Say giấc - 46

Chạy bộ buổi sáng về, Phương Miên lại nhìn thấy một đoàn bác sĩ mặc blouse trắng đi ra từ nhà ngài đại gia hàng xóm. Tất cả đều có biểu cảm nặng nề, đứng trước xe bệnh viện màu trắng thì thầm trao đổi với quản gia già. Phương Miên nghe thấy loáng thoáng tiếng họ nói chuyện, thì thầm lẩm bẩm "năm ấy đã bị thương gốc rễ... hiệu quả chữa trị giảm...", "không kéo dài được nữa...", "phải nhanh chóng đi tìm..."

Lại thấy quản gia già âu sầu lắc đầu, "Nhưng ai dám làm trái ý của ngài ấy?"

Bác sĩ lũ lượt thở dài: "Đúng thế, không ngờ người từng là... lại sa sút đến mức này..."

Quản gia già tiễn các bác sĩ lên xe, nhìn theo chiếc xe đi mất. Gió thu xác xơ, ông cụ đứng một mình trước cổng nhà gạt lệ, thê lương vô cùng. E là bệnh của ngài đại gia không được lạc quan, Phương Miên nhìn mà buồn rầu.

Cậu chạy đến chỗ quản gia già, hỏi khẽ: "Ông ơi, có cần cháu giúp không ạ?"

Quản gia già lau mặt, cố gượng cười, "Để cháu cười chê rồi. Người già rồi, hở tí là rơi nước mắt, chủ yếu là chủ nhân nhà ông..." Nói mãi, ông lại nghẹn ngào, "Ngài ấy chẳng được sống yên ổn bao lâu, thuở còn nhỏ, bố không lo mẹ không yêu, lớn lên còn chưa kết hôn đã đổ bệnh. Thời gian tươi đẹp cả đời người đều dành trọn cho gia tộc của mình. Giờ ngài ấy đổ bệnh, phải rời Nam Đô tìm người chữa bệnh, nhưng bề trên lại giam cầm không cho ngài ấy đi."

Phương Miên nghe cũng thấy đau lòng, không biết nên nói gì. Tiền bối đại gia này dính dáng đến nhân vật cấp cao ở Nam Đô, có thể thấy là một người có lai lịch cộm cán. Phương Miên không khỏi nghĩ bụng, nếu gọi điện thoại cho em gái hoặc phu nhân Lam Á, không biết có giúp được gì không? Giờ đây em gái là người đứng đầu nhà họ Mục, lẽ nào lại không có tiếng nói?

"Thôi," quản gia già xua tay, "Bản thân ngài ấy cũng không định chữa bệnh, được ở đây là ngài ấy đã vui lắm rồi. Ngài ấy vui, ông không còn gì để nói nữa."

Phương Miên hỏi: "Gần đây ngài ấy ăn uống ra sao ạ? Tình cờ cháu tìm được công thức món mới, có thể thử xem."

"Thế thì tốt," quản gia già mở cổng, "Vẫn như cũ, cháu lén vào bếp đi. Hành gừng tỏi trong nhà hết rồi, giờ ông đi mua, cháu chuẩn bị thức ăn trước."

Phương Miên làm dấu OK, thành thạo băng qua sân, cởi giày xách trên tay, đi chân trần trên sàn nhà bằng gỗ bóng loáng. Chinchilla bự đứng ở cửa phòng khách, thấy cậu tới, Chinchilla bự nghiêng đầu nhìn cậu. Cậu giơ ngón tay lên môi ra hiệu với Chinchilla bự, Chinchilla bự gật đầu, bắt chước cậu, cũng giơ một tay lên. Phương Miên vỗ mái đầu xù lông của nó, rón rén đi vào bếp.

Phương Miên rửa thớt thái thịt, Chinchilla bự thò nửa cái đầu to vào, "Cậu Phương, có cần em giúp không?"

Giọng nó rất to, Phương Miên cuống quýt đặt dao xuống, bịt miệng nó, nói: "Suỵt—— Chủ nhân nhà em không thích người khác vào nhà mình, đừng làm anh bị lộ."

"Cậu sai rồi, cậu Phương, chủ nhân thích cậu nhất đấy." Chinchilla bự nói rất nghiêm túc.

Phương Miên sửng sốt, hỏi: "Có phải chủ nhân của em biết anh là Chinchilla không?"

"Đương nhiên rồi."

Thảo nào, Phương Miên gãi đầu, ngài đại gia hàng xóm thích Chinchilla, nên yêu ai yêu cả đường đi lối về, cũng có thiện cảm với Phương Miên. Thực ra Phương Miên đến nhà ông ấy bao nhiêu lần, chưa biết chừng ngài đại gia hàng xóm đã biết từ lâu rồi, chỉ là mắt nhắm mắt mở, giả vờ không biết mà thôi.

Ông cụ ngầm cho phép cậu ở đây nấu cơm, Phương Miên nhẹ nhõm hơn hẳn, tập trung vào khuấy món cháo gan heo mới học được. Cậu đeo tạp dề cho Chinchilla bự, bảo nó phụ mình, tiện thể quan sát tính năng của Chinchilla máy mình làm ra sao, có chỗ nào cần cải tiến hay không. Đang bận rộn, bỗng có một tiếng thịch vọng tới từ trên tầng, hình như là thứ gì đó bị đổ ra sàn.

Không phải là ngài ấy vấp ngã đấy chứ? Quản gia già nói sức khoẻ của ngài ấy không được tốt, đừng để ngã, ông cụ mà ngã thì không ổn đâu. Chinchilla bự lập tức chạy lên, Phương Miên cũng vội vàng đuổi theo. Trèo lên tầng hai, chỉ thấy sàn trải thảm lông màu đen, rèm nhung kéo kín mít, chẳng lọt được chút ánh sáng nào. Trong hành lang tối tăm, rất nhiều Chinchilla máy đứng khắp nơi, có Chinchilla Spiderman cậu làm, có cả Chinchilla siêu nhân cậu làm, đứa bưng đĩa, đứa cầm thuốc, đứa hút bụi.

Thấy Phương Miên lên, tất cả Chinchilla đồng loạt ngẩng đầu lên, bỏ đồ xuống đứng chắn trước mặt Phương Miên, biểu cảm nghiêm nghị, nói: "Xin lỗi, nơi này không cho phép đi qua."

Tiếng ho khe khẽ vọng tới từ căn phòng ở cuối hành lang, như ra sức muốn kìm nén, nhưng không kiềm chế được mình ho liên tục.

"Tiền bối, ngài sao rồi ạ?" Phương Miên nói to, "Tôi là Phương Miên, làm Chinchilla giúp ngài đây ạ."

Chinchilla bự đi từ căn phòng đó ra, nói: "Chủ nhân nói ngài ấy không sao, mời cậu Phương xuống tầng."

"Không sao thật chứ? Có bị vấp phải đâu không? Có cần gọi điện thoại cho bệnh viện không?"

Phương Miên tinh mắt, để ý thấy có vết máu trên bộ lông xám của Chinchilla bự.

Chinchilla bự nhìn vào phòng, lại quay đầu nói: "Chủ nhân bảo không cần, mời cậu Phương xuống tầng."

Người ta đã nói đến nước này, Phương Miên đành xuống tầng một mình, gọi điện thoại cho quản gia già bảo ông về nhà mau, xem rốt cuộc chủ nhân của ông có bị ngã không. Người có thân phận này, tính tình quái lạ là chuyện bình thường, trốn tránh không gặp người khác cũng không phải chuyện lạ, chưa biết chừng ngài đại gia tràn đầy kiêu hãnh, hồi trẻ hô mưa gọi gió, già rồi bệnh tật quấn thân, ngượng không muốn bị nhìn thấy, nên mới ra sức trốn.

Hầy.

Phương Miên vừa xuống tầng, một con Chinchilla nhỏ bưng một chiếc khay nhỏ, mang một cốc nước cam tới, "Chủ nhân mời cậu Phương uống nước hoa quả ạ. Chủ nhân bảo cậu Phương ở tầng một thoải mái, ở bao lâu cũng được. Phòng điện tử có buồng VR, cậu Phương chơi thoải mái."

Đại gia sợ giao tiếp vẫn rất đáng yêu. Trong lòng Phương Miên mềm nhũn.

"Cảm ơn chủ nhân của em giúp anh." Phương Miên nói.

Quản gia già túa mồ hôi chạy về, sau khi lên tầng kiểm tra, ông xuống tầng bảo Phương Miên rằng ngài ấy không sao, Phương Miên mới yên tâm. Vốn định nấu cháo gan heo, thấy ngài đại gia ho nặng thế này, Phương Miên đổi thành cháo hoa quế bách hợp. Quản gia già ngửi mùi hoa quế, hạnh phúc cảm thán, vui vẻ bưng cháo lên. Chưa được bao lâu sau, ông cầm bát rỗng xuống, vui vẻ bảo Phương Miên, "Ngài ấy lại ăn hết rồi. Tiểu Phương à, cháu giỏi thật."

Quản gia già muốn trả thù lao cho Phương Miên, Phương Miên từ chối không được, đành chấp nhận. Ai dè quản gia già bảo Chinchilla nhỏ khuôn một túi vàng thỏi tới, mở túi ra, vàng thỏi sáng rực suýt làm mù mắt Phương Miên, căn phòng bừng sáng hẳn.

"Chủ nhân nhà ông chẳng có gì ngoài tiền, cháu mau nhận đi. Cháu không nhận, sao mà ông để cháu đến nấu cơm giúp được?"

"Thế không được đâu ạ." Phương Miên rất khó xử.

"Chủ nhân nhà ông không con cái, cháu không nhận, sau này ngài ấy ra đi, số tiền này lại rơi vào tay đám người thân nhốt ngài ấy ở Nam Đô chờ chết." Quản gia già tức giận nói, "Chẳng thà cho cháu."

Phương Miên chần chừ giây lát, nói: "Ông quản gia, cháu còn chưa hỏi chủ nhân nhà ông tên gì ạ? Chuyện rời Nam Đô chữa bệnh, có lẽ cháu có thể nhờ người giúp."

Quản gia già lắc đầu, "Chuyện này phức tạp lắm, nếu cháu giúp, chưa biết chừng sẽ bị nhắm vào, vậy nên cháu đừng dính dáng vào, cũng đừng hỏi tên chủ nhân nhà ông. Ở lại nơi này không phải chuyện xấu, ông thấy gần đây tâm trạng của ngài ấy khá hơn rất nhiều. Tiểu Phương, ông xin nhận tấm lòng của cháu thay ngài ấy, thật sự cảm ơn cháu rất nhiều." Nói đoạn, ông lại dúi vàng thỏi vào lòng Phương Miên.

Phương Miên miễn cưỡng nhận một nửa, Chinchilla bự vác vàng thỏi về nhà giúp cậu. Về nhà đếm vàng thỏi, Phương Miên cảm động muốn khóc, ngài đại gia hàng xóm sợ giao tiếp quả thực quá tốt, cậu muốn nấu thêm nhiều món ngon cho ngài ấy! Dù cho quản gia già lo Phương Miên bị liên luỵ, không chịu cho Phương Miên nhúng tay vào, Phương Miên ngẫm nghĩ, vẫn nhắn tin cho Mục Tuyết Kỳ, hỏi dạo này cô có rảnh gọi điện thoại không.

Ban ngày, Phương Miên đến nhà hàng xóm nấu cơm như thường lệ, ngài đại gia hàng xóm không muốn gặp người khác, Phương Miên bảo Chinchilla nhỏ chuyển lời giúp mình, hỏi ngài ấy muốn ăn món gì.

Chinchilla nhỏ bưng khay xuống, khay đặt một mảnh giấy nhỏ, chữ được đánh máy, chỉ viết hai từ: Canh dê.

Ngài ấy thích ăn canh dê quá. Ngày hôm sau Phương Miên bảo Chinchilla nhỏ lên hỏi, Chinchilla nhỏ bưng mảnh giấy xuống, vẫn là: Canh dê.

Ăn nhiều canh dê thế, không sợ nóng trong người à? Phương Miên viết ở mặt sau mảnh giấy: Tiền bối, suốt ngày ăn canh dê không tốt đâu. Hôm nay chúng ta ăn cà tím chua ngọt, cá hầm đậu phụ và thịt xào ớt xanh được không? Thanh đạm, hợp với ngài.

Chinchilla nhỏ bưng mảnh giấy lên tầng, một lúc sau, nó lại bưng mảnh giấy mới xuống.

Phương Miên mở ra đọc, mảnh giấy viết: Được.

Phương Miên nấu xong cơm trưa cho ngài đại gia, về nhà xem thử, Lam Á đã gửi tin nhắn tới.

Lam Á: [Chính sách mới bận rộn, Tuyết Kỳ tạm thời không có thời gian gọi điện thoại. Nó bảo ta hỏi cháu có việc gì không, cứ bảo ta, ta đến sắp xếp.]

Phương Miên gọi cho bà, cuộc gọi được kết nối, hình chiếu của Lam Á xuất hiện trên màn hình ảo. Đã ba năm trôi qua, bà không thay đổi là bao, vẫn thanh lịch đoan trang, môi đỏ rực như lửa, tai đeo hai viên hồng ngọc tựa giọt lệ, sáng lấp lánh theo chuyển động gương mặt bà.

"Cháu chào cô, đã lâu không gặp, cô lại đẹp hơn rồi." Phương Miên cười nói.

Lam Á che miệng cười, "Ta có đẹp hơn hay không thì không biết, nhưng miệng cháu thì dẻo hơn đấy."

Trước khi vào chủ đề chính, không tránh khỏi hàn huyên, Phương Miên hỏi: "Cô chú đều khoẻ chứ ạ?"

"Đều khoẻ." Lam Á cười nói, "Tuyết Kỳ rất giỏi giang, hồi trước ta hạn chế nó quá." Đã bao lâu trôi qua, bà đã biết được chân tướng của việc năm ấy Mục Tuyết Kỳ bị côn đồ đánh dấu, "Ta luôn nghĩ, năm ấy nếu ta không ép nó gả chồng, có lẽ nó sẽ không làm chuyện như vậy. Đến tận bây giờ, dù cho nó đã trở thành người đứng đầu nhà họ Mục, lãnh đạo của Nam Đô, vẫn có Alpha có ý đồ bất chính dùng chuyện nó từng bị đánh dấu tạm thời lăng mạ nó. Còn có kẻ nói rằng, Tĩnh Nam nhường lại quyền lực là bị Tuyết Kỳ hãm hại."

Phương Miên nói: "Cô à, em gái có để ý đến những lời thoá mạ của đám người đó không?"

Lam Á lắc đầu, "Nó chưa bao giờ nói gì."

"Voi sẽ không để ý đến tiếng hét của kiến," Phương Miên cong tít mắt, "Bởi chúng quả thực quá nhỏ bé, không đáng nhắc tới, voi không nghe thấy được."

Nghe Phương Miên nói vậy, Lam Á bừng tỉnh, cuối cùng nỗi âu sầu nơi đáy mắt cũng tan biến, nụ cười mỉm chân thành nở trên môi.

"Ta thật sự rất vui vì Tuyết Kỳ có được một người bạn như cháu."

Hàn huyên đã hòm hòm, Phương Miên chuẩn bị vào chủ đề chính, phu nhân Lam Á của nhà họ Mục ra tay, chắc chắn ngài đại gia sẽ có thể rời khỏi Nam Đô chữa bệnh. Cậu đang định nói thì Lam Á đã lên tiếng trước, bà hỏi khẽ: "Tiểu Phương, cháu đã hỏi thăm Tuyết Kỳ, hỏi thăm cô chú, nhưng không hỏi thăm Tĩnh Nam ư?"

Phương Miên sửng sốt, lời vừa định nói mắc kẹt trong miệng, như một tảng đá, khiến cổ họng cậu nghẹn ứ.

Cứ tưởng mình đã từ bỏ, đáng lẽ là từ bỏ rồi, nhưng tại sao nhắc đến tên hắn, trong lòng vẫn đau âm ỉ như bị găm một mũi tên?

Phương Miên gục đầu, nói: "Cháu và anh ấy đã cắt đứt rồi, là anh ấy nói, dứt thì phải dứt sạch sẽ." Phương Miên chần chừ giây lát, do dự cất tiếng, "Hỏi thăm cũng được, anh ấy... sao rồi ạ?"

Lam Á thở dài, "Nó sống không tốt."

Comments

Post a Comment