Thiếu Đế không muốn tái sinh - 11
124
Phong Yến Chu cưỡng chế ăn một bữa trưa, lại ra thêm nhiệm vụ hàng ngày "chấm công ở phủ Trấn Nam Vương" rồi mới đi, Sở Hoài Cẩn còn chưa nghỉ ngơi được bao lâu, đến giờ cơm tối, thái tử tới.
Y tới thì tới, còn mang theo đồ.
Trước tiên thái tử bảo người hầu bày thức ăn lên bàn, rồi bảo thái giám theo hầu bày một cái đĩa thủy tinh cho cẩn thận, trong đó đầy ắp ba loại quả là anh đào, dâu tằm và dâu tây rừng.
"Hôm nay nhà bếp dâng thứ này cho ta, ta nhớ Tiểu Cửu e là không có, bèn mang luôn đến chỗ đệ cùng ăn sau bữa cơm." Thái tử nói đoạn, nhón một quả dâu rừng nền trắng hạt đỏ, đút vào miệng Sở Hoài Cẩn, cười nói: "Phòng Ngự Thiện bảo loại quả này tên là "dâu dại", cũng là thức ăn dân gian giống hoa hòe của đệ. Thế nào, ngon không?"
Ngon?
Phải biết là, dâu rừng chưa từng được con người thuần hóa và dâu tây du nhập từ châu Âu trong tương lai có khác biệt lớn về mùi vị, huống hồ loài dâu rừng này chắc là còn chưa đến lúc chín hẳn...
Sở thiếu gia chua è sắp rụng cả răng!
125
Chưa nhắc đến anh đào và dâu tằm, "dâu dại" này lại là quả dại trong rừng, vừa chua chát vừa chưa chín, chắc hẳn dù cho cung nhân phòng bếp cả trăm lá gan, họ cũng méo thể nào chủ động dâng thứ này lên cho thái tử một nước.
Sở thiếu gia vô thức liếc nhìn Thu Nguyệt, rồi nhìn thái tử điện hạ, chỉ muốn nói: Phong Yến Chu chỉ chê sản vật đất Bắc không phong phú bằng quận Nam thôi mà, anh à, chúng ta không ganh đua vụ này nha anh!
126
Sở Hoài Thần nhìn biểu cảm xoắn tít vào nhau của cậu, chắc cũng biết thứ quả dại mình mang đến đã thất bại, y hắng giọng, vội vàng bảo Thu Nguyệt múc cho cậu một chén chè hoa hòe y mang tới.
Sở Hoài Cẩn uống nửa bát chè, ăn thêm anh đào và dâu tằm không thất bại, vị chua chát trong miệng mới giảm bớt.
Sở thiếu gia thầm thở dài, nếu ở hiện đại, mùa này đã được ăn "dâu tây" vừa to vừa ngọt rồi.
Cậu vô thức ngẫm nghĩ, có cách nào sử dụng kỹ thuật trồng trọt nhà kính của tương lai ở đây được không?
Có điều nhà kính hiện đại không phải là phòng kính thì là lán nilon trong suốt, với trình độ công nghệ hiện tại của triều Đại Ninh, khỏi cần nghĩ đến mấy cái này.
Giờ cậu chỉ có thể tưởng tượng thế thôi, chưa biết chừng một ngày nào đó, sẽ có một nhà khoa học hiện đại xuyên việt đến, "phát minh" ra kỹ thuật ích nước lợi dân này chăng.
Bạn xem, các nhân vật chính trong "Tần Chuyên" và "Lâm Cao Khởi Minh" giác ngộ cao biết bao. So sánh thì các kẻ xuyên việt/tái sinh may mắn được sống thêm một kiếp, nhưng chỉ muốn có công danh lợi lộc, quả thật là trình độ quá phèn!
127
Đương nhiên, kiểu vừa xuyên việt vừa tái sinh mà chỉ muốn ăn nằm chờ chết như cậu, đến hai chữ "trình độ" cũng không nhắc đến được.
Có điều cậu làm gì được đây?
Một hoàng tử lãnh cung mới hơn mười tuổi, không quyền thế lại không được cưng chiều như cậu, bên cạnh là một phiên vương nghi là xuyên việt, một thái tử nghi là tái sinh, mở đầu độ khó cấp địa ngục này, trừ phi là người chơi cao thủ cấp mưu lược Lv99, nếu không thì đổi thành ai cũng phải OTZ đúng không?!
128
Sở thiếu gia tự chê bai bản thân xong xuôi, mới phát hiện ra ông anh thái tử nghi là tái sinh của mình đang nhìn cậu chằm chằm.
Cậu vội vàng vực dậy tinh thần, giả vờ không vui (thực ra cậu đúng là méo vui nổi), nhăn nhó phàn nàn: "Buổi sáng Phong hoàng thúc có đến, kể hắn được phụ hoàng phong làm thiếu sư, bảo sau này giờ Tý hàng ngày đệ đến phủ Trấn Nam Vương, hắn muốn dạy đệ đọc sách... Thái tử ca ca, huynh bảo xem hắn có nghiêm khắc hơn huynh không?"
"Đồ lười này, ta đối xử với đệ thế mà là nghiêm khắc?!" Thái tử bật cười.
Y cầm tay Sở Hoài Cẩn, giả vờ đánh, giơ thật cao, hạ thật khẽ, tét một cái vào lòng bàn tay cậu, rồi mới nói tiếp: "Trấn Nam Vương bảo đệ giờ Tý mới đến điểm danh, rõ ràng là không muốn đào tạo đệ thành tài thật. Lo lắng hắn có yêu cầu nghiêm khắc hơn với đệ về kiến thức hay không, chẳng thà nghĩ xem hắn chủ động chỉ bảo đệ học hành làm gì?"
Với biểu hiện kỳ quái của Phong Yến Chu bây giờ, cậu biết được ý đồ của kẻ này mới lạ!
Sở Hoài Cẩn chau mày, thốt ra câu trả lời chính thức mà Phong Yến Chu cho cậu: "Phong hoàng thúc bảo, hắn thấy có duyên với đệ..."
"Hắn bảo thế mà đệ cũng tin à?!" Thái tử sắp tức quá hóa cười rồi, lại nhìn chằm chằm Sở Hoài Cẩn chốc lát, thở dài nói: "Thôi, hắn đã chủ động đến tận nơi, trốn tránh cũng vô ích, đệ đi đi. Cô muốn xem xem, rốt cuộc "Phong hoàng thúc" của chúng ta có ý đồ gì."
Sở Hoài Thần dứt câu, vẫn không yên tâm, lại nói rất trịnh trọng với Sở Hoài Cẩn: "Phủ Trấn Nam Vương không bằng Đông Cung, Tiểu Cửu đi phải cẩn thận đấy, đừng để người ta bắt nạt, hãm hại. Với cả... nếu Trấn Nam Vương có gì không đúng, đệ phải kể cho hoàng huynh ngay, đừng nín một mình."
Sở Hoài Cẩn cho rằng ông anh thái tử của mình nghĩ nhiều quá rồi, với thủ đoạn mưu mô của Phong Yến Chu, làm sao lộ dấu vết trước mặt cậu được?!
Vả lại bên cạnh cậu không phải cài đặt gián điệp thì là phản tặc của phủ Trấn Nam Vương, dù cho cậu phát hiện ra gì thật, e rằng méo kịp báo cáo với Sở Hoài Thần đã bị Phong Yến Chu giết người diệt khẩu rồi.
129
Thái tử nhìn biểu cảm mù tịt trên mặt Sở Hoài Cẩn, không ngờ lại nói ấp úng: "Ý của hoàng huynh là... Tiểu Cửu có vẻ ngoài như vậy, Trấn Nam Vương mà, mà... hầy, tóm lại, nếu hắn có... có bất cứ hành động gì ngoài phép thầy trò, Tiểu Cửu đừng sợ, lập tức đến kể cho ta, hoàng huynh nhất định sẽ bảo vệ đệ."
Sở Hoài Thần nói dở dang, ban đầu Sở Hoài Cẩn không hiểu y có ý gì, tới tận trước khi ngủ mới vỡ lẽ.
Mịa, lẽ nào thái tử nghi ngờ Phong Yến Chu muốn giở quy tắc ngầm với cậu?!
130
Mặc dù Sở thiếu gia cho rằng mình xuyên việt đến đây vẫn còn nhỏ, nhưng từ trước đến nay cậu đã bỏ qua thói "ấm dâu" của người cổ đại.
Ở lứa tuổi hiện tại của cậu, treo biển đón khách ở chốn thanh lâu kỹ viện được rồi.
Có một số kẻ biến thái có vấn đề tâm lý, thậm chí ưa thích bé trai đặc điểm giới tính thứ cấp còn chưa phát triển hoàn toàn.
Xùy, một đám cặn bã, đều đáng bị thiến vật lý rồi thiến hóa học!
131
Có điều Sở Hoài Cẩn cho rằng Tam hoàng huynh của mình chắc là nghĩ nhiều quá, mặc dù ruột có thể đã đổi người, nhưng với cái vỏ của Phong Yến Chu, chắc hẳn dù cậu cởi sạch sành sanh, người ta cũng méo cứng nổi với cậu.
Suy cho cùng, lần mây mưa duy nhất ở kiếp trước của cậu với Nhiếp Chính Vương họ Phong là do cậu được ăn cả ngã về không, nhân dịp Phong Yến Chu sơ suất, cậu đánh thuốc hắn, mới gạ gẫm thành công.
Khụ, kiếp trước đã qua, chuyện quá khứ chớ nên nhắc lại, chớ nên nhắc lại.
Comments
Post a Comment