Thiếu Đế không muốn tái sinh - 26

269

Mặc dù thù du là loài thuốc thường gặp mà nơi nào cũng trồng, nhưng hạt tiêu thì là gia vị đặc sản của quận Nam. Đầu bếp phủ Trấn Nam Vương có thể thoải mái nêm hạt tiêu vào món ăn như không cần tiền, nhưng ở bên ngoài, thứ này vừa hiếm vừa đắt.

Vậy nên hôm qua lúc Sở Hoài Cẩn được ông anh thái tử nhà mình giữ lại Đông Cung dùng bữa, cậu đã kể rất nhiều chuyện kỳ thú dạo gần đây, chỉ bỏ sót mỗi vụ canh cay, không kể cho Sở Hoài Thần.

Ai dè, tên Trấn Nam Vương này khăng khăng đòi thể hiện trước mặt thái tử, tỏ rõ quận Nam của họ vừa có vị trí đắc địa, vừa sản vật dồi dào.

Quả nhiên Sở Hoài Thần miệng cười lòng không cười, nói: "Canh cay mà Phong vương gia bảo, cô quả thật chưa từng nếm thử. Có điều rượu nho nhân sâm mà đầu tháng quận Đông cống nạp e là Phong vương gia cũng chưa từng nếm thử. Theo cô thấy, chi bằng Phong vương gia đến Đông Cung, hai ta có thể ăn uống chuyện trò một phen."

Sở Hoài Cẩn nhìn lãnh chúa quận Nam và quân vương tương lai khoe của với nhau, lặng lẽ lùi lại hai bước, muốn tránh khỏi bị cuốn vào cuộc chiến của hai kẻ này.

Tuy nhiên chẳng chờ cậu lùi đến bước thứ ba, tên lãnh chúa quận Nam kia đã nhìn về phía cậu, giả vờ vô tình hỏi: "Thế Hoài Cẩn muốn ăn gì hơn?"

... Cậu muốn ăn lẩu, lẩu Haidilao, cảm ơn!

270

Sở Hoài Cẩn bị kẹp giữa hoàng thúc và hoàng huynh nhà mình, quả thật rất mệt mỏi.

Kết quả vừa lơ là, cậu đã thốt câu "muốn ăn lẩu" thành tiếng thật.

"Lẩu là cái gì?" Phong Yến Chu và Sở Hoài Thần gần như đồng thanh hỏi.

271

Đã bao giờ đi Haidilao chưa?

Là loại lẩu chỉ nước dùng thôi đã có 7 8 loại, còn được tự pha nước chấm ấy, hiểu không?!

Nó biết vỗ béo điên cuồng, một bữa tăng vài cân, thử hỏi ai mà không biết, sau đó đến khi bạn đọc thực đơn, ở trong quán lẩu, gì cũng muốn gọi một ít, còn muốn uống trà sữa nữa!

Trà sữa chứa bao nhiêu là đường, còn thêm kem phủ, gấp đôi trân châu, rồi đậu đỏ sương sáo pudding, rồi bạn còn muốn uống thêm coca và trà chanh nữa.

Bạn cứ như...

Thôi, bây giờ Sở Hoài Cẩn chỉ là một cây cải chíp tái sinh trở về cổ đại, đừng như gì, đừng nhớ gì nữa thì hơn.

272

Mặc dù Sở Cải Chíp rất muốn nghiên cứu ra lẩu ở triều Ninh ngay bây giờ, nhưng cậu sợ làm quá nhiều việc không phù hợp với hình tượng cải chíp của cậu, sẽ khiến bản thân lộ sơ hở, dẫn đến việc hai nam chính tái sinh bên cạnh nghi ngờ.

Cậu bèn tỏ ra vô tội, nói bằng giọng lưỡng lự: "Cái lẩu đó, đệ cũng chưa từng nhìn thấy, là trước kia từng tình cờ nghe cung nhân tán gẫu với nhau. Hình như là phải bắc một cái nồi, cho thịt dê, rau củ vào, mọi người ngồi chờ bên cạnh nồi, vừa nấu vừa ăn. Lúc nãy cũng không biết tại sao, tự bưng đệ nhớ đến cái này."

Đương nhiên Phong Yến Chu và Sở Hoài Thần chưa từng nghe nói đến thứ này, hai người đều im lặng suy nghĩ.

Ngược lại, thái giám Lưu Lương theo thái tử xuất cung, trước đây từng tiện mồm kể chuyện cười về vị trí của phủ Trấn Nam Vương, bỗng nhớ ra một kiểu ăn trong dân gian, "Nô tài nghe Cửu điện hạ mô tả, cảm thấy "lẩu" mà điện hạ nói hơi giống canh tùm."

(Thời xưa ở Trung Quốc lẩu được gọi phỏng theo tiếng "tõm" khi thả thức ăn xuống nước dùng)

Lưu Lương thấy ba quý nhân này đồng loạt nhìn mình, lập tức giải thích chi tiết: "Canh tùm này là một kiểu ăn được truyền đến từ phía Bắc vài năm trước, các thực khách vây quanh nồi đặc chế, vừa nấu vừa ăn. Vì thả thức ăn vào lẩu nấu sẽ phát ra tiếng "tõm, tõm", nên dân tộc ở đó vốn gọi nó là "canh tõm", bách tính Đại Ninh chúng ta đổi thành tên gọi canh tùm."

"Thế mà còn có nguồn gốc như vậy, quả là thú vị." Sở Hoài Thần nghe kể, hỏi đầy thích thú: "Thế ngươi có biết, trong vương đô ở đâu có đầu bếp điều chế được canh tùm không?"

"Bẩm điện hạ, vụ này thì nô tài biết." Lưu Lương tức khắc cười lấy lòng: "Trong một con hẻm nhỏ ở chợ Tây, có quán ăn do một kẻ xuất thân từ đất Bắc mở, ở đó nổi tiếng nhất là món canh tùm, nô tài từng theo Tiểu Xuyên Tử đến đó một lần, mùi vị đúng là khác hẳn đầu bếp trong kinh thành làm."

"Quán ăn của người đất Bắc, cũng thú vị thật." Phong Yến Chu dường như cũng rất thích thú, nói: "Thế thì..."

"Thế bây giờ chúng ta đi luôn, đệ chưa bao giờ ăn đồ bên ngoài!"

Sở Hoài Cẩn nhanh nhảu nói chen, cố gắng chớp cặp mắt hoa đào lấp lánh, vừa nhìn hai kẻ bên cạnh vừa cầu xin: "Có được không? Hoàng huynh~~ Phong hoàng thúc~~"

Giả nai đến mức bản thân Sở Hoài Cẩn cũng thấy chột dạ.

Nhưng không giả không được.

Theo hiểu biết của cậu về Nhiếp Chính Vương, kẻ này tuyệt đối là định "mời" cả đầu bếp lẫn phục vụ quán ăn của người ta vào phủ Trấn Nam Vương.

273

Phong Yến Chu đường đường là Trấn Nam Vương, chỉ bắt cóc một ông chủ tiệm đến từ phương bắc, Sở Hoài Cẩn không sợ.

Điều cậu sợ là, ngộ nhỡ ông anh thái tử nhà mình cũng muốn "mời" đầu bếp đó...

Đến lúc ấy, hai người này mà hỏi cậu "muốn ăn canh tùm ở đâu", thế cậu nên làm gì đây?!

TT^TT.jpg

274

Ba kiếp Sở Hoài Cẩn chưa bao giờ làm nũng với ai, nghiệp vụ quả thật không thành thạo gì, nhưng cộng thêm khuôn mặt bầu bĩnh nhan sắc vượt bảng của cậu, kết quả nhìn phát biết ngay.

Thế là, chưa đầy nửa canh giờ, họ đã ngồi trong "quán cơm Nhan Tam" do người đất Bắc mở đó, nhìn nước trong nồi đồng sôi sùng sục phát ra tiếng "ùng ục", ngửi mùi thơm của nước dùng và thịt dê thái mỏng được thả vào.

Phong Yến Chu và Sở Hoài Thần mỗi người gắp một đống thịt dê đã chín, lần lượt bỏ vào hai cái đĩa trước mặt Sở Hoài Cẩn, đưa mắt ra hiệu cho cậu tranh thủ ăn cho nóng.

Còn Sở Hoài Cẩn lặng lẽ nhìn đĩa, chẳng còn thấy vị gì nữa.

275

Dù Sở thiếu gia đăng xuất, bị đóng đinh trong quan tài, thì nằm trong mộ cũng phải dùng dây thanh quản thối rữa gào lên – Thịt dê chần nước lèo, không có linh hồn!

Đây đếch phải thứ lẩu mà cậu muốn!

276

Bình luận công bằng thì món canh tùm của quán ăn Nhan Tam này, mùi vị coi như thượng hạng, nguyên liệu cũng rất tươi, nếu để người của thời đại này đánh giá, e là đều phải khen một chữ "ngon".

Nhưng Sở thiếu gia đã ăn quen lẩu kiểu hiện đại có nước dùng đậm đà như tê cay, cà chua từ lâu, cộng thêm nguyên liệu như pate tôm, cá viên, sách bò, khoai sọ v.v, theo cậu thấy thì thứ canh tùm giống thịt dê chần của Bắc Kinh này thanh đạm quá.

Mặc dù nói vậy, nhưng bữa này Sở Hoài Cẩn vẫn ăn no căng bụng.

Méo phải cậu thiếu thốn gì thứ lẩu đất Bắc này, mà là, hoàng huynh và hoàng thúc của cậu bản thân chẳng ăn là bao, chỉ toàn gắp thịt, gắp rau, gắp đậu phụ, gắp miến v.v cho cậu.

Là trẻ con, dạ dày cậu tiếp nhận được nhiều quá.jpg

277

Ăn xong bữa canh tùm này, cuối cùng ba người họ cũng đường ai nấy đi.

Sở Hoài Cẩn theo sau lưng thái tử, đang định trèo lên ngựa, Phong Yến Chu đứng bên cạnh giơ tay dìu cậu, nhưng khi hai người chạm nhau, hắn lại trở tay túm cổ tay cậu.

Phong Yến Chu kéo Sở Hoài Cẩn vào lòng, thấp giọng nói bên tai cậu: "Rồi sẽ có ngày, đừng nói là trân châu, mã não, những thứ quý hiếm hơn, Hoài Cẩn cũng được dùng, được mặc một cách danh chính ngôn thuận."

Phong Yến Chu dứt lời, chẳng chờ Sở Hoài Cẩn phản ứng, hắn bèn đẩy nhẹ một phát sau lưng cậu, đưa cậu lên buồng xe ngựa.

Thị vệ Đông Cung lái xe ngựa đi êm ả về phía hoàng cung, Sở Hoài Cẩn ngồi trong xe, cúi đầu suy nghĩ xem có phải Nhiếp Chính Vương vừa vẽ bánh với cậu không.

Xem ra, ít nhất thì ở chỗ Phong Yến Chu, hôm nay coi như cậu chưa thất bại, sau này vẫn còn cơ hội gia nhập tập đoàn lợi ích quan liêu Phong Thị, làm một linh vật hoàng đế.

Có điều hiện tại, cậu làm kẻ ba phải khó khăn quá.

Comments