Thiếu Đế không muốn tái sinh - 17

180

Điều khiến Sở Hoài Cẩn lo lắng thật sự là thế giới hiện tại đi chệch khỏi diễn biến kiếp trước khi mà hai con bướm đêm lớn là Phong Yến Chu và Sở Hoài Thần cùng kết hợp vỗ cánh.

Trước kia cậu cứ cho rằng mình là cải chíp trong lãnh cung, bên ngoài dù là mưa bão sấm chớp cũng không liên quan đến cậu.

Tuy nhiên tình hình hiện tại đã khác kiếp trước.

Cây cải chíp là cậu được thái tử Đông Cung tưới nước, lại được Trấn Nam Vương vỗ béo, mặc dù cải chíp dưới đất vẫn là cải chíp, không thể biến thành linh chi, nhân sâm, nhưng trong mắt kẻ có ý đồ, chỉ sợ dù là một mảnh lá cải dập cũng có giá trị làm quân cờ.

Bây giờ phụ hoàng của cậu chẳng biết đang có tâm trạng gì, đòi lôi cậu đến chuyến đi săn mùa hè lượn một vòng, méo biết có gây ra chuyện gì hay không.

Càng méo biết, sau này sẽ có bao nhiêu rắc rối và âm mưu đang chờ cậu.

181

Sở Hoài Cẩn thầm tặc lưỡi, lại bí mật trợn mắt lườm con bướm đêm họ Phong.

Nếu không phải tại kẻ này chạy đến kinh thành khuấy nước, còn tiện đường đòi chơi kinh doanh nuôi thú, bây giờ có khi cậu còn đang tàng hình, đâu đến mức bị đẩy lên sàn sớm thế này.

Phong Yến Chu không biết Sở Hoài Cẩn đang nghĩ gì, chỉ thấy cậu vừa buồn phiền vừa như có cảm xúc khác, hắn bèn phì cười, "Chỉ là cưỡi ngựa, bắn tên mà thôi, chẳng sao đâu? Đến hôm đi săn, con mồi ta bắn trúng đều tính cho Cẩn hết, đảm bảo không kém hơn các hoàng huynh hoàng đệ của Cẩn."

Sở Hoài Cẩn cạn lời liếc nhìn hắn, người ta thờ phụng quan điểm thầy nghiêm mới có trò giỏi, hận không thể méo có khó khăn cũng phải tạo ra khó khăn, giáo dục học trò vượt qua thất bại; đến lượt Phong thiếu sư thì hay rồi, chủ động thi hộ học trò luôn.

Với thuật bắn tên năm ấy của Nhiếp Chính Vương, cách cả trăm mét mà một phát trúng đầu quốc vương Nhu Lan, đến tham gia hoạt động săn bắn mang tính chất biểu diễn giải trí của quý tộc hoàng gia...

Vị giám khảo này, mời trở về ghế giám khảo của anh được không?!

182

Sở Hoài Cẩn lắc đầu, "Phong hoàng thúc đừng trêu cháu, đến ngựa cháu còn không trèo lên được, cung cũng không kéo nổi, thúc chỉ kiếm con thỏ, con gà rừng cho cháu thôi, người khác cũng không tin đâu."

"Dù trong lòng họ không tin thì đã sao?" Phong Yến Chu nắm tay Sở Hoài Cẩn, đi ra ngoài thư phòng, "Ta lại muốn xem thử, lúc ấy ai dám cười Cẩn?!"

Sở Hoài Cẩn méo hề hay rằng ngài cựu Nhiếp Chính Vương này còn có tố chất phụ huynh hổ báo.

Không thể chiều trẻ con quá được đâu!

Nếu không phải cậu tái sinh một kiếp, dựa theo cách nuôi bây giờ của Phong Yến Chu, đến lúc ấy nuôi được một tiểu hoàng đế hổ báo, e là sẽ thất bại ở một phương hướng khác.

183

Hôn quân tàn bạo độc ác, bách tính khởi nghĩa vũ trang ấy.

184

Ơ?

Nếu thế thì kẻ nào đó vừa khéo được cớ phế bỏ hôn quân, thế chỗ một cách danh chính ngôn thuận, khỏi cần nuôi hoàng đế bù nhìn mất mười năm trời, lãng phí lương thực nữa.

Kế hoạch này lại rất logic, có điều chả biết rốt cuộc trong đầu Phong Yến Chu nghĩ gì.

Sở Hoài Cẩn lặng lẽ thở dài, giờ cậu méo là gì, nghĩ nhiều cũng vô ích, đi đến đâu tính đến đó thì hơn, được chừng nào hay chừng ấy.

185

Phong Yến Chu đưa Sở Hoài Cẩn đến chuồng ngựa mé tây phủ Trấn Nam Vương, ra hiệu cho kẻ hầu dắt một con ngựa cao to đến chỗ họ.

Con ngựa đó toàn thân trắng như tuyết, chỉ có cặp mắt ươn ướt là màu đen, sau khi đứng yên trước mặt Phong Yến Chu, nó bèn cúi đầu xuống.

"Con ngựa này tên là Tuyết Nga, là con do ngựa yêu của tiên phụ sinh ra. Mặc dù tính tình nó hiền hòa, nhưng lại là ngựa ngày đi ngàn dặm hiếm có, trước đây từng có rất nhiều người muốn có được nó, nhưng tiên phụ và ta mãi không nỡ..."

Phong Yến Chu giơ tay vuốt ve đầu ngựa, quay người nhìn Sở Hoài Cẩn, "Vừa hay, giờ cho Cẩn cưỡi. Trong vài ngày trước chuyến đi săn mùa hè, ta sẽ dạy Cẩn kỹ thuật cưỡi ngựa cơ bản nhất."

Phong Yến Chu dứt lời, bèn kéo tay Sở Hoài Cẩn, để cậu sờ đầu và lưng của con tuấn mã màu trắng này, "Thế nào, Hoài Cẩn có thích không?"

Với tài sản và mắt nhìn của phủ Trấn Nam Vương, nếu Tuyết Nga này ở hiện đại, chưa biết chừng sẽ là con ngựa quán quân quét sạch các giải đấu lớn.

Sở Hoài Cẩn cảm nhận bờm ngựa trơn mượt bóng loáng và cơ bắp khỏe khoắn cường tráng của ngựa trắng dưới tay mình, không thể không thừa nhận, cậu thích nó.

Đối với những thứ tràn ngập tốc độ và kích thích như xe, ngựa, đàn ông luôn có một niềm say mê đặc biệt, ngay cả Sở Hoài Cẩn cũng không ngoại lệ.

186

Huống hồ, trong quá khứ Sở Hoài Cẩn chưa bao giờ được nuôi ngựa.

Lúc cậu còn làm Sở Thiếu Đế, ngay cả một sợi lông ngựa còn méo có cơ hội sờ vào, sau khi làm Sở thiếu gia, có điều kiện nuôi rồi, có điều, ngựa không đủ tốt thì cậu không ưng, còn ngựa cậu ưng thì...

Một con ngựa tốt thuần chủng có thể tham gia thi đấu cưỡi ngựa ít nhất cũng phải hơn mười triệu, chăm nuôi thường ngày cũng cần tiền, mà chỉ được cưỡi chơi trong trường đua.

Tại Lamborghini chưa đủ gió, hay là Maserati chưa đủ ngầu, cùng số tiền ấy mà cậu muốn đi nuôi ngựa?!

Khoản đầu tư 7 con số 0, đủ cho cậu thử tạo lại nhóm nhạc nam khác rồi!

187

Đương nhiên, tiền đề là đừng gặp phải tình huống còn chưa tỏa sáng, át chủ bài đã biến thành người thực vật.

188

Sở Hoài Cẩn lưu luyến không rời, vuốt ve trên mình Tuyết Nga mấy phát liền, cuối cùng vẫn dằn lòng cắn răng từ chối, "Ngựa tốt như vậy, lại là món yêu thích của Phong lão vương gia, cho cháu thì đáng tiếc lắm, hoàng thúc cứ giữ lại cưỡi thì hơn."

Ngựa hiện đại đắt, ngựa cổ đại càng đắt. Ngựa quý giá trị hơn mười triệu, bây giờ dù bán cho Cải Chíp, cũng chưa chắc đổi lại được cho người ta một cái đuôi.

Con Tuyết Nga này, cậu méo thể nhận được, méo thể nhận được.

Phong Yến Chu lại giơ tay véo mặt cậu một phát, ngoài mặt không vui cho lắm, nhưng đáy mắt thì ngậm cười, "Tham lam, ta cùng lắm chỉ cho Cẩn mượn Tuyết Nga, ai bảo là tặng cho Cẩn? Cái chỗ bé như mắt muỗi của Cẩn trong cung, nuôi nổi ngựa chắc?"

Phong Yến Chu dứt lời, dường như cảm thấy cặp má trắng muốt mềm mịn phúng phính ấy chạm vào rất sướng tay, bèn véo má Sở Hoài Cẩn liền ba phát, rồi mới buông tay nói: "Con ngựa này của ta, không chỉ đáng giá ngàn vàng, mà còn cực kỳ quý hiếm. Dù là huynh đệ Xích Liên vương gia Phủ Tây, nơi sinh ra nhiều ngựa tốt như quận Tây, cũng từng xin ta cho. Hoài Cẩn chỉ nói một câu đã muốn dắt nó đi, Cẩn bảo ta nên đồng ý, hay là không đồng ý đây?"

Sở Hoài Cẩn húng hắng, "Đương nhiên là hoàng thúc sẽ không đồng ý."

189

Nói ra cũng phải trách Phong Yến Chu, hơn một tháng nay, kẻ này mặc kệ Sở Hoài Cẩn có vui lòng hay không, chẳng biết nhét cho cậu bao nhiêu thứ, trong đó cũng không phải không có thứ đắt tiền.

Vậy nên cậu nhất thời hiểu nhầm, cũng đâu phải việc gì khó hiểu?!

Nhưng bất kể ra sao, bây giờ Sở Hoài Cẩn vẫn khó tránh khỏi ngượng ngùng.

Tuy nhiên, chẳng chờ cậu ngượng xong, đã bị Phong Yến Chu bế lên lưng ngựa.

Phong Yến Chu đứng trước con ngựa, nhìn cậu chẳng chớp mắt, nhoẻn cười: "Tương lai, nếu như có duyên được một tiểu mỹ nhân như Hoài Cẩn gả vào phủ Trấn Nam Vương, ta có thể cân nhắc dùng Tuyết Nga làm sính lễ."

...

..........

Cưng à, anh nói câu này, không phải đang ve vãn cậu thật ư?

Ngộ nhỡ cậu không gồng được, bị cưa đổ thật, cưng nên xử lý như thế nào đây?!

190

Trong lòng xỉa xói thì xỉa xói, nhưng trên mặt Sở mỹ nhân vẫn không thể kìm được ửng đỏ.

Có điều, sau khi nhiệt độ trên mặt cậu dần dần giảm bớt, Sở Hoài Cẩn bèn nghiêm mặt đáp: "Nghe nói cháu và Linh Vân trưởng công chúa, tức là Thất hoàng cô của cháu, trông khá giống nhau. Cô cũng cùng lứa tuổi với hoàng thúc, vai vế cũng ngang bằng, Phong hoàng thúc có thể thử xem."

191

Sở mỹ nhân gợi ý thật lòng thật dạ.

Có điều cậu không biết, một câu nói ấy của cậu đã chặn họng toàn bộ những lời tán tỉnh ve vãn mà Phong hoàng thúc của cậu còn chưa thốt ra khỏi miệng.

Comments