Thiếu Đế không muốn tái sinh - 40
388
Rõ ràng là có thích khách.
Sở Hoài Cẩn còn chưa bình tĩnh lại, đã có ba mũi tên bắn lén liên tiếp lao đến chỗ cậu.
Phong Yến Chu lúc này đã đề phòng, tay phải rút thanh kiếm ở thắt lưng ra, vung kiếm chém sạch mấy mũi tên đó.
Hắn chắn trước mặt Sở Hoài Cẩn, không nhìn về phía bắn tên, mà hét về mé phải: "Các hạ hà tất phải giấu đầu hở đuôi? Ra đây!"
Một lát sau, trong khu rừng cách họ trăm mét, có hơn hai mươi bóng người không ẩn nấp nữa, sau khi xuất hiện bèn chia thành hai phe, bao vây họ từ hai bên trái phải.
Những người này đều mặc quần áo của binh sĩ theo hầu, nhưng đao sắc lóe ánh sáng lạnh lẽo trong tay chúng và sát khí không che giấu trong mắt đủ chứng minh rằng chúng không phải người tốt.
"Ha, thú vị thật." Phong Yến Chu nhìn những thích khách không rõ thân phận này, hắn cười khẩy, bỗng cao giọng nói: "Giữ một kẻ sống!"
Hắn vừa dứt lời, bèn có bảy tám người xuất hiện cách đó không xa.
Những người mới đến này cũng mặc quần áo của binh sĩ bao vây, nhưng nghĩ cũng biết là thân vệ của phủ Trấn Nam Vương.
Sở Hoài Cẩn nhìn hai đám người lần lượt xuất hiện mà kinh ngạc.
Trước kia cậu cơ bản là méo phát hiện ra lại có nhiều người ẩn mình quanh họ thế này, còn tưởng trong vòng mấy trăm mét gần đây chỉ có cậu và Phong Yến Chu.
Với trình độ thị lực của cậu, cơ bản là có thể chào tạm biệt trò chơi kiểu thể thao điện tử.
389
Ngoại trừ StarCraft.
Suy cho cùng thì người chơi StarCraft không cần thị lực.
390
Trong tình huống hiện tại mà Sở Hoài Cẩn vẫn còn suy nghĩ lung tung được, chủ yếu là vì hai phe vừa đánh nhau, cậu bèn được Phong Yến Chu ấn chặt vào lòng.
Ngoại trừ lồng ngực của đối phương, cậu méo nhìn thấy gì cả, chỉ có thể dỏng tai nghe ngóng tiếng đao kiếm va đập và tiếng chém giết khi sắt lạnh ngập vào máu thịt xung quanh.
Và cả từng tiếng tim đập của người gần cậu nhất.
Trong âm thanh đao kiếm đan xen "loảng xoảng", mặc dù âm thanh trước ngực trái của Phong Yến Chu không rõ ràng, nhưng lại an ủi trái tim hoảng loạn không yên của Sở Hoài Cẩn một cách kỳ lạ.
Tựa một ngọn núi cao sừng sững trước người cậu, ngăn cách cậu khỏi tất thảy gió sương băng giá của thế gian.
Cũng như ở kiếp trước, cái đêm mùa đông mà Sở Thiếu Đế và Nhiếp Chính Vương gặp gỡ lần đầu, cũng trong lúc mù mờ, cậu tưởng mình đã gặp được chốn thiên đường có thể cho cậu một đời bình yên.
391
Có điều tục ngữ nói rất hay: Tựa núi núi đổ, tựa người người đi.
Nhiếp Chính Vương méo phải vấn đề núi có đổ hay không, hắn là một vụ tuyết lở, chôn vùi cả Sở Thiếu Đế.
May mà Sở Hoài Cẩn đào hố ra ngoài suốt hai kiếp người, cuối cùng cũng coi như đã tự bới bản thân ra ngoài.
392
Sở Hoài Cẩn vực dậy tinh thần, bèn chú ý đến mấy lần liền tiếng đao kiếm sắc bén va chạm cách họ cực gần, cậu đoán là Phong Yến Chu cũng giao chiến với chúng nhiều lần, nhưng người này mãi không buông cậu ra.
Cậu lo mình làm vướng chân Phong Yến Chu, lại sợ hành động hấp tấp sẽ rước thêm gánh nặng cho đối phương, đành tiếp tục nép trong vòng ôm mạnh mẽ ấm áp đó, tới tận khi bản "nhạc phim kiếm hiệp âm thanh sống 9D" này kết thúc, xung quanh trở lại yên tĩnh, cậu mới được Phong Yến Chu thả ra.
Lúc này, mấy thân vệ Trấn Nam Vương đứng bảo vệ quanh họ rõ ràng đã bị thương.
Còn những thích khách đến trước đầy khí thế kia thì đang rên rỉ đau đớn, hoặc nhắm nghiền mắt không rõ sống chết, nằm trên thảm cỏ bị máu tươi nhuộm thành màu đỏ.
Vạt áo bào vốn trang nhã của Phong Yến Chu đã nhuốm vết máu tươi lốm đốm, trường kiếm trong tay nhỏ máu không ngừng.
May mà, nom bản thân Phong Yến Chu không bị thương.
Ngoại trừ vết thương còn cắm mũi tên trên vai phải đằng sau lưng của hắn, vẫn đang liên tục rỉ máu tươi.
393
"Phong hoàng thúc, vết thương trên vai thúc..."
"Hoài Cẩn có bị thương đâu không..."
Sở Hoài Cẩn và Phong Yến Chu gần như nói đồng thời, lại bị chen ngang bởi tiếng vó ngựa từ xa lại gần.
"Ta vừa nghe thấy gần đây có tiếng ẩu đả..." Thái tử dẫn hai người cưỡi ngựa chạy đến, sau khi nhìn rõ khung cảnh trước mắt, y vội vã nhìn về phía Sở Hoài Cẩn, "Xảy ra việc gì thế, Tiểu Cửu có bị thương không?"
"Đệ không sao, nhưng Phong hoàng thúc đã bị thương vì cứu đệ." Sở Hoài Cẩn lo lắng nhìn Phong Yến Chu, hơi sốt ruột: "Bây giờ hoàng thúc còn cưỡi ngựa về được không? Không thì cháu đi gọi thái y đến."
Trái lại, Phong Yến Chu ung dung hơn cậu nhiều, mặc dù trên trán thi thoảng còn có mồ hôi lạnh chảy xuống, ngoài mặt hắn vẫn bình tĩnh, còn rút từ trong lòng ra một cái khăn không dính máu, nhẹ nhàng lau miệng vết thương đã ngưng chảy máu dưới khóe mắt phải của cậu.
"Lát nữa Hoài Cẩn về, nhớ thoa thuốc hôm qua ta cho, chỗ này sẽ không để lại sẹo."
Phong Yến Chu dặn dò Sở Hoài Cẩn xong mới đáp: "Chỗ ta có đại phu giỏi, không cần làm phiền thái y đâu. Có điều lúc rút tên sẽ hơi đáng sợ, Hoài Cẩn đi cùng thái tử điện hạ đi, ta chờ Quy Kỳ xử lý vết thương cho ta xong rồi sẽ về tìm Cẩn."
Thân vệ được Phong Yến Chu chỉ đích danh bước ra khỏi hàng, miệng bảo vâng.
Nhưng Sở Hoài Cẩn nhìn Phong Yến Chu đăm đăm, sao mà chịu đi.
Nói thế nào thì Phong Yến Chu vì cậu nên mới bị thương. Đây là lần thứ hai đối phương cứu mạng cậu kể từ khi cậu tái sinh.
Bất kể kiếp trước hai người họ có bao nhiêu vướng mắc, hai với một, bây giờ cũng coi như cậu nợ Phong Yến Chu.
Nói vậy nhưng lấy thân báo đáp là không thể nào – đương nhiên, người ta cũng chả thiếu thốn gì cái này – nhưng kết cỏ ngậm vành thì cậu vẫn phải làm được.
394
Phong Yến Chu không lấy làm biết ơn, buồn cười đuổi cậu đi, "Cẩn không biết y thuật, ở lại đây làm gì? Đáng lẽ Hoài Cẩn nên lập tức bẩm rõ việc này với bệ hạ, không chỉ phải truy tìm kẻ sai khiến đằng sau những thích khách này, mà còn phải đề phòng có kẻ âm mưu với cả bệ hạ."
Câu này quả là có lý, Sở Hoài Cẩn mím môi, liếc nhìn Phong Yến Chu chốc lát, cuối cùng vẫn trèo lên con ngựa tìm đường quay về sau khi sợ hãi bỏ chạy, giục ngựa trở về nơi đoàn đi săn cắm trại cùng phe thái tử và hai thân vệ quận Nam được sai đi theo cậu.
Tuy nhiên, họ vừa đến gần doanh trại thì nghe thấy tiếng ồn ào hỗn loạn.
Còn có từng tốp thị vệ tay cầm trường đao liên tục chạy bước nhỏ ngang qua.
Thái tử chặn người lại hỏi mới biết, trước đó không lâu, không ngờ Sở Uy Đế ở lại doanh trại cũng gặp thích khách, suýt thì bị ám tiễn bắn trúng.
Tập đoàn an ninh của hoàng gia triều Đại Ninh chỉ là đồ trang trí thôi à?
Kể cả ngôi sao hiện đại tổ chức hòa nhạc hàng nghìn người cũng không đến mức nhiều lỗ hổng an ninh thế đâu?!
Comments
Post a Comment