Thiếu Đế không muốn tái sinh - 70
674
Ngày hôm sau, Phong Yến Chu bèn dẫn hơn mười thị vệ cùng đoàn người hơn trăm của "đại thần khâm sai Trạch thân vương" lên đường đến quận Đông.
Thủ phủ quận Đông cách thành Cảnh An hơi xa, cộng thêm việc Trạch thân vương "sức khỏe yếu ớt" không thể cưỡi ngựa chạy nước đại, đoàn họ đi đường gần hai mươi ngày mới đến thành Nguyên.
Quận Đông đã nhận thánh chỉ từ trước, lại được đội đi trước của đoàn khâm sai đưa tin báo, khi bọn Sở Hoài Cẩn đến nơi, Bình Đông Vương đương nhiệm Tiết Ứng Xuyên cầm đầu hơn trăm quan lại và gia tộc lớn của quận Đông đã chờ bên ngoài cổng thành Nguyên từ lâu.
Đội hình đó rõ ràng là cung kính hơn hẳn so với Phong Yến Chu một mình chào đón ngoài cổng phủ Trấn Nam Vương lúc trước.
Tiết Ứng Xuyên đã ngoài 30 tuổi, mặt vuông tai to, vai rộng bụng tròn, nom có tướng hết sức phúc hậu và may mắn, cười khà khà, rõ là thân thiện và hiền hòa khôn cùng.
Miệng gã nói mấy câu khách sáo kiểu "chư vị ghé thăm quận Đông, quả là rồng đến nhà tôm", "đã nghe nói Trạch thân vương là thiếu niên anh tài, hôm nay mới biết trăm nghe không bằng một thấy", kết hợp với vẻ mặt và giọng điệu của gã, thế mà lại toát ra vài phần chân thành, cứ như gã thật lòng biết ơn tân đế triều Ninh có lòng nhớ đến mấy phiên vương bọn họ vậy.
Thậm chí với Trấn Nam Vương tự nhét mình vào đoàn khâm sai là Phong Yến Chu, gã cũng "quận Đông không màu mỡ bằng quận Nam của đệ, nếu vi huynh tiếp đãi không được chu đáo, còn chỗ tồi tàn, e là khiến Phong hiền đệ chê cười."
Nếu không phải Sở Hoài Cẩn đã làm quen với Tiết Ứng Xuyên ở kiếp trước, trải qua màn hôm nay, cậu sẽ tưởng Bình Đông Vương này trung thành với triều đình, sau này nếu bỏ tước phiên vương, quận Đông sẽ hưởng ứng đầu tiên, chứ không phải làm phản đầu tiên mất.
Có điều diễn xuất của Nhiếp Chính Vương cũng chẳng thua kém, thế mà hùa theo Tiết Ứng Xuyên xưng huynh gọi đệ nhanh như chớp, như thể đoàn họ không phải tuân chỉ của Sở Hoài Thần, đến tuần tra, an ủi phiên vương thay thánh thượng, mà là hai quận Đông, Nam sắp liên minh hữu nghị vậy.
Sau khi tiệc tẩy trần rượu quá ba tuần, thậm chí Tiết Ứng Xuyên vừa kính rượu vừa hỏi Phong Yến Chu: "Đến nay Phong hiền đệ vẫn chưa cưới vợ, là vì chưa gặp được người thương ư? Ha ha, nhắc đến cũng trùng hợp, tiểu muội nhà ta là đại tài nữ nức tiếng quận Đông, tướng mạo cũng cực kỳ xuất chúng, giờ đang độ hai tám xuân xanh, chưa từng cưới gả... Chẳng hay, Phong hiền đệ có ý không?"
Kiếp trước đến cuối cùng là Nhiếp Chính Vương tự tay chặt đầu Tiết Ứng Xuyên, kiếp này không ngờ kẻ này lại muốn kết tình thông gia với Phong Yến Chu, Sở Hoài Cẩn suýt thì phun rượu hương trong miệng ra ngoài.
Mặc dù cậu miễn cưỡng nhịn được, không thất lễ trước mặt biết bao người, nhưng lại bị sặc mà bắt đầu ho khù khụ không ngừng.
Phong Yến Chu ngồi ngay mé dưới Sở Hoài Cẩn, vội vàng sấn tới vỗ lưng cho cậu, miệng không quên đáp: "Đa tạ ý tốt của Tiết huynh, có điều ta không phải chưa gặp được người thương, mà là người đó coi thường ta."
"Ô?" Tiết Ứng Xuyên ngả người về phía trước, ngạc nhiên hỏi dồn: "Không biết nữ lang nhà nào mà kén chọn đến vậy, ngay cả anh hùng tài tử như Phong hiền đệ mà cũng không lọt vào mắt xanh?"
"Không phải nữ lang nhà nào, mà là tiểu tiên quân nơi thiên cung, ở nơi ấy, hạng phàm phu tục tử như ta nào đáng là chi." Phong Yến Chu ngậm cười đưa mắt liếc Sở Hoài Cẩn, rồi mới nghiêm nghị trả lời.
Tiết Ứng Xuyên nghe xong, lập tức phá ra cười: "Phong hiền đệ đúng là dí dỏm, đệ không có ý thì thôi vậy. Nào nào, chúng ta uống rượu tiếp! Rượu này của ta đã ủ trăm năm đấy, hầy, tiếc rằng Trạch thân vương không thích uống rượu, ngài ăn thêm mấy món này vậy."
Còn Trạch thân vương thì càng ho dữ dội hơn.
... Nhền nhện tinh đạo hạnh nghìn năm, nào phải hạng phàm phu tục tử, Nhiếp Chính Vương khiêm tốn quá đấy!
675
Lần này Tiết Ứng Xuyên chiêu đãi mọi người cực kỳ chu đáo, thỏa đáng, Sở Hoài Cẩn và Phong Yến Chu cũng được sắp xếp đến hai khoảnh sân tao nhã kế bên nhau.
Có điều kể từ lúc ở tiệc tẩy trần quay về, Phong Yến Chu bèn kêu là uống rượu quá độ, váng đầu đi nhầm đường, chui vào phòng Sở Hoài Cẩn không chịu đi.
Sở Hoài Cẩn thở dài, đành hạ giọng hỏi hắn chính sự: "Hôm nay huynh thấy gã, có phải cũng là..."
Phong Yến Chu bèn ngừng trêu đùa, cũng nói khẽ: "Kẻ này trước nay tâm tư kín đáo, chưa chắc được."
"Thế phải làm sao?" Sở Hoài Cẩn trợn đôi mắt hoa đào tuyệt đẹp, tập trung nhìn Phong Yến Chu, chờ hắn quyết định.
Tuy nhiên, bị Sở Hoài Cẩn nhìn thế, lòng dạ Nhiếp Chính Vương bèn méo đặt trên người Bình Đông Vương nữa, ánh mắt hắn sâu thẳm, cổ họng chuyển động, gần như muốn thốt ra những lời buông thả, lừa gạt kiểu "Hoài Cẩn phải cho chút gì ngon ngọt, ta mới nói cơ".
Có điều rốt cuộc Phong Yến Chu vẫn hiểu rõ, nếu hắn nói thế thật, với tính tình hiện tại của tiểu tổ tông nhà hắn, đảm bảo sẽ trở mặt với hắn ngay lập tức, hắn đành thở dài trong lòng, nói nghiêm nghị: "Chúng ta còn phải nán lại quận Đông mười ngày, vẫn còn nhiều thời gian. Có điều Hoài Cẩn ở chốn này, phải hết sức chú ý an toàn, nếu không có ta đi cùng, thì đừng đi đâu hết."
Sau đó hai người họ tán gẫu thêm vài câu, tới tận khi đêm khuya tĩnh lặng, Phong Yến Chu mới rời khỏi phòng Sở Hoài Cẩn, nhưng không đến phòng mình kế bên, mà quay người lên một chiếc xe ngựa đã đậu ở góc phố từ lâu.
Ngồi trong cái xe đó không phải ai khác, mà chính là Bình Đông Vương Tiết Ứng Xuyên đã tạm biệt họ sau tiệc tẩy trần.
676
Phu xe cao to vung roi, lái xe ngựa từ từ tiến lên.
Tiết Ứng Xuyên vém rèn cửa liếc nhìn xung quanh, thấy thị vệ gần họ nhất cũng cách đó gần mười trượng, mới thả rèm xuống, bảo Phong Yến Chu: "Kẻ đánh xe bên ngoài là thuộc hạ ta tin tưởng nhất, Phong hiền đệ đến thăm quận Đông của ta có việc gì quan trọng, có thể nói ra."
Phong Yến Chu hơi nhếch lông mày, "Sao Tiết huynh lại nói thế? Trước kia chẳng phải ta đã nói rồi ư, chuyến đi này là việc cá nhân, chỉ là để đi cùng Hoài Cẩn mà thôi."
Tiết Ứng Xuyên lại nở nụ cười gượng, "Đến lúc này rồi, hiền đệ hà tất phải đánh đố vi huynh. Bệ hạ vừa mới lên ngôi, đệ là Trấn Nam Vương mà lại bí mật đến quận Đông của ta, nếu không có việc gì quan trọng thật, hai quận chúng ta há chẳng phải tự dưng khiến triều đình hiềm nghi? Cái vị trong kinh ấy, quả thực nhân từ, hoà thuận đúng như dân gian đồn ư? Chớ nói tiên đế năm ấy bệnh mập mờ không rõ, ta nghe nói..."
Mặc dù là trong xe ngựa đang di chuyển, nhưng Tiết Ứng Xuyên vẫn thấp giọng nói: "Mấy tháng trước tiên đế vừa băng hà, hai hoàng tử trước kia khí thế mạnh nhất là Sở Hoài Châu, Sở Hoài Vũ bèn lũ lượt "đổ bệnh nan y" đi theo nốt, có điều đến nay vẫn giữ bí mật mà thôi."
Tiết Ứng Xuyên nói đoạn, lại thở dài, "Nói ra cũng không sợ hiền đệ chê cười, con người ta không có chí lớn, chỉ thích ăn ngon và mỹ nhân, ngồi được lên vị trí Bình Đông Vương này chẳng qua là vì gia huynh mất sớm mà thôi. Cả đời này ta chỉ muốn được yên ổn, nhưng cái vị hiện tại... hầy, chỉ e là sớm muộn gì cũng dấy lửa..."
Trên mặt Phong Yến Chu tỏ vẻ dao động và lưỡng lự, như đấu tranh hồi lâu, cuối cùng mới móc một cuộn lụa màu vàng chói từ trong lòng ra.
Tiết Ứng Xuyên nhìn thấy cuộn lụa vàng đó, lập tức trố cả mắt, "Đây là, là..."
Phong Yến Chu gật đầu, "Năm Tuyên Võ thứ 21, trước khi ta rời kinh quay về quận Nam, từng xin tiên đế giữ lại quyển tấu xin từ bỏ tước vị thứ ba. Tiên đế tin ta trung thành, bèn giao di chiếu này cho ta cất giữ, bảo tiên đế mất rồi hẵng mở. Chỉ tiếc rằng sau đó chưa được bao lâu, tiên đế bèn đổ bệnh, quyển tấu của ta không được triều đình nhắc đến nữa, ta cũng không còn cơ hội trở về kinh thành."
Tiết Ứng Xuyên như bị cắt mất lưỡi, rất lâu sau mới tìm lại được giọng nói của mình, nói bằng giọng run bần bật: "Thế đệ đã bao giờ... mở nó ra đọc chưa?"
Phong Yến chu thở dài, "Ta vốn giữ mãi di chiếu này chưa từng mở ra, tới tận khi tin tiên đế băng hà truyền tới... Hầy, đừng nói là Tiết huynh, cả ta cũng sợ, cuối cùng vẫn tìm kẻ có tài mở ra, rồi giả vờ như còn nguyên vẹn chưa động vào."
"Thế trong di chiếu đó viết gì?" Tiết Ứng Xuyên lập tức sốt sắng hỏi.
Phong Yến Chu há miệng vài lần, cuối cùng mới khẽ khàng nhả một câu: "Phế bỏ Sở Hoài Thần, đổi thành phong Tứ hoàng tử Sở Hoài Vũ làm thái tử."
"Á!" Tiết Ứng Xuyên rú lên, sau đó mới vội vã hạ giọng nói: "Nhưng mà Tứ hoàng tử, Tứ hoàng tử đã..."
"Được thám tử của ta trong kinh thành cứu rồi." Phong Yến Chu cắt ngang lời gã, nói: "Lần này ta theo Hoài Cẩn đến thăm ba quận, chính là hòng xem xem, ta nên giao phó di chiếu này và Tứ hoàng tử, không, là chân long thiên tử danh chính ngôn thuận của Đại Ninh ta, cho ai."
Tiết Ứng Xuyên lại nghi ngờ, chau mày nói: "Quận Nam các đệ mới là đứng đầu bốn quận chúng ta, tại sao Phong hiền đệ không tự làm hiền thần phò vua?"
"Bởi..." Phong Yến Chu cười gượng, vẻ mặt trở nên dịu dàng hơn hẳn, "Trạch thân vương ấy, chính là tiểu tiên quân mà ta nhớ mãi không quên."
"Hoài Cẩn trước nay thân thiết với Sở Hoài Thần, nếu ta làm kẻ đầu tiên ló đầu, e rằng em ấy sẽ hận ta mất." Phong Yến Chu vén rèm bên cạnh mình, ngoái đầu nhìn về phương xa tối đen như mực bên ngoài rèm cửa, giọng nói vừa loáng thoáng vừa bất lực, "Mặc dù ta chưa từng mong chờ được nguyên vẹn như cũ với em ấy, nhưng..."
Phong Yến Chu nói giữa chừng, dường như bỗng nhận ra mình đã lỡ lời, vội vàng dừng lại, không hé môi nữa.
Con ngươi của Tiết Ứng Xuyên xoay chuyển, trên mặt loé qua vẻ bừng tỉnh, nhưng lập tức lại trở về biểu cảm vừa ngạc nhiên vừa khâm phục, nói như cảm thán: "Uổng công ngu huynh tự bảo chỉ yêu mỹ nhân không yêu giang sơn, mà so với nỗi si tình như hiền đệ, lại giống một kẻ tuyệt tình. Hầy... ta chúc hiền đệ sớm được nước chảy đá mòn, ôm mỹ nhân về."
Phong Yến Chu bèn chắp tay, "Xin nhận lời chúc của Tiết huynh. Hầy... giờ mặc dù ta muốn giao di chiếu và bệ hạ cho quận Đông của huynh, nhưng chẳng hay Tiết huynh định thế nào. May mà ta và Hoài Cẩn còn phải mười hôm nữa mới đi, nếu Tiết huynh đã quyết tâm, thì hãy đến tìm ta."
Tiết Ứng Xuyên bèn gật đầu bảo đúng là mình cần suy nghĩ thêm, hai người này lại nhắc đến vài chuyện hay không quan trọng trong xe ngựa, rồi mới quay về chái nhà mà Phong Yến Chu ở, ai đi đường nấy.
677
Khác với quận Nam chỉ có vài huyện thành gần biển, quận Đông là toàn bộ phía đông đều giáp biển, thủ phủ thành Nguyên cũng cách biển không xa.
Kể từ năm năm trước tái sinh quay về Đại Ninh, Sở Hoài Cẩn còn chưa bao giờ được ăn thoả thích cá tôm cua ngao tươi mỗi ngày như mấy ngày đến quận Đông này.
Nếu đây không phải địa bàn của Tiết Ứng Xuyên, cậu cũng chẳng muốn về "Nam" nữa.
Phong Yến Chu thấy dáng vẻ ấy của cậu, vội vàng hứa sau này sẽ cử người dựng thuyền ra biển, cố gắng sớm tìm thấy cái mà Sở Hoài Cẩn gọi là "ớt", "cà chua" mang về, ra sức đẩy mạnh gây giống ở quận Nam... mới lôi kéo được tâm hồn ăn uống đã được trải nghiệm ẩm thực hiện đại này trở về.
Sở Hoài Cẩn ăn chực ở quận Đông được mười ngày, nếu không phải cậu vẫn còn đang lớn, thậm chí có thể béo phì chỉ vì ăn hải sản, họ cũng đến lúc xuất phát đến quận Bắc rồi.
"Mai chúng ta phải đi rồi, quả thật là chỉ đi công du một vòng, chẳng làm gì khác ư?" Sở Hoài Cẩn ôm quả dừa màu xanh nõn, dùng ống sậy hút mạnh một ngụm nước dừa còn sót lại không nhiều, hỏi Phong Yến Chu: "Huynh thấy rốt cuộc kẻ đó bị làm sao? Ta thấy gã không giống... ầy, ăn miếng trả miếng, nếu gã không phải thật, thì đành phải tha cho gã."
Phong Yến Chu cầm một trái dừa từ bàn lên, bóc ra bằng dao găm, rồi dùng tay không tạo ra một cái lỗ, cắm thêm ống sậy mới vào, đưa cho Sở Hoài Cẩn.
Làm xong mấy việc này, hắn mới lên tiếng mà mặt không để lộ bất cứ biểu cảm gì: "Kẻ này quả thực tâm tư kín kẽ, ta cũng không chắc được, đành để thám tử theo dõi tiếp, còn Hoài Cẩn bảo..."
Phong Yến Chu nghiêng người, hỏi bên tai Sở Hoài Cẩn đang bắt đầu hút ống mới: "Nếu gã đúng là thế thật, em muốn làm gì gã?"
Sở Hoài Cẩn nghĩ đến thằng chó Tiết kiếp trước, lập tức chẳng còn hứng thú hút nước dừa tiếp, cậu đặt quả dừa lên bàn, ngẫm nghĩ rồi đáp: "Gã là phiên vương, không chịu từ bỏ tước vị thực ra cũng là chuyện thường tình; khi ấy mặc dù gã đã dùng thủ đoạn, nhưng e rằng cũng chưa nhìn thấu được chuyện giữa hai ta, chẳng qua là muốn châm ngòi ly gián mà thôi..."
Sở Hoài Cẩn nói xong, thở dài, "Hầy, ta cũng không phải tốt bụng nương tay. Chỉ là ta nghĩ, lúc ấy đến cuối cùng huynh chắc chắn chưa từng tha cho gã... Lần này cho gã đi mau lẹ, đừng để gã rước thêm phiền phức là được."
Năm ấy, sau khi Sở Thiếu Đế đăng xuất, Nhiếp Chính Vương điều tra được chân tướng, quả thực không chỉ đào xác Tiết Ứng Xuyên lên nghiền nát xương cốt, mà còn lưu đày toàn bộ cửu tộc của gã.
Có điều hắn kể chuyện này ra chỉ sợ làm bẩn tai tiểu tổ tông nhà mình, bèn cười gật đầu, "Đúng là trùng hợp, ta cũng nghĩ thế."
Phong Yến Chu dứt lời, bèn cầm trái dừa mà Sở Hoài Cẩn để trên bàn lên, "Hoài Cẩn không uống nữa à? Thế ta uống nốt nhé."
Sở Hoài Cẩn gật đầu, có điều cậu hối hận ngay tức khắc.
Chỉ là ngậm ống sậy hút nước dừa, tại sao nhền nhện tinh lại tạo ra cảm giác đang hút "quỳnh tương ngọc dịch" thế kia?!
Sở Hoài Cẩn nhìn vẻ quyến rũ trên mặt mày, động tác nuốt nhả liên tục, và đầu lưỡi đỏ thi thoảng dừng lại, thò ra liếm môi của Phong Yến Chu...
Cậu ăn chay một tháng trời, bây giờ bé cải chíp lại muốn nhỏ nước nữa thì phải làm sao?!
Rốt cuộc Nhiếp Chính Vương có biết bây giờ họ đang nằm trong vùng địch không?!
678
Phong Yến Chu còn chưa uống xong nước dừa, đã bị đuổi ra khỏi phòng Sở Hoài Cẩn.
Hắn ôm dừa bật cười khẽ, quay người bèn nhìn thấy xe ngựa của phủ Bình Đông Vương ở góc phố.
"Tiết huynh đã nghĩ xong rồi à?" Sau khi lên xe ngựa, Phong Yến Chu hỏi Tiết Ứng Xuyên.
Tiết Ứng Xuyên tỏ vẻ bất lực, "Ngày mai Phong hiền đệ lên đường rồi, nếu ta còn chưa nghĩ xong, thế thì e rằng hiền thần phò vua này phải giao cho Định Bắc Vương làm rồi."
Phong Yến Chu gật đầu, có điều vẫn hỏi dồn: "Tiết huynh quyết tâm là chuyện tốt, có điều đây là việc lớn, không biết các quan lại và dòng họ ở quận Đông có ủng hộ không?"
"Hiền đệ cứ yên tâm, ngu huynh đã thuyết phục họ rồi. Toàn bộ quận Đông ta chỉ chờ nghênh đón chân long thiên tử thôi." Cuối cùng Tiết Ứng Xuyên cũng không kiềm chế nổi, để lộ vẻ sốt ruột và sung sướng, thúc giục: "Chẳng hay di chiếu của tiên đế và bệ hạ..."
"Nếu đã vậy, thì ta yên tâm rồi. Không quá mười ngày, ta sẽ cử tử sĩ hộ tống bệ hạ đến thành Nguyên, Tiết huynh chỉ cần chuẩn bị tiếp đón mau chóng thôi. Còn về di chiếu kia..." Phong Yến Chu nói đoạn, bèn đưa cuộn lụa vàng trong lòng cho Tiết Ứng Xuyên, miệng dặn dò: "Mong Tiết huynh cất giữ an toàn."
Bàn tay đón di chiếu của Tiết Ứng Xuyên còn run lẩy bẩy, gã không thể chờ đợi nổi, phá tan niêm phong trên cuộn lụa đó, mở di chiếu ra đọc.
"Đúng là ngự bút và ngọc tỷ của tiên đế!" Thoạt tiên gã ta xác nhận một phen, mới đọc kỹ rốt cuộc di chiếu đó viết gì, lát sau bèn ngạc nhiên ngẩng đầu lên, xác nhận với Phong Yến Chu như không dám tin: "Thế Sở Hoài Thần là..."
"Ta tưởng Tiết vương gia đáng lẽ cũng đoán được từ lâu rồi cơ." Phong Yến Chu bật cười, cắt ngang lời Tiết Ứng Xuyên.
Nhưng tiếng cười của hắn hoàn toàn không tự nhiên sáng sủa như thường ngày, mà là cười khẩy mang theo ác ý và mỉa mai.
Tiết Ứng Xuyên chỉ ngạc nhiên trong chớp mắt, ngay sau đó mặt nạ thân thiết vẫn luôn đeo trên mặt gã cũng bị lột xuống hoàn toàn.
"Phong vương gia đúng là tài cao gan lớn, thế mà còn dám bước chân vào quận Đông của ta lần nữa!" Tiết Ứng Xuyên nắm chặt cuộn lụa trong tay, cười khẩy: "Không phải ngươi tưởng có món quà đền bù này, bản vương sẽ cho phép các ngươi sống sót rời khỏi quận Đông đấy chứ?!"
Phong Yến Chu lắc đầu, nhưng không đáp lời gã, mà kéo dài âm cuối, nói thong thả: "Tiết vương gia nên cảm ơn Hoài Cẩn nhà ta hiền lành, nếu không, ta vốn định lăng trì ngươi cơ đấy."
"Phong Yến Chu, mạnh mồm đấy!" Tiết Ứng Xuyên giận dữ trợn mắt, gào lên: "Vũ Khuê..."
Tuy nhiên, gã còn chưa nói nốt nửa sau đã bị Phong Yến Chu dùng di chiếu làm từ lụa đó thít chặt cổ họng, không phát ra nổi âm thanh nào nữa.
Phong Yến Chu nhìn Tiết Ứng Xuyên giãy giụa vô ích bằng khuôn mặt vô cảm, tay hắn siết mạnh hơn từng chút một, tới khi kẻ này chết ngạt hẳn, không còn hơi thở.
Quá trình này kéo dài khoảng một nén nhang, tay chân Tiết Ứng Xuyên đập tung rèm cửa xe ngựa mấy lần liền, tuy nhiên phu xe ngồi bên ngoài cứ như một pho tượng gỗ, chẳng có chút phản ứng nào.
Tới tận khi Phong Yến Chu cuộn bừa di chiếu màu vàng đó lại, đặt trên xác Tiết Ứng Xuyên, rồi nói: "Khôn Triết ở phủ Bình Đông Vương, ngươi biết phải xử lý thế nào rồi đấy."
Thế là, tên "thuộc hạ tin tưởng nhất" của Tiết Ứng Xuyên khi còn sống cuối cùng cũng đáp: "Vâng, thưa chủ nhân."
Comments
Post a Comment