Chương 96: Đi nhầm nhà vệ sinh
Hiện giờ về cơ bản có thể xác định, nơi nội
quy bảo không được ở thì nhất định là không an toàn, nhưng nơi không nhắc đến
cũng chưa chắc đã an toàn tuyệt đối. Tóm lại, buổi tối tốt nhất là đừng ở tòa
ký túc xá, đương nhiên, trừ phi có người bằng lòng nằm dưới gầm giường. Chẳng mấy
mà đã đến tối, chín giờ rưỡi, Khương Dã chuẩn bị xuất phát. Khu giảng đường rộng
hơn tòa ký túc xá rất nhiều, cậu ta đã lục soát tòa ký túc xá xong mà không
phát hiện ra Trùn, bên khu giảng đường còn vài tầng cậu chưa lục soát xong.
Khương Dã muốn đi, Trương Nghi cũng muốn
đi theo, Cận Phi Trạch và Lý Diệu Diệu tất nhiên khỏi phải nói. Tiểu Bạch cảm
nhận được sâu sắc độ vô dụng của mình, phải bám đuôi các cao thủ, dù cao thủ
không phải muốn tìm lối ra, anh cũng quyết định đi theo. Anh Ngưu có ý tưởng
riêng của mình, chẳng biết gã tìm đâu ra một cuộn dây thừng nylon, nói:
"Tôi nghĩ ra rồi, tôi có thể dùng dây thừng leo từ sân thượng xuống."
"Tôi khuyên anh đừng làm thế."
Trương Nghi nói, "Tòa ký túc xá tổng cộng tám tầng, quá cao, ngộ nhỡ anh
rơi xuống thì sao?"
Anh Ngưu khẩn khoản nói: "Tôi từng tập
leo núi, tôi làm được. Xin các cậu đấy, dẫn tôi lên sân thượng đi, còn nửa tiếng
đồng hồ nữa, các cậu đến khu giảng đường dư dả thời gian."
Nhân tố không chắc chắn quá nhiều, độ
nguy hiểm quá cao, Khương Dã cũng không tán thành cách làm của gã, nhưng bảo gì
anh Ngưu cũng đòi xuống, giờ Khương Dã không thích lo chuyện của người khác,
bèn mặc kệ gã. Mọi người đưa gã lên sân thượng, nhìn gã buộc dây thừng vào lan
can, đầu kia buộc vào người mình, thắt nút rồi đứng ở mép sân thượng, từ từ leo
xuống.
"Cẩn thận!" Tiểu Bạch mong
ngóng nhìn theo, nếu anh Ngưu thành công, anh cũng muốn thử xem.
Mọi người nằm nhoài bên lan can thành một
hàng, nhìn anh Ngưu bên dưới leo xuống tầng tám an toàn. Phần lớn cửa sổ ký túc
xá đều được rèm che kín mít, không nhìn thấy gì cả, anh Ngưu yên tâm tiếp tục
leo xuống dưới, dừng lại ở ngoài cửa sổ tầng sáu. Gã giẫm chân trên mép cửa sổ,
hơi thở dốc, đã rất lâu rồi không rèn luyện, sức bền tụt dốc rất nhiều. Gã ngẩng
đầu lên, ra dấu OK với mọi người bên trên.
Trương Nghi gọi to: "Anh leo chậm
quá, sắp mười giờ rồi, leo nhanh lên!"
Anh Ngưu cúi đầu nhìn đồng hồ, còn hai
mươi phút nữa, chậm gì mà chậm? Tốc độ thế này vừa phải, không vội.
Khương Dã định đi, Tiểu Bạch khó xử, anh
vốn định chờ anh Ngưu xuống thành công, rồi bắt chước anh Ngưu. Giờ nhóm Khương
Dã muốn đi, anh lại không dám ở lại đây một mình.
"Cho cậu một phút quyết định."
Khương Dã nói.
"Ở lại đi, tôi nghĩ anh giai này có
thể thành công đấy." Cận Phi Trạch mỉm cười dịu dàng.
"Thật à, cậu cũng nghĩ thế ư?"
Hy vọng bùng lên trong mắt Tiểu Bạch, "Thế... thế tôi..."
Anh "tôi tôi tôi" mãi, Khương
Dã lạnh lùng nói: "Hết một phút rồi."
Cuối cùng anh vẫn không chiến thắng được
nỗi sợ, rụt rè nói: "Tôi đi theo mọi người vậy."
Cận Phi Trạch buồn bã nói: "Ôi chao,
đáng tiếc thật."
Cứ tưởng bớt được một kẻ chướng mắt.
Anh Ngưu hít sâu một hơi, leo xuống tầng
tiếp theo, đã đến tầng bốn. Gã dừng ở ngoài cửa sổ thở dốc, cửa sổ đen ngòm phản
chiếu gương mặt đỏ bừng của gã. Chẳng mấy chốc là xuống đến nơi rồi, gã tự cổ
vũ mình. Nếu có người leo cùng thì tốt quá, Tiểu Bạch ẻo lả, rõ là nhát gan. Gã
nghĩ, hay là cổ vũ Tiểu Bạch đi cùng mình?
Gã ngửa đầu lên định gọi, chợt thấy đám
người bò nhoài bên lan can sân thượng mặt mũi xanh mét, không phải nhóm Khương
Dã vừa rồi. Những gương mặt quái dị ấy đang nhìn chằm chằm vào gã ở bên dưới,
gã sợ khiếp vía, cúi đầu nhìn đồng hồ, thế mà kim giờ vẫn dừng ở chín giờ bốn
mươi. Gã thầm giật mình, đồng hồ hỏng rồi, thảo nào Trương Nghi bảo gã leo
nhanh lên, gã leo chậm quá, giờ đã quá mười giờ! Gã cuống quýt định tiếp tục bò
xuống, vừa ngửa đầu lên, rèm cửa sổ bỗng hé mở một chút, một con mắt đục ngầu
xuất hiện trong kẽ hở rèm cửa, tình cờ đối diện mắt gã.
Gã giật bắn mình, vô thức lùi lại một bước,
chân giẫm vào khoảng không, may mà dây thừng đang buộc gã, gã không rơi xuống
quá nhiều, lơ lửng giữa không trung. Gã ra sức bám vào bậu cửa sổ nhô ra mặt tường,
ngửa đầu nhìn, bất ngờ trông thấy những ác quỷ kia vươn cánh tay dài xanh tím,
móng tay dài sắc nhọn cứa vào dây thừng nylon, dây thừng lập tức bị cứa đứt một
chút.
Đồng tử mắt gã co lại, hét to: "Anh
Khương, cứu tôi với! Anh Khương!"
Đã đi đến hành lang lộ thiên, Khương Dã
nghe thấy âm thanh bèn ngoái đầu lại, Trương Nghi nhoài người trên lan can thò
người ra ngoài nhìn. Hành lang lộ thiên nằm ở mặt bên tầng bốn tòa ký túc xá,
cách sân thượng một quãng khá xa. Từ góc độ của anh ta, tình cờ trông thấy anh
Ngưu đang lơ lửng giữa không trung và tay xác chết xanh ngắt thò ra từ sân thượng.
"Vãi... Tiêu rồi..." Trương
Nghi nói.
Vừa dứt lời, dây thừng nylon đứt, anh
Ngưu rơi xuống dưới, chỉ nghe thấy một tiếng vang nặng nề, sàn bê tông có thêm
một thi thể, máu tươi chậm rãi loang rộng bên dưới cái đầu vỡ nát của anh Ngưu.
Tiểu Bạch bịt miếng, hai mắt rơi lệ lã chã.
Lúc nãy nếu anh mà ở lại, chắc hẳn giờ đã chết rồi.
Khương Dã nhíu mày, quay đầu đi vào khu
giảng đường. Mọi người bước vào hành lang đen ngòm, Tiểu Bạch bật đèn cực tím,
những dấu chân tối hôm qua trông thấy đã biến mất. Phòng học tối om u ám, hơi lạnh
bò trên tay mọi người như sâu bọ. Trên tường vẫn là bảng tuyên dương, dán ảnh học
sinh ba tốt và ảnh chụp chung của cả trường, ảnh đã trở lại bình thường, mặt mọi
người đều đã quay về. Có điều, ánh mắt Khương Dã thoáng dừng ở ảnh chụp chung,
cậu nhìn thấy trong đám học sinh có thêm anh Ngưu. Những người khác đều mặt vô
cảm, chỉ có anh Ngưu mặt mày kinh hãi.
Sự quái dị ở nơi này đã không thể giải
thích bằng lý thuyết khoa học của học viện được nữa.
Ánh mắt Khương Dã chuyển sang đằng trước,
dừng bước trước lớp A14, lông mày càng nhíu chặt hơn.
"Sao thế?" Tiểu Bạch hỏi.
Trương Nghi ngồi thụp xuống nhìn sàn nhà,
sắc mặt cũng trở nên khó coi, "Cậu còn nhớ không, hôm qua Tiểu Dã... éc,
anh giai này đã giết thầy Giang ở đây, thi thể nằm ngay ở chỗ này, sao giờ lại
biến mất rồi?"
Tiểu Bạch nhớ ra, quay đầu nhìn cửa lớp
A14, "Cái đầu cũng biến mất rồi."
"Soi đèn đi." Khương Dã nói.
Tiểu Bạch vội vàng lấy đèn cực tím ra, một
chuỗi dấu chân máu phản chiếu trên sàn nhà, kéo dài về phía cuối hành lang. Lý
Diệu Diệu nằm rạp xuống sàn ngửi mùi, tiến lên vài bước, ngửa đầu ngửi không
khí.
"Thịt thối, đến rồi." Cô nói
nói.
Trong bóng tối cuối hành lang, một đôi
chân mặc quần âu xuất hiện. Trương Nghi rút đao Thi A ra, Lý Diệu Diệu giơ tay
giằng mất đao của anh ta, đẩy anh ta ra sau lưng mình. Trương Nghi bó tay, lại
móc tẩu thuốc tro cốt của mình ra, cầm bật lửa đốt. Khương Dã và Cận Phi Trạch
đều đứng im tại chỗ, chờ người đó bước vào ánh đèn pin.
Người nọ chậm rãi bước tới, một gương mặt
đàn ông trung niên âm u phơi bày trước mắt mọi người. Tiểu Bạch trợn trừng mắt,
Trương Nghi ra sức dụi mắt, xác nhận lại mình không nhìn nhầm.
Thầy Giang nói: "Sao các em lại chạy
lung tung? Mau về ký túc xá đi."
"... Thầy Giang," Trương Nghi hỏi,
"Không phải thầy đã chết rồi sao?"
"Xùy xùy xùy," thầy Giang nổi
giận, "Nhóc con, nói lung tung gì thế, sao có thể rủa thầy chết được?"
Khương Dã đột nhiên bước tới, giật phăng
cổ áo ông ta, cổ ông ta còn nguyên vẹn, chẳng có dấu vết gì cả.
Thầy Giang ôm áo mình, giật mình nhìn
Khương Dã, nói: "Em làm gì thế?"
Trương Nghi cũng bước tới bắt mạch ông
ta, người này có mạch đập, có thân nhiệt, có hít thở, không ngờ lại là người sống.
Trương Nghi trông như nhìn thấy ma, nói: "Ông ta còn sống, là người."
"Mọi người bảo tối hôm qua mọi người
đã giết ông ta?" Cận Phi Trạch nghiêng đầu.
"Không phải bọn tôi, là Tiểu Dã, giờ
cậu ấy đã trở nên rất bạo lực." Trương Nghi dứt lời, lại bổ sung thêm một
câu, "Ấy là nếu như cậu ấy vẫn là Tiểu Dã."
"Thế thì đơn giản thôi," Cận
Phi Trạch cười nói, "Giết thêm lần nữa, lần này canh gác thi thể của ông
ta, xem ông ta còn sống dậy được nữa không."
Trương Nghi: "..."
Phải làm thế thật sao? Cảm giác bạo lực
quá, họ có bị học viện xử lý không?
Anh ta đang ngẫm nghĩ, thầy Giang đột ngột
xồ tới, húc văng Trương Nghi ra. Quanh ông ta là Khương Dã, Cận Phi Trạch và
Trương Nghi, ông ta chọn độc thật, chọn ngay người yếu nhất để ra tay. Trương
Nghi bị ông ta tông đến choáng váng, chổng vó lên trời. Ông ta bỏ chạy, Khương
Dã nhanh chóng đuổi theo, chỉ thấy bóng ông ta xông vào nhà vệ sinh nữ nhanh
như thỏ.
Nội quy an toàn bảo không được vào nhà vệ
sinh, Khương Dã dừng lại ở cửa. Bên trong có hai lối đi, một trái một phải, tường
dán biểu tượng nhà vệ sinh, bên trái là biểu tượng nhà vệ sinh giáo viên, bên
phải là nhà vệ sinh nữ. Lúc nãy thầy Giang lao vào nhà vệ sinh nữ chẳng thèm
ngoái đầu lại.
"Sợ rồi à?" Sau lưng cậu, Cận
Phi Trạch mỉm cười hỏi, "Cầu xin tôi đi, tôi giúp cậu."
Trương Nghi thở hồng hộc chạy tới,
"Đừng vào nhà vệ sinh nữ! Các cậu thông minh thế, chắc đã phát hiện ra rồi
phải không. Chúng ta đều đã phát hiện ra dù là khu giảng đường buổi tối và ký
túc xá ban ngày cũng chưa chắc đã an toàn tuyệt đối, tại sao nội quy an toàn
không viết rõ? Tôi cho rằng, đối tượng nội quy an toàn dạy chúng ta né tránh
không phải là hồn ma bình thường, mà là oán linh của ngôi trường này."
Tiểu Bạch cũng đang thở hổn hển, hỏi:
"Oán linh?"
Trương Nghi nói: "Chính là kẻ đã giết
sạch người trong trường."
Khương Dã gật đầu, "Cậu nói đúng. Nội
quy an toàn miêu tả thói quen hoạt động của nó, ban ngày ở khu giảng đường, ban
đêm ở tòa ký túc xá. Ngoài ra, còn ngẫu nhiên xuất hiện ở nhà vệ sinh."
Tiểu Bạch lại hỏi: "Thế sao thầy
Giang lại chạy vào đó?"
"Có thể ông ta có cách né
tránh?" Trương Nghi xoa cằm suy đoán.
"Mọi người sẽ không đi ngay phải
không?" Tiểu Bạch hỏi, "Tôi vào đi đại tiện được không?"
Giờ có người bảo kê, anh không muốn đi đại
tiện ngay tại chỗ lắm, xấu hổ quá.
"Đi đi, chờ cậu." Trương Nghi
xua tay.
Tiểu Bạch rẽ trái, mở cửa nhà vệ sinh
giáo viên, bước vào trong. Cánh cửa nặng nề kêu cót két đóng lại, Khương Dã bỗng
giật mình, nói: "Hỏng rồi."
"Sao thế?" Trương Nghi hỏi.
Khương Dã đi tới chỗ bức tường, kiểm tra
biểu tượng hai nhà vệ sinh. Trương Nghi cũng sán lại gần nhìn, phát hiện dưới
hai biểu tượng đều có vết băng dính màu trắng, thế có nghĩa là biểu tượng từng
bị xê dịch.
Trương Nghi vỡ lẽ ngay, "Thầy Giang
đã đổi biểu tượng hai nhà vệ sinh! Bên trái là nhà vệ sinh nữ, bên phải là nhà
vệ sinh giáo viên, nên ông ta mới quả quyết lao vào nhà vệ sinh bên phải! Vãi,
thế chẳng phải Tiểu Bạch bị nguy hiểm rồi sao!"
Cận Phi Trạch dựa vào tường, thản nhiên hỏi
Khương Dã: "Cậu muốn cứu anh ta?"
Khương Dã ngần ngừ, nói: "Tôi không
thích cậu ta, cứu cậu ta là bởi không thể thấy chết mà không cứu."
"Ơ," Cận Phi Trạch bối rối ngoẹo
đầu, "Tôi bảo cậu thích anh ta à, tại sao cậu phải giải thích với
tôi?"
Khương Dã: "..."
Dường như tâm trạng của Cận Phi Trạch khá
hơn chút ít, hắn tươi cười nói: "Được thôi, tôi cho phép cậu đi cứu anh
ta."
Khương Dã ngoảnh đầu định bước vào nhà vệ
sinh nữ, còn chưa kịp mở cửa, cánh cửa sắt nặng nề của nhà vệ sinh nữ đã cót
két mở ra. Cận Phi Trạch túm gáy áo cậu lôi cậu về, nói khẽ: "Tắt đèn
pin."
Trương Nghi phản ứng rất nhanh, lập tức tắt
đèn pin, rúc vào chỗ Lý Diệu Diệu. Cận Phi Trạch ôm Khương Dã, Khương Dã giãy
giụa giây lát, cánh tay Cận Phi Trạch ghì cứng cậu như kìm sắt, làm cậu không
nhúc nhích nổi. Một tiếng nôn mửa bỗng vang lên cạnh cửa, nghe ào ào rất ghê rợn.
Trương Nghi nói: "Chỉ có một con ma,
không thành vấn đề lớn."
Chờ tiếng nôn mửa biến mất, Cận Phi Trạch
bảo Lý Diệu Diệu thả ba lô thỏ lông xuống, lấy máy bay cỡ nhỏ không người lái
bên trong ra. Hắn bật đèn trên máy bay cỡ nhỏ không người lái, Khương Dã kiếm một
chiếc chổi chống cửa nhà vệ sinh nữ, cho máy bay cỡ nhỏ không người lái đi vào
nhà vệ sinh. Cận Phi Trạch điều khiển máy bay cỡ nhỏ không người lái, máy quay
truyền ra hình ảnh trong nhà vệ sinh, vừa vào phòng là bồn rửa tay, đi vào
trong hai bên đều là buồng vệ sinh. Tường đen ngòm, không biết là bôi thứ gì,
như có gì đó đang ngọ nguậy, nhấp nhô ở đó.
Máy bay cỡ nhỏ không người lái đi vào buồng
đầu tiên, không có gì cả. Máy bay cỡ nhỏ lại đi vào buồng thứ hai, thứ ba, thứ
tư, vẫn không phát hiện ra gì. Tiểu Bạch như đã bốc hơi, không chỉ không nghe
thấy tiếng, mà còn chẳng thấy người. Cận Phi Trạch rất kiên nhẫn, điều khiển
máy bay cỡ nhỏ không người lái vào buồng tiếp theo. Cuối cùng, chỉ còn lại buồng
cuối là chưa kiểm tra.
Máy bay cỡ nhỏ không người lái bay tiếp,
rẽ ngoặt, hình ảnh buồng cuối cùng lọt vào ống kính. Tiểu Bạch ngồi trên bồn cầu,
một vết thương dữ tợn vắt ngang bụng, máu tươi be bét.
Trương Nghi ngoảnh mặt đi, thở dài。
Ở nơi này, đi nhầm một bước là tiêu đời.
Ngón tay Tiểu Bạch động đậy, ngẩng gương
mặt nhoe nhoét máu lên nhìn về phía máy bay cỡ nhỏ không người lái.
"Cứu tôi với..." Anh nói thoi
thóp.
Trương Nghi nói: "Ma biến mất rồi?
Hay là bây giờ cứu người?"
Khương Dã chau mày, "Đợi đã."
Cận Phi Trạch điều khiển máy bay cỡ nhỏ
không người lái lùi lại, màn hình giám sát bỗng bị thứ gì che khuất, tất cả đen
ngòm.
"Sao thế? Máy quay hỏng rồi à?"
Trương Nghi hỏi.
"Thứ gì đó đã che khuất ống
kính."
Cận Phi Trạch điều chỉnh tiêu cự ống
kính, góc máy quay phóng to, phạm vi ống kính quay được mở rộng hơn nhiều. Lúc
này mọi người nhìn thấy một gương mặt đen sì hoàn toàn xuất hiện chính giữa màn
hình.
Không cần phải nói, đó chắc chắn chính là
oán linh trong nhà vệ sinh nữ.
Khương Dã tháo kính râm ra, hình ảnh
trong tầm nhìn thay đổi, sàn nhà trở nên méo mó, mặt tường gồ ghề lồi lõm, tất
cả hình ảnh đều trở nên kỳ quái, cứ như quái vật mai phục. Đây là tác dụng của
con mắt thứ ba, nó có thể nhìn thấy chân tướng, nhìn thấy mọi ác ma và bóng Đấng
phản chiếu ở thế giới này. Có ưu điểm, cũng có nhược điểm. Thế giới này trở nên
quái gở, đáng sợ, giống như Đấng. Do bóng của Đấng, ngay cả mặt người bình thường
cũng trở nên trắng ởn xấu xí.
Nếu người bình thường nhìn thấy thế giới
như vậy, e rằng chẳng bao lâu sau sẽ trở nên điên dại. Mặc dù ý chí kiên định,
nhưng đối mặt với thế giới quái gở như vậy, Khương Dã cũng không thể nào chịu đựng
được thời gian quá dài, nên mới đeo kính râm che khuất. Kính râm được chế tạo đặc
biệt, tròng mắt trái đen kịt, che khuất tầm nhìn của con mắt vàng.
Cậu nhìn một vòng xung quanh, xác nhận
không có thứ gì kỳ quái mai phục bên cạnh họ, rồi ngoảnh đầu nhìn sang Cận Phi
Trạch, đang định trao đổi kế hoạch cứu người tiếp theo thì cứng đờ.
Tất cả mọi người đều xấu xí, chỉ có Cận
Phi Trạch vẫn y nguyên. Vẻ đẹp của hắn cháy bỏng quá, dù là bóng của Đấng thì
cũng không che khuất được sắc đẹp của hắn, chỉ che được một lớp mỏng trên mặt hắn.
Gương mặt hắn trở nên mông lung hơn, nhưng chính vì thế càng tô điểm thêm sự bí
ẩn như tranh cổ.
Khương Dã nhìn hắn đăm đăm, hắn nhận thấy
ánh mắt của Khương Dã, hơi ngoảnh mặt lại.
Khương Dã hắng giọng khẽ, rút súng sau thắt lưng ra, nói: "Tôi yểm trợ hỏa lực, các người cứu người."
Comments
Post a Comment