Say giấc - 60

Ngày hôm sau tỉnh dậy, Phương Miên nhìn sang bên cạnh, chiếc giường xếp đã được gập lại, chăn đặt ngay ngắn trên tủ. Mục Tĩnh Nam đâu? Có thể là đi tắm rồi, cũng có thể là đi mua bữa sáng. Cậu định dùng điện thoại nhắn tin cho Mục Tĩnh Nam, cầm điện thoại lên mới nhớ ra hắn ta vừa hồi phục, còn chưa kịp mua điện thoại cho hắn. Phương Miên đợi một lúc, quả thực không nằm nổi nữa, cậu chống người dậy, thả cái chân bị bó bột của mình từ đai xuống. Vốn dĩ vừa bó bột, không nên di chuyển, nhưng Phương Miên không chờ được, cậu chống gậy từ từ đi ra cửa, tìm kiếm bóng dáng Mục Tĩnh Nam khắp nơi.

Đi qua hết phòng bệnh này đến phòng bệnh khác, đi đến cuối hành lang, cậu bỗng phát hiện ra Mục Tĩnh Nam đứng trong hàng chờ lấy nước. Thì ra là xếp hàng lấy nước ở đây, chính Phương Miên cũng không phát hiện ra mình đã thầm thở phào nhẹ nhõm, như thể rất sợ Mục Tĩnh Nam biến thành bong bóng, bay mất trong chớp mắt. Phương Miên dựa vào góc quẹo hành lang, nhìn trộm Mục Tĩnh Nam. Vóc dáng hắn cao ráo, đứng trong hàng người như hạc giữa đàn gà. Có một bác gái Omega đang nói chuyện với hắn, hắn cúi đầu, tỏ vẻ khiêm tốn xin chỉ bảo. Bác gái nọ đang truyền thụ công thức món ăn bổ dưỡng cho bệnh nhân, hắn nghe rất chăm chú, khắc ghi từng chữ vào đầu.

Phương Miên thò nửa đầu ra nhìn trộm hắn, trong lòng dần trở nên ổn định. Đến tận bây giờ, cậu mới tin chắc tất cả không phải mơ, cũng không phải trò đùa ông trời trêu ngươi.

Cậu chống gậy, rút điện thoại ra nhắn tin cho An Tâm.

Phương Miên: [Anh ấy hồi phục rồi ạ.]

An Tâm: [Ừ.]

Chỉ một chữ, nhưng trả lời ngay tức khắc. Phương Miên nghĩ bụng, chắc tiến sĩ An Tâm cũng đã đợi tin nhắn này rất lâu rồi.

Phương Miên: [Cảm ơn cô.]

Một đôi chân đi bốt đen bỗng dừng trước mặt cậu, cậu chậm chạp ngẩng đầu lên, đối diện với cặp mắt vàng của Mục Tĩnh Nam. Mục Tĩnh Nam chau mày, như đang trách móc cậu không nghe lời mà chạy ra khỏi phòng bệnh. Cậu bị thương thế này, đáng lẽ phải nằm yên trên giường nghỉ ngơi.

"Éc, ờm," bị bắt quả tang, Phương Miên rất ngượng, "Nằm mãi khó chịu quá, em ra ngoài đi dạo."

Mục Tĩnh Nam không nói gì, tiến lên một bước, bế bổng Phương Miên lên. Cơ thể đột ngột bay lên không trung, Phương Miên vô thức ôm chặt cổ Mục Tĩnh Nam. Mọi người xung quanh đều nhìn về phía họ, mặt Phương Miên gần như bốc cháy.

"Mau thả em xuống," Phương Miên vội nói, "Em đi được."

"Em không đi được."

Mục Tĩnh Nam thờ ơ nói, trong ánh mắt của mọi người lũ lượt nhìn về phía họ, hắn bế Phương Miên về phòng bệnh.

Vài ngày tiếp theo, Phương Miên ngoan ngoãn ở trong phòng bệnh. Mục Tĩnh Nam không hỏi lúc trước Phương Miên nhắn tin cho ai, cũng không hỏi nguồn gốc của thuốc "Chinchilla Thần Kỳ", càng không hỏi ai chữa khỏi bệnh cho hắn. Có điều Phương Miên nghĩ, trong lòng Mục Tĩnh Nam đều biết cả, chỉ không nói mà thôi. Mục Tuyết Kỳ cử người đến làm thủ tục đăng ký hộ khẩu cho Mục Tĩnh Nam, Mục Tĩnh Nam nhập hộ khẩu nhà Phương Miên, tên là Viên Tỉnh, quan hệ với Phương Miên là vợ chồng. Cô vốn có thể không ngó ngàng tới, làm vậy là để trấn an Phương Miên, nói cho Phương Miên biết chỉ cần Mục Tĩnh Nam sống bằng thân phận Viên Tỉnh, cô sẽ giữ đúng lời hứa.

Ban đầu Phương Miên vẫn còn giữ khúc mắc với cô, oán trách cô đối xử với anh ruột quá nhẫn tâm. Nhưng Mục Tĩnh Nam bảo cậu rằng, là người cầm quyền, biện pháp thật sự phù hợp đáng lẽ phải là nhổ cỏ tận gốc. Bất kể lúc nào, sự ổn định của chính quyền mới là hàng đầu.

"Nếu anh là em gái, anh sẽ giết chính mình ư?" Phương Miên hỏi.

Mục Tĩnh Nam vừa dỡ xe lăn, vừa đáp: "Ừ."

Hắn ta nhẫn tâm thế ư? Phương Miên không tin lắm, lại hỏi: "Nếu em là kẻ bị anh tước quyền thì sao? Anh cũng sẽ giết em à?"

"Không đâu," Mục Tĩnh Nam bế cậu đặt vào xe lăn, "Tôi sẽ dựng một chiếc lồng cho em."

Phương Miên: "..."

Mục Tĩnh Nam đưa Phương Miên ra vườn hoa bệnh viện hóng gió, Lộ Thanh Ninh đi công tác về, đến thăm ngay lập tức, còn dắt theo một con chó lai sói to. Phương Miên nhìn kỹ, con chó lai sói nọ toàn thân trắng muốt, cổ đeo vòng, bị Lộ Thanh Ninh dắt đi, cặp mắt xanh biếc như chứa đựng nỗi bi phẫn.

Không phải là con chó mà Phương Miên nghĩ đấy chứ?

Lộ Thanh Ninh cho Phương Miên xem dây xích chó, "Nhìn xem, anh bắt được nó rồi, lần này nó không chạy đi được nữa."

"Anh," Phương Miên cười gượng, "Giữ nó thế này có ổn không, có lẽ chó người ta bẩm sinh thích tự do thì sao."

Lộ Thanh Ninh rất nghiêm túc, "Dạo này đội bắt chó trong thị trấn đang bắt chó hoang, anh không bắt nó lại, nó sẽ bị đội bắt chó bắt mất. Đầu óc Lai Phúc không được thông minh cho lắm, cho tí thịt đã vẫy đuôi, muốn bắt là được, vẫn phải bắt lại thì hơn."

"Lai Phúc?" Phương Miên lấy làm sửng sốt.

"Tên nó đấy," Lộ Thanh Ninh cười nói, "Nghe hay không?"

Phương Miên lại nhìn con chó này, nó uể oải nằm rạp dưới đất, có vẻ không thiết sống nữa.

Lộ Thanh Ninh gọi nó: "Lai Phúc."

Hình như nó không muốn đáp lắm, nhưng vẫn uể oải mở miệng: "Gâu."

"Chó ngoan," Lộ Thanh Ninh tươi cười xoa đầu nó, "Buổi tối về nhà cho em gặm xương nhé."

Phương Miên kéo Mục Tĩnh Nam, viết vài chữ vào lòng bàn tay Mục Tĩnh Nam. Mục Tĩnh Nam hiểu ý, dụ Lộ Thanh Ninh đi ra chỗ khác. Dây xích chó được giao cho Phương Miên, hiện giờ trong vườn hoa chỉ còn cậu và Lai Phúc.Lai Phúc ngồi dậy, nhìn chằm chằm dây xích chó trong tay Phương Miên. Phương Miên cũng nhìn nó, nghĩ thầm khi nào thì nó cất tiếng nói. Tô Tú sĩ diện, nếu bị lộ việc mình giả chó trước mặt Phương Miên, còn bị người ta tròng dây xích chó, e là sẽ xấu hổ muốn chết.

Phương Miên là người lương thiện, đương nhiên không muốn vạch trần chuyện khó coi của người khác thẳng mặt họ.

Vậy nên cậu suy nghĩ rất nghiêm túc năm giây, mới khó khăn hạ quyết tâm.

"Thủ lĩnh Tô."

Lai Phúc trợn mắt, tỏ vẻ khó tin. Hắn đóng giả không một sơ hở, sao lại có người phát hiện ra thân phận của hắn?

Hắn ngậm chặt miệng, nhìn đi chỗ khác, giả vờ không hiểu.

Hắn chỉ là một con chó Lai Phúc thôi, không hiểu được tiếng người.

"Đừng giả vờ nữa," Phương Miên giơ dây xích chó, "Lẽ nào anh định đóng giả chó cả đời?"

"Sao cậu phát hiện ra được?" Tô Tú tức tối lên tiếng.

"Anh mặc kệ sao tôi phát hiện ra đi," Phương Miên nói, "Anh nói xem rốt cuộc anh định làm gì? Đóng giả chó, thế mà anh cũng nghĩ ra được. Không phải muốn đến tận nơi chịu đòn nhận tội ư, sao giờ lại biến thành giả chó nhận tội rồi?"

Tô Tú cụp tai, trầm giọng, "Cậu hiểu anh trai cậu đấy, anh ấy có thể tha thứ cho tôi, quay lại với tôi được thật ư?"

Chuyện này... Phương Miên thở dài, chắc là không.

Anh cậu đã có cuộc sống mới, chẳng hề lưu luyến gì quá khứ. Chắc chắn Tô Tú đã nhận ra, có chịu đòn nhận tội cỡ nào cũng sẽ không có kết quả, vậy nên mới đóng giả chó chạy tới thăm, còn được lén lút lại gần Lộ Thanh Ninh một chút.

"Vậy anh định giả chó mãi à?" Phương Miên hỏi.

"Tạm thời thế này đi đã," Tô Tú bĩu môi, "Anh ấy sống vui vẻ, trong lòng tôi cũng thấy vui. Chuyện sau này, để sau này tính."

"Thế anh bị tròng dây xích chó, không làm công vụ nữa à?"

Tô Tú nhìn về phía cậu, "Em vợ, buông tay đi. Một con chó chạy mất mà thôi, anh cậu sẽ không trách cậu đâu."

"Chắc chắn anh tôi sẽ mắng tôi," Phương Miên nhướn mày, "Sao có thể tự dưng chịu mắng được, phải cho tôi lợi ích gì chứ?"

"... Cậu muốn gì?"

"Quyền hạn thông hành Bắc Đô."

"Được."

Lai Phúc chạy mất, Lộ Thanh Ninh dán tờ rơi có ảnh Lai Phúc khắp nơi, còn đến chỗ đội bắt chó mấy lần liền, bảo họ nếu bắt được một con chó lai sói to màu trắng thì đừng tiêu hủy nhân đạo, đó là Lai Phúc nhà anh.

Vài tháng sau, cuối cùng chân Phương Miên cũng lành. Phương Miên mua một chiếc xe việt dã mới toanh, chất lều, lương khô lên xe, chuẩn bị lên đường lần nữa. Rốt cuộc thì sự ổn định của chính quyền vẫn là hàng đầu, dù cho Mục Tuyết Kỳ nương tay, Phương Miên vẫn không thể yên tâm ở lại Nam Đô được. Ai bảo Mục Tĩnh Nam hồi phục tốt quá, cái tên "Viên Tỉnh" dần lan rộng trong thị trấn, lần trước ra ngoài mua thức ăn suýt thì bị một cấp dưới cũ đã về hưu của hắn nhận ra.

Đời người có đoàn tụ, thì cũng phải có chia ly. Phương Miên và Lộ Thanh Ninh ôm nhau, Lộ Thanh Ninh không nén nổi rơi lệ.

"Có ly biệt thì cũng sẽ có gặp lại mà." Phương Miên lau nước mắt cho anh, "Anh à, hẹn sau này gặp lại."

Lộ Thanh Ninh nhoẻn cười, gật đầu, "Hẹn gặp lại."

Chinchilla bự dẫn theo mãng xà đen, lại bước vào cuộc hành trình dài lần nữa. Lần trước mải tìm Thiên Quốc, chưa kịp ngắm nhìn phong cảnh dọc đường. Lần này xuất phát, dường như trời đất càng bao la hơn, ruộng đồng trải dài hết tầm mắt gợn sóng vàng, chim ưng bay qua đỉnh đầu, lao về phía bầu trời xa xăm. Tô Tú và Mục Tuyết Kỳ liên minh, phương bắc chào đón hòa bình mong mỏi đã lâu, các phe phái phiến quân chấm dứt chiến tranh, không gây chiến nữa. Thành phố đổ nát đang được khôi phục, họ quay về Vịnh Lục Châu, nơi này lại có thêm rất nhiều dân cư mới.

"Xưởng cơ khí mở lại rồi," ông chủ nhà nghỉ nói, "Nghe nói chỉ cần cung cấp thông tin về một Chinchilla tên là Phương Miên, ông chủ Tiêu sẽ tặng hai trăm nghìn tệ."

Phương Miên trợn to mắt, "Hai trăm nghìn tệ, nhiều thế ư?"

"Đúng thế," ông chủ tấm tắc cảm thán, "Tiếc là tôi không biết con Chinchilla đó."

Phương Miên ngoái đầu nhìn Mục Tĩnh Nam, "Hai trăm nghìn tệ, có lấy không?"

"... Em có bảy mươi tỷ đấy."

"Ai lại chê nhiều tiền cơ chứ? Ngu mới không lấy khoản tiền này."

Mục Tĩnh Nam đội mũ mạng che, đến xưởng cơ khí cung cấp điểm dừng chân của họ ở Cảng Cự Thạch, sau đó mang hai trăm nghìn tệ rời khỏi Vịnh Lục Châu ngay trong đêm. Tiêu Trạch vội vã chạy đến Cảng Cự Thạch nhìn căn phòng trống không, một suy nghĩ vụt lóe trong đầu, anh ta chợt nghĩ ra điều gì, bảo người tìm băng ghi hình xưởng cơ khí, nhìn thấy Mục Tĩnh Nam đội mũ mạng che, anh ta lập tức vỡ lẽ tất cả.

"Phương Miên, em được lắm." Tiêu Trạch gần như nghiến vỡ răng, tức quá hóa cười, "Em được lắm."

Tiêu Trạch truy tìm ráo riết, Phương Miên và Mục Tĩnh Nam chuồn như bôi mỡ dưới chân. Trời đất bao la, đến cuối cùng Tiêu Trạch vẫn không đuổi kịp hai người họ. Xe việt dã chạy mãi trên xa lộ, đi ngang qua ngôi làng nhỏ từng ghé thăm lần trước, Phương Miên giúp họ dựng nhà mới, mua hạt giống, sau đó họ đi qua làng Tiên Cuốc, các chuột chũi tặng Phương Miên và Mục Tĩnh Nam một thùng rượu trái cây lớn. Đến Bắc Đô, trường học Omega đã được dựng lại, có điều không còn dạy cắm hoa nữa, mà đổi thành dạy điều dưỡng, văn học và lịch sử. Doãn Tinh Như được giữ lại trường làm giáo sư với mức lương cao, dạy sáng tác. Nghe nói Omega từ rất nhiều nơi khác nhau nghe danh mà tới, đăng ký làm học trò của cậu ta.

Thế giới rộng lớn, xa lộ rồi sẽ đến điểm cuối. Xe việt dã không đi được, Chinchilla bèn dẫn mãng xà đen vào rừng, dựng một căn nhà gỗ nhỏ, vừa đủ cho một con Chinchilla và một con rắn ở. Gió thổi mưa rền, mưa đáp xuống phiến lá, rơi xuống ào ạt tựa những cây kim thép sáng loáng. Mãng xà đen quấn chặt lấy Chinchilla, họ ở trong cửa sổ gỗ nghe tiếng mưa ồn ào, tiếng ca của thế giới này.

Chinchilla nằm trên đuôi rắn nghĩ: Điểm tiếp theo đi đâu đây?

Nghĩ mãi, Chinchilla và rắn đều ngủ thiếp đi.

Ngoài cửa sổ, tiếng mưa rả rích không ngớt, mùa xuân sắp tới rồi.

Comments

  1. Quá là thoả mãn, cái kết trong rừng quá đẹp lãng mạn ❤️❤️❤️ mình cứ nghĩ có khi nào đang chu du gặp lại cô An Tâm không, thiết nghĩ từ lúc 2 bạn trẻ quen nhau là cứ bôn ba mãi giờ phiêu lưu trở thành một phần cuộc sống luôn hehe. Mỗi tội chẳng biết Tô Tú làm sao với Lộ Thanh Ninh nữa =)) Cảm ơn chị đã dịch truyện ạ.

    ReplyDelete

Post a Comment