Say giấc - 17
Phương Miên về phòng ngủ. Hôm nay đi một
chuyến này, Phương Miên đã âm thầm ghi nhớ tuyến đường, nhớ đi nhớ lại, tăng cường
trí nhớ, để chuẩn bị cho sau này chạy trốn. Thực ra chưa chắc tình hình đã tệ đến
thế, Mục Tĩnh Nam là tại kỳ nhạy cảm nên mới muốn phệt Phương Miên, chờ hết kỳ
nhạy cảm, Mục Tĩnh Nam lấy lại tỉnh táo, sẽ trở lại làm Viên Tỉnh yên lặng khép
kín trước kia. Đến lúc đó, họ vẫn là anh em tốt, Mục Tĩnh Nam cũng sẽ tỉnh ngộ
hối cải, thả cậu rời khỏi Lâu Đài Trắng, chưa biết chừng còn giúp cậu tìm A Ly
mà không cần báo đáp để trả ơn cứu mạng của cậu.
Nghĩ vậy, trong lòng Phương Miên tràn ngập
hy vọng, đếm ngày tháng, còn năm ngày nữa là hết kỳ nhạy cảm. Hầu gái mang cơm
đến phòng cậu, cậu nói cảm ơn, mở nắp bát đĩa ra xem, trong đó lần lượt là cỏ
Timothy, cỏ ba lá, cỏ chân gà.
Phương Miên: "..."
Ava đột nhiên xuất hiện , nói: "Đây
là đại tá dựa theo "Hướng dẫn chăn nuôi Chinchilla" chọn lựa tỉ mỉ
cho cậu đấy ạ."
Dứt lời, cửa phòng ngủ lại mở ra, hầu gái
ôm một khúc gỗ táo to bằng thùng nước đi vào, đặt trước mặt Phương Miên, cúi
chào rồi lại lui ra.
"Đây là cái gì?"
Avagiải thích: "Đại tá sợ cậu chán,
chuẩn bị gỗ táo mài răng cho cậu ạ."
Phương Miên: "..."
Ava hỏi: "Cậu có thích không ạ? Còn
có cà rốt, lõi ngô, tùy cậu chọn."
"Cảm ơn, có điều tôi hy vọng lần sau
mang thịt đến."
Phương Miên đang định bắt đầu ăn, mắt Ava
chợt lóe sáng, nói: "Trong cơm có thứ gì đó."
"Hả?" Phương Miên giật mình,
"Có người bỏ độc à?"
Ava chỉ vào cỏ Timothy, "Phát hiện
ra xác gián," lại chỉ vào cỏ ba lá, "Phát hiện ra xác bọ chét,"
cuối cùng chỉ vào cỏ chân gà, "Bề mặt bánh ngọt phát hiện ra thành phần nước
bọt."
"Vãi," Phương Miên cạn lời,
"Ác độc thế? Có biết là ai làm không?"
Ava lắc đầu, "Nhất định là họ giở
trò ở góc chết của máy quay giám sát. Có điều, một tiếng trước, hai em họ Alpha
của đại tá đã đến thăm Lam Ấu Vi ở phòng y tế, hứa với Lam Ấu Vi sẽ đòi lại
công bằng cho cậu ấy. Phát hiện ra dấu vân tay của hai người này trên khay, cơ
bản có thể xác định hai người này là kẻ tình nghi."
Phương Miên: "..."
Xem ra Lam Ấu Vi có khá nhiều người ngưỡng
mộ ở nhà họ Mục. Lam Á thông minh thế, còn là nữ chủ nhân của Lâu Đài Trắng,
không thể nào không biết Phương Miên sẽ bị hai Alpha nọ nhắm vào, nhưng bà
không hề nhắc nhở Phương Miên, xem ra là muốn cho Phương Miên hiểu được nếu
không trở thành vợ của Mục Tĩnh Nam, tương lai cậu ở Lâu Đài Trắng sẽ gian nan
vô cùng. Người phụ nữ đáng ghét này, Phương Miên vừa cứu Mục Tĩnh Nam, bà đã tung
chiêu này, lòng dạ đen tối quá.
Xùy. Phương Miên nghĩ bụng, cậu tuyệt đối
không khuất phục đâu.
Năm ngày tiếp theo, trong cơm mang tới đều
bị bỏ thêm đồ, đêm hôm khuya khoắt Phương Miên còn nghe thấy có người quanh quẩn
ngoài cửa, chắc là kiêng dè đây là phòng ngủ của Mục Tĩnh Nam, không dám vào.
Chỉ cần ở trong địa bàn của Mục Tĩnh Nam thì sẽ an toàn tuyệt đối. Phương Miên
chết cũng không ra ngoài, đóng cửa lại làm rùa rụt cổ, cầm cự qua ngày bằng
lương khô trong phòng của Mục Tĩnh Nam, có lúc Mục Tuyết Kỳ sẽ lén lút đến gõ cửa,
mang bánh ngọt và món nguội cho cậu.
Cô gái này là người lương thiện nhất Lâu
Đài Trắng, Phương Miên cảm động rưng rưng nước mắt, lấy đồng hồ đeo tay và cà vạt
của Mục Tĩnh Nam ra, nhờ cô mang ra ngoài cầm đồ. Cô cầm đồng hồ đeo tay sửng sốt
giây lát, do dự ngập ngừng một lúc lâu.
"Sao thế, cái đồng hồ đeo tay này
quý lắm à?" Phương Miên hỏi.
Mục Tuyết Kỳ gật đầu.
Càng quý càng tốt, chưa biết chừngMục
Tĩnh Nam sẽ hối hận đã giữ mình lại. Phương Miên nói chắc như đinh đóng cột,
"Bán!"
"Có lẽ anh cả sẽ buồn." Mục Tuyết
Kỳ mím môi, lại nói.
Phương Miên khịt mũi nói: "Hắn càng
buồn, anh càng vui!"
Rốt cuộc Mục Tuyết Kỳ vẫn đồng ý, đến buổi
tối, đêm khuya vắng người, vài tờ tiền to được nhét vào qua khe cửa. Phương
Miên cầm số tiền đó, mua chuộc cô hầu gái Tiểu Ni, cuối cùng cũng được ăn cơm
canh nóng hổi không bị bỏ thêm thứ gì.
"Cốc cốc cốc", lại có người gõ
cửa, Phương Miên hỏi qua cánh cửa: "Ai thế."
Là giọng Mục Tuyết Kỳ, "Là em
đây."
Phương Miên mở cửa, khoanh tay dựa
nghiêng vào khung cửa.
Cô vân vê tay, nói khẽ: "Bố em về rồi,
buổi tối sẽ tổ chức tiệc gia đình, mẹ bảo em đến dẫn anh đi."
Phương Miên đảo mắt, quyết tâm nằm ườn,
"Không đi."
"Tiệc gia đình là bố tổ chức cho
anh," Mục Tuyết Kỳ kéo ống tay áo cậu, "Đi cùng đi."
Phương Miên không chịu nổi con gái cầu
xin mình, đối mặt với bộ dạng đáng thương của Mục Tuyết Kỳ, Phương Miên không
tài nào lạnh lùng thờ ơ được.
Thôi thôi, đi thì đi. Năm ngày chưa gặp
đám ngốc kia, xem ra họ lại muốn cậu đến chỉnh đón tác phong của nhà họ Mục.
Phương Miên xua tay, bảo Mục Tuyết Kỳ đợi một lát. Cậu đóng cửa lại, thay quần
áo. Quần áo cậu mang đến nơi này là áo khoác da, không thể mặc được ở Nam Đô
khí hậu như mùa xuân. Phương Miên cắt ngắn quần bò của Mục Tĩnh Nam, mặc bừa
vào người, lại mặc thêm sơ mi đen của Mục Tĩnh Nam, hơi rộng, coi như oversize.
Cậu mở cửa ra, Mục Tuyết Kỳ nhìn bộ đồ rộng thùng thình của cậu, cứ như lưu
manh ngoài đường, kinh ngạc há hốc miệng.
Mục Tuyết Kỳ nói khẽ: "Bố chú trọng
lễ nghi, có lẽ sẽ không thích ăn mặc thế này đâu."
"Anh cứ mặc thế đấy, nếu không được
thì anh không đi đâu." Phương Miên nói.
Mục Tuyết Kỳ thở dài, nói: "Đi
thôi."
Đến sảnh tiệc, đã có rất nhiều người ngồi
quanh bàn tròn. Cậu nhìn lướt qua, phu nhân Lam Á với mái tóc dài đã thoa dầu,
chiếc váy dài màu xanh ngọc sáng bóng như phỉ thúy dưới ánh đèn. Các thím cùng
nhìn về phía cậu, ai cũng trát phấn trắng toát, mặc váy lụa kiểu cách đa dạng,
cổ tay đeo xuyến vàng, ngón tay đeo nhẫn kim cương to bằng hạt sen. Cả nam lẫn
nữ đều như yêu tinh, gấm vóc lụa là, không phân biệt được là người hay ma.
Chồng họ sầm mặt, chẳng thèm nhìn Phương
Miên, ngược lại trông có vẻ không vui lắm. Lam Ấu Vi ngồi trên ghế sofa nhung
đen in hoa vàng, vài thanh niên Apha vây quanh cậu ta, đều mắt vàng, cao ít nhất
một mét tám, ánh mắt nhìn Phương Miên cứ như nhìn rác rưởi bẩn thỉu, tràn ngập
khinh bỉ. Lam Ấu Vi nhìn trộm Phương Miên, hả hê ra mặt.
Chắc hẳn người ngồi trên đầu chính là người
đứng đầu nhà họ Mục, đã có tuổi, lưng hơi còng, mái tóc bạc vuốt ngược ra sau
gáy, nom có vẻ không được khỏe lắm. Mục Kình Hữu nhìn Phương Miên, ánh mắt dừng
ở chiếc sơ mi đen rộng thùng thình của Phương Miên, nói với Lam Á: "Sao
mình không chuẩn bị quần áo phù hợp cho cậu Phương?"
Lam Á cúi đầu, nói: "Là tại em tắc
trách."
Mục Kình Hữu vẫy tay với Phương Miên,
nói: "Ngồi cùng Tuyết Kỳ đi, chỉ là tiệc gia đình, không cần phải câu nệ."
Phương Miên ngồi xuống, thím hai Omega đứng
phắt dậy, bà ta mặc váy lụa đỏ thắm, rực rỡ như một con vẹt, chỉ đứng ở đó thôi
cũng như lửa cháy, hoa cả mắt. Chỉ nghe bà ta nói: "Anh cả, em khó ở trong
người, về trước đây ạ."
"Khó ở chỗ nào, bảo bác sĩ đến khám
cho." Mục Kình Hữu nói.
"Không cần đâu, bệnh vặt thôi."
Bà ta liếc nhìn Phương Miên, nói, "Anh cả, em xin lắm lời một câu. Thằng
nhóc này xuất thân từ khu ổ chuột, khó tránh khỏi trên người có bệnh không sạch
sẽ. Anh nhìn Ấu Vi xem, ăn một bữa sáng cùng cậu ta thôi mà ốm bao nhiêu
ngày."
Mục Kình Hữu cau mày, "Em khó ở
trong người, thì về nghỉ đi, đừng lắm lời."
Một Omega nam khác cũng kéo chồng đứng dậy,
"Buổi trưa bọn em ăn nhiều quá, không ăn nữa đâu. Mọi người ăn thong thả
nhé, bọn em đi trước đây."
Nhà em hai em ba đều muốn đi, bữa tiệc
gia đình này chỉ còn nhà Mục Kình Hữu.
Sắc mặt Mục Kình Hữu rất khó coi, hỏi:
"Khó lắm mới có một bữa tiệc gia đình, nhất định phải đi ư?"
Hai bà thím liếc nhìn Phương Miên, mỉm cười
khó xử, "Nếu chỉ ăn cùng anh cả chị dâu và Tuyết Kỳ, thì đương nhiên là được.
Nhưng mà..."
Họ không nói gì nữa, ngụ ý không cần nói
cũng tỏ.
Mục Kình Hữu bất lực xua tay, "Đi
đi."
Hai nhà rời chỗ ngồi, đang định mở cửa đi
ra. Cửa vừa mở, vài người lính mặc quân phục đen đã đứng ngoài cửa, mặt vô cảm,
đứng thẳng tắp, chọc vào mắt người ta như mũi lao. Thím hai giật bắn mình, chân
vấp phải tà váy dài lụa đỏ, suýt thì ngã chổng vó, may mà chồng đỡ được bà ta.
Quân lính đứng sang hai bên, để lộ Mục Tĩnh Nam mặc đồ đen đằng sau. Hắn khoác
áo choàng, thân hình thẳng tắp, không dính một hạt bụi, mũ quân đội kéo thấp áp
sát cặp mày dài, ánh sáng sắc bén của phù hiệu quân đội nhà họ Mục làm tôn lên
cặp mắt buốt giá như sương của hắn. So với đám họ hàng gấm vóc là lượt này, hắn
là một thanh kiếm sắc giấu trong vỏ, kín đáo nhưng tự có uy nghiêm áp đảo.
"Ôi chao, Mục Tĩnh Nam về rồi."
Thím hai cuống quýt cười xoà.
Phương Miên nhướn đuôi mày, kẻ này thoát
khỏi kỳ nhạy cảm rồi ư?
Lam Ấu Vi đứng bật dậy, vui vẻ gọi:
"Anh Tĩnh Nam."
Mục Tĩnh Nam liếc nhìn mọi người đang đứng,
nói: "Quay về, tôi có chuyện muốn nói."
"Cháu có chuyện gì, nói thẳng
đi." Thím ba cười nói, "Mọi người đều có mặt, đều đang nghe
đây."
Mục Tĩnh Nam cầm một cuộn roi quân đội bước
vào, quân lính chặn cửa, các thím liếc nhìn súng trường trên tay họ, lại nhìn
roi quân đội trong tay Mục Tĩnh Nam, ngơ ngác nhìn nhau. Họ dè dặt liếc nhìn sắc
mặt Mục Tĩnh Nam, hắn vẫn vô cảm, sắc mặt lạnh tanh, không khí xung quanh như
đóng băng, nghe thấy được thấp thoáng tiếng băng đóng sột soạt, khí lạnh lan toả,
ngấm vào ngực mọi người. Thím hai sờ cánh tay lạnh toát, nghĩ bụng biết trước
thì đã mặc thêm áo.
Một thanh niên Alpha bước tới, nói:
"Anh cả, cuối cùng anh cũng về rồi..."
Mục Tĩnh Nam bỗng quất một roi, trúng ngực
Alpha nọ. Như tiếng pháo nổ, Alpha hét lên thảm thiết, gục xuống đất như búp bê
vải. Thím hai giật mình tái mặt, cuống quýt chạy tới ôm lấy thanh niên đó,
quát: "Mục Tĩnh Nam, mày điên rồi, mày đánh em trai mày làm gì!"
"Điều 109 gia quy." Giọng lạnh
tanh, Mục Tĩnh Nam gằn từng chữ một, "Phương Miên là hôn thê của tôi, kể từ
ngày hôm nay trở đi, các người phải tôn trọng em ấy như tôn trọng tôi. Nếu các
người phớt lờ em ấy, cô lập em ấy, các người sẽ bị đánh. Nếu các người chửi bới
em ấy, cười nhạo em ấy, các người sẽ bị đánh. Nếu các ngươi phỉ báng sau lưng
em ấy, các người sẽ bị đánh. Nếu các người mãi không sửa đổi, các người sẽ bị
đuổi khỏi nhà họ Mục."
Vừa thốt ra, tất cả im phăng phắc.
Chú hai tức quá mặt tái xanh, khó coi như
bôi sáp. Tay phải chỉ vào Mục Tĩnh Nam, ngón tay run bần bật như đột quỵ,
"Mục Tĩnh Nam, đừng tưởng mày nắm giữ quân đội nhà họ Mục là có thể thích
gì làm nấy. 108 điều gia quy trước kia, chơi mạt chược cũng bị đánh, chơi Beta
cũng bị đánh, giờ chẳng qua chỉ chửi thứ thấp hèn bên cạnh mày vài câu thôi, thế
mà cũng bị đánh. Mày coi bọn tao là cái gì, bọn tao là người thân của mày, hay
là chó mày nuôi?"
Mục Tĩnh Nam nhìn sang ông ta, ánh mắt lạnh
lùng, đáy mắt phủ sương.
Họ đều có cặp mắt vàng rực, chú hai mặt
mày lấm lét, còn cặp mắt của Mục Tĩnh Nam lại có sự uy nghiêm như bậc quân
vương.
Hứng ánh mắt lạnh tanh của Mục Tĩnh Nam,
cặp mày giống nòng nọc của chú hai hơi run rẩy, trông có vẻ nhụt chí rồi, nhưng
vì sĩ diện nên ông ta vẫn gân cổ lên chống đỡ, quát: "Nhìn tao làm gì, lẽ
nào mày dám đánh tao? Tao nói cho mày biết, tao bị huyết áp cao, bệnh tim, tiểu
đường, thoát vị đĩa đệm, tao còn bị gút, mày đánh tao mà có mệnh hệ gì, tao xem
mày làm người ra sao! Mày không cho tao chửi, tao cứ chửi đấy."
"Nợ cha, con đền." Mục Tĩnh Nam
thờ ơ nói, "Mục Tử Minh, chịu phạt thay bố cậu đi."
Hắn dứt lời, mấy người lính tiến lên, một
người đẩy thím hai ra, hai người kéo Alpha trong lòng bà ta. Alpha tên Mục Tử
Minh đó gào toáng lên: "Anh cả, đừng đánh em! Bố, mẹ, cứu con với!"
Anh ta bị bắt quỳ xuống đất, chiếc sơ mi
may thủ công tinh xảo bị lột ra, phơi bày thân trên cường tráng trần trụi, một
người lính giơ cao roi, quất vào lưng anh ta. Tiếng gào thét của Mục Tử Minh
vang vọng trong sảnh tiệc, rung chuyển mái vòm, âm vang quanh quẩn. Chú hai tức
giận giậm chân gào lên chửi bới, từ ngữ bậy bạ nào cũng thốt ra. Ông ta vừa chửi,
bên kia vừa đánh. Chẳng bao lâu sau, Mục Tử Minh đã da tróc thịt bong, người be
bét máu. Mấy tay lính cầm súng đứng đó, không ai dám tiến lên ngăn cản. Thím
hai xông tới mấy lần liền, đều bị chặn đứng.
Mục Kình Hữu ngồi im tại chỗ, thong thả uống
trà, chờ họ đánh một lúc lâu mới ung dung nói: "Thôi, Tĩnh Nam, suy cho
cùng thì vẫn là em hai của con."
Phương Miên nhìn mà ngỡ ngàng, trợn mắt
há mồm.
Hoá ra roi quân đội trong gia quy là thật,
Mục Tĩnh Nam đánh thật.
"Đừng chửi nữa, bố ơi!" Mục Tử
Minh thều thào nói, "Đừng chửi nữa, xin bố đấy!"
Thím hai tát mạnh chồng mình một phát,
chú hai ngậm miệng, roi bên kia cũng dừng lại.
"Tĩnh Nam, chú thím biết lỗi rồi,"
thím hai giàn giụa nước mắt, nói, "Không bao giờ nói những lời khốn nạn ấy
nữa đâu. Tiểu Phương, thím hai xin lỗi cháu, thím hai ăn nói lung tung, cháu
tha thứ cho thím hai và em hai của cháu đi."
Nhìn sang bên Mục Tử Minh, vốn còn ra vẻ
vênh váo kiêu ngạo, giờ đã héo úa hoàn toàn. Người của Mục Tĩnh Nam ra tay ác
thật, chẳng nể nang chút nào.
Phương Miên rất xấu hổ, nhìn Mục Tĩnh Nam
nói: "Hay, hay là thôi?"
Cuối cùng Mục Tĩnh Nam cũng thôi, bảo người
đưa Mục Tử Minh đến chỗ bác sĩ. Quân lính lui ra, đứng ở cửa. Thím hai muốn đi
theo, lính gác cửa giơ ngang súng, cứng nhắc nói: "Đại tá ra lệnh, tiệc
gia đình kết thúc mới được đi."
Thím hai mặt ủ mày chau, xoắn khăn tay
lùi về. Nhà chú ba cuống quýt ngồi vào bàn, chồng con đều cúi đầu, im như thóc,
không dám hó hé gì, thím ba thay đổi bộ mặt hà khắc chán ghét lồ lộ trước kia,
ân cần gắp thức ăn cho Phương Miên, nói: "Ăn nhiều vào nhé, nhìn cháu gầy
chưa kìa, trước kia phải chịu khổ nhiều lắm phải không, mau ăn đi."
Thím hai véo chú hai, chú hai miễn cưỡng
ngồi xuống chỗ của mình. Thím hai lau mặt, đổi sang bộ dạng tươi cười vui vẻ,
nói: "Nhìn Tĩnh Nam và Tiểu Phương xứng đôi biết bao, ngay từ lần đầu tiên
nhìn thấy Tiểu Phương thím đã biết, hai đứa nó là một cặp trời sinh. Mọi người
cùng nâng ly, chúc Tĩnh Nam và Tiểu Phương trăm năm hạnh phúc nào!"
Chén rượu trên bàn tiệc va vào nhau kêu
lanh canh, mọi người nói to: "Trăm năm hạnh phúc!"
Phương Miên: "..."
Comments
Post a Comment