Say giấc - Ngoại truyện 2

Phương Miên và Mục Tĩnh Nam quây một khoảnh đất, định trồng rau. Hai người chia nhau xuống núi mua hạt giống, thích ăn gì thì mua nấy. Phương Miên mua hạt giống cải dầu, đậu tương và lúa mì, còn trích quỹ mua một chiếc máy kéo cỡ lớn 16 xi lanh. Chiếc máy kéo này cứ như một quả đồi nhỏ, rất oai vệ, ông chủ bảo máy kéo càng to thì hiệu suất khai khẩn càng cao. Cậu nghĩ mình tốt xấu gì cũng là một con Chinchilla có bảy mươi tỷ, phải mua cái to. Bèn vung tay, không thèm mặc cả, mua luôn chiếc máy kéo xa hoa này, còn đặt tên cho nó là "Rolls-Royce". Cậu lái máy kéo Rolls-Royce về, Mục Tĩnh Nam cũng tình cờ về đến nhà.

Mục Tĩnh Nam nhìn chiếc máy kéo cao như một ngọn đồi này, chìm vào im lặng.

"Sao thế?" Phương Miên thò đầu ra từ buồng lái.

"A Miên," Mục Tĩnh Nam nói, "Đất của chúng ta không đủ rộng, không dùng chiếc máy kéo này được đâu."

Phương Miên nhìn mảnh vườn rau đáng thương của họ, thậm chí chiếc máy kéo khổng lồ này còn không vào được cửa vườn. Mục Tĩnh Nam nói đúng, máy kéo to quá, anh hùng không có đất dụng võ.

Được thôi. Phương Miên lại vung tay lần nữa, mua luôn 4000 mẫu đất dưới núi.

"Thế anh đã mua cái gì?" Phương Miên hỏi.

Mục Tĩnh Nam lần lượt lấy từng gói hạt giống trong túi ra, Phương Miên nhìn thấy bên trên đề chữ: Hạt giống cỏ Timothy, hạt giống cỏ ba lá, hạt giống cỏ nhãn hương...

Phương Miên cạn lời, "Đại ca à, gần đây có mấy Chinchilla đâu, chúng ta trồng cỏ này bán cho ai?"

Mục Tĩnh Nam nói: "Em ăn."

"Một mình em không ăn hết bốn nghìn mẫu cỏ đâu."

"Ăn dần."

Phương Miên: "..."

Cuối cùng, Phương Miên chia vài mẫu cho hắn trồng cỏ, số đất còn lại đều để trồng lúa mì, cải dầu và đậu tương.

Mục Tĩnh Nam treo máy cày vào máy kéo, hai người bắt đầu lái máy kéo cày đất. Ruộng rộng mênh mông, trảng cỏ tươi tốt như một tấm thảm, máy cày làm tơi đất, tấm thảm bị sờn mép dần. Họ đi thẳng, cày xong một hàng thì đổi sang hàng tiếp theo. Không ngờ Mục Tĩnh Nam lái xe giỏi, lái máy kéo cũng giỏi, rất nhiều nút mà Phương Miên không biết, hắn nhìn là hiểu ngay.

Tiếc rằng ông trời không chiều lòng người, vừa cày được một lúc lâu, mây đen giăng kín, chim muông bay hết, ông trời sầm mặt, mưa trút xuống ào ào. Máy kéo dừng giữa đường, không cày tiếp được nữa, hai người đành ngồi trong buồng lái ăn trưa. Nhìn ra xa qua tấm kính, sấm đì đùng, mưa giáng xuống ruộng như gõ trống. Đằng xa là ruộng của chủ nông trại khác, cũng có vài chiếc máy kéo đang dừng giữa đường. Nhìn kỹ thì máy kéo của họ cũng hùng vĩ như quả đồi nhỏ.

"Cấp bậc gì," Phương Miên vỗ bàn bật dậy, "Mà lái máy kéo giống em!"

Hai hôm sau Phương Miên mua một chiếc máy kéo ngầu hơn, đặt tên là "Ferrari".

Phương Miên sang nông trại nhà người khác quan sát, phát hiện ra người ta không chỉ trồng ruộng mà còn nuôi gà, bò, cừu. Người ta chăn cừu bằng chó chăn cừu, hành động nhanh nhẹn, IQ cực cao, chăn đàn cừu đâu ra đấy. Có sói hoang xâm nhập cũng không sợ, chó chăn cừu cùng ra trận, đuổi sói chạy mất dép. Phương Miên đã động lòng, Chinchilla có bảy mươi tỷ cũng phải có con chó chăn cừu ngầu nhất.

Bàn bạc với Mục Tĩnh Nam, hai người quyết định ngăn một khoảnh đất dùng để chăn bò và cừu. Chưa kịp mua cừu, Phương Miên đã mua trước một đàn chó chăn cừu, tập hợp thành một đội quân chó. Mục Tĩnh Nam xuất thân quân đội, Phương Miên trịnh trọng giao đội chó chăn cừu này cho hắn chỉ huy. Mục Tĩnh Nam nhìn đàn chó con đen con trắng này, lại chìm vào im lặng lần nữa. Một con chó chăn cừu chăn được hai trăm con cừu, Phương Miên mua hai mươi con chó chăn cừu, lẽ nào họ phải nuôi bốn nghìn con cừu?

Thôi... Phương Miên vui là được.

Thế là Mục Tĩnh Nam lại thuê người dạy mình huýt sáo. Trước khi nuôi cừu, Phương Miên và Mục Tĩnh Nam lái máy kéo dắt chó trước. Tiếng huýt sáo của Mục Tĩnh Nam vừa vang lên, chó chăn cừu đồng loạt xông lên, phóng nhanh như chớp. Phương Miên phấn khích hét to, Mục Tĩnh Nam huýt sáo lần nữa, đàn chó đồng thời quay đầu, chạy về phía đàn cừu của nhà người khác.

"Sao chúng lại chạy mất rồi?" Phương Miên hỏi.

Mục Tĩnh Nam rất bình tĩnh, "Xin lỗi, huýt nhầm."

"Giờ phải làm gì?"

Mục Tĩnh Nam tăng tốc máy kéo đến mức tối đa, hai người lái máy kéo, ra sức đuổi theo đàn chó đã sổ chuồng.

Lúc gọi video với Lộ Thanh Ninh, Lộ Thanh Ninh phát hiện ra nhà cậu có thêm rất nhiều chó chăn cừu, mắt anh bừng sáng, nói: "Anh cũng muốn đưa Lai Phúc đi học chăn cừu, em thấy thế nào?"

Lai Phúc cạnh chân anh đột ngột dỏng tai lên, ánh mắt lập tức trở nên cảnh giác, sủa gâu gâu bày tỏ sự phản đối.

Lộ Thanh Ninh nói: "Lai Phúc, không được sủa, làm ồn hàng xóm thì không được gặm xương đâu."

Lai Phúc im bặt.

Phương Miên nói: "Ý tưởng hay, anh à, đưa nó đi chăn cừu đi!"

Buổi tối Lộ Thanh Ninh nhắn tin, bảo Lai Phúc lại chạy mất rồi.

Lộ Thanh Ninh: [Tại sao nó toàn chạy trốn thế?]

Phương Miên: [Anh nuôi một con chó mới, vừa oai phong vừa ngoan hơn nó, để nó ghen tị, nó sẽ không chạy trốn nữa.]

Lộ Thanh Ninh: [Có lý, anh thử xem.]

Nửa tháng sau, cuối cùng cũng cày xong ruộng. Thời gian này thật sự mệt lử, Mục Tĩnh Nam và Phương Miên trèo lên nóc buồng lái, biến thành dạng thú phơi nắng. Mãng xà quấn quanh Chinchilla, Chinchilla ưỡn cái bụng tròn xù lông, toàn thân ấm áp.

"Chúng ta sẽ thu hoạch bội thu chứ?" Phương Miên hỏi.

"Ừ." Mục Tĩnh Nam đáp chắc nịch.

Nghỉ ngơi xong, họ quay về nhà. Ruộng đồng mênh mông được cày bừa bằng phẳng, chim muông bay qua trời, gió núi say lòng người, chó chăn cừu chạy lông nhông trên ruộng.

Dưới ráng chiều, trong nông trại, Chinchilla và rắn cùng lái máy kéo.

Comments