Say giấc - 55
Phương Miên lau sạch nước mắt, từ từ hít
một hơi. Nỗi đau khổ trong lòng đã trút hết, đến lúc vào việc chính rồi. Nếu
nói cho Tô Tú biết Lộ Thanh Ninh không ở đây, e rằng hắn sẽ bắt giữ Phương
Miên, ép Lộ Thanh Ninh tới phương bắc. Bệnh của Mục Tĩnh Nam không thể trì hoãn
được, Phương Miên phải thoát khỏi Tô Tú.
Phương Miên ngửa đầu, nói: "Trước
kia anh chiếm được anh trai tôi bằng cách lừa gạt, ép anh ấy ra đi, giờ anh lại
định làm lại lần nữa ư?"
Biểu cảm của Tô Tú thay đổi ngay tức khắc,
mây đen bao trùm gương mặt bất kham. Hắn nghiến răng, lạnh lùng nói: "Em vợ,
chuyện của tôi và anh trai cậu không cần cậu lo. Ngoan ngoãn nói cho tôi biết
anh trai cậu đang ở đâu là được, nếu anh ấy ở đây, cậu bảo anh ấy ra gặp tôi, nếu
không ở đây, cậu gọi điện thoại bảo anh ấy đến đón cậu. Đừng tưởng Mục Tĩnh Nam
nhắm vào đầu tôi thì cậu sẽ thoát được, hắn mà giết tôi, cậu cũng không sống nổi
đâu."
Phương Miên chẳng sợ chút nào, cậu nhìn
thẳng vào cặp mắt xanh thẫm của Tô Tú, nói: "Anh có thể bắt giữ tôi, tôi
cũng có thể tự sát. Giết các người rất khó, nhưng tự sát thì rất dễ. Tay anh
dính máu của tôi, cả đời này đừng hòng được ở bên anh trai tôi."
Tô Tú nheo mắt, có vẻ nổi giận lôi đình.
Phương Miên lại dịu giọng, nói: "Có
điều, nếu anh chịu nghe khuyên nhủ, tôi có thể hiến kế cho anh."
Tô Tú nhướn mày, "Nói thử xem."
"Phiến quân các anh đấu đá phe phái
không ngừng, suốt ngày đánh nhau. Một mình anh trấn thủ nửa phương bắc, còn chiếm
được Bắc Đô, là cái gai trong mắt các phe phiến quân khác. Mục tiêu là anh quá
lớn, nếu họ bắt tay nhau đối phó với anh, dù cho anh cầm cự được nhất thời,
tiêu hao lâu dài, ắt cũng phải thua cuộc."
Tô Tú bật cười, "Tao bảo mày nói
cách khuyên anh trai mày về, mày lại nói chuyện này với tao. Mày là cái thá gì
mà ba hoa chích choè trước mặt tao."
Phương Miên không để ý đến lời mỉa mai của
hắn, nói tiếp: "Tôi không khuyên được anh mình, chỉ có thể khuyên
anh."
"Khuyên tao cái gì?" Tô Tú tức
giận nói, "Tao có gì mà phải khuyên, là anh ấy muốn rời khỏi tao!"
Phương Miên nói: "Cách tốt nhất của
anh, là liên minh với Nam Đô."
"Liên minh?" Tô Tú khựng người.
Phụ tá bên cạnh nói: "Thủ lĩnh, thằng
nhóc này nói ngon nói ngọt, chắc chắn có ý xấu, ngài đừng nghe lời nó."
Phương Miên nhún vai, "Thế thì tôi
im miệng, anh tiếp tục nhắn tin cho anh trai tôi hàng ngày đi, xem anh ấy có để
ý đến anh hay không."
Tô Tú đạp phụ tá của mình một phát,
"Câm mồm. —— Cậu nói tiếp đi."
"Liên minh với Nam Đô, thứ nhất anh
không còn chiến đấu đơn độc nữa, Nam Đô có tài chính hùng hậu, có thể hỗ trợ
anh. Các phe khác muốn đánh anh, đều phải cân nhắc thực lực của mình. Thứ
hai..." Phương Miên thở dài, "Ba năm đã trôi qua, thủ lĩnh Tô, anh có
thật sự biết được tại sao anh trai tôi lại rời khỏi anh không?"
Cánh đồng tuyết im bặt, Tô Tú mím môi
không nói gì. Hắn xuất thân hàn vi, chinh chiến nam bắc mới có được địa vị ngày
hôm nay, sao có thể không nhìn thấu chuyện này được. Hận thù sâu sắc của Nam
Châu và Sở Ưu ngăn cách hai người họ, bao nhiêu Omega và Beta bị sỉ nhục và bóc
lột ngăn cách hai người họ, đây mới là nguyên nhân đích thực của việc Lộ Thanh
Ninh ra đi.
Tô Tú vò đầu, nói: "Cậu hãy bảo anh ấy
là tôi đã cố hết sức rồi. Tôi đã cấm gái bán hoa trong quân doanh, chỉ cần là
thuộc hạ của tôi, quân doanh của tôi, không thể tìm thấy lấy nổi một gái bán
hoa. Tôi cho Omega đi học, cho Beta đi làm, cho họ được ra đường một mình. À phải
rồi, tôi còn cho cái tên... Doãn Tinh Như, đến Bắc Đô mở toạ đàm. Mặc dù nó nói
hươu nói vượn, nhưng chỉ cần anh trai cậu vui, cho nó làm quan cũng được."
"Anh làm tốt lắm," không thể chỉ
mắng hắn mãi được, phải cho hắn chút hy vọng, Phương Miên gật đầu nói, "Nếu
anh trai tôi biết, nhất định anh ấy sẽ rất cảm động."
Tô Tú rất kích động, "Phải không, cậu
cũng nghĩ thế à! Anh ấy không nghe điện thoại của tôi, không trả lời tin nhắn của
tôi, tôi cũng chẳng biết anh ấy có đọc lời nhắn tôi gửi hay không. Những việc
tôi làm có thể anh ấy còn chưa biết, nếu không thì sao anh ấy lại tuyệt tình với
tôi thế."
"Anh không thể cứ định bắt anh ấy đến
tìm anh được, mặc dù không liên quan gì mấy đến bản thân anh, nhưng rốt cuộc vẫn
là phiến quân sát hại Nam Châu và Sở Ưu, phiến quân hại anh trai tôi mất bố mẹ.
Muốn anh trai tôi nghĩ lại, anh vẫn phải cố thêm." Phương Miên dẫn dắt từng
bước, "Nếu anh liên minh với Nam Đô, anh sẽ được đến Nam Đô một cách danh
chính ngôn thuận. Tôi cho anh biết địa chỉ của anh trai tôi, anh đi tìm anh ấy
đi. Anh phải cho anh ấy nhìn thấy sự chân thành của anh, để anh ấy biết anh
không còn là Tô Tú của quá khứ nữa."
Tô Tú đã bị thuyết phục, "Có được
không?"
Trong lòng Phương Miên cũng không chắc chắn,
anh trai cậu còn quả quyết hơn cả cậu, muốn anh nghĩ lại chẳng thà bắt mặt trời
mặt trăng treo ngược.
Huống hồ dù cho Tô Tú đã làm bao nhiêu
chuyện, quan niệm của mọi người vẫn khó thay đổi được. Tư tưởng phiến quân được
định hình quá lâu, không phải chỉ vài hành động mà thay đổi được, Omega và Beta
ở phương bắc vẫn sống trong cảnh khốn khó.
"Được." Phương Miên bắt đầu lừa
hắn, "Tôi là người thấu hiểu anh trai tôi nhất. Anh đi xa nghìn dặm tới tận
nơi chịu đòn nhận tội, chắc chắn anh trai tôi sẽ cảm động đến mức rơi lệ. Nếu
thật sự không được, anh đi thêm vài lần, vẫn hơn là anh nhắn vài chữ lạnh băng
cho anh ấy, còn không biết anh ấy có đọc hay không."
"Cậu nói phải," Tô Tú lắc mạnh
vai Phương Miên, "Em vợ, cậu giỏi thật, tôi nghe theo cậu!"
Chinchilla bị hắn lắc mà mắt nổ đom đóm,
hắn giơ ngón tay vẫy phụ tá, "Buổi tối triệu tập cuộc họp tướng lĩnh cấp
cao, bàn chuyện liên minh với Nam Đô. Cử đại sứ đến Nam Đô, viếng thăm lãnh đạo
Omega của họ."
Phụ tá đứng nghiêm giơ tay chào,
"Rõ!"
"Được," Phương Miên vỗ cánh tay
Tô Tú, "Tôi đi đây, anh cố gắng tiếp nhé."
Tô Tú liếc nhìn Phương Miên thật sâu, xua
tay với thuộc hạ. Phiến quân hạ súng rất ngay ngắn, đứng nghiêm tại chỗ. Phương
Miên bước thử một bước vào ruộng, không ai ngăn cản. Tô Tú đứng sau lưng cậu,
khoanh tay nhìn theo cậu đi xa. Phương Miên càng đi càng nhanh, chỉ sợ Tô Tú
đánh hơi được gì, nuốt lời bắt giữ mình.
"Này, em vợ." Giọng Tô Tú bỗng
vọng tới từ xa.
Không phải tên ngốc này nuốt lời đấy chứ?
Phương Miên thót mình.
Phương Miên ra sức giữ bình tĩnh, cười giả
tạo xoay người lại, "Có chuyện gì?"
Tô Tú ném một thứ tới, Phương Miên đón được,
cúi đầu xuống nhìn, là một chiếc máy liên lạc.
Tô Tú nói: "Đang yên đang lành cậu
chạy lên phương bắc, còn đi cùng Mục Tĩnh Nam, tôi mặc kệ cậu muốn làm gì,
nhưng hãy nhớ, có chuyện gì thì gọi cho tôi, chú ý bình an, đừng để anh cậu buồn."
Dứt lời, hắn xua tay, ngồi lên xe quân sự.
Đoàn quân đi theo sau xe hắn, chạy bước nhỏ rời khỏi đó theo trật tự.
Trên xe quân sự, phụ tá bĩu môi hỏi Tô
Tú: "Thủ lĩnh dại quá, sao không bắt giữ Mục Tĩnh Nam, dùng hắn uy hiếp
Nam Đô, nam tiến là chuyện trong tầm tay."
Tô Tú liếc nhìn gã, cười khẩy nói:
"Anh hiểu cái quái gì, Mục Tuyết Kỳ chỉ ước Mục Tĩnh Nam chết trong tay
tôi đấy. Thôi, em vợ thích làm gì thì làm, các người đừng gây rắc rối cho
nó."
Phụ tá nghĩ lại thật kỹ, mới vỡ lẽ mấu chốt
trong chuyện này. Nam Đô đã đăng cáo phó của Mục Tĩnh Nam, dù cho Mục Tĩnh Nam
là thật, Nam Đô cũng sẽ không thừa nhận thân phận của hắn. Hiện giờ Mục Tĩnh
Nam chỉ là một con mãng xà nương tựa vào Chinchilla mà thôi, hà tất phải làm
khó họ?
Phụ tá tâm phục khẩu phục gật đầu,
"Vâng."
Phương Miên sờ chiếc máy liên lạc trong
lòng, thở dài khe khẽ, cái tên Tô Tú này cũng không phải xấu xa quá. Cậu gọi
vào điện thoại của Mục Tĩnh Nam, giọng hắn vọng ra từ ống nghe: "Đừng hoảng,
từ từ lại đây."
Nghe thấy giọng hắn, Phương Miên yên tâm
hẳn, cậu tăng tốc rời khỏi ruộng theo hướng dẫn của hắn, đi vào một căn nhà gỗ.
Mãng xà cuộn mình trên tầng hai, nhưng bên cạnh hắn không có súng bắn tỉa, chỉ
có một chiếc đèn laser. Phương Miên nhìn bèn vỡ lẽ ngay, Mục Tĩnh Nam chỉ phô
trương thanh thế, dùng đèn laser lừa Tô Tú mà thôi. Đúng vậy, hắn không thể biến
thành người được nữa, sao mà cầm nổi súng?
Rõ ràng mãng xà đã mệt, đầu rắn cụp xuống.
Phương Miên đi tới chỗ hắn, giơ móng chạm vào vảy rắn cứng cáp của hắn. Mục
Tĩnh Nam ngẩng đầu lên, đồng tử mắt dọc màu vàng thẫm phản chiếu Chinchilla bự
màu xám. Hắn hỏi khẽ: "Sao lại khóc?"
"Chỉ là muốn khóc thôi. Sao, đàn ông
không được khóc à?" Phương Miên lẩm bẩm.
Mục Tĩnh Nam cố gắng vực dậy tinh thần,
khàn giọng nói: "Xin lỗi, toàn làm em buồn."
"Em không buồn, mỗi ngày ở bên anh,
em đều rất vui." Phương Miên hôn gò má lạnh băng của hắn, nói, "Anh
nghỉ ở đây, em đi xem xe của chúng ta ra sao rồi."
Cậu quay người chạy ra khỏi căn nhà gỗ,
các chuột chũi đang thu dọn khu ruộng, xử lý thi thể mà phiến quân để lại, sửa
chữa nhà cửa bị bom đạn phá huỷ. Xe của Phương Miên vẫn ở giữa đường, có điều
đã thủng lỗ chỗ, vỏ ngoài bị bắn tan tác. Phương Miên thử khởi động, may mà động
cơ không hỏng, thùng xăng cũng nguyên vẹn, vẫn có thể lên đường được. Các chuột
chũi tha vải bạt tới, giúp cậu che mui xe nát bươm, còn dùng dây thừng buộc chặt
mép, miễn cưỡng chắn được gió rét. Cậu cảm ơn, đi đón Mục Tĩnh Nam, lái chiếc
xe tàn tạ này tiếp tục lên đường.
Phương Miên không biến về hình người nữa,
cùng giữ dạng thú với Mục Tĩnh Nam. Họ đã vào lãnh thổ của Tô Tú, một con
Chinchilla chở một con mãng xà đen lớn đi thẳng lên phương bắc. Chắc là Tô Tú
đã ra lệnh, dọc đường đi không bị ngăn cản, họ cũng không cần cố tình giấu giếm
thân phận, trốn chui trốn nhủi nữa. Có lúc đến trạm gác, quân lính còn tiếp tế
cho họ. Đến thành phố lớn hơn, cậu mang xe đi sửa, lắp lại mui xe mới, rồi tiếp
tục lên đường.
Cậu nghe ngóng vị trí của Thiên Quốc suốt
dọc đường đi, có người bảo phải băng qua Bắc Đô, có người nói phải vượt qua dãy
núi cực bắc, đến tận cùng thế giới. Họ càng đi về phía bắc, dân cư càng thưa thớt,
trời đất càng lạnh giá hơn. Dần dà, ngay cả tiếng bom đạn cũng không thấy nữa.
Đi tiếp là vùng không người. Sông đã đóng băng, tuyết tùng trải dài, dãy núi đồ
sộ kéo dài không dứt trước mắt họ. Dường như thời gian đã dừng lại ở nơi này, họ
đã bước vào một thế giới tuyết trắng cách biệt.
Phương Miên không biết thế giới có tận
cùng hay không, rốt cuộc Thiên Quốc ở đâu, con đường này có vẻ như kéo dài mãi
mãi.
Bề ngoài nơi này có vẻ tĩnh lặng, thực tế
còn nguy hiểm hơn thành phố. Họ tìm một chỗ hẻo lánh đậu xe, ngủ đến nửa đêm,
Phương Miên nghe thấy tiếng sói tru, giật mình tỉnh giấc ngay lập tức. Cậu lay
Mục Tĩnh Nam dậy, kiểm tra cửa xe đã khoá chưa. Chẳng bao lâu sau, Phương Miên
nhìn thấy vài con sói hoang xúm tới. Sói hoang nhe răng đi vòng quanh xe.
Phương Miên lấy súng trường từ ghế sau, nhìn đàn sói hoang qua cửa kính. Vóc
dáng của đám sói hoang này to hơn hẳn sói bình thường, có con còn đeo xích vàng
trên người, Phương Miên nghĩ bụng, không phải là Alpha hoá thú đấy chứ?
Gió tuyết tiêu điều, thổi bộ lông sói vù
vù, cuồn cuộn như thuỷ triều. Giằng co hai mươi phút, sói đầu đàn tấn công trước
tiên, đập một chân vào cửa kính, tấm kính kêu răng rắc, vậy mà đã có vết nứt
hình mạng nhện. Phương Miên hoàn toàn không ngờ được Alpha hoá thú mạnh đến vậy,
ở mãi không đi thì chắc chắn kính xe sẽ không trụ được. Cậu quyết định đánh đòn
phủ đầu, mở mui xe, thò người ra ngoài nhắm vào sói hoang trong tuyết, một phát
súng là một con.
Đám sói hoang cũng hung dữ vô cùng, chẳng
sợ súng chút nào, giẫm lên xác đồng bọn mà tiến lên, húc đầu vào cửa kính. Cửa
kính vỡ tan tành, sói hoang giãy giụa định chui vào, mãng xà đen nãy giờ chẳng
nói chẳng rằng đột nhiên nhe nanh ngoạm cổ sói hoang. Lại có một con sói hoang
khác xông vào, mãng xà đen thả con sói hoang đã chết ra, thân rắn thô to quấn lấy
con sói hoang kia. Xương sói hoang kêu răng rắc, chỉ vài phút sau con sói hoang
đó đã bị nát vụn xương, tắt thở mà chết.
Trên nóc xe, Phương Miên bắn liên tục, đồng
tuyết tràn ngập xác sói hoang. Nửa tiếng sau, sói đầu đàn tru khe khẽ, cuối
cùng chúng cũng từ bỏ việc tấn công, lùi về rừng thông.
"Tổ sư, mệt chết mất." Tâm trạng
căng thẳng của Phương Miên cuối cùng cũng được thả lỏng, cậu cúi xuống về xe,
đóng mui xe lại, thả súng về ghế sau.
Ngoảnh đầu nhìn, mãng xà đen vẫn đang ngoạm
con sói hoang bị trật xương nọ. Con sói đó đã mềm oặt, chết không nhắm mắt,
trông đáng sợ vô cùng.
"Được rồi, chúng đi rồi."
Phương Miên vỗ mãng xà đen, "Buông nó ra đi, nó đã hẹo rồi."
Mãng xà đen chậm rãi ngoái đầu lại,
Phương Miên đối mặt với cặp mắt rắn vàng thẫm của nó. Cặp mắt ấy lạnh băng, tàn
bạo, vậy mà Phương Miên không thể nhận ra chút thần thái nào của Mục Tĩnh Nam.
Cậu giật thót mình, sống lưng lạnh toát, sương giá sinh sôi, vô thức lùi lại một
bước, ngã phịch xuống ghế. Sự áp đảo đến từ thiên địch khiến Phương Miên không
thở nổi, giờ phút này cuối cùng Phương Miên cũng có được sự tự giác của loài chuột.
"Mục Tĩnh Nam, anh sao thế?" Cậu
thử gọi lý trí của hắn quay về.
Nhưng hắn vẫn bất động, nhìn Phương Miên
lom lom. Đầu rắn lại gần, lưỡi rắn đỏ tươi thè ra.
"Mục Tĩnh Nam..." Phương Miên gọi
khẽ, "Em là Phương Miên mà, anh không nhận ra em nữa ư?"
Mãng xà đen há miệng rắn, để lộ răng
nanh, đột ngột tấn công như một tia chớp màu đen, nhanh chóng quấn quanh
Chinchilla. Cách siết chết quen thuộc, giống hệt lúc siết chết con sói hoang nọ.
Mục Tĩnh Nam đã đánh mất bản thân, phát điên trong cuộc chiến. Phương Miên ngạt
thở, nghe thấy thấp thoáng tiếng xương mình yếu ớt kêu răng rắc. Đầu óc trở nên
nặng nề vì thiếu oxy, tầm nhìn như bị phủ một màn sương đen.
Cuối cùng chuyện cậu lo nhất vẫn xảy ra,
Mục Tĩnh Nam hoá thú hoàn toàn, không nhận ra cậu nữa.
Phương Miên cố gắng vươn móng, muốn với
khẩu súng ở ghế sau. Nhưng lấy được súng thì sao? Lẽ nào bắn chết Mục Tĩnh Nam
ư? Lòng cậu tràn ngập nỗi đau buồn mênh mông, không thể diễn tả bằng lời. Từ từ
rụt móng về, chạm vào lớp vảy đen của Mục Tĩnh Nam, cậu nói khẽ: "Em không
trách anh, Mục Tĩnh Nam. Nếu anh lấy lại tỉnh táo, hãy nhớ rằng, em không trách
anh."
Mãng xà siết hết vòng này đến vòng khác,
đầu rắn ngẩng cao, răng nanh lạnh lẽo chạm vào gáy Phương Miên. Phương Miên nhắm
mắt lại, lặng lẽ chờ tử thần tới. Gáy đau nhói, nanh rắn găm vào da cậu, máu
tươi chảy ra đầm đìa. Cậu biết mình sắp chết, tất cả sắp kết thúc. Cậu chỉ rất
buồn, nếu Mục Tĩnh Nam lấy lại tỉnh táo, nhìn thấy mình đã chết, không biết hắn
sẽ đau lòng nhường nào.
Ông trời trêu ngươi, chưa bao giờ quan
tâm đến sống chết của người khác.
"Em không trách anh, anh cũng đừng
trách bản thân mình." Cậu nhắm mắt lại, nước mắt rơi xuống vảy rắn đen kịt.
Nanh rắn đâm thủng da thịt Phương Miên,
mùi chất dẫn dụ toả ra từ máu, không ngửi thấy mùi gì, nhưng nếm được vị ngọt.
Phương Miên cảm thấy nanh rắn dừng lại, sau đó nhanh chóng rời đi. Cậu mở mắt
ra, đối diện với cặp mắt ngạc nhiên của mãng xà đen.
Phương Miên bỗng nhớ ra, độ tương thích của
cậu và Mục Tĩnh Nam đạt tới 99%, chất dẫn dụ của cậu có thể xoa dịu Mục Tĩnh
Nam.
Bây giờ là chất dẫn dụ đã đánh thức lý
trí của Mục Tĩnh Nam ư?
Phương Miên mừng rỡ gọi: "Mục Tĩnh
Nam, anh nhận ra em rồi à?!"
Mục Tĩnh Nam từ từ thả lỏng mình, cuối
cùng Phương Miên cũng hít thở được. Lưỡi rắn thăm dò gáy Phương Miên, nơi đó có
thêm một hàng lỗ máu nông, máu tươi nhỏ xuống, nhuộm đỏ bộ lông xám trên lưng
Chinchilla. Phương Miên che cổ, muốn nói chuyện với hắn. Nhưng hắn lại vặn mình
chui ra ngoài cửa kính, đi vào tuyết mà chẳng nói chẳng rằng.
Phương Miên chạy đuổi theo hắn, "Anh
đi đâu thế!"
Mãng xà dừng giữa rừng tuyết, hơi ngoảnh
đầu lại, nói khẽ: "Từ bỏ tôi đi."
"Vậy anh định làm gì, chui vào rừng
làm dã thú cùng đám sói hoang đó à?" Phương Miên hét, "Được thôi, anh
muốn làm dã thú, em làm cùng anh."
"A Miên, đủ rồi." Giọng nói lạnh
nhạt của Mục Tĩnh Nam vọng tới từ xa, "Đi đến đây đã đủ rồi, em nên buông
tay đi."
Mãng xà đen ngoảnh đầu, định chui vào
cánh rừng.
Một tiếng súng nổ đột ngột vang lên sau
lưng.
Trời đất yên lặng như chấn động một giây,
bông tuyết rơi ào ào từ tán lá. Hắn ngoái đầu, nhìn thấy Phương Miên chĩa súng
lên trời, nòng súng còn bốc khói, sau đó họng súng hạ xuống, đổi hướng, chĩa
vào thái dương cậu.
"Từ bỏ rất dễ dàng, trở thành dã thú
rất dễ dàng, tự sát cũng rất dễ dàng." Phương Miên nói từng chữ một,
"Anh đi đường dễ, thì em cũng đi đường dễ. Anh chọn đường khó, thì em cũng
theo đến cùng. Mục Tĩnh Nam, trước đây anh toàn cho em lựa chọn, cho em chọn
này chọn kia. Giờ em cũng cho anh lựa chọn, anh chọn đi, nói cho em biết đáp án
của anh."
Mục Tĩnh Nam lặng lẽ nhìn cậu, không nói
một lời.
Phương Miên chạy tới giơ móng ôm chặt cổ
rắn.
"Chúng ta đi tiếp, được không? Em
không từ bỏ, anh cũng đừng từ bỏ." Phương Miên cố gắng mỉm cười với hắn,
nhưng mắt vẫn rơi lệ, "Mặc kệ Thiên Quốc ở đâu, chúng ta cứ đi mãi, đi đến
khi chúng ta đều không đi nổi nữa, đi đến khi không còn đường hẵng dừng lại.
Trước kia toàn là anh quyết định, nhưng bây giờ em là đại ca, anh phải nghe
theo em. Em bảo chúng ta phải ở bên nhau, thì cho tới giây phút cuối cùng trước
khi chết, chúng ta không được tách rời."
Lúc này cuối cùng Mục Tĩnh Nam cũng hiểu
được, người cần đi tiếp không phải hắn mà là Phương Miên. Con đường này từ nam
đến bắc, từ thành phố đồng bằng đến tận cùng thế giới, hắn không quay về được,
Phương Miên cũng không muốn ngoái đầu. Tuyết đáp xuống bên môi, vậy mà toàn vị
đắng nghét. Hắn cúi đầu xuống dụi đỉnh đầu xù lông của Phương Miên, phủi tuyết
cho Phương Miên.
Ngốc quá, làm thế có đáng không?
Một lúc sau, lâu như một thế kỷ, trong tiếng
tuyết lạnh lẽo, cuối cùng Phương Miên cũng nghe thấy hắn khàn giọng đáp.
"Được."
Chương này xúc động quá, đồng hành cùng nhau đi tới tận chân trời góc bể nhé nhé? Đã tới nước này rồi kiểu gì cũng kết thúc bên nhau cho trọn chứ ❤️ cuộc phiêu lưu nhiều khó khăn nhưng như Phương Miên nói đó, ở bên anh ngày nào cũng vui 😭
ReplyDelete