Say giấc - 10

Phương Miên nghe thế bèn chạy vội ra, chỉ thấy trên bàn tan hoang, cậu ngạc nhiên nói: "Đã xảy ra chuyện gì?"

Ánh mắt Tiêu Trạch rất buồn bã, "Không thể trách anh Viên tức giận được, là tại tôi lắm lời bảo Tiểu Nhuỵ rất coi trọng cậu, anh ấy mới hắt nước tôi."

Phương Miên: "?"

Anh Tỉnh hắt nước người ta? Tại sao anh Tỉnh lại hắt nước người ta, anh Tỉnh hắt nước người ta liên quan gì đến Tiêu Nhuỵ? Cậu ngoái đầu nhìn Viên Tỉnh, người đàn ông này bao trùm trong lớp mạng đen, không nhìn rõ biểu cảm, Phương Miên cũng không cảm nhận được cảm xúc của hắn. Trước giờ hắn luôn vậy, im lặng như một tảng đá, bí ẩn, lãnh đạm, làm người khác khó lòng đoán trước.

"Anh Tỉnh, sao thế?"

"Em tin tôi hắt nước anh ta à?" Viên Tỉnh hỏi khẽ.

"Em..."

Hắt nước người khác không giống việc Viên Tỉnh sẽ làm, nhưng Tiêu Trạch ăn no rửng mỡ vu khống hắn làm gì? Phương Miên váng đầu, hai người này vừa gặp nhau, sao đã mâu thuẫn đến mức này rồi?

Viên Tỉnh thấy cậu im lặng, nói khẽ: "Xem ra mấy người đúng là rất thân thiết."

"Không phải, em có bảo em tin đâu." Phương Miên đau đầu vô cùng.

Viên Tỉnh nhìn sang Tiêu Trạch, nói: "Anh bảo tôi hắt nước vào anh."

Tiêu Trạch than, "Không cần xin lỗi, không sao đâu. Anh là vợ Phương Miên, tôi sẽ không so đo với anh."

Viên Tỉnh lạnh lùng nói: "Được lắm, như anh mong muốn."

Viên Tỉnh dứt lời bèn bưng nước rửa chân dưới sàn Phương Miên vừa ngâm chân xong, đổ hết lên đầu Tiêu Trạch. Nước tưới ào ào lên đầu Tiêu Trạch, chỉ trong chớp mắt Tiêu Trạch đã ướt như chuột lội, toàn thân đẫm nước.

Phương Miên ngây người tại chỗ, nghẹn họng không thốt nổi lấy một chữ.

Tiêu Trạch ngơ ngác cúi đầu xuống nhìn bản thân mình, cặp mắt xanh lam mù mịt mất một giây. Từ bé đến lớn, anh ta chưa bao giờ gặp phải chuyện này. Không ngờ lại có kẻ dám hắt nước vào anh ta thật, mà kẻ đầu sỏ này còn nói rất bình thản: "Tôi xin lỗi."

Hắn nói xin lỗi, nhưng giọng nói không hề áy náy chút nào.

"Anh..." Lửa giận của Tiêu Trạch bùng cháy trong lòng.

"Anh bảo anh không so đo, định nuốt lời à?" Viên Tỉnh hỏi.

Giọng nói mắc kẹt trong cổ họng Tiêu Trạch, "..."

"Có ăn cơm nữa không?" Viên Tỉnh lại hỏi.

Hắn bình tĩnh quá, như thể kẻ vừa hắt nước làm Tiêu Trạch ướt như chuột lội là một người khác vậy.

"..." Mặt Tiêu Trạch tái xanh, quay người bỏ đi.

Tiêu Trạch đi rồi mà Phương Miên vẫn chưa hoàn hồn. Trời ơi, rốt cuộc vừa xảy ra chuyện gì vậy? Đây là mơ phải không! Phương Miên vỗ mặt mình, ép mình tỉnh lại. Nhưng bất kể vỗ ra sao, cảnh trước mặt vẫn vậy, một đống hoang tàn.

"Tiêu Nhuỵ là ai?" Viên Tỉnh bỗng hỏi.

"Nữ thần của em." Phương Miên nói.

"Alpha?" Ánh mắt Viên Tỉnh sa sầm.

"Không phải," Phương Miên tìm giẻ lau bàn, "Là Omega. Mặc dù bọn em có tình cảm với nhau, nhưng cô ấy không biết em là Omega, nếu cô ấy biết, có thể sẽ không thích em nữa."

Viên Tỉnh im bặt.

Lần này, hắn im lặng rất lâu mới hỏi: "Thế tôi thì sao?"

"Anh?" Phương Miên sửng sốt, "Anh là anh em của em mà." Phương Miên mãi mới nhận ra, "Anh Tỉnh, không phải anh tưởng em thích O, sẽ có ý đồ bất chính với anh đấy chứ? Yên tâm đi, em sẽ không có tâm tư đó với anh đâu, em chỉ thích con gái thôi."

Cách một lớp mạng che, Phương Miên không biết Viên Tỉnh đang nghĩ gì, chỉ thấy hắn im bặt, một lúc lâu sau mới tháo mũ mạng che. Sắc mặt hắn vẫn thản nhiên, có thêm phần lạnh nhạt so với mọi khi, rõ ràng vẫn như bình thường, nhưng Phương Miên cứ cảm thấy hắn không được vui lắm. Ảo giác chăng, Phương Miên nghĩ. Quan sát kỹ sắc mặt hắn, hắn vô cảm, lạnh nhạt như ban đầu, không có dấu hiệu tức giận, Phương Miên mới yên tâm. Cậu nhìn thức ăn trên bàn, lúc nãy hắt nước rửa chân vào Tiêu Trạch, trâu bò húc nhau ruồi muỗi chết, thức ăn trên bàn cũng bị hắt, không ăn được nữa.

Trong nhà vẫn còn một ít rau xanh và trứng gà, có thể làm vài món đối phó. Viên Tỉnh nói: "Tôi đi nấu lại."

Phương Miên đi theo sau hắn nói: "Tiêu rồi, chúng ta đắc tội với Tiêu Trạch, ngày mai em còn phải đi làm nữa không?"

"Người đắc tội với anh ta là tôi, không phải cậu."

Phương Miên mặt ủ mày chau, "Hai ta là vợ chồng, anh đắc tội với anh ta cũng tương đương em đắc tội với anh ta mà?"

Nghe thấy hai chữ vợ chồng, Viên Tỉnh ngoái đầu nhìn cậu, vẻ lạnh đạm trên mặt phai nhạt phần nào.

"Đừng sợ." Viên Tỉnh xoa đầu cậu.

"Đừng xoa đầu em mãi thế, em mới hai mươi thôi, vẫn còn cao được, anh cứ xoa đầu em, em sẽ không cao được đâu." Phương Miên càu nhàu, "Vậy rốt cuộc hai người đã xảy ra chuyện gì?"

"Tránh xa anh ta ra, Phương Miên," Viên Tỉnh thờ ơ nói, "Anh ta rất nguy hiểm."

Nguy hiểm? Ông chủ có gì nguy hiểm, anh ta là một con cáo lông xù mà! Phương Miên không hiểu nổi, từ khi xuyên không đến nay, người tốt với cậu nhất là Lộ A Ly, thứ nhì là Tiêu Nhuỵ, thứ ba chính là ông chủ. Nếu không nhờ có ông chủ, cậu và A Ly đã phải cạp đất mà ăn từ lâu rồi, sao ông chủ lại nguy hiểm cơ chứ?

"À, em hiểu rồi!" Suy nghĩ nảy ra trong đầu Phương Miên, "Anh Tỉnh, có phải Tiêu Trạch sàm sỡ anh không, nên anh mới hắt nước vào anh ta."

Viên Tỉnh: "..."

"Anh xinh đẹp lại đảm đang thế này, thảo nào Tiêu Trạch không kiềm chế được." Phương Miên giơ nắm đấm nói, "Việc này chúng ta không thể nhịn được, hắt nước là đáng! Nếu anh không muốn em làm ở xưởng cơ khí, em sẽ nghỉ việc! Em không làm công nhân cơ khí, vẫn có thể đi làm đầu bếp. Trời đất bao la, sẽ có chỗ cho hai anh em ta dung thân thôi."

"..." Viên Tỉnh thở dài khe khẽ, "Không cần đâu."

Tiêu Trạch có ý đồ bất chính, vả lại đã nghi ngờ thân phận của hắn, lúc này không nên đánh rắn động cỏ, vẽ rắn thêm chân, vài ngày nữa Ava sẽ tới, dù sao thì họ sẽ không ở Vịnh Lục Châu bao lâu nữa. Bất kể Phương Miên thích ai, hắn đều phải đưa Phương Miên đi. Hắn từng nghe nói về hiện tượng Omega đồng tính này, có một số Omega ở trường học Omega quá lâu, sẽ nhầm tình bạn với tình yêu. Không sao, hắn sẽ tìm bác sĩ tâm lý tốt nhất, giúp Phương Miên chữa xu hướng tính dục lệch lạc này.

Hắn vào bếp làm lại thức ăn, Phương Miên định cầm muôi, Viên Tỉnh ngăn cản cậu, bảo cậu đi nghỉ. Phương Miên không chịu được rảnh rỗi, quét dọn bàn ăn và sàn nhà tan hoang. Đang thu dọn bát đũa, điện thoại rung. Phương Miên mở điện thoại ra, là Tiêu Nhuỵ gửi tin nhắn.

Tiêu Nhuỵ: [Anh tôi và anh Viên xảy ra mâu thuẫn à? Cậu đừng trách anh Viên, tất cả đều là lỗi của anh tôi.]

Hầy, Tiêu Nhuỵ đúng là một cô gái lương thiện. Phương Miên thở dài, anh trai cô sàm sỡ người khác, phải giải thích với cô ra sao đây? Trước giờ cô tôn thờ Tiêu Trạch nhất, nếu biết anh trai mình là hạng cầm thú, chắc chắn sẽ rất đau lòng. Thôi, đừng cho cô ấy biết thì hơn.

Phương Miên: [Đúng là lỗi của anh trai bạn, có điều không sao đâu, anh Tỉnh không so đo nữa rồi.]

Bên Tiêu Nhuỵ im lặng rất lâu, mãi không nhắn tin nữa, Phương Miên đang định làm việc nhà tiếp thì điện thoại lại rung.

Tiêu Nhuỵ: [Ừ hứ, nghe anh tôi nói, anh Viên là một Omega tốt bụng đảm đang, tình cảm của hai người rất tốt đẹp. Tôi rất muốn gặp anh ấy, Omega gả cho cậu nhất định rất xinh đẹp phải không.]

Phương Miên: [Phải, anh Tỉnh thật sự rất đẹp.]

Đầu bên kia, Tiêu Trạch nhìn điện thoại màn hình, sắc mặt sa sầm.

Anh ta tự nhủ đừng để ý, Phương Miên là dân hạ lưu không được đi học, chưa từng trải sự đời, gặp được một quý tộc lưu lạc bèn coi như của báu. Hạng bất lịch sự như Viên Tỉnh sao mà so sánh với anh ta được? Nếu đặt anh ta và Viên Tỉnh lên bàn cân, nhất định Phương Miên sẽ chọn anh ta.

Anh ta gõ tiếp.

Tiêu Nhuỵ: [Ừm... Tôi có một câu hỏi, không biết có tiện hỏi không.]

Phương Miên: [Hỏi đi.]

Tiêu Nhuỵ: [Tôi và anh Viên, ai đẹp hơn?]

Phương Miên: "..."

Đây là câu hỏi kỳ lạ gì vậy?

Đợi đã, cậu hiểu rồi, Tiêu Nhuỵ đang ghen! Vừa tặng bánh ngọt, vừa nấu cơm, vừa ghen, Tiêu Nhuỵ thật sự rất yêu cậu. Cậu nghĩ bụng, mình mất tích nửa năm trời, bỗng dưng đưa một cô vợ về, Tiêu Nhuỵ không rõ chân tướng nhất định là rất đau lòng. Có lẽ, có lẽ cậu nên kể cho Tiêu Nhuỵ biết, cậu và anh Tỉnh chỉ là vợ chồng giả thôi. Trong lòng Phương Miên như có vô số bong bóng ảo mộng sôi sùng sục, nhưng ngay sau đó, cậu nhớ ra mình là một Omega, những bong bóng này lại lần lượt vỡ tan.

Tỉnh táo lại đi Phương Miên, mày và Tiêu Nhuỵ không có khả năng đâu.

Phương Miên ủ rũ, uể oải trả lời.

Phương Miên: [Anh Tỉnh là nam, bạn là nữ, hai người không thể so sánh với nhau được.]

Tiêu Nhuỵ: [Thế tôi đổi câu khác, cậu thấy anh Viên so với anh trai tôi thì ai đẹp hơn?]

Phương Miên chẳng cần nghĩ, gõ chữ ngay.

Phương Miên: [Thế đương nhiên là anh Tỉnh của mình rồi.]

Comments