọc to bằng ngón tay cái từ trong lòng ra, đưa cho Sở Hoài Cẩn bằng hai tay, "Tại hạ và ông chủ quán ăn này cùng họ, đều là họ Nhan, có điều đứng hàng năm trong nhà. Ngoại trừ hàng hóa bán dọc đường theo đoàn thương nhân ra, tại hạ còn kinh doanh ngọc. Miếng ngọc bội nhỏ này chỉ là chút tấm lòng, mong tiểu lang quân vui lòng nhận cho, coi như món quà đền tội của tại hạ."
Miếng "ngọc bội nhỏ" của kẻ tự xưng Nhan Ngũ này, chỉ cần nhìn vào độ trong suốt và công điêu khắc của viên ngọc được tạo thành hình củ lạc này là biết giá trị của nó không hề nhỏ.
Người ngoại quốc đến buôn bán trong kinh thành, quả là phải dè dặt thận trọng hơn người bản địa, của đi thay người là chuyện thường tình.
Nhưng Sở Hoài Cẩn không phải loại ngang ngược kiêu căng, cậu lập tức xua tay nói: "Các hạ cũng chỉ vô tình thôi, không phải việc gì to tát, không cần phải khách sáo thế."
Mặc dù Sở Hoài Cẩn tỏ vẻ rộng lượng, nhưng Nhan Ngũ kia vẫn thấp thỏm không yên, khăng khăng đòi cậu nhận mới chịu thôi.
Ngụy Hoằng và hai thị vệ phủ Trấn Nam Vương ngồi ở bàn bên cạnh họ thấy hai người dây dưa như vậy, bèn bước đến tách Nhan Ngũ ra.
Nhưng không ngờ anh chàng đến từ Tây Vực này cũng là người tập võ, bị ba người chắn đường mà vẫn lách được khoảng trống, tranh thủ nhét hạt lạc bằng ngọc này vào tay Sở Hoài Cẩn.
Sở Hoài Cẩn cầm miếng ngọc này, vứt không được, giữ chẳng xong.
Thiếu nữ Đại Ninh yêu đương bí mật, toàn là bên nam tặng bên nữ ngọc bội, bên nữ đáp lại bằng túi thơm tự tay làm...
Thứ mà Nhan cỏ non tặng, 80% là vô tâm, nhưng Sở Cải Chíp mà nhận thì hơi mờ ám.
Không đúng, trai thẳng cổ đại các ngươi đều giỏi tán tỉnh thế à?!
531
Sở Hoài Cẩn cầm ngọc bội, đang nghĩ có nên trả lại hay không, một người bèn bước vào qua cửa đại sảnh.
Người đó mặc trường sam màu đỏ son nổi bật, mái tóc đen buộc cao mềm mại như lông vũ, mặc dù nước da trắng như mỡ, nhưng dáng người thẳng tắp và khuôn mặt tuấn tú sẽ không khiến người ta liên tưởng sang hướng nữ giới tẹo nào.
Huống hồ, phong thái người này phi phàm, chỉ một nụ cười đã toát lên vẻ phóng khoáng bất kham và nho nhã quý phái.
Sở Hoài Cẩn nhìn Nhiếp Chính Vương đang đi về phía họ, rồi nhìn Nhan Ngũ bên cạnh, không thể không thừa nhận, so sánh mới thấy được.
Cỏ non Tây Vực so sánh với báu vật họ Phong, thế mà từ vua sói trẻ tuổi thoắt cái biến thành linh cẩu thảo nguyên.
Ai bảo khuôn mặt bây giờ của Phong Yến Chu quả thật mạnh quá đi!
532
"Hoài Cẩn, ăn xong chưa? Đến đây, chúng ta đi thôi." Phong Yến Chu vừa rảo bước tới, vừa mỉm cười vẫy tay với Sở Hoài Cẩn.
Đương nhiên Sở Hoài Cẩn còn chưa ăn xong, nhưng bữa canh tùm này, quả thật cậu cũng méo thèm ăn nữa.
Trong ánh nhìn của đồng hương, chị bảy, tình địch cũ, cậu đứng dậy đi đến chỗ Phong Yến Chu.
Tuy nhiên, Sở Hoài Cẩn vừa bước một bước, bèn có sự cố xảy ra.
Chẳng chờ cậu kịp tiêu hóa, trong nháy mắt, Phong Yến Chu đã tuốt kiếm chỉ vào ngực Nhan Ngũ bên cạnh cậu.
Còn tay phải Nhan Ngũ thì nắm cổ họng Sở Hoài Cẩn.
"Phong vương gia, đã lâu không gặp!" Cỏ non đến từ nước ngoài cúi đầu nhìn thanh kiếm chỉ vào tim mình, chẳng buồn để ý, y nhếch lông mày nói: "Ngươi cầm kiếm cho chắc vào, nếu không, ngộ nhỡ làm tay ta mất kiểm soát, giết mất tiểu lang quân này, e là Phong vương gia sẽ phải đau lòng đấy."
... Lẩu nước lèo có độc thật phải không!
Sơ hở cái là biến thành con tin, Sở Cải Chíp đần mặt nghĩ.
Comments
Post a Comment