Chương 79: Kêu trời gọi hồn
Khương Dã lại mơ thấy giấc mộng xuân với
Cận Phi Trạch, Cận Phi Trạch rất phóng túng, bóp cằm cậu quay vào gương, ép cậu
trơ mắt nhìn mình bị ức hiếp. Rõ ràng là một giấc mơ, nhưng lại chân thực đến vậy,
như thể sự việc từng trải qua ở kiếp trước. Dù tỉnh giấc, cảm giác nhục nhã đó
vẫn tiếp diễn. Dạo này không mơ thấy Giang Nhiên, nhưng toàn mơ thấy Cận Phi Trạch.
Khương Dã rất buồn phiền, cậu không muốn mơ thấy Giang Nhiên, cũng không muốn
mơ thấy Cận Phi Trạch. Mơ thấy Giang Nhiên sẽ làm cậu không phân biệt được bản
thân, nhưng mơ thấy Cận Phi Trạch thì càng đau đầu hơn.
Lúc tỉnh dậy cậu lại cứng, cậu nhúc
nhích, giật mình phát hiện ra mình đang rúc trong lòng Cận Phi Trạch. Giây phút
đó, cậu gần như tưởng rằng mơ là thực, họ thực sự đã hoang đường một đêm, cùng
chung chăn gối.
Cận Phi Trạch dụi má cậu, nói: "Dậy
rồi à?"
Khương Dã ngồi dậy, chăn che khuất chân,
cậu bất động.
Cận Phi Trạch hỏi: "Sao thế?"
"Cậu đi rửa ráy đi, tôi ngồi một
lát." Giọng Khương Dã rất bình tĩnh, không thể nghe ra chút gợn sóng nào.
Nhưng Cận Phi Trạch nhìn thấu cậu ngay, hắn
cười híp mắt nói: "Chào cờ buổi sáng à? Đêm hôm qua cậu mơ thấy gì vậy? Cứ
gọi tên mình mãi."
Ánh mắt Khương Dã cứng đờ, hờ hững nói:
"Không có gì."
Cận Phi Trạch ngoẹo đầu, cố tình thò đầu
ra nhìn vào mắt cậu, "Không phải là mộng xuân với mình đấy chứ?"
Khương Dã ngoảnh mặt đi, không nhìn vào cặp
mắt đen láy đong đầy ý cười của hắn.
Khương Dã điềm tĩnh nói dối, "Mơ
bình thường thôi."
Cận Phi Trạch không nói gì nữa, cặp mắt
nhìn cậu sáng lấp lánh như ẩn chứa sao trời.
"Cậu lòi đuôi rồi," bờ môi Cận
Phi Trạch nở nụ cười xấu xa, "Đêm hôm qua cậu không nói mơ, mình lừa cậu đấy."
Khương Dã: "..."
Cận Phi Trạch thì thầm bên tai cậu:
"Hà tất phải ảo tưởng trong mơ? Chỉ cần cậu muốn làm, chúng ta có thể làm
ngay lập tức."
"Tôi không muốn." Khương Dã đẩy
hắn ra, bước xuống giường.
"Các em có trông thấy Trần Gia
không?" Thẩm Đạc ngậm bàn chải đánh răng mở cửa vào, y dậy sớm, đang đánh
răng, "Mới sáng sớm đã biến mất rồi, trong nhà vệ sinh cũng không có, chạy
đi đâu rồi?"
Mọi người đều lắc đầu, Cận Phi Trạch uể oải
ngáp, tỏ vẻ dửng dưng.
Hoắc Ngang chợt trở người chồm dậy, nói:
"Thằng nhóc đó lấm la lấm lét, hôm qua đã thấy bất thường, không phải là
đi tiết lộ bí mật rồi đấy chứ?"
Khương Dã kinh ngạc nhìn y, lúc nãy Hoắc
Ngang trùm chăn, Khương Dã còn tưởng y đang ngủ.
Hoắc Ngang hắng giọng, tỏ vẻ chính trực,
"Tôi vừa tỉnh, không nghe thấy các cậu nói gì hết, tôi xin thề bằng tóc của
Thẩm Đạc, nếu tôi nói dối thì trời sẽ giáng sấm sét đánh anh ta cháy rụi tóc."
Thẩm Đạc: "???"
Truyện hiện chỉ đăng tải ở wattpad của Thần.
Trần Gia đã mất tích, mọi người đi một
vòng trong làng Đồng cũng không tìm thấy anh ta. Sau đó họ lại đến từng cửa tiệm
ngoài đường kiểm tra máy quay giám sát, mặc dù ngôi làng ngày vị trí hẻo lánh,
tốt xấu gì cũng có điện, một số cửa hàng đã lắp máy quay giám sát. Kết quả vào
máy tính tìm, máy quay giám sát từ một giờ đến một giờ rưỡi đêm hôm qua đều bị
nhiễu trắng, chẳng nhìn thấy gì cả.
Sắc mặt Thẩm Đạc cực kỳ nặng nề, y chỉ
vào màn hình nhiễu nói: "Từ trường của sinh vật lạ đã làm nhiễu dòng điện
của máy quay giám sát, nên mới làm máy quay bị tê liệt trong thời gian ngắn. Nếu
đêm hôm qua Trần Gia ra ngoài, nhất định là đã chạm trán sinh vật lạ rồi."
Hoắc Ngang và Trương Nghi từ bên ngoài quay
về, không tìm được người, nhưng nhặt được một khẩu súng chưa lắp đạn và đao Thi
A ở gần đó.
Sự việc dần sáng tỏ, nhất định là Trần
Gia muốn tranh thủ đêm khuya đi báo tin, còn mang theo súng, ăn trộm đao Thi A
phòng thân, ai dè gặp phải ma quỷ, anh ta không có bản lĩnh gì, trang bị tốt
cách mấy cũng vô ích.
Hoắc Ngang thì thầm hỏi Cận Phi Trạch:
"Đêm hôm qua cậu có nhìn thấy cậu ta ra ngoài không?"
Cận Phi Trạch mỉm cười,
"Không."
Khương Dã giải thích hộ hắn: "Cậu ấy
uống thuốc ngủ, bốn tiếng đồng hồ đầu tiên ngủ rất say."
Thực ra buổi sáng Khương Dã đã kiểm tra vỉ
thuốc của hắn, đêm hôm qua hắn không uống thuốc, chắc chắn là hắn biết Trần Gia
ra ngoài. Thôi, Cận Phi Trạch không làm hại ai đã là tốt lắm rồi, khoanh tay đứng
nhìn đã là từ bi hết cỡ, không thể đòi hỏi hắn quá nhiều được.
Hoắc Ngang thở dài nói: "Không ngờ vừa
phải đề phòng ma quỷ tới, còn phải đề phòng người của mình tự sát. Thẩm Đạc nhận
học trò qué gì vậy, chỉ toàn gây thêm rắc rối."
Thẩm Đạc không chịu bỏ cuộc, Trần Gia là
học trò của y, y phải chịu trách nhiệm đến cùng. Y kiểm tra băng giám sát từng
khung hình một, cuối cùng phát hiện ra manh mối ở băng giám sát của một cửa hiệu
gần sông. Thời gian là một giờ rưỡi đêm hôm qua, ngay sau khi nhiễu trắng biến
mất, một bóng người bò đi xuất hiện ở ven sông. Nhìn hình dáng rất giống Trần
Gia, anh ta bò bằng cả chân lẫn tay, chậm rãi bò xuống sông, biến mất không còn
dấu vết.
Thẩm Đạc dẫn Khương Dã, Trương Nghi và Hoắc
Ngang lập tức xuống sông tìm người, dân làng cũng đến giúp. Giữa mùa đông, dòng
sông trong núi lạnh thấu xương, làm người ta run cầm cập. Thẩm Đạc kiên trì tìm
hơn một tiếng đồng hồ, chẳng thấy một bóng người nào.
Khương Dã trèo lên bờ, gió lạnh thổi người
cậu lạnh căm. Trang Tri Nguyệt đưa khăn lông cho cậu, cậu hỏi: "Dòng sông
này chảy đi đâu?"
Cô nói: "Dòng sông này tên là sông
Lâu Vô, nối liền động Lâu Vô, có khi đàn anh của cậu đã bị cuốn vào động rồi.
Tôi bảo cậu nhé, cậu khuyên thầy Thẩm đi, đừng tìm nữa, đã vào động Lâu Vô, đừng
hòng tìm thấy dù chỉ một cọng tóc."
"Động Lâu Vô nằm ở đâu?" Khương
Dã lại hỏi.
"Ở phía tây bắc, lái xe đi tới đó mất
một tiếng đồng hồ, rất hẻo lánh, người già bảo rằng động Lâu Vô có tà khí, dân
làng ở đây đều không đến đó." Trang Tri Nguyệt lắc đầu thở dài, "Chẳng
biết tại sao bà cô cứ quấn lấy cậu không tha, vì cậu đẹp trai ư? Bà bị cận thị
nặng di truyền, cơ bản là coi như mù dở, cũng có nhìn thấy gương mặt đẹp trai của
cậu đâu."
Một dân làng chạy tới, nói: "Thầy Thẩm,
anh Hoắc đã mời thầy đồng, người cả làng đều đến đó rồi, mọi người có đi xem thử
không?"
Thầy đồng? Khương Dã nhíu mày.
"Thầy đồng là nghề đặc thù ở chỗ
chúng tôi, là một loại người có thể trò chuyện với những thứ không nhìn thấy được."
Trang Tri Nguyệt trầm giọng nói, "Khương Dã, cậu hãy chuẩn bị đi, thầy đồng
mà gọi được bà cô về thật, e là chuyện đám cưới ma không giấu được nữa
đâu."
Thẩm Đạc đi tới vỗ vai cậu, nói: "Đừng
sợ, chuyện to bằng trời cứ để thầy gánh vác."
Họ thay quần áo, đi theo dân làng đến căn
nhà gỗ của thầy đồng. Còn chưa đến nơi, đã thấy một đám người tụ tập dưới nhà,
cửa sổ của những căn nhà gỗ nhỏ xung quanh đều mở toang, rất nhiều dân làng thò
cổ ra nhìn, lan can tầng hai cũng chật ních người, đều đang rì rầm bàn tán.
Thầy đồng là một cụ già, lưng còng, đầu
quấn khăn xanh, mặc một tấm áo khoác màu đen vạt đối xứng, ngồi dưới sàn hút
thuốc. Ông cụ tên là Ngô Khai Nhân, hơi lãng tai, người khác nói gì cũng không
nghe rõ, phải hét to vào tai ông. Tiêu Đại Hy đang hét khàn cả giọng: "Ông
ơi! Gọi bà cô nói chuyện! Hỏi xem rốt cuộc bà muốn cái gì!"
Thẩm Đạc ngoái đầu lại thì thầm dặn dò:
"Lát nữa nếu ông ta gọi được bà cô thật, bảo muốn làm đám cưới ma với Tiểu
Dã, chúng ta hãy bảo là Tiêu Đại Hy có thù oán với chúng ta, bỏ tiền mua chuộc
thầy đồng. Đừng hoảng loạn, đừng để lộ sơ hở."
Thầy đồng uống một ngụm rượu nếp, dân
làng dâng hương, cá muối, gạo nếp sống và trà. Thầy đồng thấy họ bày cống vật
xong, ông lại ngẩng đầu nhìn trời. Trời đã tối đen, sương mù che khuất ánh
sáng, xung quanh trở nên tối om. Thầy đồng loạng choạng bước lên cầu thang gỗ,
đứng trên cao đánh trống kêu trời. Tiếng trống vang dội, mọi người xung quanh lập
tức im bặt như bị cắt lưỡi, chẳng có lấy chút âm thanh nào. Tiếng trống đánh
thùng thùng, hết tiếng này đến tiếng khác, như đang gọi thứ gì đó. Chuông gió
dưới mái hiên đen đằng xa reo vang, sau đó im lặng mất một giây, chuông gió gần
hơn đột nhiên reo vang. Tiến gchuông đi từ xa đến gần, áp sát chỗ thầy đồng, dường
như có thứ gì đó đang chậm rãi bước ra, gió cuốn theo làm chuông gió kêu vang.
Mọi người tỏ vẻ kinh hãi, nếu không phải
nơi này đông người, thật sự có thể sợ vãi đái.
Thầy đồng giơ cỏ lau hét lớn: "Trời
ơi, đất ơi, người ơi... Linh hồn đã chết quay về..."
Đang nói giữa chừng, ông bắt đầu lầm rầm
nói tiếng địa phương, nghe na ná lời niệm chú. Trang Tri Nguyệt ở bên cạnh
phiên dịch cho nhóm Khương Dã, tóm lại chính là gọi bà cô ra, bảo là đã chuẩn bị
lợn béo, thịt cá dâng cho bà, bảo bà đừng quấy phá nữa, có việc gì muốn con
cháu làm thì cứ nói.
Nhưng bỗng nhiên, tốc độ nói của thầy đồng
càng lúc càng nhanh, lạc cả giọng, khô khan khó nghe, như vừa nuốt cát. Thầy đồng
nhìn một nơi, gầm to không ngừng. Nơi đó chỉ có một cây cổ thụ, chẳng còn gì
khác. Dân làng xung quanh đều tỏ vẻ thắc mắc, Trang Tri Nguyệt nói: "Tôi
không hiểu ông ấy đang nói gì nữa, chắc chắn ông ấy không nói tiếng bản địa của
chúng tôi."
Khương Dã ghi âm lại lời nói của thầy đồng,
định về nghiên cứu. Nếu học được cách nói chuyện với những thứ không nhìn thấy
được, chưa biết chừng sau này sẽ có ích.
Đang nói, thầy đồng chợt im bặt. Khương
Dã ngẩng đầu lên, tình cờ bắt gặp ánh mắt ông nhìn tới từ xa. Ánh mắt đó âm u
khôn cùng, tràn ngập ác ý. Mọi người xung quanh đều nhìn theo thầy đồng, dán mắt
vào Khương Dã. Khương Dã bị tất cả mọi người nhìn chằm chằm, một luồng khí lạnh
xộc lên từ lòng bàn chân, ứ đọng ở lồng ngực.
Thầy đồng bỗng bật cười khằng khặc, nhưng
trong mắt ông không có chút ý cười nào.
Tiếng cười của ông quái đản quá, nghe mà
da đầu tê rần, từng cơn khí lạnh bốc lên từ đáy lòng. Hoắc Ngang gần như suy sụp,
mắng khẽ: "Chó chết, ông ta bị vịt nhập à?"
"Khương..." Thầy đồng già hét
to khô khốc.
Đồng tử mắt Khương Dã co lại, toàn thân cứng
đờ. Cảm giác này quen thuộc quá, giống như... bị con mắt thứ ba nhìn chằm chằm
lần nữa.
Thầy đồng gọi Khương, hay là Giang? (Khương và Giang đều đọc là jiang)
Còn chưa thốt ra khỏi miệng, thầy đồng bỗng
ôm bụng nôn mửa, rượu vừa uống vào bị nôn hết ra ngoài, lại nôn ra rất nhiều
tóc và thịt vụn, còn có một cục không biết là thứ gì. Thầy đồng nôn xong bèn nhắm
mắt lại, yếu ớt gục xuống. Một dân làng lao tới đỡ ông, khoác cánh tay ông dìu
ông xuống cầu thang gỗ.
Có kẻ bạo dạn chạy tới nhìn thứ ông nôn
ra, ré lên kinh hãi, "Ngón tay! Ông ấy nôn ra ngón tay!"
Thẩm Đạc gạt đám đông ra, bãi nôn đó tỏa
ra mùi hôi thối nồng nặc, ngửi là buồn nôn. Y nín thở quan sát ngón tay trong
bãi nôn, đó là một đốt ngón tay, còn đeo một chiếc nhẫn bạc. Chiếc nhẫn này
nhìn rất quen, chính là cái nhẫn đôi mà Trần Gia đeo, cùng cặp với bạn gái của
anh ta.
Xem ra Trần Gia lành ít dữ nhiều.
Trong đám thịt vụn còn có một cục giấy,
Thẩm Đạc đang định nhặt, nhưng chậm một bước, bị Tiêu Đại Hy nhặt lên.
Ông ta mở cục giấy ra, là hai tấm ảnh
chân dung đen trắng nhàu nhĩ. Một tấm là Khương Dã, một tấm là bà cô thời thiếu
nữ. Bức ảnh bị Lý Diệu Diệu nuốt chửng lại bất ngờ xuất hiện ở đây.
Dân làng ở đó vừa nhìn thấy hai tấm ảnh
này, lập tức vỡ lẽ, nói lớn: "Bà cô muốn làm đám cưới ma, đám cưới ma! Cho
bà ấy làm đám cưới ma, bà ấy sẽ yên nghỉ!"
Sau cơn mừng rỡ, tất cả mọi người xung
quanh lại rơi vào im lìm, ánh mắt mọi người đều nhìn về phía Khương Dã đứng đằng
sau. Cậu thanh niên đứng dưới nắng, mặt mày tuấn tú, vẻ mặt không cảm xúc, toát
ra vẻ thoát tục. Các bà lớn tuổi đều tỏ vẻ tiếc nuối, một chàng trai tốt thế
này, sao lại bị ma quỷ nhung nhớ?
"Tôi không đồng ý," Thẩm Đạc đẩy
kính, trầm giọng nói, "Các vị, nhìn lại lương tâm của mọi người đi! Khương
Dã trúng tuyển đại học Thủ Đô với điểm số xuất sắc, trong thời gian ở trường đã
giành được học bổng nhiều vô số kể. Năm nay em ấy mới mười tám tuổi, mọi người
nhẫn tâm tặng một đứa trẻ như thế cho bà cô ư?"
Tiêu Đại Hy ngước cặp mắt tam giác, hỏi:
"Giờ mọi người còn không ra khỏi cổng làng được, nếu không thỏa mãn nguyện
vọng cuối cùng của bà cô, lẽ nào cậu muốn người cả làng chết hết ư? Cậu ta đã
được đi học thì phải biết, một người chết tốt hơn cả tất cả chết theo."
Mọi người rì rầm bàn tán, đều không hó hé
gì, nhìn trộm Khương Dã.
Nỗi sợ bị mắc kẹt ở nơi chết chóc này và
bản năng sống sót chiến thắng đạo đức, có người thở dài, nói: "Kết hôn trước
đi đã, chờ giải quyết được mối nguy trước mắt, rồi tìm cách ứng phó. Các cậu đến
từ thủ đô, nhất định sẽ có cách."
Thẩm Đạc cười khẩy nói: "Hôm nay Thẩm
Đạc này nói luôn ở đây, ai muốn đưa học trò của tôi vào chỗ chết, thì phải bước
qua xác tôi đã!"
Tình huống không ổn, sự việc trở nên gay
go hơn hẳn. Khương Dã nhíu chặt mày, nếu thầy đồng bảo phải làm đám cưới ma, vẫn
còn có thể phân bua đôi chút, ai dè thầy đồng lại nôn ảnh ra, sự việc khó tin
này ngay cả lý thuyết khoa học của học viện cũng không giải thích được. Chuyện
xảy ra ở ngôi làng này càng ngày càng quái đản, quả thực rất rùng rợn. Điều
đáng sợ không nằm ở độ rùng rợn, mà là nằm ngoài dự đoán, không theo lẽ thường,
không đối phó nổi, thế có nghĩa là huấn luyện ở học viện hoàn toàn mất tác dụng
ở nơi này. Khương Dã ngoái đầu thì thầm với Cận Phi Trạch, Cận Phi Trạch dẫn theo
Lý Diệu Diệu lặng lẽ rời khỏi đám đông.
Hoắc Ngang thò tay ra sau lưng lấy súng,
một thanh niên tinh mắt chỉ vào y quát: "Anh định làm gì? Anh chạm vào đâu
đấy!"
Thẩm Đạc đang định nói gì đó, Khương Dã
tiến lên một bước, nói: "Trang Tri Nguyệt, tôi nghe nói sở trường của nhà
họ Trang là dẫn xác."
"Đúng thế." Trang Tri Nguyệt gật
đầu, "Nhưng tôi học..."
Khương Dã liếc nhìn cô, ánh mắt đầy ẩn ý.
Hai chữ "không giỏi" đảo một
vòng trong miệng, bị nuốt xuống bụng. Cô nói: "Giỏi lắm."
"Chỉ cần mọi người bình an vô sự,
tôi bằng lòng hy sinh." Khương Dã nói, "Canh ba đêm mai, bạn Trang sẽ
gọi bà cô ra khỏi quan tài, bái đường thành thân với tôi."
Mọi người mắt ngấn lệ, lũ lượt nói cảm
ơn, ra sức khen ngợi Khương Dã xả thân vì mọi người.
Khương Dã lại nói: "Nhưng tôi có một
nguyện vọng."
"Cậu nhóc, cậu cứ nói đi." Dân
làng nói.
Khương Dã chỉ vào Tiêu Đại Hy, "Nhốt
ông ta lại, bỏ đói ba bữa."
Giờ mạng sống trông chờ vào Khương Dã, cậu
muốn gì mọi người đều đáp ứng, vài dân làng vác Tiêu Đại Hy lên đi luôn. Tiêu Đại
Hy chẳng hiểu mô tê gì, quát: "Dựa vào cái gì! Cậu Khương, tôi làm gì đắc
tội cậu?"
Có người tò mò hỏi: "Tại sao không
cho ông ấy ăn cơm?"
Khương Dã hờ hững nói: "Vì người ta
thích ăn cơm với người khác." (Chương 76)
Dân làng: "???"
Comments
Post a Comment