Thiếu Đế không muốn tái sinh - 20

210

Phong Yến Chu thấy Sở Hoài Cẩn vẫn tỏ vẻ không tin, không tranh luận thêm với cậu nữa, mà trở mình lên ngựa luôn, vạt áo tung bay bèn ngồi vững trên lưng Phong Nghiêu, từ trên cao nhìn xuống Sở Hoài Cẩn, "Dù Phong Nghiêu không phục thì đã sao? Cùng lắm cũng chỉ là con súc sinh thôi, ta không chỉ muốn để Cẩn cưỡi Tuyết Nga, còn muốn cho Cẩn cưỡi nó cơ."

Phong Yến Chu nói đoạn bèn khom người, giơ tay, ra hiệu cho Sở Hoài Cẩn nắm cổ tay hắn, trèo lên người Phong Nghiêu.

Sở Hoài Cẩn nhìn Phong Yến Chu, rồi nhìn Phong Nghiêu...

Chú à, chúng ta không ganh đua với súc sinh nha chú!

211

Cuối cùng Sở Hoài Cẩn vẫn nghe theo Phong Yến Chu, nắm bàn tay rắn rỏi đó, được kéo lên ngựa, ngồi cứng đơ đằng trước đối phương, cố gắng giữ khoảng cách giữa mình và người sau lưng.

Tuy nhiên Phong Yến Chu lại ôm eo cậu bằng tay trái, ghì chặt cậu vào lòng, cúi đầu nhìn cậu cười: "Hoài Cẩn thả lỏng nào. Đừng sợ, có ta ở đây, Phong Nghiêu sẽ không hất văng Cẩn đâu."

Dứt lời, tay phải Phong Yến Chu cầm dây cương, hét một tiếng "đi", ngựa ô bèn vung móng, chở hai người phi về phía đồng cỏ ở ngoại ô phía tây vương thành.

Còn Sở Hoài Cẩn ngửi mùi hương lạnh lẽo thấp thoáng phả tới từ sau lưng, cảm nhận lồng ngực rắn chắc và nhiệt độ nóng hổi của đàn ông, đừng bảo thả lỏng, toàn thân cậu sắp cứng đơ thành hóa thạch cải chíp rồi.

.... Cậu sợ Phong Nghiêu ư?

Cậu sợ cậu sắp không khống chế nổi bản thân mình nữa!

212

Ở kiếp trước, Sở Hoài Cẩn từng có một lần may mắn được nhìn thấy Nhiếp Chính Vương họ Phong sắc nước hương trời ngần nào sau khi cởi sạch quần áo.

Mặc dù Phong Yến Chu không khôi ngô cường tráng như các tráng hán trong quân đội, nhưng nói kiểu hiện đại thì, đó là "mặc thì mảnh dẻ, cởi ra đầy cơ", bụng tám múi, đường nhân ngư, chân dài, hắn đều có đủ, mấu chốt là mặt còn đẹp trai đến thế.

Bây giờ kẻ này lại đang ở lứa tuổi vàng hợp gu cậu nhất.

Sở Hoài Cẩn hơi nghi ngờ, dọc đường họ cưỡi ngựa chung, cậu vừa bị ôm vào lòng, vừa bị cọ đằng sau lưng, thi thoảng còn nghe thấy chất giọng trầm gợi cảm vang lên bên tai, nếu không phải thuở niên thiếu cơ thể cậu bị suy dinh dưỡng quá, đến nay vẫn thiếu hụt, sắp 14 rồi mà vẫn chưa xuất tinh lần đầu...

Cây cải chíp nhà cậu e là sẽ nở hoa mất.

213

Khụ, không thể trách ý chí của Sở thiếu gia không đủ kiên định được.

Mà là Phong Yến Chu hiện tại ngon quá.

Chuyện tình cảm khó kiểm soát; chuyện đàn ông có chào cờ hay không còn khó kiểm soát hơn cả tình cảm.

214

May mà, dù Sở Cải Chíp đang nghĩ bậy, cơ thể cũng không đủ điều kiện.

Huống hồ, cho dù cho cậu gan hùm, cậu cũng không dám làm bậy với Phong Yến Chu tái sinh.

Nghĩ lại thì, chờ vài năm nữa cơ thể cậu đủ điều kiện, vị đằng sau đã quá hạn sử dụng... Thế là, khi họ đến ngoại ô phía tây, trái tim vốn rạo rực của Sở Hoài Cẩn về cơ bản là đã khôi phục vẻ phẳng lặng như nước.

215

"Thì ra bên ngoài vương thành trông như thế này!" Sở Hoài Cẩn nhặt lại hình tượng cải chíp chưa từng trải đời của cậu ở kiếp này, ngắm nhìn đồng cỏ mênh mông trước mắt và núi non đằng xa, cậu ngoái đầu để lộ vẻ mặt cảm thán với Phong Yến Chu.

"Phía tây kinh thành có núi non cũng có sông suối, được coi là phong thủy bảo địa, phần lớn là trang trại của quan lại trong triều, cũng có nơi có thể đua ngựa như thế này." Phong Yến Chu cúi đầu, ánh mắt lưu luyến ở cặp mắt hoa đào to tròn và bờ môi hé mở của Sở Hoài Cẩn, miệng thì giải thích tiếp với cậu: "Ba mặt đông, nam, bắc ngoài kinh thành thì phần lớn là ruộng vườn của bách tính, nếu Cẩn thích, sau này ta có thể dẫn Cẩn đi."

Lúc Phong Yến Chu nói chuyện, đầu hắn càng lúc càng thấp, khiến Sở Hoài Cẩn nảy sinh ảo giác cậu sắp bị đối phương hôn.

Có điều chẳng chờ cậu né tránh, người đằng sau đã nhanh nhẹn xuống ngựa, ngẩng đầu cười nói với cậu: "Hoài Cẩn cưỡi Tuyết Nga đi, ta dẫn Cẩn cưỡi ngựa đi dạo chầm chậm ở bên này đã."

Sở Hoài Cẩn được Phong Yến Chu bế xuống ngựa, nhận dây cương của Tuyết Nga từ trong tay thị vệ phủ Trấn Nam Vương đi theo đằng sau họ, cậu đang định trèo lên thì nghe thấy một tiếng gọi lanh lảnh truyền tới từ sau lưng.

"Là thúc thật à, Phong hoàng thúc! Lúc nãy ta ở đằng sau còn tưởng nhận nhầm người cơ." Kèm theo giọng nói này, một thiếu niên 12 13 tuổi cưỡi ngựa chạy tới, dừng cạnh Phong Yến Chu.

"Dạo này hoàng thúc bận bịu gì vậy? Ngay cả tiệc Bách Hoa Yến ở phủ Linh Vân hoàng cô, thúc cũng không đi, Hoài Châu chưa gặp thúc hơn một tháng nay rồi!" Tiểu lang quân này chắc là mới khỏi cơn bệnh nặng, thân hình gầy guộc, sắc mặt trắng bệch, nhưng mặt mày toàn là sự ngưỡng mộ và niềm vui sướng không thể che giấu.

Sở Hoài Cẩn chớp mắt, không nhịn được để lộ một chút thương hại... Cái hố trai thẳng Phong Yến Chu, bản thân cậu nhảy ra ngoài rồi, nhưng thằng em Thập Nhất hoàng đệ của cậu rõ ràng là sắp nhảy xuống.

216

Sở Hoài Cẩn thầm tặc lưỡi trong lòng, cậu ngẩng đầu lên, trùng hợp nhìn thấy đằng sau Sở Hoài Châu là một thiếu niên tuấn tú áo trắng phấp phới đang cưỡi ngựa chạy đến.

... Được lắm, các "tình địch" kiếp trước của cậu sắp đông đủ rồi.

Comments