Say giấc - 53
Phía Mục Tĩnh Nam không nói gì nữa, bóng
đêm bao trùm nhân gian tựa một bức màn, trong lều tối om, giơ tay không thấy
năm ngón. Xung quanh im lặng, chỉ nghe thấy tiếng hít thở của nhau. Phương Miên
và Mục Tĩnh Nam ngủ quay lưng lại với nhau, cố tình chừa ra một khoảng ở giữa.
Sau lưng trống không, Phương Miên ngoái đầu nhìn phía bên kia, chỗ Mục Tĩnh Nam
là một mảng đen u ám.
Phương Miên quấn chăn, bỗng cất tiếng:
"Anh ngủ chưa?"
"Chưa."
"Lúc trước tại sao không muốn đi tìm
Thiên Quốc?"
Mục Tĩnh Nam không đáp.
Phương Miên nghĩ bụng hắn ta không đến mức
mù quáng vì tình thế chứ, buồn bực nói: "... Đừng bảo là vì muốn ở lại bên
cạnh tôi đấy."
Mục Tĩnh Nam nói: "Tôi không muốn quấy
rầy cuộc sống của bà ấy."
Không cần cố tình nói rõ, Phương Miên biết
"bà ấy" mà hắn nói là ai.
Thực ra cậu đã đoán được lờ mờ là vì vậy...
Phương Miên thầm chua xót. Có lúc Mục Tĩnh Nam làm người khác rất xót xa. Nếu
không phải Phương Miên ép hắn, e là hắn thà chết ở Nam Đô chứ không muốn đi tìm
Thiên Quốc. Để chữa bệnh, Phương Miên lại không thể không ép hắn.
"Hầy, anh ấy," Phương Miên
khuyên hắn, "Anh đừng cứ cho rằng bà ấy hận anh thế, bà ấy đã làm chuyện xấu
xa như vậy, sau này xuống âm tào địa phủ, chưa biết chừng sẽ bị Diêm Vương trừng
phạt. Anh đi tìm bà ấy, là cho bà ấy cơ hội bù đắp, biết chưa?"
Thực ra Mục Tĩnh Nam không biết "âm
tào địa phủ", "Diêm Vương" mà Phương Miên nói là gì, có điều hắn
biết Phương Miên đang an ủi mình.
"Ừm." Hắn đáp khẽ.
Hắn trả lời ngắn gọn, nhưng lại khiến
Phương Miên cảm thấy một nỗi buồn sâu thẳm. Thực ra chính Phương Miên cũng biết,
nếu An Tâm muốn bù đắp thì sao lại trì hoãn đến bây giờ? Cái tên Mục Tĩnh Nam
này, rõ ràng đã gặp phải bao nhiêu chuyện tệ hại, nhưng vẫn bình tĩnh đến thế.
Nếu là Phương Miên bị mẹ ruột của mình đầu độc, Phương Miên sẽ hận bà đến chết,
nhưng Mục Tĩnh Nam thì luôn luôn điềm tĩnh, tựa giếng cổ sâu hun hút, ném bao
nhiêu đá sỏi sắc nhọn vào cũng không có chút gợn sóng nào.
Điềm tĩnh quá, làm người khác gần như phớt
lờ bản chất tuyệt vọng bên dưới.
Chính vì hắn không có bất cứ hy vọng nào,
chấp nhận mọi kết cục xấu nhất, nên mới bình thản được như thế.
Không được, không thể để hắn tiếp tục suy
sụp được.
Phương Miên hít sâu một hơi, nói: "Mục
Tĩnh Nam, con người tôi đúng là rất mềm lòng, không thể nhìn anh lưu lạc ngoài
đường được. Có điều, nếu anh biến thành mãng xà thật, tôi không thể nào nuôi
anh một mình được đâu. Bản thân anh to cỡ nào, trong lòng anh tự biết. Anh yên
tâm, tôi sẽ không phóng sinh anh, cũng không tống anh vào sở thú đâu. Tôi sẽ
mang theo anh đi cưới chồng, để người ta nuôi anh cùng tôi."
Mục Tĩnh Nam không nói gì.
Phương Miên tiếp tục cố gắng, "Dù
sao thì lúc đó anh cũng không nhận ra tôi nữa, không nhớ tôi nữa, tôi cưới chồng,
nuôi anh cùng Alpha khác, anh cũng không sao cả. Chưa biết chừng đến lúc đó anh
ở trong lồng, còn nhìn thấy tôi quấn quýt ngày đêm với người khác, hết đêm đến
ngày, không biết ngày tháng là gì..."
Phương Miên lải nhải không ngừng, đang định
kể mình sẽ dùng tư thế gì, bỗng gáy đau điếng. Mục Tĩnh Nam đánh trúng huyệt
sau gáy cậu, cậu lập tức dừng nói, từ từ ngất xỉu. Mục Tĩnh Nam cúi đầu xuống
nhìn cậu, cậu đã ngất xỉu, cuối cùng cũng yên tĩnh. Hắn cúi đầu xuống, cắn mạnh
môi cậu như trừng phạt, màu môi cậu tức khắc trở nên đỏ thắm đậm màu. Cắn một
phát, lại không cưỡng được muốn liếm mút, còn muốn được voi đòi tiên xông vào cấm
địa. Phương Miên rất ngoan, không phản kháng, nằm trong Mục Tĩnh Nam đón nhận,
hắn làm gì cũng được.
Bao nhiêu năm nay, đã lâu lắm rồi không
ôm cậu, hôn cậu thế này. Từng phút từng giây bây giờ đều như thời gian Mục Tĩnh
Nam ăn trộm từ tay thần linh. Hắn trân trọng vô cùng, đồng thời cũng luyến tiếc
vô cùng. Mục Tĩnh Nam hôn môi, vẫn không đủ, hắn lật cậu lại hôn gáy cậu, hôn
lưng cậu, để lại dấu hôn ở nơi cậu không nhìn thấy. Cuối cùng cũng hôn đủ, Mục
Tĩnh Nam lau sạch môi cậu, ôm cậu vào lòng, nhắm mắt lại.
Ngày hôm sau Phương Miên tỉnh lại, cổ đau
nhức. Ngoái đầu nhìn, chỗ bên cạnh đã trống không, cậu bò ra khỏi lều, Mục Tĩnh
Nam đang thu dọn đồ đạc. Phương Miên gãi đầu, đêm hôm qua ngủ thiếp đi ra sao,
ký ức bị ngắt quãng quên hết cứ như uống rượu. Phương Miên chẳng tài nào nhớ ra
được, đứng dậy thu dọn lều, bỏ vào cốp sau.
Mục Tĩnh Nam đưa cho cậu một cái
sandwich, cậu xoa gáy, thắc mắc hỏi: "Sao cổ tôi nhức thế, có phải anh đã
làm gì tôi không?"
Mục Tĩnh Nam thản nhiên nói:
"Không."
"Anh thề đi."
"Tôi thề."
Bình thường Mục Tĩnh Nam không nói dối,
Phương Miên gật đầu, nghĩ chắc là ngủ sái cổ. Bao nhiêu năm không ngủ ngoài trời,
không quen. Mục Tĩnh Nam hỏi có muốn mát xa không, cậu miễn cưỡng đồng ý, đồng
thời cảnh cáo Mục Tĩnh Nam không được sờ lung tung. Mục Tĩnh Nam nghe lời, giúp
cậu thư giãn cổ. Phương Miên tức khắc thấy hổ thẹn, suốt đường đi Mục Tĩnh Nam
rất đúng mực, cậu toàn hung dữ với hắn, Mục Tĩnh Nam có buồn không?
Phương Miên lái xe tiếp, Mục Tĩnh Nam muốn
tiếp quản, Phương Miên không cho hắn lái. Hắn phải nghỉ ngơi nhiều, lái xe mệt
mỏi quá. Thể chất của Phương Miên tốt, nghỉ ngơi giữa chừng là được, cậu trụ được.
Lái xe liên tục ba ngày, càng về phương bắc càng lạnh, dần dà không nhìn thấy
cây ngô đồng nữa, ngân hạnh đã rụng hết lá tăng lên. Ngày thứ ba nhiệt độ giảm
đột ngột, họ đã đi vào phạm vi Vịnh Lục Châu.
Nhiều năm không quay lại, Vịnh Lục Châu
đã trở nên suy tàn. Các phe phái phiến quân tranh giành với nhau, thành phố trải
qua vài cuộc chiến, khu thượng lưu trước kia nườm nượp ngựa xe giờ đã bị bom đạn
phá huỷ mất một nửa. Đến khu ổ chuột, đường phố trống trải hơn nhiều, những người
ở lại cũng không còn là người họ quen biết năm đó nữa. Phương Miên hỏi thăm về
Thiên Quốc khắp nơi, chưa ai từng nghe nói đến, các Omega cũng lũ lượt lắc đầu.
Chỉ có một cụ già bán giày da nói rằng hình như là ở phương bắc, Phương Miên
mua một đôi giày da của bà ấy.
Họ trở về căn nhà nhỏ từng ở, đồ đạc
trong nhà đều đã bị lấy mất, khoảnh sân nhỏ Mục Tĩnh Nam từng phơi quần áo đã sập
mất quá nửa, nhà vệ sinh Phương Miên làm thì vẫn còn. Nana nhà hàng xóm đã
không còn ở đây nữa, nghe nói là chồng bị nổ chết, bà mang con bỏ chạy. Chiến
tranh là dã thú, nuốt chửng cuộc sống của tất cả mọi người. Bãi rác đã biến
thành nghĩa địa, thi thể chất đống như rác thải, bị rác rưởi vùi lấp. Không ngờ
chiếc xe mà Phương Miên giấu trong vải bạt vẫn còn ở chỗ cũ, năm ấy Phương Miên
đã dùng chiếc xe này chở Mục Tĩnh Nam bị thương đến Vịnh Lục Châu.
Họ đưa xe đến xưởng cơ khí, phát hiện ra
xưởng cơ khí đã đóng cửa hẳn, chỉ còn một cụ già Beta trông cửa. Cụ già Beta bảo
Vịnh Lục Châu chiến tranh loạn lạc, nhà họ Tiêu đã dọn đến thành phố khác từ
lâu rồi, sản nghiệp cũng được chuyển đi hết.
Mục Tĩnh Nam liếc mắt nhìn cậu, "Em
đang nghĩ đến Tiêu Trạch à?"
"Ừ." Phương Miên đáp bừa.
Cậu ngoái đầu, phát hiện ra cặp mắt Mục
Tĩnh Nam lạnh tanh, có vẻ không được vui.
Phương Miên hắng giọng, nói: "Nghĩ rằng
tốt nhất là cả đời này không bắt gặp anh ta nữa, mỗi người một nơi, đều sống
yên ổn, thế là tốt nhất."
Cuối cùng vẻ lạnh lùng trên mặt Mục Tĩnh
Nam cũng dịu bớt.
Họ lái xe đi tiếp về phía bắc, cầu vượt
đã bị nổ sập, bất đắc dĩ đành đi đường vòng. Xe sắp hết xăng, Phương Miên đánh
dấu trạm xăng trên bản đồ, vừa đi vừa tìm trạm xăng. Phương bắc chiến tranh
liên miên, cướp giật cũng nhiều, dọc đường đi họ luôn cẩn thận cảnh giác, thay
phiên gác đêm, không cắm trại nữa mà qua đêm ngay trên xe.
Đến trạm xăng, trời đã tối đen. Trạm xăng
không có ai, nhưng xăng thì vẫn có. Phương Miên sợ có kẻ cướp rình ở đây chờ
người đi đường, nên không lái xe vào mà trốn vào một góc quan sát.
"Giờ phải làm sao?" Phương Miên
cầm ống nhòm nhìn trạm xăng nọ từ xa, xung quanh tối om, chắc chắn là có người
trốn.
Mục Tĩnh Nam nhìn cậu, nói: "Em là đại
ca, nghe theo em sắp xếp."
Phương Miên: "..."
Tên khốn này.
Phương Miên vứt súng bắn tỉa cho hắn, chỉ
vào toà cao ốc bỏ hoang cách đó không xa, "Anh đi tìm chỗ cao yểm hộ tôi,
tôi đi cướp xăng."
Mục Tĩnh Nam cầm súng bắn tỉa lên, quay
người đi mất.
Một lúc sau, Phương Miên cầm điện thoại
lên hỏi: "Tiểu Mục, Tiểu Mục, đến nơi chưa?"
Giọng nói điềm tĩnh của Mục Tĩnh Nam vọng
ra từ tai nghe: "Đã vào vị trí."
Phương Miên ra lệnh, "Bắt đầu!"
Cậu rón rén lẻn vào trạm xăng, lấy luôn
hai thùng xăng, nhanh chóng chạy trốn. Nỗi lo âu của cậu được xác thực ngay lập
tức, vừa chạy ra ngoài, tiếng súng đã vang lên sau lưng, đạn găm vào nền bê
tông cạnh chân, khói bốc lên. Phương Miên trốn đi bắn trả, khả năng bắn súng của
cậu đã tiến bộ hơn hắn, ba phát trúng được hai. Mục Tĩnh Nam đằng xa nằm sấp
trên tầng thượng toà nhà bỏ hoang, bắn tỉa đám cướp, yểm hộ Phương Miên rút
lui. Hai người phối hợp ăn ý, Mục Tĩnh Nam cứ một phát súng là một kẻ, đám cướp
rụt đầu không dám đuổi theo Phương Miên nữa. Phương Miên lái xe đi không ngoái
đầu lại, rời khỏi trạm xăng bằng tốc độ nhanh nhất, đón Mục Tĩnh Nam rồi lao
vút đi.
Thắng lợi hoàn toàn, Phương Miên phấn
khích lái xe, "Đại ca của anh có ghê không?"
Ý cười lờ mờ xuất hiện nơi đáy mắt Mục
Tĩnh Nam, hắn không tiếc lời khen, nhận xét ngắn gọn: "Ghê."
Phương Miên kiêu ngạo vô cùng, bật một
bài hát ăn mừng.
Đã có xăng, lương khô vẫn còn, nhưng phải
ăn dè sẻn. Đồ tiếp tế trên đường đi quá ít, Phương Miên không thể không đi săn.
Mùa đông chẳng có động vật gì, Phương Miên bắt được hai con chim sẻ về nướng.
Nướng xong gọi Mục Tĩnh Nam ăn, nhưng người trên xe lại chẳng có động tĩnh gì.
Cậu thò đầu vào nhìn, Mục Tĩnh Nam tựa vào ghế, trán túa mồ hôi.
"Bệnh phát tác ư?" Phương Miên
rất căng thẳng, sờ thử trán hắn, quả đúng là lên cơn sốt.
Trước giờ hắn im lặng kiệm lời, đau đớn bệnh
tật cũng nhẫn nhịn không nói gì, Phương Miên chỉ nghĩ đến tìm bữa tối, không
phát hiện ra điểm khác lạ ở hắn.
"Bắt đầu từ bao giờ, sao không nói
cho tôi biết? Đã bảo rồi mà, có việc gì thì phải nói với tôi, tôi mới là đại ca
của anh." Phương Miên cho hắn uống thuốc, thấm ướt khăn mặt chườm lên trán
hắn. Thuốc không có tác dụng, vảy trên cổ hắn mọc ra dày đặc, cảnh này hơi
quen. Phương Miên sốt ruột nói: "Sao uống thuốc không có tác dụng, thế là
thế nào? Rốt cuộc anh bị làm sao?"
Mục Tĩnh Nam nói khẽ: "Là kỳ nhạy cảm."
Lần này bệnh phát tác là do kỳ nhạy cảm,
thảo nào uống thuốc cũng không cản được. Phương Miên sửng sốt, lắp ba lắp bắp hỏi:
"Thế, thế tôi phải giúp anh như thế nào?"
Mục Tĩnh Nam lặng lẽ nhìn cậu, Phương
Miên nhất thời hơi ngượng. Alpha kỳ nhạy cảm thì giúp kiểu gì được, chẳng phải
đích thân ra trận xoa dịu hắn đấy ư?
Mục Tĩnh Nam ngoảnh mặt đi, nói: "Nhốt
tôi trong xe, không cần phải lo."
"Thế sao được?" Phương Miên sờ
trán hắn, nóng đến mức nấu chín được trứng gà.
Mục Tĩnh Nam khàn giọng nói: "Tôi
nói rồi, sẽ không chạm vào em."
Hắn đã thế rồi, còn nghĩ đến lời hứa với
Phương Miên. Phương Miên đau xót tột độ, mặc kệ cho xong, có phải chưa bao giờ
làm đâu, không thể nhìn hắn khổ sở thế này được. Phương Miên hít sâu một hơi,
nói: "Làm thôi!"
Thực ra nỗi đau bệnh tật này Mục Tĩnh Nam
đã quen từ lâu, có điều thấy Phương Miên lo lắng thế này, hắn không cưỡng được
để cậu đau lòng thêm chút nữa. Mục Tĩnh Nam hơi nhíu mày, quả nhiên Phương Miên
càng lo lắng hơn, "Khó chịu lắm đúng không?"
Người trước mặt cậu lại lắc đầu, "A
Miên, đừng miễn cưỡng."
Phương Miên thấy hắn bình tĩnh như thế, cậu
còn sốt ruột hơn cả hắn. Kỳ nhạy cảm tới, đáng lẽ hắn phải làm hùng hục chứ? Bộ
dạng bây giờ, không phải khó chịu đến mức ớt héo đấy chứ? Phương Miên tự cởi quần,
trèo vào xe cưỡi lên người hắn, xoay mặt hắn lại hôn.
"Miễn cưỡng cái gì, anh không làm
thì tôi tự làm." Phương Miên nói, "Mau lên, làm xong anh sẽ không khó
chịu nữa. Hai ta ai là đại ca, rốt cuộc anh có nghe lời tôi không?"
Thân nhiệt của Alpha này nóng như lửa,
Phương Miên cưỡi trên người hắn, cảm thấy mình sắp bị hấp chín. Mục Tĩnh Nam
mím môi, đè cậu xuống ghế. Đèn xe bỗng tắt ngúm, trước mắt Phương Miên tối sầm,
không nhìn rõ gì cả. Người sau lưng cậu đột nhiên biến mất, làn da trần trụi chạm
vào lớp vảy lạnh băng. Phương Miên muộn màng nhận ra đã xảy ra chuyện gì, Mục
Tĩnh Nam đã biến thành mãng xà, thân rắn vòng quanh vòng eo thon của cậu, đuôi
rắn quấn lấy bắp chân cậu.
"Anh anh anh anh biến thành rắn làm
gì..." Phương Miên hơi hoảng hốt.
Miệng rắn áp sát dái tai cậu, Phương Miên
cảm nhận được kết cấu đặc thù của mãng xà đen, cứng cáp lạnh lẽo, như một đoạn
sắt. Cậu nghe thấy giọng nói trầm khàn của Mục Tĩnh Nam cất lên, "Nghe
theo em."
Phương Miên nghĩ bụng hắn ta biến đổi
nhanh quá đấy, như thể chỉ chờ giây phút này.
Mục Tĩnh Nam cụp mắt nhìn tấm lưng cậu,
đường cong kéo dài xuống dưới, miên man trập trùng, mượt mà mịn màng. Hình dáng
của Phương Miên rất xinh đẹp, làm người ta không cầm được lòng.
Giọng Mục Tĩnh Nam càng lúc càng khàn đặc,
nói: "Nhấc cao mông lên."
Phương Miên run rẩy nâng cao mông theo lời
hắn, thân rắn lạnh lẽo lướt qua giữa cặp mông, Phương Miên không kìm được run rẩy.
Không biết có phải Mục Tĩnh Nam cố ý hay không, hắn toàn cọ vào nơi khó nói, đã
lâu lắm rồi không làm chuyện này, cơ thể nhạy cảm khác thường, vảy rắn thô ráp
lạnh lẽo lướt qua nhè nhẹ, khe lạch chảy róc rách. Trong bóng tối, thấy được thấp
thoáng vảy rắn của Mục Tĩnh Nam ướt nước sáng lạnh lẽo.
Mục Tĩnh Nam thở dài khe khẽ, hỏi:
"Em đang tắm cho tôi đấy à?"
A a a, con rắn dâm dê này đang nói gì thế!
Sao hắn có thể thốt ra những lời đáng xấu hổ như vậy bằng chất giọng lạnh lùng
đó? Phương Miên nổi cơn tam bành nói: "Chỉ được làm, không được nói!"
Mục Tĩnh Nam lại nói: "Cả hai cùng một
lúc."
Không phải câu hỏi, mà là câu trần thuật.
Hắn lúc nào cũng vậy, mạnh mẽ cứng rắn, không cho phép từ chối.
"Hả?" Phương Miên ngơ ngác,
"Không được! Tôi sẽ nổ mất!"
"Tin tưởng bản thân mình," mãng
xà cổ vũ cậu, "Em làm được."
Dứt lời, Mục Tĩnh Nam đồng thời xâm nhập cả hai.
Lổ rồi lổ rồi =)))
ReplyDelete