Say giấc - 30
Sao A Ly lại gả cho Tô Tú? Phương Miên hết
sức ngạc nhiên, lúc ở Vịnh Lục Châu, trong khu ổ chuột cũng có thế lực của Tô
Tú, họ tích trữ dược phẩm, buôn lậu súng ống, chiêu mộ Alpha trẻ khoẻ tham gia
hoạt động chống lại quân đội Đế Quốc. Quân đội Đế Quốc liên tục tấn công bất ngờ,
có khi ngủ đến nửa đêm, Phương Miên và A Ly bị tiếng súng đánh thức, ngày hôm
sau thức dậy, bạo dạn ra nhìn thử xung quanh, người ở cả một toà nhà đều đã chết
sạch, cơ bản đều là Alpha của phiến quân.
Chỉ vậy thì thôi, suy cho cùng thì Phương
Miên và A Ly là dân hạ lưu thấp hèn, cũng là tầng lớp bị quý tộc bóc lột, họ
không ủng hộ đám dân thượng lưu ngạo mạn đó. Nhưng quân đội của Tô Tú chưa bao
giờ là quân đội của Omega, họ chiến đấu vì dân hạ lưu, còn Omega thì thậm chí
còn không được tính là dân hạ lưu, cùng lắm chỉ có thể coi là lệ thuộc vào dân
hạ lưu mà thôi. Bên cạnh thi thể những Alpha phiến quân đó, thường là thi thể của
Beta gái bán hoa và Omega mang bầu.
Quan trọng hơn là, năm mười hai tuổi A Ly
bị lính phiến quân chĩa súng vào đầu, trơ mắt nhìn bố mình buộc bom đi về phía
toà cao ốc chính phủ của quân đội Đế Quốc. Không lâu sau đó, mẹ anh cũng qua đời
vì đau buồn quá độ. Bây giờ, Mục Tĩnh Nam bảo Phương Miên rằng A Ly đã gả cho
Tô Tú. Sao có thể thế được?
Lẽ nào Tô Tú chính là tay đại gia khốn nạn
đó?
Bác sĩ Lưu nói rằng đại gia nọ khoảng bốn
mươi năm mươi tuổi, xem ra rất có thể là Tô Tú đóng giả, lãnh đạo của phiến
quân thì bốn mươi năm mươi tuổi là chuyện rất bình thường. Không được, nhất định
Phương Miên phải cứu A Ly ra ngoài. Nhưng dựa vào một mình cậu, phải cứu A Ly
như thế nào? Xin Mục Tĩnh Nam giúp ư? Từ khi vào thị trấn Hắc Phong đến nay, Mục
Tĩnh Nam luôn hành động kín đáo, chính là để tránh thu hút chú ý, thuận lợi điều
tra được đáp án họ muốn. Nếu xếp thêm việc cứu A Ly, rất có thể họ sẽ mạo hiểm
bị lộ.
Phương Miên mím môi, cậu không muốn mắc nợ
Mục Tĩnh Nam. Giờ hai người không ai nợ ai, đến lúc đó cậu có thể bảo đi là đi.
Nếu mắc nợ Mục Tĩnh Nam, sau này còn chạy trốn kiểu gì?
"Tôi sẽ nghĩ cách." Mục Tĩnh
Nam nói.
Phương Miên buồn bực nhìn hắn, "Anh
có cách gì được?"
Mục Tĩnh Nam xoa đầu cậu, "Cứ tin
tôi."
Dứt lời, hắn đứng dậy, Phương Miên thấy hắn
định đi, bỗng kéo hắn lại, "Anh đi đâu?"
Mục Tĩnh Nam dừng bước, ánh mắt dừng ở
tay phải Phương Miên đang kéo mình.
Tay Phương Miên cứng đờ, cuống quýt buông
ra, hỏi: "Anh định về nhà à?"
"Không về, ở đây cùng em." Mục
Tĩnh Nam giải thích, "Bé Mặp đến rồi, tôi đi tìm Bé Mặp."
Bé Mặp là ai?
Phương Miên đứng dậy đi theo Mục Tĩnh
Nam, Mục Tĩnh Nam đành cầm túi truyền dịch giúp cậu, dẫn cậu đến chỗ cửa sổ ở cầu
thang. Có một con cú tuyết béo mập đậu trên cửa sổ, Phương Miên nhận ra rồi, ấy
là Bé Mặp hồi trước bị cậu bắt được, sau đó lại bị Mục Tĩnh Nam bán đi mất!
"Sao nó lại ở đây?" Phương Miên
hỏi.
"Nó
là chim quân đội của nhà họ Mục." Ủa tôi tưởng
anh mới là chim quân đội của nhà họ Mục chớ.
Mục Tĩnh Nam tháo một chiếc hộp nhỏ từ cổ
Bé Mặp xuống, mở nắp hộp ra, trong hộp là máy quay dạng bút máy và thiết bị liên
lạc truyền dẫn xương siêu nhỏ. Mục Tĩnh Nam dán tai nghe siêu nhỏ đằng sau tai
Phương Miên, rồi tự dán cho mình một cái, giắt máy quay dạng bút máy vào túi ngực.
Phương Miên vỡ lẽ, "Thì ra hồi đó Bé
Mặp đến nhà mình là để truyền tin cho anh."
Phương Miên giơ tay muốn sờ Bé Mặp, Bé Mặp
rất cảnh giác lùi lại hai bước. Ánh mắt lạnh lùng của Mục Tĩnh Nam đổ dồn vào
người nó, nó uất ức kêu cục cục, cúi đầu xuống mặc cho Phương Miên sờ.
"Nó ngoan quá." Phương Miên cảm
thán, "Bé Mặp, có phải mày rất thích ăn không? Về nhà rồi tao nấu đồ ngon
cho mày nhé."
Có thể con chim này cầm tinh chó, vừa
nghe đến đồ ăn, Bé Mặp đã hưng phấn thay đổi bộ dạng cảnh giác xa lánh vừa rồi,
cọ đầu tới lui vào tay Phương Miên. Đeo thiết bị xong, Mục Tĩnh Nam còn đưa cho
Phương Miên một con dao quân đội phòng thân. Chuẩn bị xong xuôi, Mục Tĩnh Nam
đưa Phương Miên về giường bệnh ở hành lang, còn hắn thì đi thăm dò bệnh viện,
tìm hiểu tuyến đường. Bệnh viện phiến quân rất rộng, xung quanh toàn thương
binh gửi tới từ tiền tuyến, gần đây hai bên giằng co, thương binh ít hơn hẳn,
nhưng giường bệnh vẫn chật kín. Mục Tĩnh Nam đến phòng thuốc kiểm tra, không
phát hiện ra gì bất thường, hắn đi một lượt khắp các tầng, tầng hầm có quân
lính canh gác, không vào được.
Vẻ mặt có phần nặng nề, hắn quay người
đang định bỏ đi thì lồng ngực bỗng chấn động. Cảm giác chỉ có kỳ nhạy cảm mới
có lại xuất hiện. Từ sau khi tiến vào thị trấn Hắc Phong, ngày nào họ cũng dùng
giấy thử xét nghiệm virus, không có dấu hiệu lây nhiễm, e rằng vấn đề xuất phát
từ căn bệnh mãn tính bao nhiêu năm nay của hắn.
Hắn nhíu mày, lẽ nào là kỳ nhạy cảm rối
loạn, đến sớm? Từ khi lên bảy đến nay, tình trạng bệnh của hắn vẫn luôn ổn định,
chỉ mất kiểm soát dạng thú của mình trong kỳ nhạy cảm mà thôi. Giờ xem ra, bệnh
của hắn có dấu hiệu xấu đi. Khi nào về Lâu Đài Trắng, phải kiểm tra lại cho kỹ.
Hắn đứng im hít sâu vài hơi, cảm giác đó
phai nhạt dần, hắn đi khắp nơi, bỗng bắt gặp hai phiến quân cao thấp hôm qua, họ
xách theo đồ bồi bổ, chắc là đến thăm chiến hữu.
Người cao hơn trông thấy Mục Tĩnh Nam, mắt
bừng sáng, nói: "Này, sao mày cũng ở đây? Éc... không phải là khám sức khoẻ
đấy chứ? Mày đã làm rồi, giờ mới biết sợ à, hơi muộn rồi người anh em ạ."
Mục Tĩnh Nam đưa cho họ một bao thuốc lá,
"Tặng các anh."
Người cao hơn cười hì hì nhận thuốc, ánh
mắt nhìn Mục Tĩnh Nam có thêm phần khen ngợi, "Không tồi, biết ý đấy. Mày
tặng thì bọn tao không đưa tiền nhé." Người thấp hơn tặc lưỡi nói:
"Đêm hôm qua lão Cao còn nghi ngờ bọn mày có vấn đề, đi theo bọn mày đến
khách sạn."
Người cao hơn vỗ đầu gã, "Nói vớ vẩn
gì đấy, sao gì cũng huỵch toẹt ra hết thế? ... Người anh em đừng để bụng nhé, dạo
này trong thành kiểm tra nghiêm ngặt, tao cũng chỉ làm việc công thôi mà. Yên
tâm đi, bọn tao không nán lại bao lâu, hai người vừa cởi đồ ra, bọn tao đã đi rồi."
Mục Tĩnh Nam cau mày, "Thật?"
Hắn nhớ rõ ràng Phương Miên nói, hai kẻ
này nhìn trộm từ đầu đến cuối.
"Thật mà, lừa mày làm gì?" Người
thấp hơn nói, "Bọn tao có nghiện nhìn trộm đâu. Được rồi, không nói chuyện
với mày nữa, bọn tao còn phải đi thăm sếp Mạc."
Mục Tĩnh Nam im lặng một lúc, nhét bao
thuốc lá vào tay họ, nói: "Cảm ơn."
Hắn quay người đi mất, hai tên lính cầm
bao thuốc lá, ngơ ngác nhìn theo bóng lưng hắn.
Người thấp hơn nói: "Đã bảo nó bị
khùng mà, bọn mình nhìn trộm nó, nó còn cảm ơn."
Người cao hơn chép miệng cảm thán:
"Chứ còn gì nữa, thằng kỹ nam kia bao nhiêu bệnh mà nó cũng đụ, bị khùng
không nhẹ đâu."
Phương Miên ngồi một mình trên giường bệnh,
nhìn điều dưỡng trong hành lang đi qua đi lại, một lòng chờ trời tối. Đến tối,
tiếng ồn xung quanh giảm bớt, Phương Miên bỗng nghe thấy tiếng kêu của thú vọng
tới từ nơi nào đó. Cậu dỏng lỗ tai Chinchilla, cảnh giác xoay sang trái phải. Đẩy
giá truyền dịch đến cạnh cửa sổ, chỉ thấy bên ngoài hàng rào sắt của bệnh viện
là một khu rừng, tối om.
Chắc tiếng kêu vọng ra từ đó. Phương Miên
nhìn xung quanh, hàng rào sắt vẫn nguyên vẹn, chắc số mãnh thú đó không thể vượt
qua song sắt được, cậu bèn yên tâm. Giờ đã tìm thấy A Ly, cậu rất vui, một là
vui vì gặp lại được A Ly, hai là vui vì giao dịch với Mục Tĩnh Nam được kết
thúc, cậu không cần phải mút chim cho Mục Tĩnh Nam để thăm dò đầu mối về A Ly nữa.
Chuyện nghĩ cách chạy trốn có thể đẩy lên sớm hơn, cậu thầm ngẫm nghĩ, lại vô
thức nhìn đồng hồ đeo tay, Mục Tĩnh Nam đi lâu thế, sao vẫn chưa quay lại?
Đợi mãi, cuối cùng Mục Tĩnh Nam cũng xách
cơm tối về, cậu lại bắt đầu mong ngóng A Ly, đã hứa tối sẽ gặp lại, nhưng mãi
không thấy bóng anh.
Phương Miên hỏi thăm điều dưỡng thay thuốc
về A Ly, điều dưỡng nói khẽ: "Thủ lĩnh Tô tới, bác sĩ Lộ đi gặp thủ lĩnh
Tô rồi. Các anh không có việc gì thì đừng đến văn phòng bác sĩ, thủ lĩnh Tô
đáng sợ lắm."
Sau khi cô đi, Phương Miên nhổ kim, sốt sắng
đòi đến văn phòng bác sĩ. Ở khu ổ chuột, Alpha say rượu bạo lực gia đình là
chuyện cơm bữa, Phương Miên không thể chịu đựng được việc A Ly bị đánh đập,
toàn thân bầm tím như cô gái bán hoa nhuộm tóc xanh nọ. Mục Tĩnh Nam giữ cậu lại,
nhíu chặt mày, "Bình tĩnh."
"Anh có chịu được việc em gái anh bị
chồng đánh đến mức phải bò ra đất không?" Phương Miên nói từng chữ một,
"Buông ra."
"Giờ lộ diện, em sẽ mất cơ hội đưa cậu
ta đi." Mục Tĩnh Nam lạnh lùng nói.
Phương Miên nghiến răng, nói: "Thế
thì tôi cũng phải đến đó xem thử, ngộ nhỡ anh ấy bị đánh chết thì sao?"
Mục Tĩnh Nam kéo cậu lại, "Đi theo
tôi."
Ban ngày đã tìm hiểu rõ địa hình, Mục
Tĩnh Nam đã nhớ được bản đồ bệnh viện, biết đi như thế nào đến văn phòng bác
sĩ. Bệnh viện này cũ kỹ tồi tàn, không có máy quay giám sát, chỉ cần không bắt
gặp người khác là được. Hai người quẹo trái rẽ phải, tránh tầm nhìn của nhân
viên bệnh viện, đến hành lang văn phòng bác sĩ. Có bóng người di chuyển sau tấm
kính mờ, tiếng nói chuyện vọng ra văng vẳng.
Mục Tĩnh Nam ngửa đầu nhìn ống thông gió
trên trần nhà, Phương Miên hiểu ngay, phải bò từ đó đến trần văn phòng.
Mục Tĩnh Nam quỳ một chân xuống sàn, ra
hiệu cho Phương Miên giẫm lên mình. Phương Miên cũng không khách sáo với hắn,
giẫm lên vai hắn, bám vào miệng ống thông gió. Phương Miên chú trọng rèn luyện,
lực eo khoẻ, cậu hít vào ưỡn người, toàn thân lọt vào trong đường ống. Cậu thò
người xuống, vốn định giúp Mục Tĩnh Nam trèo lên, kết quả Mục Tĩnh Nam chỉ giẫm
vào mặt tường mượn lực bật lên đã bám được vào mép đường ống.
Phương Miên gượng gạo rụt tay về, gãi đầu,
rón rén bò về phía văn phòng. Đến ống thông gió phía trên văn phòng, Phương Miên
dừng lại, tiếng người vọng tới từ bên dưới——
"Sao em lại bị thương rồi?" Là
giọng Lộ Thanh Ninh.
Ngay sau đó là giọng một Alpha trẻ măng,
chứa ý cười xấu xa, "Em cố tình đấy, em bị thương là anh sẽ khóc. Anh có
biết anh khóc đẹp lắm không, em nhìn là chào cờ—— a, nhẹ thôi——"
Mục Tĩnh Nam bò tới từ sau lưng cậu, nằm
song song với cậu nhìn xuống. Một Alpha cao ráo ở trần thân trên, ngồi trên ghế,
đường nét của hắn góc cạnh, cặp mày sắc bén như đao. Hình như là một con sói,
hai tai sói xù lông thò ra từ mái tóc ngắn xám bạc. Vốn dĩ có thể gọi là điển
trai, tiếc rằng phía trên mắt phải có một vết sẹo đao chém, cắt đứt đuôi mày,
suýt thì hỏng cả cặp mắt màu xanh thẫm có hồn của hắn. Bởi vết sẹo này mà toàn
thân hắn được tô điểm thêm phần sát khí.
Đây chính là Tô Tú ư? Thì ra hắn không phải
tay đại gia bốn mươi năm mươi tuổi kia. Phương Miên thầm cảm thán, trông bề
ngoài khoảng hai mươi tuổi, trạc tuổi Phương Miên. Không ngờ người ta trẻ măng
mà đã là thủ lĩnh phiến quân rồi, còn Phương Miên thì chỉ có thể mút chim cho Mục
Tĩnh Nam.
Lộ Thanh Ninh đứng bên cạnh, khâu vết
thương trên vai cho Tô Tú, máu rỉ ra từ vết thương, chảy qua đường cong cơ bắp
nhấp nhô của hắn, vẽ một đường tuyệt đẹp.
"Bệnh viện không đủ thuốc mê, không
tiêm cho em nhé." Lộ Thanh Ninh nói, "Cố chịu."
"Chịu!" Tô Tú nghiến răng, siết
chặt nắm đấm, thái dương nổi gân xanh, "Em chẳng đau chút nào hết."
Khâu vết thương xong, Tô Tú túa đầy mồ
hôi, thở dốc tức giận nói: "Nhà họ Kinh dựa vào địa hình ngoan cố chống cự,
thắng lợi đã gần ngay trước mắt. Chờ trận này thắng, chúng ta sẽ có thể tiến thẳng,
vượt sông đánh nhà họ Mục ở Nam Đô. Em đã muốn thử sức Mục Tĩnh Nam từ lâu, cuối
cùng cũng có cơ hội rồi."
"Mục Tĩnh Nam là ai?" Lộ Thanh
Ninh hỏi mà hồn vía để đâu đâu.
"Tướng tài của nhà họ Mục." Tô
Tú nói.
"Ghê gớm lắm sao?"
"So với đám quý tộc còn không cầm nổi
súng kia, quả thực có thể coi là một đối thủ đáng gờm. Có điều, đương nhiên
không ghê gớm bằng em," Tô Tú nhếch môi cười, phô bày hàm răng trắng muốt,
"Một lão già ế gần ba mươi mà thôi, e là còn không chào cờ được ấy chứ,
không đáng sợ."
Phương Miên vô thức liếc nhìn Mục Tĩnh
Nam, Alpha mặt vô cảm, đồng tử mắt vàng rực không hề gợn sóng.
Tô Tú khâu vết thương xong, nhưng không mặc
quần áo mà đứng dậy, bế Lộ Thanh Ninh lên bàn làm việc, lần lượt cởi cúc áo của
anh. Áo blouse trắng của Lộ Thanh Ninh bị cởi ra, quần dài cũng bị tuột xuống,
để lộ quần lót ren trắng và nịt bít tất bên trong. Phương Miên hoàn toàn không
ngờ mọi khi trông A Ly có vẻ đứng đắn như vậy, thế mà bên dưới âu phục giày da
lại mặc thứ này. Điều khiến Phương Miên ngờ vực hơn là, trên người Lộ Thanh
Ninh có thêm rất nhiều vết sẹo, trông có vẻ là sẹo cũ, chằng chịt trên cơ thể
trắng muốt của anh, trông mà ghê người.
Cảnh này trẻ con không nên xem, Phương
Miên lặng lẽ liếc nhìn Mục Tĩnh Nam, hắn đã nhắm mắt lại. Lúc này hắn lại biết
phi lễ chớ nhìn, hồi trước Phương Miên không biết hắn là Alpha, bảo hắn kỳ lưng
mát xa cho mình, sao hắn không nhắm mắt lại?
"Anh mặc thật à?" Giọng Tô Tú
nhẹ bẫng.
Hắn thò một ngón tay, móc vào nịt bịt tất
kéo căng kia rồi thả ra, nịt bít tất vỗ vào bắp đùi trắng ngần của Lộ Thanh
Ninh, tạo thành một vệt đỏ ửng. Lộ Thanh Ninh cúi mặt, có vẻ xấu hổ, anh nói khẽ:
"Hôm nay là sinh nhật em."
Tô Tú chửi bậy khẽ: "Đệt, lát nữa em
còn một cuộc họp quân sự nữa."
"Thế em đi mau đi, việc công quan trọng."
Lộ Thanh Ninh đẩy hắn ra.
Tô Tú ôm vòng eo thon của Lộ Thanh Ninh,
không nỡ buông tay, hạ quyết tâm, nói: "Thôi, cho họ chờ đi."
Trong chớp mắt, chất dẫn dụ mùi tro tàn
tràn ngập căn phòng, hoà quyện với hương sơn trà trắng của Omega, tựa như cánh
hoa sơn trà trắng bị nghiền nát, ép ra rất nhiều dịch thơm phức. Phương Miên chờ
ở trên nóc, ngượng ngùng vô cùng, càng khỏi phải nhắc đến bên cạnh cậu còn có một
Alpha. Đường ống này chật hẹp quá đỗi, hai người chen chúc cùng một chỗ, Phương
Miên cảm thấy mình sắp không thở nổi nữa. Cậu thấy khó chịu, nhúc nhích người,
vô tình va phải con mãng xà bên cạnh. Không biết va phải chỗ nào của Mục Tĩnh
Nam, chỉ nghe thấy hắn rít lên khe khẽ, như hít một hơi lạnh, ngay sau đó hắn
chỉnh tư thế kêu sột soạt. Trong nháy mắt, một vật hình trụ nóng bỏng chọc vào
Phương Miên. Cùng lúc đó, hắn khàn giọng thì thầm bên tai Phương Miên:
"Không được nhúc nhích."
Phương Miên không thèm sợ hắn, định tiến
lên một đoạn, không chen chúc với con rắn gei này nữa. Ai dè cậu vừa nhúc
nhích, Mục Tĩnh Nam cúi đầu xuống, nhe nanh rắn ngoạm vào cổ cậu.
Bị ngoạm gáy, giống như bị thiên địch tóm
được. Bản năng động vật giở trò, lần này Phương Miên không dám nhúc nhích nữa.
Trong văn phòng bên dưới, Lộ Thanh Ninh vừa
thở dốc vừa hỏi: "Omega bên em chặn ở trạm gác hôm kia ra sao rồi?"
"Lại là một đám Omega muốn chạy trốn
đến Thiên Quốc," Tô Tú hôn dái tai anh, "Có vài thủ lĩnh hứng thú với
Thiên Quốc, cử người đi điều tra, bảo là muốn bắt hết những Omega trốn ở đó về."
Lộ Thanh Ninh bấu bả vai hắn, "Omega
chạy trốn một khi bị tóm được, đều bị phạt roi, A Tú..."
"Yên tâm đi," Tô Tú thở dốc,
"Em đưa họ về rồi."
"Em để họ ở đâu rồi?"
"Còn đâu nữa, đương nhiên là quân
doanh."
Lộ Thanh Ninh sửng sốt, bỗng đẩy Tô Tú ra,
cặp mắt dịu dàng để lộ cơn phẫn nộ hiếm thấy. Anh sẵng giọng hỏi: "Em để họ
ở quân doanh, khác gì giết họ?"
"Một đám Omega làm trái lệnh cấm chạy
trốn, đương nhiên là phải bị phạt. Làm gái trong quân vẫn hơn là bị roi đánh chết
chứ." Tô Tú hỏi, "Sao anh toàn cáu giận với em vì những kẻ không liên
quan thế? Lộ Thanh Ninh, anh đừng quên, hôm nay là sinh nhật em đấy. Anh từng bảo
thế nào nhỉ, hôm nay anh sẽ làm em vui!"
"Cứu họ ra." Lộ Thanh Ninh nói
đanh thép.
"Người đã ở quân doanh rồi," Tô
Tú không chịu nhượng bộ, "Em ra lệnh, không thể thay đổi được. Anh không
hiểu, sửa đổi mệnh lệnh là cấm kỵ trong quân ngũ."
Còn chưa xong việc, vũ khí vẫn còn nóng bỏng,
hắn cúi đầu xuống định tiếp tục, một tiếng giòn tan vang lên trên mặt, ngay sau
đó mặt hắn trở nên đau rát. Hắn kinh ngạc ngẩng đầu lên, cặp mắt xanh thẫm bùng
lửa giận, "Anh làm phản à, dám đánh em?"
"Cút đi." Lộ Thanh Ninh đanh mặt
nói.
Anh trèo xuống khỏi bàn, nhặt nhạnh sơ
mi, blouse trắng và quần dài rơi vãi dưới sàn, Tô Tú đứng sau lưng anh, gương mặt
bị tát đỏ rực, tức đến mức trán bốc lửa. Nhất thời không kìm được lửa giận, hắn
giơ chân đạp văng một chiếc ghế. Hắn rất khoẻ, ghế vỡ tan tành dưới chân hắn,
chân ghế bị gãy lăn lông lốc đến chỗ chân Lộ Thanh Ninh.
Lộ Thanh Ninh cúi đầu xuống nhìn cái chân
ghế, mắt đỏ hoe.
"Cậu muốn đánh tôi thì đánh tôi đi,
không cần phải nhịn."
Tô Tú ngơ ngác, "Em đạp ghế, có phải
anh đâu."
"Ghế là ghế của tôi, cậu đạp ghế tức
là đạp tôi." Lộ Thanh Ninh gằn từng chữ một, "Lần nào cãi nhau với cậu,
cậu cũng đập đồ, đồ đạc có làm cậu cáu đâu, người làm cậu cáu là tôi cơ mà. Thứ
cậu muốn đập không phải chúng, mà là tôi!"
Tô Tú nghẹn họng, lửa giận lúc nãy còn
sôi sùng sục lập tức tắt ngúm. Hắn vội nói: "Không phải, không đâu! Anh đừng
vu oan cho em, em ít học, không cãi được anh. Được rồi được rồi, cùng lắm thì
em không đập nữa." Hắn ngồi xổm nhặt chân ghế, cẩn thận ghép lại cái ghế,
"Nhìn xem, khôi phục như cũ rồi!"
Hắn buông tay, cái ghế lại tan tành lần nữa.
Tô Tú: "..."
Lộ Thanh Ninh mím môi mặc quần áo, nói:
"Cuối cùng hỏi cậu một câu, tôi bị quân đội Đế Quốc bắn hỏng đầu, thế người
nhà của tôi đâu? Họ còn sống không?"
Tô Tú cuống quýt nói: "Anh chỉ có một
người thân là em thôi. Không phải anh từng mơ thấy một số mảnh ký ức đấy ư, anh
còn nhớ không, trước đây chúng ta luôn đi lượm rác cùng nhau mà. Lúc đó chúng
ta sống ở khu ổ chuột Vịnh Lục Châu, đánh xong trận này, em đưa anh về xem
nhé."
Nghe đến đây, Phương Miên bên trên suýt
thì tức hộc máu. Rõ ràng lượm rác là cậu, năm ấy một nửa số đồ gia dụng ở túp lều
của cậu và A Ly là do Phương Miên lượm từ bãi rác về. Lúc A Ly chữa bệnh cứu
người, Phương Miên sửa máy hút bụi, radio, TV hỏng ở bãi rác, đạp xe ba bánh đến
chợ đồ cũ bán lại, đây là nguồn thu nhập chính của họ.
"Còn gì muốn hỏi nữa," Tô Tú cười
xoà, "Vợ nói đi, em trả lời hết."
Lộ Thanh Ninh nhìn hắn, ánh mắt rất phức
tạp.
Vẻ mặt Tô Tú cứng đờ, đồng tử mắt trở nên
sẫm màu, "Vợ, có phải anh đã nhớ ra gì không?"
"Không." Lộ Thanh Ninh ngoảnh mặt
đi, nói, "Tôi đi kiểm tra phòng bệnh, cậu đi cửa sau ra đi. Đến bệnh viện
còn mang súng theo, đồng nghiệp của tôi đều sợ cậu."
"Tuân lệnh," Tô Tú chiều theo,
"Em cút ngay đây."
Dứt lời Lộ Thanh Ninh đi mất, tiếng bước
chân xa dần, căn phòng trở nên tĩnh lặng, mùi chất dẫn dụ lắng đọng, tan biến từ
từ. Tô Tú mở cửa phòng nhìn xung quanh, xác nhận Lộ Thanh Ninh đã đi, hắn gọi một
cuộc điện thoại. "Bảo anh tìm Phương Miên, đã tìm thấy chưa?"
"Một tháng trước cậu ta từng về Vịnh
Lục Châu, sau đó Mục Tĩnh Nam đã bắt cậu ta đi rồi. Chúng tôi điều tra được cậu
ta là đối tượng ghép đôi của Mục Tĩnh Nam, bị nhà họ Mục ép gả cho Mục Tĩnh
Nam. Chúng tôi sẽ lẻn vào Nam Đô, nghĩ cách tìm cậu ta."
Tô Tú nhíu mày, "Mục Tĩnh Nam? Sao ở
đâu cũng có thằng cha đó vậy."
"Vâng, tìm được Phương Miên thì đưa
cậu ta về đoàn tụ với phu nhân ạ?"
Tô Tú lạnh lùng nói: "Đoàn tụ cái gì
mà đoàn tụ, nếu Phương Miên khiến anh ấy nhớ ra quá khứ, anh nghĩ anh ấy còn ở
lại nữa không?"
"Thế... làm sao đây ạ?"
Tô Tú nói: "Phong toả tin tức Phương
Miên ở Nam Đô, sau này tôi không muốn nghe đến cái tên này nữa."
"Rõ."
Tô Tú mặc lại quần áo, mở ngăn kéo của Lộ
Thanh Ninh, lấy ra một lọ thuốc màu xanh lá. Hắn đổ hết thuốc trong lọ đi, lấy
một gói thuốc màu trắng trong túi quần ra, đổ hết vào lọ thuốc xanh lá. Làm
xong tất cả, hắn trả lọ thuốc về chỗ cũ, rút điện thoại ra soi bên má phải bị
tát đỏ rực của mình, lầm bầm càu nhàu Lộ Thanh Ninh đánh ác quá, mặt đỏ bừng,
lát nữa bảo hắn đi họp, gặp các thủ lĩnh khác kiểu gì? Hắn nín cơn tức, giơ nắm
đấm muốn đập bàn, lại không dám phá hỏng đồ của Lộ Thanh Ninh, nắm đấm dừng giữa
không trung, tiu nghỉu thu về. Uất ức đứng một mình giây lát, hắn hậm hực rời
khỏi văn phòng.
Văn phòng đã trống không, Mục Tĩnh Nam vẫn
đè trên lưng Phương Miên. Phương Miên huých cùi chỏ vào hắn, "Đi thôi, xuống
xem tên khốn đó tráo thuốc gì."
Người trên lưng cậu chẳng nói chẳng rằng,
cũng không nhúc nhích. Hơi thở nóng bỏng phả vào tai Phương Miên, tai cậu như bị
lửa hun, từ từ đỏ ửng.
Một lúc sau, cậu nghe thấy Mục Tĩnh Nam hỏi
khẽ: "A Miên, có muốn làm không?"
Giọng Mục Tĩnh Nam như có ma lực, chỉ cần
vang lên bên tai, cơ thể Phương Miên sẽ có phản ứng. Phương Miên tức khắc kẹp
chặt đùi, nói chắc như đinh đóng cột: "Không muốn!"
Người trên lưng cậu im lặng một giây, sau
đó chất giọng trầm vang lên lần nữa: "Em nói dối, em muốn."
Comments
Post a Comment