Chương 71: Không ngọt bằng cậu
Lý Diệu Diệu tạm thời giao cho chú Cao
chăm sóc, phòng thí nghiệm nhìn chằm chằm Lý Diệu Diệu như hổ đói, Khương Dã
không dám một mình dẫn con bé chạy khắp nơi. Uống thuốc giảm đau, chờ vết
thương không còn đau quá nữa, Khương Dã quay về tứ hợp viện nhà họ Cận, mở cửa
hầm, đi cầu thang gỗ xuống. Căn hầm này chắc là trước đây dùng để tích trữ
lương thực, không gian chật hẹp, lại thiếu ánh sáng, giơ tay không thấy năm
ngón. Người hiện đại biến thành tầng hầm, lắp hệ thống thông gió. Khương Dã hơi
thích nghi với bóng tối, mới thấy có một chiếc giường sắt đặt trong góc, người
trên giường đang trùm chăn, phồng lên một cục dài, như một nấm mồ cô đơn.
Lần này Cận Phi Trạch suýt thì giết cậu,
lão gia thật sự dằn lòng nhốt hắn vào nơi này. Ba ngày không ăn không uống, chẳng
biết hắn ra sao rồi.
Khương Dã đi tới cạnh giường, đặt bánh
sơn tra mang tới xuống đầu giường, nói: "Bánh sơn tra ở tiệm Kim Cao
Trương khu Đại Sách Lan, nghe nói ăn rất ngon."
Tấm chăn động đậy, trượt xuống một đoạn,
Cận Phi Trạch ló đầu ra từ dưới tấm chăn. Sa sút đến mức này, hắn vẫn tinh xảo
như tượng sứ, nhìn từ góc nghiêng, sống mũi cao vút, mặt mày rõ ràng, ánh sáng
hắt lên mặt hắn chia thành hai nửa sáng tối, vừa tuấn tú vừa bí ẩn. Có điều sắc
mặt có phần tái nhợt, toát ra vẻ ốm yếu bệnh tật.
Hắn liếc nhìn Khương Dã, Khương Dã cũng hờ
hững nhìn hắn.
"Không muốn ăn." Hắn nói.
Khương Dã chìa nước dâu sơn tra mua trên
đường ra, "Cốc to thêm đá tối đa đường, có uống không?"
"Không muốn uống."
"..." Khương Dã không hiểu nổi
tên này, rõ ràng là cậu bị thương, tại sao giờ nom có vẻ như cậu đang dỗ dành Cận
Phi Trạch? Khương Dã hỏi: "Cậu thấy áy náy, muốn tự chết đói à?"
Cận Phi Trạch bật cười như chế giễu, nói:
"Là tự cậu ngu, chắn đạn cho ông ta, tại sao mình phải áy náy?"
Khương Dã: "..."
Không nên nghĩ về hắn tốt đẹp quá.
Cận Phi Trạch bỗng nhiên đứng dậy, bóp cằm
Khương Dã, ghé sát mắt cậu nhìn đăm đăm vào cặp mắt lãnh đạm của cậu.
"Tiểu Dã, tại sao cậu chưa chết?
Mình đợi tin cậu chết mãi," hắn lấy một mảnh dao ngắn ngủn dưới gối ra, mắt
loé lên vẻ hưng phấn quái dị, sáng lập loè như than hồng, "Mình nghĩ xong
rồi, cậu chết, mình sẽ chết cùng cậu."
Mảnh dao đó rất sắc bén, lưỡi dao còn có
vết mài, nhìn biết ngay là vừa được mài sắc. Cận Phi Trạch càng ngày càng điên
rồ, mấy ngày nay hắn bị nhốt không tự kiểm điểm mình, không thấy áy náy, mà là
lên kế hoạch tự sát.
"Chúng ta cùng chết đi, như thế thì
chúng ta sẽ được ở bên nhau mãi mãi, hơn nữa chỉ có chúng ta thôi, sẽ không có
những kẻ vừa nhạt nhẽo vừa đáng ghét kia." Cận Phi Trạch như nghĩ đến điều
gì, nói, "Cùng lắm mình có thể cho phép cậu mang theo Lý Diệu Diệu."
"Xin lỗi," Khương Dã lấy mất mảnh
dao trong tay hắn, "Tôi tạm thời chưa muốn chết, Diệu Diệu cũng vậy."
Cận Phi Trạch rất thất vọng, lại nằm xuống,
trùm chăn lên mặt.
"Thế thì mình chết, cậu biến mình
thành tiêu bản, đặt ở đầu giường cậu đi." Hắn lầm bầm.
"Cách chống phân huỷ hiệu quả nhất
hiện tại là ngâm cậu vào Formalin, nhưng như thế thì toàn thân cậu sẽ đen
sì."
"..." Cận Phi Trạch không muốn
trở nên đen sì, xấu xí quá. Hắn nghĩ cách khác, nói: "Thế cậu ăn mình đi,
uống máu mình, ăn thịt mình, đừng để lại khúc xương nào, như thế thì chúng ta sẽ
được ở bên nhau mãi mãi."
Khương Dã bình tĩnh nói: "Cậu sai rồi,
cậu không thể ở bên tôi mãi mãi được. Cậu sẽ biến thành chất bài tiết của tôi,
đi vào bể phốt. Lúc đó mặc dù cậu không đen sì, nhưng cậu sẽ thối hoăng."
Cận Phi Trạch: "..."
Hắn ghét xấu xí, ghét cả hôi thối.
"Nếu cậu muốn vừa thơm vừa đẹp,"
Khương Dã nói, "Thế thì cậu phải sống."
Cận Phi Trạch ôm ngực, cặp lông mày tinh
xảo nhíu chặt, "Nhưng mình đau khổ lắm. Khương Dã, sống rất đau đớn."
Trong ánh sáng tù mù, sắc mặt hắn trắng bệch,
tựa hải đường bị nước mưa vùi dập, đánh mất màu sắc lộng lẫy mọi khi, toát ra vẻ
suy tàn. Vốn trốn tránh không nghĩ đến mẹ, còn được làm một thằng điên vui vẻ.
Giờ đối mặt với hiện thực đẫm máu, hắn rơi vào vực thẳm đau không thiết sống.
"Mình hận cậu, mình ghét cậu. Nếu
không phải vì cậu, mình sẽ không nhớ đến những nỗi đau này. Mình lại mơ thấy ác
mộng, mình mơ thấy mình bị giòi bọ ăn thịt, toàn thân thối rữa." Cận Phi
Trạch ngồi dậy, bóp cổ Khương Dã, hung ác nói, "Cậu không được đi đâu hết,
ở lại đây với mình. Nếu mình thối rữa, cậu phải thối rữa cùng mình."
Hắn đang ốm yếu, bóp cổ người khác cũng lỏng
tay, không mạnh như trước. Khương Dã cau mày, định đẩy hắn ra, bắt hắn ăn chút
gì đó rồi mới nghĩ đến chuyện chết hay không, nhưng cậu lại thấy cánh tay phải
của hắn có rất nhiều vết đỏ, có vết đã đóng vảy, có vết còn đang rỉ máu. Tên
này... Trong lòng Khương Dã nặng trĩu. Giờ đây, đối với Cận Phi Trạch mà nói,
cái chết là mật ong ngọt ngào, còn hấp dẫn hơn cả bánh sơn tra. Hắn háo hức được
chết, Khương Dã còn chưa quay về, hắn đã bắt đầu thí nghiệm, nếu mặc kệ hắn, e
rằng hắn sẽ tự sát thật mất.
"Nhìn chân cậu đi." Khương Dã
nói.
"Làm gì?" Cận Phi Trạch u ám hỏi.
"Cho tôi xem."
Cận Phi Trạch nhìn cậu đăm đăm hồi lâu,
thò chân ra trước mặt cậu. Khương Dã cầm mắt cá chân hắn, kiểm tra bàn chân hắn.
Mấy ngày nay mặc dù không ai để ý đến, cũng không ai xử lý giúp hắn, nhưng đã
khỏi được bảy tám phần mười, khả năng hồi phục của hắn quả là đáng ngạc nhiên.
Đi lại chắc không thành vấn đề, Khương Dã
đứng dậy, chìa tay ra với hắn.
"Dậy đi, đi theo tôi."
"Không đi." Cận Phi Trạch âm u
nói, "Cậu cũng không được đi, ở lại đây với mình."
"Cận Phi Trạch, cậu nằm ở đây chỉ có
đau khổ thôi. Dậy đi," Khương Dã chìa tay ra trước mặt hắn, "Tôi đưa
cậu đi làm việc vui vẻ."
.
Khương Dã đưa hắn đến lò mổ Tướng Đài Oa,
ông chủ dẫn họ thẳng vào chuồng lợn, khắp tầm mắt đều là lợn sống trắng phau
phau, kêu éc éc không ngớt. Cận Phi Trạch đeo khẩu trang đen, nhìn lợn trắng lớn
ủn nhau trong chuồng, rơi vào im lặng.
"Tôi giao hẹn với ông chủ rồi,"
Khương Dã nói, "Lợn ở đây cậu giết thoải mái, giết bao nhiêu con mua bấy
nhiêu con. Không phải cậu từng giết lợn để trút ham muốn giết người sao? Giờ ở
đây có rất nhiều lợn, cậu có thể giết thoải mái, không cần phải gò bó."
Tay cậu cầm một chiếc cưa xích điện, tay còn lại cầm dao bầu, "Dùng cưa
xích hay dùng dao? Hay là cậu muốn ra chỗ dây chuyền giết? Cũng được, chúng ta
có thể bảo nhân viên rằng cậu đang thực tập mổ lợn."
"Khương Dã, cậu đang đùa đấy
à?" Cận Phi Trạch nhìn cậu, mặt mày u ám.
"Chọn một con đi," Khương Dã chỉ
cưa xích vào con lợn trắng đang ve vẩy tai trước mặt, "Con này không tệ,
trông khá giống bố cậu."
Cận Phi Trạch nhìn con lợn đó, mắt bé
xíu, mặt ngu si, đúng là khá giống.
Khương Dã nói tiếp: "Giết người là
phạm pháp, cậu không thể giết bố cậu được. Học viện đang theo dõi cậu, cậu giết
ông ấy, sẽ bị học viện nắm thóp an tử. Chuyện cậu nổ súng đã được ông nội cậu
ém nhẹm, Cận Nhược Hải cũng bị ông nội cậu ra lệnh bịt miệng. Cậu đừng bốc đồng
nữa, trả thù ông ấy không chỉ có cách giết ông ấy, bố cậu là kẻ coi trọng danh
lợi, phá huỷ sự nghiệp và danh dự của ông ấy cũng sẽ khiến ông ấy rất đau khổ.
Chuyện này lão gia không tiện ra mặt, tôi đã viết một lá thư tố cáo tên thật gửi
cho uỷ ban kỷ luật của nhà trường, ngoài ra còn gửi cho các tài khoản báo chí
trên mạng xã hội. Chuyện bố cậu ngoại tình với nghiên cứu sinh của mình đã lên
tìm kiếm nóng, thầy Thẩm vừa nhắn tin, bảo học viện đã đăng thông báo sa thải,
bố cậu lên cơn đau tim nhập viện rồi. Đương nhiên, bất kể làm gì cũng không bù
đắp được nỗi đau của cậu và cô Thi, cách giải quyết tôi đưa ra cũng không ổn
thoả lắm. Nhưng Cận Phi Trạch à, cậu không thể chết tuỳ tiện thế được. Đặc biệt
là cậu không thể chết vì một kẻ cặn bã được."
Cận Phi Trạch lặng lẽ nghe hết lời cậu
nói, đồng tử mắt tối sầm, thần sắc không rõ. Như có một đám mây đen bao trùm hắn,
hắn đứng trong bóng tối mà tất cả mọi người đều không thể chạm tới được. Một
lúc sau, hắn chợt lên tiếng: "Ngày hôm đó ở phòng mổ, tại sao lại bảo xin
lỗi?"
Khương Dã nghĩ một lát mới nhớ ra hắn nói
hôm nào.
Là hôm bị bác sĩ Thi đuổi theo, hắn đột
ngột xuất hiện, đáp lại tiếng gọi của Khương Dã, kéo Khương Dã vào phòng mổ.
"Ở bữa tiệc gia đình tôi không biết
uẩn khúc bên trong, bảo cậu xin lỗi Hứa Viện và Cận Nhược Hải." Khương Dã
nói, "Tôi xin lỗi cậu vì chuyện đó."
Cận Phi Trạch chợt phì cười, "Tiểu Dã,
có lúc cậu làm người ta khó nắm bắt thật đấy. Không phải cậu bảo, cậu mặc kệ
mình ư? Không phải cậu chán ghét mình ư? Tại sao cậu còn lo mình có chết hay
không? Mình chết thì sẽ không quấn lấy cậu nữa, không phải đúng ý cậu ư?"
Khương Dã im bặt, trái tim chợt đập loạn
vài nhịp.
Nói thật thì Khương Dã không thích xía
vào chuyện người khác. Trước giờ cậu đều cô độc một mình, số lượng bạn bè ít ỏi,
liên hệ trong WeChat một bàn tay cũng đếm hết. Rất ít người nhờ cậu giúp đỡ, cậu
cũng chẳng muốn tham gia vào cuộc sống của người khác.
Cho đến giờ, người mà cậu vô tình xía vào
nhiều nhất, chắc chính là Cận Phi Trạch.
Vả lại cậu vốn không muốn xía vào Cận Phi
Trạch, nhưng Cận Phi Trạch cứ như một đầm lầy, bước vào một bước thôi là chẳng
tài nào rút ra được nữa. Đúng thế, cậu ghét nhất Cận Phi Trạch mà. Tại sao còn
phải xía vào chuyện của hắn?
Khương Dã cau mày, nói: "Lão gia rất
tốt với tôi, tôi đang giúp lão gia."
Cận Phi Trạch bóp cằm cậu, thong dong mỉm
cười, "Để giúp một ông già sắp chết, không tiếc mạo hiểm tính mạng mình? Cậu
là Chúa xuống trần à Khương Dã? Hay là, cậu thích mình quấn lấy cậu hơn. Miệng
thì bảo ghét mình, thực ra là thích mình ôm cậu, thích mình hôn cậu, thích mình
nhét máy định vị vào người cậu?"
Hắn lại bắt đầu nói vô liêm sỉ, ánh mắt
Khương Dã lạnh căm, quay người bỏ đi. Cận Phi Trạch túm cậu lại, lôi cậu vào
vòng tay của mình.
"Cậu bảo đưa mình đi làm việc vui vẻ
cơ mà? Giết những thứ ngu ngốc này không thể làm mình vui vẻ được," Cận
Phi Trạch cúi đầu nói bên tai cậu, "Để mình dạy cậu cách làm mình vui vẻ."
Trong lòng Khương Dã có một linh cảm chẳng
lành, cứ cảm giác hắn sẽ không làm việc gì tốt đẹp.
Khương Dã lạnh lùng nói: "Tôi còn bận
việc, không hầu cậu nữa."
Cậu đang định đi, Cận Phi Trạch lại nói:
"Nếu cậu làm mình vui, có lẽ mình sẽ chấp nhận đề nghị của cậu, đổi cách
khác hợp pháp tra tấn Cận Nhược Hải."
Khương Dã dừng bước chân, nhíu chặt lông
mày. Trong lòng không ngừng nhắc nhở bản thân mình, kẻ này nói dối quen thói,
không thể tin lời hắn nói được, nhưng miệng vẫn hỏi thành lời: "Thật?"
Cận Phi Trạch cười híp mắt nói: "Cậu
lo lắng cho mình quá, Tiểu Dã à."
Khương Dã: "..."
Cận Phi Trạch lôi cậu rời khỏi lò mổ, trở
về xe, còn vứt cho tài xế một gói thuốc lá. Tài xế tự giác xuống xe, còn chu
đáo đóng cửa lại cho họ. Thông thường thì đây có nghĩa là bảo ông chưa hút hết
một gói thì đừng quay lại.
Khương Dã nhíu chặt lông mày, chuẩn bị bỏ
chạy bất cứ lúc nào. Cận Phi Trạch muốn làm gì, cần phải lâu thế ư? Cận Phi Trạch
đột nhiên áp sát mặt cậu, một tay ôm lưng cậu. Hai người gần ngay gang tấc chỉ
trong nháy mắt, mặt kề mặt, mắt nhìn mắt. Khương Dã tức khắc nhận ra hắn muốn
làm gì, định giãy giụa lùi lại.
Cận Phi Trạch tránh vết thương trên lưng
cậu, ấn vai cậu, "Cậu bảo cậu muốn làm mình vui mà? Hối hận rồi à?"
Khương Dã: "..."
Cận Phi Trạch tỳ trán vào cậu, nói khẽ:
"Đau khổ không thể biến mất được, ít nhất thì cho mình nếm thử vị ngọt
đi."
"Kim Cao Trương ngọt lắm."
Khương Dã cứng rắn nói.
"Không đủ ngọt."
"Nước dâu sơn tra cũng ngọt lắm."
"Không ngọt bằng cậu."
Cận Phi Trạch kéo khẩu trang xuống, hôn
lên môi cậu.
Đã quá lâu không hôn, dường như giác quan
của Khương Dã nhạy cảm hơn rất nhiều. Bờ môi mềm mại của Cận Phi Trạch ấn mạnh
vào môi cậu, lần này không còn cưỡng ép cướp lấy, mặc sức chiếm đoạt như trước
nữa, mà là mơn trớn nhẹ nhàng, luồn sâu vào từng chút một.
Khương Dã không nhịn được muốn giãy giụa,
Cận Phi Trạch tựa vào trán cậu thở dài, nói: "Ngoan nào, Tiểu Dã. Mình đau
lắm, chỉ hôm nay thôi, giúp mình đi."
Giọng hắn trầm và nhẹ nhàng, gần như van
lơn. Trước kia hắn xấu xa ép buộc, lần đầu tiên Khương Dã thấy hắn như vậy, tựa
một con thú nhỏ bị thương, cầu xin được che chở và an ủi. Thôi, nếu chỉ hôn thì
có thể miễn cưỡng chấp nhận. Khương Dã siết nắm đấm, kìm nén mong muốn đẩy hắn
ra, nhắm mắt lại mặc cho hắn mút cánh môi mình như hút nước mật ong.
Nhưng hôn có cần đến thời gian hút một
gói thuốc không? Trong lòng Khương Dã vẫn bất an.
Cận Phi Trạch liếm môi cậu, thực sự chẳng
ngọt gì cả, môi khô cong, toát ra vị đắng đau thương. Nhưng Cận Phi Trạch vẫn
không dừng lại, dường như chỉ cần có người san sẻ, những đau khổ ấy sẽ không
còn khó chịu đựng như thế nữa.
"Tiểu Dã," hắn thì thầm bên môi
cậu, "Đừng để ý đến người khác nữa, đừng mạo hiểm vì người khác nữa, đừng
chắn đạn cho người khác nữa."
Hắn đẩy Khương Dã ngã ra ghế, vén vạt áo
cậu lên. Khương Dã rất đỗi ngạc nhiên, tiến triển này vượt ngoài dự đoán của cậu,
cậu còn tưởng hôn là đủ rồi.
Thời gian hút một gói thuốc lá, lẽ nào
tên này định...
"Cận Phi Trạch." Khương Dã gọi
khẽ.
"Đừng chống cự, rách vết thương thì
không hay đâu." Cận Phi Trạch nói.
Trước giờ Khương Dã luôn là một con nhím,
thấy tình hình sắp vuột ra khỏi tầm kiểm soát, quyết tâm muốn phản kháng, mặc kệ
vết thương có rách hay không, cùng lắm thì khâu thêm vài mũi. Hơn nữa Cận Phi
Trạch không được ăn uống mấy ngày liền, không khoẻ như trước nữa, giờ chưa biết
chừng Khương Dã có thể đánh thắng được hắn. Khương Dã đột nhiên bật dậy, đẩy mạnh
Cận Phi Trạch ra, nhanh chóng mở cửa xe định chui ra ngoài. Nhưng Cận Phi Trạch
lại tóm được chân cậu, không biết đánh trúng huyệt nào của cậu. Cậu lập tức bị
mất sức, toàn thân mềm nhũn như bông.
Tài xế đứng cách ô tô không xa, đang ngậm
điếu thuốc lá, ngơ ngác nhìn Khương Dã thò nửa người ra khỏi xe.
"Cứu tôi với." Khương Dã ra sức
hét.
Tài xế đứng im vài giây, vứt điếu thuốc lá,
chạy xa hơn, xa đến độ đảm bảo mình không nghe thấy tiếng cầu cứu của Khương
Dã.
Khương Dã: "..."
Cận Phi Trạch sau lưng kéo chân cậu, lôi
cậu về chỗ. Cậu dốc hết sức bám vào khung xe, mu bàn tay nổi gân xanh. Cận Phi
Trạch tách từng ngón tay một của cậu, kéo cậu về ghế ngồi, để cậu mềm nhũn dựa
vào khuỷu tay mình. Để chắc chắn hơn, hắn điểm thêm vài huyệt trên lưng cậu,
công phu điểm huyệt truyền thống này lợi hại quá mức, một cơn tê dại lan toả
toàn thân như một con rắn, mặc dù không đến mức không tài nào động đậy được như
trong tiểu thuyết kiếm hiệp, nhưng chân tay cậu đều mềm oặt, như bị tiêm thuốc
tê, mặc người chơi đùa thưởng thức. Cận Phi Trạch chẳng dùng lực cũng chế ngự
được Khương Dã trong lòng.
"Cậu từng bảo cậu muốn làm mình vui
vẻ." Cận Phi Trạch cười châm chọc, "Sao, hối hận chưa? Tiếc rằng muộn
rồi. Ai bảo cậu tự dâng lên tận nơi cơ?"
Khương Dã hết sức hối hận, đáng lẽ cậu
không nên mềm lòng nhượng bộ, để cho Cận Phi Trạch được đằng chân lân đằng đầu,
thử thách giới hạn của mình.
Nhưng cậu không còn cách nào khác, chỉ có
thể trơ mắt nhìn Cận Phi Trạch nhẹ nhàng bóc băng dán cá nhân trên thắt lưng cậu.
Vết thương dữ tợn đã được khâu lại đó phơi bày trước mắt Cận Phi Trạch, hắn thè
lưỡi, nhẹ nhàng liếm vết thương. Khương Dã như bị điện giật, run bần bật từng
cơn. Vết thương vừa tê vừa ngứa, như có lông vũ nhẹ nhàng lướt qua. Một luồng
hơi nóng đổ vào từ eo, đi khắp toàn thân như một con rắn, Khương Dã cắn môi, ép
mình dằn cảm giác xa lạ này xuống, cổ hơi nổi gân xanh. Làn da cậu trắng nõn
nà, đường gân đó cứ như vân xanh trên men sứ, toát ra vẻ đẹp mong manh dễ bị
nghiền nát.
Cận Phi Trạch hôn lên gân xanh trên cổ cậu,
nói: "Chỉ được tốt với mình thôi, hiểu chưa?"
Khương Dã lạnh lùng trừng mắt nhìn hắn.
"Không được trừng mình."
Một tay Cận Phi Trạch che mắt cậu, tay
còn lại cởi thắt lưng của cậu, mò xuống dưới.
Cậu run rẩy dưới tay Cận Phi Trạch, đầu
óc trắng xoá, choáng váng như bắn pháo hoa.
Cận Phi Trạch không nhận được câu trả lời
của cậu, tay phải cố tình bóp mạnh.
"Hiểu chưa?"
Khương Dã run bắn người, tiếng thở dốc
khó kìm nén buột ra khỏi họng.
Một lúc sau, cậu khàn giọng trả lời:
"Hiểu rồi."
-
A Trạch: Thịt dâng đến tận miệng, há có lý nào
không ăn?
Tiểu Dã: (Hối hận không kịp)
Comments
Post a Comment