Say giấc - 1
Khi bom nổ vang bên tai, Phương Miên hoàn toàn ngơ ngác. Quán cà phê chìm trong hỗn loạn, mấy vệ sĩ mặc âu phục có sừng bò kéo mạnh cổ áo cậu, lôi cậu ra khỏi chỗ ngồi, nhanh chóng rút lui qua cửa sau. Cửa sau thông ra tầng ba trung tâm thương mại, phiến quân vũ trang đầy đủ xả đạn khắp nơi, đạn bay như mưa, Phương Miên nghe thấy tiếng không khí bị xé toạc, liên tục có người gào thét ngã gục bên cạnh Phương Miên, máu tươi bắn tung toé.
"Cậu Phương, cúi đầu xuống, đi mau!" Các vệ sĩ kéo cậu chạy như bay.
"Đại tá đâu?" Một vệ sĩ khác hỏi.
"Đoàn xe của đại tá bị phiến quân chặn đường ở đại lộ trung tâm!"
"Bảo vệ hôn thê của đại tá!"
Vài phiến quân phát hiện ra họ, đuổi tới từ sau lưng. Một số vệ sĩ bọc hậu, bắn trả đối phương. Phương Miên bị dúi xuống sau quầy, một vệ sĩ bảo vệ bên cạnh cậu, không ngừng quay người lại bắn.
Sao lại thế này? Đã xảy ra chuyện gì? Đầu óc Phương Miên rối như tơ vò, tiếng bom nổ làm đầu óc cậu trắng xoá, chấn động làm điếc tai cậu, cậu chỉ nhìn thấy miệng các vệ sĩ đang mấp máy, chứ không nghe rõ giọng họ.
Cậu gặp tai nạn giao thông, xuyên không đến thế giới này đã nhiều năm trời, đến bây giờ vẫn chưa hiểu được rốt cuộc thế giới này là như thế nào. Ban đầu cậu đáp xuống khu ổ chuột ở Vịnh Lục Châu, nơi đó bẩn thỉu, nghèo túng, tội ác mọc ra khắp nơi như cỏ dại, chẳng khác nào địa ngục trần gian. Cậu gặp phải ba tên côn đồ mặt ngựa, bảo cậu là Omega quý giá, lừa cậu đến một con hẻm nhỏ nồng nặc hôi thối, tụt quần định cưỡng bức cậu.
Cậu không hiểu Omega, Alpha là gì, tóm lại, khi cậu nhìn thấy ba kẻ nọ cười dâm tà với mình, nội tâm bị sốc vô cùng. Cậu cao một mét tám, mọi khi chú trọng rèn luyện, xé quần áo ra cũng có mấy múi cơ bụng mỏng, cởi quần ra thứ đó còn dài hơn ba con gà rù này, chúng dựa vào cái gì mà cho rằng chúng cưỡng bức được cậu? Cậu vừa thấy ghê tởm, vừa đấm ba tên gei chết tiệt này thành đầu heo.
"Gei chết tiệt tránh xa tao ra." Cậu hung dữ nói.
"Cậu giỏi quá!" Giọng một thiếu niên dịu dàng trong trẻo vang lên ở sâu trong hẻm.
Ngẩng đầu lên, chỉ thấy một thiếu niên tai nhọn mặc sơ mi đứng dưới ánh sáng tù mù. Về sau Phương Miên mới biết, người này tên là Lộ A Ly, là một Omega, cũng là người đầu tiên thể hiện lòng tốt với Phương Miên từ khi xuyên không đến nay.
"Xin chào, tôi là Chinchilla, cậu thì sao?" A Ly hỏi.
Mọi người ở thế giới này đều có dạng thú của mình, những người có dạng thú giống nhau được cho là cùng chủng tộc.
Phương Miên gãi đầu, nói: "Éc... hình như tôi cũng là Chinchilla."
Kể từ đó trở đi, cậu và A Ly sống nương tựa vào nhau ở khu ổ chuột.
A Ly kể cho cậu biết, bề ngoài Đế Quốc thống nhất, thực tế thì các gia tộc lớn phân chia thống trị, đẳng cấp nghiêm ngặt, phân hoá giàu nghèo nghiêm trọng. Ngoài ra, mọi người còn có ba giới tính, lần lượt là Alpha, Beta và Omega. Trong đó, vì số lượng ít ỏi nên Omega là tài nguyên bị giành giật trên thị trường hôn nhân, nếu khu ổ chuột xuất hiện một Omega độc thân lang thang không có chồng, người đó sẽ bị lưu manh cưỡng bức, hoặc trở thành một trong số những người vợ của ông trùm xã hội đen địa phương. Dù là Omega tái giá thì vẫn được mọi người yêu thích trên thị trường hôn nhân của khu ổ chuột.
Bất hạnh là, Phương Miên, trai thẳng hơn cả sắt thép, lại xuyên không trở thành một Omega ở thế giới này.
Quân lính của Bắc Đô - đô thành Đế Quốc - hàng năm đều đến khu hạ lưu, khu ổ chuột các nơi lùng sục Omega chưa chồng, rồi dựa theo độ tương thích gien để ghép đôi những Omega này với công dân Đế Quốc. Chính vì thế, tỷ lệ giới tính khu hạ lưu bị mất cân bằng nghiêm trọng, rất nhiều Alpha không có đối tượng kết hôn, kỳ nhạy cảm không có ai xoa dịu, tỷ lệ phạm tội tăng vọt. Cộng thêm việc tỷ lệ kết hôn sụt giảm nhiều năm, sự phản đối của dân chúng càng ngày càng đông đảo.
Lúc ấy, cậu và A Ly cùng đóng giả làm Alpha lao động chui, cùng bốc gạch, làm công nhân cơ khí, sống ở túp lều nhựa dột nước, ăn màn thầu thiu, hút đầu lọc thuốc lá nhặt được trong thùng rác. Trước khi xuyên không Phương Miên học thiết kế và chế tạo cơ khí, từ năm hai đại học đã bắt đầu đi theo giảng viên hướng dẫn nghiên cứu các dự án khung xương ngoài động lực, còn được tuyển thẳng lên thạc sĩ, đến thế giới này, không có huyết thống và địa vị, cậu chỉ có thể làm một công nhân cơ khí ở băng chuyền, số tiền kiếm được chỉ miễn cưỡng lấp đầy bụng.
Sau đó, Phương Miên bị cúm nặng, vì đổi tiền mua thuốc cho Phương Miên mà Lộ A Ly bán thân cho một đại gia, từ đó bặt vô âm tín. Phương Miên đã tìm rất lâu mà không tìm được anh, sau đó lại bị lính Đế Quốc bắt được, đưa vào trường học Omega ở Bắc Đô, còn bị cưỡng chế ghép đôi, phải gả cho một quý tộc có dạng thú là rắn —— Mục Tĩnh Nam. Cho đến giờ, cậu vẫn chưa từng gặp mặt Mục Tĩnh Nam, chỉ biết Mục Tĩnh Nam có chức vụ trong quân đội Đế Quốc, huyết thống cao quý, là công dân hạng nhất mà dân đen kiếm sống bằng lao động chui như cậu chưa bao giờ được gặp.
Phương Miên từng trông thấy quý tộc của thế giới trong TV, họ tự xưng là dòng máu chảy trong mạch còn quý giá hơn vàng, nhưng ai nấy đều bụng bia béo phị, mặt mũi bóng mỡ. Có quý tộc béo đến mức không thể tự di chuyển được, phải có người khiêng. Phương Miên không tưởng tượng nổi mình bị đàn ông phệt, càng không tưởng tượng được mình bị thằng béo phệt, đó chẳng khác nào ác mộng đáng sợ.
Mục Tĩnh Nam, cái tên này nghe biết ngay là đàn ông.
Bắt cậu chơi gei với đàn ông, cậu thà chết còn hơn.
Hôm nay là lần đầu tiên cậu và Mục Tĩnh Nam hẹn gặp mặt. Gặp mặt cũng là bị cưỡng chế, cậu vốn không được từ chối. Sau ba lần gặp mặt, bất kể cậu có ấn tượng ra sao về Mục Tĩnh Nam, cậu đều phải mặc váy cưới gả cho hắn.
Một người đàn ông mặc váy cưới, tiên sư.
Ngày gặp mặt nhà họ Mục xếp lịch cực sát, quá trình gặp mặt ghép đôi bình thường ít nhất phải kéo dài hơn nửa năm, nhưng nhà họ Mục không chờ nổi, xếp lịch cả ba lần gặp chỉ trong một tháng.
Bạn học cùng trường học Omega kể cho cậu biết, ấy là vì Mục Tĩnh Nam bị khiếm khuyết gien, kỳ nhạy cảm sẽ hoá điên, trước đây từng xảy ra sự kiện đáng sợ là hắn hoá thành mãng xà ăn thịt người. Phương Miên là Omega phù hợp nhất họ tìm được, độ tương thích đạt 99.8%, rất có thể là người duy nhất có thể dùng chất dẫn dụ xoa dịu Mục Tĩnh Nam, nên họ mới vội vã muốn cậu và Mục Tĩnh Nam kết hôn nhanh nhất có thể.
Nhưng Phương Miên xuyên không đến nay vẫn chưa biết cách phóng chất dẫn dụ. Nói đùa, cậu vốn không xoa dịu được Mục Tĩnh Nam.
Mục Tĩnh Nam không chỉ là gei, mà còn là một tên gei khùng, Phương Miên có chết cũng không kết hôn với gei. Cậu đã lên kế hoạch xong xuôi từ lâu rồi, cậu muốn bỏ trốn!
Một viên đạn bay qua trước mắt, găm vào ngực vệ sĩ, máu toé lên mặt Phương Miên, đỏ thắm như một đoá mai tanh máu. Phiến quân đuổi giết họ đã chết, vệ sĩ cuối cùng sắp tắt thở trước mặt cậu. Cậu nhận ra, đây là thời cơ tốt nhất để bỏ trốn.
"Đi... tìm đại tá..." Vệ sĩ vừa nôn ra máu, vừa khó nhọc nói.
Ánh sáng trắng vụt loé, vệ sĩ biến thành một con bò đực đã tắt thở.
"Người anh em, cảm ơn anh, có điều kiếp sau đừng ép thẳng thành cong nữa." Phương Miên lau mặt, quay người bỏ chạy.
Tai đỡ kêu ong ong, Phương Miên nghe thấy tiếng hét thảm thiết vọng tới từ tầng dưới, cậu lén lút thò đầu ra nhìn, tầng một trung tâm thương mại có phiến quân đang xả đạn bừa bãi. Phương Miên quả quyết bỏ chạy, bật nhảy, tông vỡ cửa sổ sát đất tầng hai, nhảy thẳng từ tầng hai xuống. Đường phố cũng chìm trong hỗn loạn, xe cộ va chạm hàng loạt, ô tô nổ tung đằng xa, bốn phía đều là biển lửa hừng hực. Đế Quốc cử quân lính chống lại cuộc bạo loạn của phiến quân, trực thăng hú còi trên bầu trời thành phố, đèn pha chiếu sáng bầu trời đêm mịt mù, đèn neon đỏ như máu, hình chiếu 3D người mẫu khổng lồ nhìn xuống vũng máu và đống đổ nát ở đầu đường.
Trong hơn nửa năm ở trường học, Phương Miên đã thuộc nằm lòng bản đồ Bắc Đô, cậu biết mọi con đường, mọi lối tắt và cống rãnh của thành phố này, muốn rời thành phố thì phải băng qua đại lộ trung tâm, rồi lên đường cao tốc G5. Vấn đề bây giờ là, Phương Miên không có xe. Không sao, Phương Miên từng đi theo A Ly học cơ khí, chỉ cần có dụng cụ thì cậu có thể tháo dỡ hệ thống điều khiển xe ngay tại chỗ, điều khiển bằng chế độ quản trị.
Đại lộ trung tâm khắp nơi đều là công dân nháo nhác chạy nạn, Phương Miên lách vào một siêu thị dụng cụ, bỏ cờ lê, búa và rìu vào ba lô. Trước khi bước ra, Phương Miên còn bỏ một nắm tiền ở quầy, vừa ngẩng đầu lên thì phát hiện ra ông chủ đã chết dưới kệ hàng, đầu bị bắn nát tươm, Phương Miên lại lặng lẽ lấy lại tiền.
Có không ít ô tô đỗ trên đường, nhưng đều mắc kẹt trong đoàn xe va chạm, không di chuyển được. Còn có rất nhiều xe thể thao vô giá bị tông nát bấy, máu tươi tung toé trên kính, thi thể trong xe bị đè bẹp dí. Phương Miên hy vọng Mục Tĩnh Nam biến thành gei "chết" tiệt đích thực trong đám xe này, nếu không lần này chạy trốn bị phát hiện ra, chắc chắn Mục Tĩnh Nam sẽ đến truy lùng cậu.
Phương Miên rẽ vào phố nhỏ, tìm một chiếc xe dùng được. Trung tâm thương mại hẹn gặp mặt cách trường học không xa, cậu mải tìm kiếm, vô thức đi đến đối diện trường học. Phiến quân đã công phá trường học, cậu nhìn thấy rất nhiều bạn học Omega bị nhét vào xe bọc thép của phiến quân. May mà hôm nay cậu ra ngoài đi gặp mặt, nếu không thì cũng sẽ bị bắt như những Omega đó. Phiến quân đông quá, cậu không thể cứu được những Omega ấy, đành bàng quan đứng ngoài. Rẽ vào phố nhỏ, tiếp tục tìm ô tô. Cuối cùng, cậu phát hiện ra một chiếc xe mui bị va lõm. Chiếc xe này toàn thân phun sơn đen khiêm tốn, nhìn là biết xe cao cấp, giá trị phải đạt tới mười triệu đô Đế Quốc.
Vận may không tệ, chọn chiếc này đi. Cậu lôi người chết trong xe ra ngoài, vứt bên vệ đường, đang định lên xe thì chợt nghe thấy tiếng ho yếu ớt trong con hẻm phía sau xe. Chần chừ một giây, cậu cảnh giác trốn cạnh xe ló ra nhìn. Chỉ thấy có hai người nằm dưới đất, người bên trên rõ ràng là đã chết, người được che chắn bên dưới hình như vẫn còn thở. Cậu đi tới xem thử, là một người đàn ông, mái tóc màu đen, gương mặt thanh tú, hai mắt nhắm nghiền, ánh trăng mờ rọi xuống mặt hắn, sáng tối rõ ràng, phác hoạ đường nét xinh đẹp của hắn.
Là Alpha hay Omega nhỉ?
Người ở thế giới này chỉ dựa vào mùi chất dẫn dụ cũng phân biệt được giới tính, Phương Miên học mãi không được, cậu tổng kết ra cách nhận biết, mùi nồng gay mũi hơn thì thường là Alpha, mùi dịu ngọt hơn thì thường là Omega, chẳng có mùi gì thì tỷ lệ cao là Beta. Nếu là Omega, Phương Miên sẽ phải cứu người này. Cậu từng hứa với A Ly, sẽ giúp đỡ những Omega rơi vào cảnh khốn khó.
Phương Miên lật người bên trên ra, cúi đầu xuống ghé sát cổ người đàn ông nọ ngửi, còn chưa ngửi được gì thì người đàn ông này đột nhiên mở mắt ra. Cặp mắt ấy sáng rực như vàng lỏng, rõ ràng là đôi mắt tuyệt đẹp, nhưng vì ánh mắt nhìn Phương Miên sắc như đao, tràn ngập tính công kích, khiến ai nhìn cũng thấy sợ. Phương Miên rùng mình, vô thức đấm thẳng vào mặt người nọ. Đây hoàn toàn là phản ứng phản xạ của Phương Miên, một cú đấm tung ra, người đàn ông kia ngoẹo đầu sang một bên ngất xỉu. Phương Miên đấm xong mới nhận ra mình đã làm gì, cuống quýt gọi hắn khe khẽ, nhưng lần này người đàn ông đó đã hôn mê hẳn, hoàn toàn không có dấu hiệu tỉnh lại.
Phương Miên: "..."
Được thôi, Phương Miên đành cúi đầu xuống tiếp tục ngửi chất dẫn dụ của hắn, không nói rõ được là mùi gì, chỉ thấy trong trẻo, hít vào mũi lành lạnh, khiến người ta nghĩ đến ánh trăng trải đầy đất.
Không gay mũi cũng không nồng, đây là một Omega.
Trong trường học Omega có không ít quý tộc, họ chia lớp riêng, có giáo viên riêng, Phương Miên chỉ thi thoảng trông thấy họ vài lần từ xa, cảm giác như một bầy chim trong lồng ăn mặc hoa lệ. Quần áo người này rất cầu kỳ, một chiếc áo măng tô dài màu đen, thắt lưng da bọc quanh vòng eo săn chắc. Hắn cao hơn hẳn đám gà rù kia, ít nhất phải một mét tám mươi tám. Phương Miên nghĩ có thể hắn là một trong số những Omega quý tộc đó, nếu không thì sao lại xuất hiện ở gần trường học Omega chứ?
Phương Miên kéo áo hắn ra, nhìn qua vết thương của người anh em này. Bị thương không nhẹ, bụng và chân đều có lỗ máu, rõ ràng là đã trúng đạn. Thành phố đang bạo loạn, chắc chắn bệnh viện không thể vận hành bình thường, vết thương này tạm thời hơi khó xử lý, Phương Miên băng bó cầm máu qua loa cho hắn trước, dìu hắn lên ghế phụ, sau đó lấy dụng cụ ra gỡ bảng điều khiển của xe, khởi động chế độ quản trị. Xe chấn động, bảng điều khiển sáng lên trước mặt Phương Miên.
"Ôi công nghệ cao," Phương Miên cảm thán, "Còn có chế độ tàng hình, chẳng phải trời giúp ta sao?"
Phương Miên thắt dây an toàn cho mình và người anh em bị thương bán khoả thân, bật máy sưởi, khởi động chế độ tàng hình. Làm quen thao tác xong, Phương Miên đạp chân ga, động cơ kêu rền vang như sấm, xe lao vút vào đêm đen tựa mũi tên rời dây cung. Trong lòng như có rất nhiều bồ câu trắng, đập cánh bay ra khỏi lồng ngực, ánh sao lấp lánh trước mắt cậu, tiếng gió đồng hành cùng cậu, cậu càng lúc càng rời xa thành phố chìm trong chiến tranh loạn lạc này.
Ngoái liếc nhìn người bên cạnh, người đàn ông nọ đang hôn mê, hàng mi dài cụp xuống, đổ bóng sâu thẳm.
"Người anh em," cậu nói, "Chúng ta tự do rồi."
Comments
Post a Comment