Say giấc - 39

Máy bay chiến đấu của nhà họ Mục đã đậu sẵn ở sân bay Cảng Cự Thạch, giờ Phương Miên bị bắt về, Lộ Thanh Ninh quyết định theo Phương Miên về Lâu Đài Trắng. A Nguyệt chào tạm biệt họ, bảo mình muốn đi tìm Thiên Quốc. Cô đã quyết định, Phương Miên và Lộ Thanh Ninh chỉ có thể tiễn cô lên một chiếc máy bay khác.

Mọi người vừa định lên máy bay, công chức ở Cảng Cự Thạch thở hồng hộc chạy tới, nói gì đó với Mục Tĩnh Nam. Mục Tĩnh Nam nghe xong, bảo mọi người đợi ở sân bay, hắn phải đi dự một cuộc họp ngắn. Trước khi đi, ánh mắt hắn nán lại trên người Phương Miên giây lát, Phương Miên không biết tại sao, bị hắn nhìn chằm chằm, toàn thân như sắp bốc lửa, mất hết sức, cậu bèn lẳng lặng quay đầu đi, ép mình không nhìn hắn.

Diệp Cảm thề thốt với Mục Tĩnh Nam, "Lần này chắc chắn anh ấy không chạy được nữa!"

Mục Tĩnh Nam đi rồi, Phương Miên chờ ở sân bay, nhàm chán vô cùng. Lộ Thanh Ninh nói khẽ: "Người lúc nãy là bộ trưởng bộ Y tế ở Cảng Cự Thạch, họ tìm Mục Tĩnh Nam, có thể là thảo luận chuyện bệnh dịch."

"Hả?" Phương Miên hỏi khẽ, "Bệnh dịch đã lan đến Cảng Cự Thạch rồi ư?"

"Đúng thế, " Diệp Cảm bên cạnh tiếp lời, "Rất nhiều Alpha ở Cảng Cự Thạch đã mắc bệnh, nếu không thì sao đường phố lại tiêu điều thế này? Bảo là đến kỳ nhạy cảm rồi không biến về người được nữa, anh nói xem có lạ không?" Nói đoạn, cậu ta vội vàng đeo khẩu trang, "Xúi quẩy thật, thị trấn Hắc Phong có bệnh dịch, nơi này cũng có, đừng lây nhiễm cho cả tôi."

Cảng Cự Thạch và thị trấn Hắc Phong gần nhau, liên tục có dân chạy nạn vượt trạm gác, bệnh dịch truyền đến Cảng Cự Thạch là chuyện bình thường. Vấn đề là rốt cuộc bệnh dịch này là bệnh dịch gì, sao lại nghiêm trọng thế? Phương Miên vô thức nhớ đến Mục Tĩnh Nam, bệnh của Mục Tĩnh Nam có liên quan gì đến bệnh dịch này?

Vốn dĩ là chuyện không liên quan đến mình, nhưng cậu lại thấy lo âu thấp thỏm. Bệnh của Mục Tĩnh Nam đã bao nhiêu năm nay rồi, không phải tự dưng có, chắc không giống những quân lính không thể hóa lại thành người kia, không có vấn đề gì lớn chứ nhỉ?

Lộ Thanh Ninh thấy cậu nhíu mày, mỉm cười, "Đang nhớ đến đại tá Mục à?"

Phương Miên đỏ mặt, ngoảnh đầu đi, làu bàu: "Không."

"A Miên, em phải tự hỏi bản thân mình, em có ghét anh ta không?" Lộ Thanh Ninh hỏi.

"Đương nhiên là có." Phương Miên trả lời rất nhanh.

"Được thôi, anh ta có khuyết điểm gì, tại sao lại ghét anh ta?" Lộ Thanh Ninh lại hỏi.

Phương Miên xòe ngón tay ra đếm, "Ép em vào khuôn khổ, trông thì im lặng kiệm lời, như rất dễ nói chuyện, nhưng thực ra cực kỳ chuyên chế, cực kỳ ngang ngược."

Phương Miên đã nhìn rõ bản chất của hắn từ lâu rồi, hắn chính là một tên bạo chúa, ý chí như sắt thép, nói một không hai. Trên giường cũng vậy, chẳng nói chẳng rằng, vùi đầu làm hùng hục như một con dã thú, Phương Miên ở dưới thân hắn như sắp bị tông vỡ tan tành. Chắc cũng chính nhờ có thủ đoạn này, tính cách này mới có thể chấn chỉnh nhà họ Mục đâu vào đó.

Lộ Thanh Ninh cười, hỏi tiếp: "Vậy, anh ta có ưu điểm không?"

"Cũng có một hai cái," Phương Miên chống cằm nghĩ, "Có lúc rất dịu dàng, suy nghĩ rất chu đáo, năng lực làm việc cũng rất mạnh, quyết đoán quả quyết, nói được làm được. Mặc dù là quý tộc, nhưng không kênh liệu, hòa thuận với cấp dưới, tốt với người thân, còn chịu nấu nướng giặt giũ, làm những việc mà đám công tử kia sẽ không làm."

Diệp Cảm bổ sung thêm: "Đánh nhau cũng rất giỏi, đại tá tung hoành quân đội không đối thủ, còn là tay súng thiện xạ mà quân Nam Đô đều công nhận, trăm phát trăm trúng."

Cao Tiểu Hữu nói: "IQ cũng rất cao, đại tá thông thạo tám ngoại ngữ, đi công tác chưa bao giờ dẫn theo phiên dịch."

Lưu Truy bên cạnh lạnh lùng nói: "Phương Miên, khuyết điểm duy nhất của đại tá, chính là thích anh."

Mọi người thay đổi sắc mặt, Diệp Cảm suýt thì đánh nhau với cậu ta, Cao Tiểu Hữu cuống quýt khuyên can.

Tên ngốc Lưu Truy là fan cuồng của Mục Tĩnh Nam, lại mắc chứng ung thư A thẳng giai đoạn cuối, Phương Miên đảo mắt, chẳng thèm so đo với cậu ta.

Bỗng nhiên, chất giọng trầm của Mục Tĩnh Nam vọng tới, "Phương Miên rất tốt."

Mọi người ngoái đầu, thấy Mục Tĩnh Nam đi từ xa tới, dừng trước mặt Phương Miên. Mục Tĩnh Nam cụp mắt nhìn chăm chú cậu nhóc trước mặt, màu vàng u uất trong mắt tựa làn nước hồ, sắp nhấn chìm Phương Miên trong mắt hắn.

Sự thiên vị của hắn rõ mồn một.

Trái tim lại lỡ nhịp lần nữa, Phương Miên nghĩ hình như mình đã mắc bệnh tim, nếu không thì sao cứ lỡ nhịp vậy?

Cửa máy bay mở ra, mọi người đang chuẩn bị lên máy bay, Mục Tĩnh Nam ngoái đầu nói: "Lưu Truy, bộ Y tế Cảng Cự Thạch vẫn còn một số chuyện phải bàn bạc với chúng ta, cậu bắt chuyến bay sau đi."

Lưu Truy cúi chào kiểu quân đội, "Rõ."

Cậu ta quay người chạy đi, Mục Tĩnh Nam chờ cậu ta đi mất, nói với Phương Miên: "Sau này cậu ta sẽ không xuất hiện trước mặt em nữa."

Phương Miên: "..."

Bảo Lưu Truy bắt chuyến sau là không muốn cậu nhìn thấy Lưu Truy mất vui ư? Phương Miên không biết nên nói gì, dứt khoát không nói gì cả, mọi khi mồm mép tép nhảy, giờ lại nghẹn họng, chỉ ước được làm người câm. Trong lòng có một dòng nước nóng hổi chảy lặng lẽ, cậu như đã bước vào một đầm lầy sâu thẳm, sắp lún trong bùn. Cậu vỗ gò má nóng bỏng, thầm hận Mục Tĩnh Nam chu đáo quá đỗi.

"Anh," cậu lén kéo Lộ Thanh Ninh, "Kiểm tra giúp em, khi nào đánh dấu tạm thời của em biến mất? Em sắp bị nó tra tấn chết rồi."

Lộ Thanh Ninh kiểm tra tuyến thể của cậu, nói khẽ: "Đã biến mất rồi mà. Trên người em đã không còn bị đánh dấu tạm thời nữa."

Gì cơ?

Phương Miên hơi sửng sốt.

Không còn đánh dấu tạm thời, tại sao lại lo lắng cho Mục Tĩnh Nam, tại sao lại tim lỡ nhịp vì Mục Tĩnh Nam?

"Em đang ngờ vực chuyện gì?" Ánh mắt của Lộ Thanh Ninh chứa ý cười dịu dàng.

"Đáng lẽ em phải thích con gái mới đúng." Phương Miên nói khẽ, "Nhưng mà bây giờ..."

"Trai và gái có gì khác biệt?" Lộ Thanh Ninh thở dài, "A Miên, ở thế giới này, Alpha, Beta và Omega, trai và gái vốn không có gì khác biệt. Là người ôm định kiến làm họ có khác biệt. Cuộc đời chúng ta vốn đã chồng chất gông xiềng, em hà tất phải tự giam cầm bản thân mình?"

Phương Miên thầm chấn động, như thảy một hòn sỏi nhỏ xuống giữa hồ, dấy lên gợn sóng lăn tăn.

Truyện chỉ được đăng tải trên wattpad.

Đường sá xa xôi, họ không thể không hạ cánh quá cảnh ở quận Đông một thành phố nhỏ trong biên giới Nam Đô. Nhà họ Tề cai quản quận Đông là đồng minh nhiều năm của nhà họ Mục, Mục Tĩnh Nam phải đi gặp mặt. Lâu Đài Trắng gửi tin tình báo khẩn cấp, bảo Tô Tú đã nhổ trại nam tiến, ép sát bờ sông Nguyệt Quế. Nếu hắn qua sông thì sẽ chĩa mũi kiếm thẳng vào Nam Đô. Lúc này quân đội lại gửi điện tín bí mật, nói rằng bệnh dịch bùng phát, rất nhiều quân lính lây nhiễm, tình hình vô cùng cấp bách. Mục Tĩnh Nam nhíu chặt mày, rốt cuộc vẫn muộn một bước, gián điệp của Thiên Quốc vẫn thành công. Làn sóng bệnh dịch của phiến quân về cơ bản đã dẹp yên, nhưng Nam Đô lại bùng nổ bệnh dịch vào lúc này, tình thế hiện tại rất bất lợi với Nam Đô.

Bác sĩ do Lâu Đài Trắng cử tới đã chờ lệnh ở quận Đông, Mục Tĩnh Nam lái xe đến bệnh viện làm kiểm tra đối chiếu với quân lính hoá thú. Hội chẩn kết thúc, bác sĩ lắc đầu với hắn.

"Tôi vốn cho rằng, tìm được một Omega có độ tương thích cực cao sẽ giải quyết được triệu chứng bệnh của ngài. Qua đối chiếu, quả thực một chuỗi triệu chứng do độc tố trong cơ thể ngài gây ra ăn khớp với virus hoá thú. Theo tình trạng bệnh của những người lính kia, e rằng sự việc không đơn giản như vậy. E rằng dù có Omega độ tương thích cực cao, chẳng qua cũng chỉ xoa dịu được chút đỉnh, chứ không giải quyết được bản chất. Kỹ thuật của tiến sĩ An Tâm vượt xa tôi, rất xin lỗi, đại tá, tôi không giúp được ngài."

Mục Tĩnh Nam im lặng nhìn lòng bàn tay mình, gương mặt lạnh lùng không thể nhận ra cảm xúc, chỉ có mặt mày cô độc toát ra thần thái lạnh lẽo.

Giống như bánh mỳ nướng vô tình đánh rơi luôn tiếp đất bằng mặt phết mứt, sự việc sẽ chỉ tồi tệ hơn, hơn nữa càng ngày càng tệ. Một khi Tô Tú tới sông Nguyệt Quế, Nam Đô sẽ nghìn cân treo sợi tóc, nếu hắn gục ngã vào lúc này, nhà họ Mục ắt sẽ sụp đổ.

Mục Tĩnh Nam trầm giọng hỏi, "Tôi còn bao nhiêu thời gian nữa?"

"Thứ lỗi cho tôi không trả lời được. Bệnh của ngài bùng phát hoàn toàn có thể là vài năm nữa, cũng có thể ngay ngày mai."

Bác sĩ đứng dậy bỏ đi, hình chiếu của Ava xuất hiện trong màn hình.

"Đại tá."

"Gọi điện cho Mục Tuyết Kỳ."

"Rõ." Ava hỏi, "Cậu Phương đang hỏi tôi về tình trạng bệnh của ngài, có thể tiết lộ cho cậu ấy được không ạ?"

"Đừng kể cho em ấy biết."

Mục Tĩnh Nam cụp mắt, kiểm tra tin nhắn của Phương Miên mà Ava chuyển tiếp cho mình.

Phương Miên: [Ava, bệnh của Mục Tĩnh Nam có liên quan gì đến quân lính hoá thú? Anh ta sẽ bị làm sao ư?]

Ava: [Cậu Phương hãy yên tâm, đại tá không sao đâu.]

Phương Miên: [Thế thì tốt.]

Phương Miên: [Đừng kể cho anh ta biết tôi hỏi cô về bệnh của anh ta.]

Ava: [Được.]

Cuộc gọi kết thúc, hình chiếu của Mục Tuyết Kỳ được chiếu lên màn hình ảo.

"Ava đã kể cho em biết chuyện của anh rồi." Mục Tuyết Kỳ dịu giọng nói.

Hai người nhìn nhau qua màn hình, không cần nói nhiều, Mục Tuyết Kỳ đã biết được dự định của Mục Tĩnh Nam.

Độc tố hắn nhiễm năm bảy tuổi giống như một quả bom hẹn giờ, mai phục trong cơ thể hắn, sớm muộn gì cũng phát nổ. Hắn là trụ cột của nhà họ Mục, một khi hắn gục ngã, trong thời buổi loạn lạc này, tương lai nhà họ Mục sẽ rất bấp bênh. Sau khi biết được tình trạng bệnh, việc đầu tiên hắn làm là liên lạc với cô, việc này chứng tỏ hắn đã chọn cô trở thành người kế nhiệm mình.

Mục Tuyết Kỳ giữ biểu cảm quan tâm, dù cho sự thật lòng của cô cùng lắm chỉ được ba phần mười.

"Em rất tiếc khi nghe tin này, anh cả, có việc gì em có thể làm cho anh không?"

Mục Tĩnh Nam nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm đen tối, thế giới này bóng tối mênh mông, dường như chỉ còn lại một mình hắn. Hắn không nói gì, Mục Tuyết Kỳ cũng không thể cất tiếng được, chỉ có thể im lặng theo hắn.

Có người gõ cửa, Diệp Cảm bước vào, cúi chào nói: "Đã điều tra rõ rồi ạ, đại tá, sau khi điều ngài đi ở bệnh viện phiến quân, anh Miên và bác sĩ Lộ đã về nhà trú ẩn, có điều họ không vào nhà mà đưa một Omega tên A Nguyệt ở nhà bên cạnh đi. Anh Miên đã mua chuộc người chở phân, nhờ xe phân rời khỏi thị trấn Hắc Phong, lại lên xe tải của em trai người chở phân, lén lút vượt cửa khẩu. Trên đường gặp chút rắc rối, lính phiến quân ở trạm gác muốn cưỡng bức một người mẹ, anh Miên đã giết gã, cùng những người chạy trốn khác giấu tên lính trong xe tải, vượt cửa khẩu thuận lợi."

Mục Tuyết Kỳ hít vào một hơi, "Anh Phương Miên lại làm chuyện nguy hiểm thế ư!"

Diệp Cảm cũng tặc lưỡi, "Ai mà đoán được đây. Trông anh Miên có vẻ tuềnh toàng, làm việc giỏi thật. Nếu không phải đại tá nói cho Tô Tú biết chuyện anh ấy dẫn bác sĩ Lộ chạy trốn, e là Tô Tú còn chưa nhận ra thì họ đã biến mất rồi. Mấu chốt là anh Miên thật sự rất nghĩa khí, chúng tôi đã thẩm vấn những người chạy trốn cùng anh ấy, không ai đứng ra vì người mẹ kia, nếu không nhờ có anh Miên, chắc chắn tên phiến quân đã đạt được ý đồ."

Mục Tuyết Kỳ nhìn trộm sắc mặt của Mục Tĩnh Nam, không nhìn thấy niềm vui trên mặt hắn.

Căn phòng trở nên yên tĩnh, không ai nói gì nữa. Dù là Diệp Cảm thần kinh thô cũng cảm nhận được khí lạnh ngưng tụ trên người Mục Tĩnh Nam. Rõ ràng Mục Tĩnh Nam ngồi ngay trước mặt, nhưng lại như cách họ rất xa, xa đến mức không thể chạm tới. Mục Tĩnh Nam xoa ngực, chỗ tim đau âm ỉ. Thời gian gần đây, hình như cơ thể đã thay đổi, cơn đau vốn chỉ xảy ra vào kỳ nhạy cảm giờ ngày thường cũng bị. Bác sĩ nói, đây là điềm báo phát bệnh. Đau đớn như mưa bão, kéo dài không ngớt. Ánh mắt hắn dừng ở tin nhắn của Phương Miên, dường như chỗ đau không phải ở lồng ngực mà là trong linh hồn.

An Hành nói đúng, thời gian của hắn không còn nhiều nữa.

Một lúc sau, Mục Tĩnh Nam nói: "Là tôi đã đánh giá thấp em ấy, dù ở thời buổi loạn lạc này, em ấy vẫn tự chăm sóc được cho bản thân mình."

Diệp Cảm không khỏi tiếp lời, "Lần đầu tiên tôi gặp được Omega như anh ấy đấy, đại tá, hai người rất xứng đôi."

"Không," Mục Tĩnh Nam cụp mắt nói, "Tôi không xứng với em ấy."

"Hả?"

"Mục Tuyết Kỳ." Mục Tĩnh Nam nói.

"Anh cả nói đi ạ." Mục Tuyết Kỳ mỉm cười.

"Có một chuyện giao cho cô làm," Mục Tĩnh Nam nói, "Phải làm xong trong vòng ba ngày."

.

Khách sạn mà quan chức quận Đông sắp xếp cho nhóm Phương Miên cực kỳ xa hoa, thậm chí Phương Miên thấy cả tro núi lửa họ chuẩn bị riêng cho Chinchilla trong phòng tắm. Phương Miên lăn trong bồn tắm một tiếng đồng hồ mới trèo lên giường đi ngủ. Đến tận canh ba giữa đêm, lúc Phương Miên ngủ say, cuối cùng Mục Tĩnh Nam cũng quay về. Phương Miên bị thức giấc bởi tiếng ồn của hắn, nhưng cậu không nhúc nhích, giả vờ chưa tỉnh. Mục Tĩnh Nam đi tắm trước tiên, rồi mới nhẹ nhàng ngủ ở chiếc giường còn lại. Rõ ràng có thể ngủ một mình một phòng, nhưng hắn khăng khăng ngủ ở chỗ Phương Miên.

Phương Miên cho rằng hắn sợ mình lại chạy trốn.

Nghe tiếng thở của Mục Tĩnh Nam từ từ trở nên đều đặn, chắc là đã ngủ say, Phương Miên biến thành Chinchilla, chui ra khỏi ổ chăn, nhảy lên giường của Mục Tĩnh Nam, dừng trước mặt hắn. Dáng ngủ của hắn rất yên tĩnh, tướng ngủ chỉnh tề, hai tay đặt ngay ngắn trên bụng. Phương Miên ngượng không dám hỏi về bệnh của Mục Tĩnh Nam, hỏi Ava lại cứ cảm thấy Ava đang trả lời mình qua loa, chỉ có thể mò sang lúc nửa đêm kiểm tra thân nhiệt và mạch của hắn. Cậu áp vào ngực hắn lắng nghe, thình thịch, nhịp tim đều đặn khỏe khoắn, như một chiếc trống con, không có bất cứ điểm gì bất thường. Trông có vẻ bệnh của hắn không có tính lây nhiễm, cũng không nghiêm trọng như quân lính hoá thú. Phương Miên yên tâm, đang định về giường mình nghỉ ngơi thì ánh mắt bỗng dừng ở môi hắn.

Dáng môi của hắn rất đẹp, cánh môi mỏng, làm người ta rất muốn hôn.

Hắn ngủ say rồi, chắc sẽ không phát hiện ra đâu.

Phương Miên như một con chuột ăn vụng, lấm la lấm lét, cậu lén lút kiễng mũi chân, móng vuốt nhỏ níu vai hắn, đặt một nụ hôn lên môi hắn.

Mềm mại, hôn rất thích.

Phương Miên đứng dậy, cặp mắt đen như hạt đậu bỗng đối diện với một đôi mắt tĩnh lặng. Tim ngừng đập trong chớp mắt, lông măng toàn thân Phương Miên dựng đứng. Không biết Mục Tĩnh Nam đã tỉnh dậy từ bao giờ, đang im lặng nhìn cậu.

"Em làm gì thế?"

Mục Tĩnh Nam ngồi dậy, sắc mặt có vẻ lim dim, rõ ràng là hôm nay vừa đuổi bắt Phương Miên, vừa họp với bộ Y tế Cảng Cự Thạch, vừa xã giao với quan chức quận Đông, hắn đã mệt lử. Có điều nhìn thấy dạng thú của Phương Miên, cơn buồn ngủ nhập nhèm cũng bị kìm nén. Lần đầu tiên Mục Tĩnh Nam nhìn thấy dạng thú của Phương Miên, một con Chinchilla bự lông xù màu xám, cao cỡ nửa người, lông trên lưng và mặt đều có màu xám, chỗ bụng màu trắng, hai tai dựng cao, cặp mắt như hai hạt đỗ đen tròn xoe. Cậu đứng trước mặt cứ như một món đồ chơi. Mục Tĩnh Nam xoa bụng Phương Miên, lông Chinchilla vừa mềm vừa mượt, sờ rất thích.

"Lúc nãy em làm gì vậy?" Mục Tĩnh Nam hỏi tiếp.

Nếu không phải mình toàn lông, bộ dạng xấu hổ đỏ bừng toàn thân của Phương Miên đã bị phát hiện ra rồi.

Nhất thời nôn nóng, Phương Miên tìm bừa một cớ, buột miệng nói: "Ba ngày rồi."

Mục Tĩnh Nam hơi nhíu mày, không hiểu Phương Miên nói gì.

"Đã hứa mỗi ngày làm một lần, nhưng... đã mấy ngày không làm rồi." Phương Miên hắng giọng, "Tôi, tôi có nhu cầu sinh lý, anh là bạn tình của tôi, phải ngủ cùng tôi. Có điều, hôm nay anh đã mệt thế này rồi, tôi không quấy rầy anh nữa, ngủ đi, chúc ngủ ngon!"

Cậu quay người định trèo lên giường, bị Mục Tĩnh Nam túm gáy lôi về.

"Nói dối." Mục Tĩnh Nam đặt tay lên lồng ngực mềm mại của cậu, cảm nhận nhịp tim gấp gáp của cậu.

Chinchilla cứng đờ trong tay hắn, như ngây người. Cảm xúc rối loạn bay qua đầu Phương Miên tựa lông quạ, lúc thì nhớ đến lời Lộ Thanh Ninh nói, trai gái không có gì khác biệt, lúc lại nhớ đến nụ hôn giữa trời tuyết ấy, môi răng của Mục Tĩnh Nam có vị tuyết ngọt ngào.

Có thừa nhận không? Thừa nhận mình đã rung động, thừa nhận mình cong rồi?

Sợ cái gì, đại trượng phu co được duỗi được, thẳng được thì cũng cong được!

Phương Miên lấy can đảm, đang định nói thì nghe thấy Mục Tĩnh Nam hỏi khẽ: "Em vẫn muốn đi ư?"

Phương Miên sửng sốt, mất một lúc lâu mới vỡ lẽ, thì ra Mục Tĩnh Nam chưa phát hiện ra cậu hôn trộm hắn. Chinchilla hành động nhanh nhẹn, Mục Tĩnh Nam tưởng cậu biến thành Chinchilla là muốn chạy trốn.

Không, Phương Miên hé miệng, cậu muốn bảo Mục Tĩnh Nam rằng, cậu không muốn đi nữa.

Nhưng Mục Tĩnh Nam đã lên tiếng trước, giọng bình thản, không thể nhận ra cảm xúc, "Từ ngày mai trở đi, luyện tập chiến đấu và bắn súng. Kiểm tra được điểm tối đa, sẽ thả em đi."

Gì cơ? Phương Miên chẳng hiểu mô tê gì, cậu vốn tưởng rằng "học được cách tự vệ" mà hắn nói chỉ là cái cớ giữ chân mình, giống như "một lần xoa dịu đổi lấy một đầu mối" trước kia, không ngờ hắn lại làm thật. Sao tự dưng hắn lại muốn thả mình đi?

Chinchilla chẳng nói chẳng rằng, Mục Tĩnh Nam cũng không nói gì, lặng lẽ nhìn cậu, ánh mắt sâu thẳm. Mục Tĩnh Nam im lặng kiệm lời, không thể hiện cảm xúc, Phương Miên toàn không đoán được hắn đang nghĩ gì.

Phương Miên nói: "Trước đây tôi muốn đi, anh không cho tôi đi, giờ lại tự dưng cho tôi đi, anh chơi tôi đấy à?"

Mục Tĩnh Nam lắc đầu nhè nhẹ, "Khả năng bắn súng của em kém quá, phải tập."

Phương Miên: "..."

Lòng can đảm vừa xốc dậy để tỏ tình héo quắt như quả bóng xì hơi. Lấy can đảm, suy dần, xìu hẳn, cậu không mở lời nổi nữa. Cậu nhảy ra khỏi tay Mục Tĩnh Nam về giường mình, quay lưng lại với hắn, lầm bầm: "Lần này, anh sẽ không nuốt lời nữa chứ? Lần trước bảo thả tôi đi, còn tìm nhà cho tôi rồi, kết quả thoắt cái lại thay đổi."

Mãi một lúc lâu không nhận được câu trả lời của Mục Tĩnh Nam, Mục Tĩnh Nam im bặt trong bóng tối. Phương Miên biết ngay, hắn ta sao nỡ thả cậu đi. Ở lại thì ở lại vậy, dù sao thì phệt cũng đã phệt rồi, Phương Miên quyết định cong một chút, chỉ cần Mục Tĩnh Nam không ép cậu mang thai, vẫn có thể thương lượng được.

Phương Miên vui vẻ quay người lại, nhưng lại nghe hắn nói: "Lần này, quyết không nuốt lời."

"Tại sao, không phải anh thích tôi ư?" Phương Miên cảm thấy khó hiểu, "Thích tôi thì theo đuổi đi chứ, nghĩ cách đi chứ! Đã quyết định làm GAY, thì đừng bỏ cuộc giữa chừng!"

Mục Tĩnh Nam chậm rãi nói: "A Miên, có lẽ em đúng, chúng ta không phù hợp."

Như một tia sét giáng thẳng xuống đầu, Chinchilla ngây người, cặp mắt đen như hạt đỗ tràn ngập kinh ngạc.

Không phù hợp, thế thời gian này họ làm gì? Chơi cậu à? Chơi chán rồi, quyết định thả cậu đi?

"Anh..." Phương Miên sốc đến mức không thốt nên lời.

Mục Tĩnh Nam đứng dậy, rời khỏi phòng. Trong bóng tối tĩnh lặng, chỉ còn lại một con Chinchilla xám ngơ ngác chết đứng tại chỗ.

Comments

  1. Phải chi Phương Miên nói nhanh hơn và phải chi Mục Tĩnh Nam không kiệm lời đến thế. Sự hiểu lầm này đúng là thiên thời địa lợi nhân (bất) hoà 💔💔💔

    ReplyDelete

Post a Comment