Say giấc - 19

Mùa đông, trời tối sớm. Màn đêm ập xuống, như phủ một tấm màn đen dày cộp lên trời đất. Con đường nhỏ đằng sau thư viện quanh co khúc khuỷu, bóng cây nhe nanh múa vuốt bao vây xung quanh, một người đi giữa hàng cây, như đi nhầm vào vòng vây của yêu ma quỷ quái. Phương Miên lầm bầm trường này âm u quá, sắp đến tòa nhà thư viện, chỉ thấy một một cái bóng trắng tựa hoa tử đinh hương đứng ở cửa sau, thoắt ẩn thoắt hiện, hư ảo tựa làn khói, dường như gió thổi là tan. Phương Miên đi tới, gọi to: "Em gái!"

Lại gần mới phát hiện ra sắc mặt Mục Tuyết Kỳ hơi kỳ lạ, trông có vẻ đang sợ hãi, liên tục lắc đầu với cậu. Phương Miên phát hiện ra bất thường, tiếc là đã muộn, bốn năm Alpha bặm trợn bước ra từ sau lưng Mục Tuyết Kỳ, còn có vài kẻ có ý đồ thong thả đi ra từ khu rừng sau lưng cậu. Đám người này cao hơn Mục Tuyết Kỳ và Phương Miên hẳn mấy cái đầu, có cả nam lẫn nữ, thân hình mình đồng vách sắt, đổ bóng nặng trĩu. Phương Miên rọi đèn pin vào họ, đám người này đầu tóc nhuộm sặc sỡ lòe loẹt, ai cũng như cắm lông gà, tranh nhau khoe sắc, nhìn hoa cả mắt.

"Hai đứa mày," một tên côn đồ mặt trâu đeo khuyên mũi hất cằm với Phương Miên, "Ai là Phương Miên?"

Mục Tuyết Kỳ bỗng lên tiếng, "Là tôi."

Tên côn đồ mặt trâu đó toét miệng cười với cô, "Thì ra mày chính là con chó Phương Miên."

"Bảo ai là con chó đấy?" Phương Miên cười khẩy nói, "Tìm tao phải không, nói lắm thế, muốn đánh thì đến đây."

"Ô? Mày là Phương Miên?" Ánh mắt tên côn đồ mặt trâu đảo qua đảo lại giữa hai người, "Nói cho rõ, rốt cuộc chúng mày ai là Phương Miên?"

Mục Tuyết Kỳ liên tục kéo ống tay áo Phương Miên, muốn cậu đừng ra mặt, nhưng sao Phương Miên có thể để một cô gái chắn thay mình được? Cậu khịt mũi, nói: "Đi không đổi tên, ngồi không đổi họ, tao chính là ông nội Phương Miên của mày đây. Cảnh cáo chúng mày nhé, tao là hôn thê của Mục Tĩnh Nam, cô gái này là em gái hắn, chúng mày dám động vào một cọng lông của bọn tao, đảm bảo chúng mày không gánh nổi hậu quả đâu. Biết điều thì mau chút đi, chuyện hôm nay không tính toán với chúng mày. Không biết điều, có gan thì ở lại đây, xem chúng mày còn thấy được mặt trời ngày mai không."

Nói xong, đám côn đồ chẳng thèm nhúc nhích, càng cười to hơn, cứ như gà trống gáy.

"Sợ quá. Ai mà chẳng biết Phương Miên cũng giống bọn tao, xuất thân là dân hạ lưu. Mày không nghĩ mà xem, tại sao bọn tao lại xuất hiện ở trường học quý tộc cao cấp? Có người muốn mày bị đánh dấu, Phương Miên, đừng trách bọn tao."

Một kẻ đang định tiến lên, Phương Miên rút cờ lê từ túi đeo chéo ra, Mục Tuyết Kỳ chắn trước mặt Phương Miên nói: "Tôi mới là Phương Miên, các người tìm tôi, đừng động đến anh ấy!"

Phương Miên túm cổ tay cô, nói khẽ: "Em gái!"

"Thế nào cũng được," tay côn đồ nhún vai, "Mặc kệ chúng mày ai là Phương Miên, hôm nay bọn mày đều không đi được đâu."

Gã đưa mắt ra hiệu, tất cả bọn chúng xông lên, Phương Miên đạp mạnh hai tên côn đồ nhào tới, dẫn Mục Tuyết Kỳ chọn một kẽ hở chạy ra ngoài. Chưa chạy được mấy bước, Mục Tuyết Kỳ đã trẹo cổ chân ngã xuống đất. Em gái tự dưng ngã, trán Phương Miên túa mồ hôi, nhìn lại thì đám côn đồ vốn tụt hậu đều đã bao vây quanh họ. Đám côn đồ tỏ vẻ hung dữ, hoa văn dạng thú xuất hiện trên mặt, Phương Miên ngửi thấy mùi chất dẫn dụ cuồn cuộn của bọn chúng.

"Ai thuê chúng mày? Tao trả giá gấp đôi!" Phương Miên gào to.

Đám côn đồ nhìn nhau, nói: "Em trai à, làm côn đồn phải giữ chữ tín, bọn tao đã nhận lời sẽ xử mày, thì hôm nay nhất định phải xử mày. Chờ xử mày xong, nếu mày muốn trả thù thì đưa tiền cho bọn tao, bọn tao làm giúp mày."

Đã làm những chuyện táng tận lương tâm này rồi, còn giữ chữ tín qué gì nữa! Phương Miên chịu thua, thì thầm với Mục Tuyết Kỳ: "Anh cản bọn chúng, em cởi giày cao gót ra chạy mau, đừng vấp ngã nữa!"

Phương Miên xông ra, xông xáo trái phải, bị đánh bầm dập mặt mũi. Đối phương đông người quá, vượt xa số người gặp phải lúc ở khu ổ chuột. Dù cho Phương Miên có dũng mãnh thiện chiến hơn nữa cũng không chặn được đòn đánh lén. Chân bị cắn một phát, Phương Miên khuỵu xuống đất. Hai Alpha ấn cậu xuống đất, móng vuốt ghì chặt bả vai cậu, một Alpha khác lấy kim tiêm ra, cắm vào cổ Phương Miên, bơm thuốc vào mạch máu của cậu, Phương Miên cảm thấy mình như bị rắn độc cắn, cổ lạnh toát. Ngay sau đó toàn thân cậu tê dại, đầu ngón tay ngứa râm ran như có dòng điện chạy qua.

Chúng tiêm cái gì cho cậu? Phương Miên ra sức giãy giụa, tuyến thể sau gáy đau nhói, nhiệt độ tăng vọt. Một tên côn đồ cười dữ tợn lại gần cậu, "Em trai, đừng sợ, bọn anh cho em đồ ngon đấy, kỳ động dục của em sắp đến rồi, lát nữa bị đánh dấu sẽ rất sướng."

Kỳ động dục? Kỳ động dục gì cơ? Phương Miên đã xuyên không bao nhiêu năm, chưa bao giờ trải qua kỳ động dục. Chuông báo động réo vang trong đầu, cậu ra sức muốn chạy trốn.

Không thể bị đánh dấu, tuyệt đối không thể bị đánh dấu!

Một bóng trắng bỗng lao ra từ góc chéo, hất tên côn đồ ra. Không ngờ lại là Mục Tuyết Kỳ, trông cô gầy gò bé nhỏ, không biết lấy đâu ra sức lực, húc tên côn đồ đó ngã chổng vó.

"Tôi đã bảo rồi, tôi mới là Phương Miên!" Mục Tuyết Kỳ ôm chặt Phương Miên, đưa tay che tuyến thể của cậu, gào khóc, "Tôi mới là Phương Miên!"

"Mau chạy đi, đồ ngốc này!" Trán Phương Miên vã mồ hôi.

Mấy tên côn đồ kéo mạnh Mục Tuyết Kỳ, Mục Tuyết Kỳ ôm Phương Miên chặt cứng, chẳng tài nào kéo ra được. Có kẻ đá cô, đạp lưng cô, đá eo cô, cô vẫn không chịu tránh ra.

"Được, mày là Phương Miên, đánh dấu mày trước!" Một tên côn đồ ấn cô xuống, "Dùng hết thuốc kích dục rồi, chỉ có thể đánh dấu cưỡng chế thôi, nếu thấy đau thì đừng trách bọn tao."

Tên côn đồ đột ngột cúi người xuống, đè lên lưng Mục Tuyết Kỳ, há miệng nhe răng nanh.

Đồng tử mắt Phương Miên co lại, gân xanh nổi gồ, dốc hết sức muốn thoát khỏi sự kìm kẹp của đám côn đồ. Nhưng Mục Tuyết Kỳ ghì chặt cậu, đám côn đồ đè cậu xuống, trên người cậu như nặng nghìn cân, không tài nào động đậy được. Giây phút ấy, thời gian như chậm hơn, cậu trơ mắt nhìn răng nanh của tên côn đồ đâm thủng gáy Mục Tuyết Kỳ. Tuyến thể của Mục Tuyết Kỳ đã rách, Phương Miên ngửi thấy mùi hương ngọt lịm tựa trái vải chậm rãi toả ra từ cô, hoà lẫn với mùi máu tanh nồng nặc. Tên côn đồ nọ liếm môi, như vẫn còn chưa đã thèm.

Một Omega quý tộc, một Omega sắp gả chồng, bị côn đồ đánh dấu, quả thực là một vụ bê bối. Dù chỉ là đánh dấu tạm thời, chất dẫn dụ Alpha bơm vào tuyến thể của cô sẽ từ từ mất dần do trao đổi chất qua thời gian, nhưng ở một gia đình quý tộc cực kỳ coi trọng trinh tiết của Omega, Mục Tuyết Kỳ sẽ trở thành mối ô nhục của gia tộc, ắt không thể gả được vào bất cứ gia tộc nào nữa.

Đây là lần đầu tiên có một Omega bị chà đạp, sỉ nhục thế này trước mặt Phương Miên.

Vừa bị đánh dấu, cơ thể Mục Tuyết Kỳ mềm oặt. Các Alpha khác hưng phấn đỏ bừng mặt mũi, như uống rượu, cũng muốn tiến lên đánh dấu. Alpha đang đè Phương Miên muốn đánh dấu Mục Tuyết Kỳ, nhất thời lơ là thả bàn tay đang ghì chặt Phương Miên ra. Phương Miên gầm lên, nhặt một hòn đá dưới đất đập mạnh vào đầu Alpha đó. Gã vỡ đầu chảy máu ngay tức khắc, máu tuôn như suối, gào thét thảm thiết. Phương Miên giận dữ cầm đá đập mọi Alpha xông tới. Sau đó cậu túm lấy Mục Tuyết Kỳ, cõng cô lên lưng mình, loạng choạng chạy ra ngoài con đường mòn.

Thuốc đang có tác dụng dần, tầm nhìn của Phương Miên như bị phủ một lớp kính mờ, nhoè nhoẹt không nhìn rõ. Cậu không dám dừng lại, dốc hết sức tháo chạy. Đầu Mục Tuyết Kỳ đặt trên vai cậu, mùi vải ngọt lịm nhẹ nhàng lan toả trong màn đêm.

"Em gái," Phương Miên gọi khẽ, "Em vẫn ổn chứ?"

Mục Tuyết Kỳ mất tỉnh táo, miệng lẩm bẩm: "Xin lỗi, anh Phương Miên."

Người bị đánh dấu là cô, người bị sỉ nhục là cô, nhưng cô lại xin lỗi cậu. Lòng Phương Miên quặn thắt, cậu hất mạnh đầu ép mình tỉnh táo, nghiến răng cõng cô chạy về phía ánh sáng.

Ở cuối con đường tối om, có hai ngọn đèn sáng như mặt trời. Cậu như nhìn thấy hy vọng, dốc hết sức chạy tới.

"Cứu với!" Phương Miên hét xé họng, "Cứu tôi với!"

Thuốc chảy theo máu ra khắp cơ thể, trái tim bỗng thắt lại, hai chân Phương Miên mềm nhũn, ngã xuống đất. Cậu không chịu dừng lại, giãy giụa bò tiếp, ngón tay bấu vào kẽ gạch lát sàn, bụi đất ứ đầy kẽ móng tay. Cố lên... Chỉ vài mét nữa thôi... Trong đầu như có một sợi dây, kéo căng không chịu buông lỏng. Bò vào ánh sáng, một đôi bốt quân đội màu đen sạch bong xuất hiện trước mặt cậu. Quen quá, mặt bên bốt là phù hiệu hình rắn vàng của nhà họ Mục, bí ẩn mà uy nghiêm. Cậu ngẩng đầu lên, bắt gặp cặp mắt vàng rực của Mục Tĩnh Nam.

Giây phút ấy, dường như bầu trời sập đã có người chống, cuối cùng Phương Miên cũng yên tâm, cậu khàn giọng nói: "Cứu em gái với... Con bé bị đánh dấu rồi..."

Mục Tĩnh Nam cúi người ngồi xổm, mu bàn tay chạm vào mặt cậu. Tại rắn là động vật biến nhiệt ư, tay hắn ta lạnh toát. Toàn thân Phương Miên nóng rực, không cưỡng lại được xích lại gần hắn. Trên người hắn có mùi thơm của gỗ lãnh sam, thoang thoảng nhẹ nhàng, chạm vào ngắn ngủi mà như có móc câu, cuốn theo linh hồn Phương Miên gần như muốn bay lên.

"Đưa Mục Tuyết Kỳ đi." Mục Tĩnh Nam ra hiệu, "Đám côn đồ kia, tống hết vào tầng hầm."

Nếu Phương Miên tỉnh táo hơn chút đỉnh, cậu sẽ phát hiện ra Mục Tĩnh Nam bình thản quá đáng. Em gái ruột của mình bị đánh dấu, vậy mà hắn vẫn bình chân như vại. Sự xuất hiện của Mục Tĩnh Nam cũng trùng hợp quá mức, như thể xe đã chờ sẵn ở đây, đợi Phương Miên chạy về phía ánh sáng, chạy đến trước mặt Mục Tĩnh Nam.

Một người lính tiến lên, bế Mục Tuyết Kỳ đi. Phương Miên vẫn quỳ dưới đất, ngửa đầu nhìn gương mặt lãnh đạm của Mục Tĩnh Nam. Đầu óc như bị đặt trong xửng hấp, nặng trĩu mù mịt, hơi nóng hầm hập. Phương Miên tóm bàn tay lạnh lẽo của hắn, như tóm được cọng rơm cứu mạng. Mùi hương đâu? Mùi hương ở đâu? Như bị nghiện, cậu tìm mùi hương như có như không đó khắp nơi.

"Đi thôi." Mục Tĩnh Nam nói.

Giọng nói mơ hồ, Phương Miên không nghe rõ, chỉ phát hiện ra hắn định rút bàn tay đặt trên mặt mình về. Phương Miên túm chặt lấy, không cho hắn đi.

"Sao thế?" Mục Tĩnh Nam hỏi.

"Nóng quá..." Phương Miên chau mày, lẩm bẩm như càu nhàu.

Mục Tĩnh Nam nhìn chằm chằm, nói: "Trạng thái của em không ổn."

"Muốn..." Phương Miên cầm bàn tay lạnh lẽo của Mục Tĩnh Nam, đầu óc mơ màng như có mây mù quẩn quanh.

"Muốn gì?" Mục Tĩnh Nam hỏi.

Phương Miên ngửi thấy mùi gỗ lãnh sam của Mục Tĩnh Nam, lết gối bò tới trước mặt hắn, xích lại sát gần hắn. Cách lớp quân phục đen, dường như cậu nghe thấy được nhịp tim đều đều của Mục Tĩnh Nam, mùi gỗ lãnh sam nồng đậm hơn, điềm đạm trong trẻo, xoa dịu linh hồn nóng bỏng của Phương Miên. Mùi hương đến từ đâu nhỉ? Phương Miên tham lam hít, chóp mũi mấp máy, xích lại gần cổ Mục Tĩnh Nam. Cổ hắn trắng trẻo như sứ mịn, nếu cắn vào chắc sẽ có một dấu răng.

Tìm thấy rồi, là chỗ này.

Phương Miên hơi hé miệng, ngoạm vào cổ Mục Tĩnh Nam.

Đồng tử mắt Mục Tĩnh Nam co lại, màu vàng trong mắt sôi sùng sục như sóng cả, tức khắc trở nên đặc quánh.

"Phương Miên, em có biết em đang làm gì không?" Giọng hắn rất trầm, ẩn chứa nguy hiểm.

"Có..." Phương Miên nói lúng búng, "Ăn anh."

Dứt lời, cậu lại cắn thêm lần nữa.

Comments