Chương 67: Đừng giết người
Chú Cao vốn định đưa nhóm Khương Dã về tứ
hợp viện, trên đường đi nhận được một cuộc gọi từ lão gia, chiếc xe thương mại
quay đầu, đi về phía biệt thự Tây Sơn. Lúc họ đến biệt thự, lão gia cũng vừa đến,
vệ sĩ dìu ông bước xuống xe. Lão gia dẫn theo rất nhiều vệ sĩ, ai cũng áo đen
kính râm, đứng ở cổng biệt thự như thần gác cửa. Khương Dã lặng lẽ quan sát
xung quanh, phát hiện các vệ sĩ đã chặn đường ra khỏi biệt thự, lưng hơi phồng,
hình như là mang theo súng.
Khương Dã có một linh cảm, có thể nơi này
sắp xảy ra chuyện gì đó.
"Tiểu Dã," lão gia chống gậy đi
tới trước mặt cậu, "Cháu vào phòng với ta, hay là ở ngoài đợi ta cùng A Trạch,
Diệu Diệu?"
Khương Dã nhíu mày, nói: "Ông ơi,
cháu không hiểu ý ông."
"Hiệp Hội Thần Mộng," lão gia
hiền hoà nói, "Cháu đã nhắc đến từ này trong buổi thẩm vấn của học viện."
Ở buổi thẩm vấn Khương Dã đã nhắc đến Hiệp
Hội Thần Mộng, còn nộp lại đoạn phim giám sát sao chép từ bệnh viện. Đương
nhiên, toàn bộ lời khai của cậu đều đã bỏ bớt phần về Giang Nhiên. Giang Nhiên
xuất hiện trong đoạn phim giám sát, Khương Dã miêu tả y là "người bí ẩn".
Chắc là vì Khương Dã chưa tiết lộ thân phận của Giang Nhiên, sự tồn tại của
Giang Nhiên không vô cớ biến mất khỏi đoạn băng ghi hình như lần trước. Khương
Dã phát hiện ra, chỉ cần không ai nhận ra Giang Nhiên, hình ảnh về y sẽ được giữ
lại. Nếu là vậy, có lẽ Giang Nhiên vẫn còn sót lại một số manh mối trên thế giới
này.
Còn về súng bắn tỉa và đạn thuỷ ngân mà
Khương Dã nhận được từ Hiệp Hội Thần Mộng, cậu giải thích là người bí ẩn để lại
ở bệnh viện sau khi bắn tỉa bác sĩ Thi, tình cờ bị cậu nhặt được. Hiệp Hội Thần
Mộng có thể truy đuổi Giang Nhiên, lẻn vào bệnh viện Bác Ái, nhất định không phải
một tổ chức bình thường. Chỉ dựa vào một mình Khương Dã thì không thể nào đối
chọi lại được, cậu phải mượn sức của nhà họ Cận và học viện. Có thể trong học
viện có gián điệp, không thể dựa vào học viện hoàn toàn được. Có lẽ lão gia sẽ
giúp được.
Khương Dã ngẫm nghĩ, nói thật với lão
gia: "Vâng, theo tài liệu cháu đọc được ở bệnh viện Bác Ái, tám năm trước
cô Thi và Cận Phi Trạch lạc vào cấm địa, rất có thể là do Hiệp Hội Thần Mộng.
Thực tế, cháu cũng biết rất ít về tổ chức này, nhưng cháu cho rằng họ có mối
quan hệ chặt chẽ với Thái Tuế."
"Tại sao cháu lại nghĩ vậy?"
Lão gia nhìn cậu đăm đăm bằng ánh mắt sáng rực.
Ánh nhìn của lão gia như muốn đốt thủng một
cái lỗ trên người Khương Dã, Khương Dã dằn cảm giác khó chịu trong lòng, nói:
"Đàn em ở cấp ba của cháu – Lưu Bội – từng nhắc đến tổ chức này với cháu,
bạn ấy đã bị sát hại, thầy Thẩm biết về vụ án này."
Lão gia lắc đầu, "Tiểu Dã, cháu có
chuyện giấu giếm chúng ta."
Khương Dã không hoảng loạn vì bị ông nhìn
thấu, mà điềm tĩnh hỏi ngược: "Lão gia không tin cháu ư?"
Lão gia bật cười ha hả, "Cháu vẫn
còn trẻ quá. Cháu và A Trạch từng bước vào cấm địa làng Thái Tuế, rồi lại rơi
vào cấm địa bệnh viện Bác Ái, hai lần đều thoát ra thành công. Một lần có thể
nói là các cháu may mắn, nhưng hai lần thì quá kỳ lạ. Tiểu Dã à, cháu biết kỳ
thi nhập học lần này chết mất bao nhiêu người không? Học viện phân loại cấm địa
theo bốn cấp độ nguy hiểm, làng Thái Tuế có bốn điều tra viên của bên đặc vụ học
viện tử vong, được phân loại là cấp hai. Bệnh viện Bác Ái chết mười mấy thí
sinh, được phân loại là cấp một. Cháu tự thoát ra bằng chính sức mình thật
ư?"
"Đương nhiên là không."
"Ồ?" Cặp mắt tựa chim ưng của
lão gia loé sáng.
"Là dựa vào Cận Phi Trạch."
Khương Dã tỉnh bơ nói, "Cậu ấy rất mạnh."
Lão gia phá ra cười, không gặng hỏi nữa,
ông nói: "Hiệp Hội Thần Mộng, ta đã từng nghe nói một lần từ rất nhiều năm
trước. Lúc đó ta vẫn còn trẻ, không để bụng, không ngờ hôm nay lại nghe đến từ
này một lần nữa. Cháu không muốn nói, ông già này không hỏi nữa vậy. Giờ ta nói
cho cháu biết, trong cánh cửa này của nhà họ Cận có thông tin về Hiệp Hội Thần
Mộng. Có điều bước vào có thể sẽ có chút nguy hiểm, cháu có bằng lòng mạo hiểm
thử xem không?"
Khương Dã nhíu mày nhìn cánh cửa kia, gật
đầu.
Vệ sĩ mở cửa, lão gia chống gậy bước vào
sân. Khương Dã đang định đi theo, Cận Phi Trạch kéo gấu áo cậu.
"Bế mình, chân mình đau." Cận
Phi Trạch nói.
Khương Dã: "..."
Lão gia dừng bước ở phía trước, ngoái đầu
lại chờ họ.
Lý Diệu Diệu thò đầu ra khỏi xe,
"Không, bế, được, thì, để, em?"
"..." Khương Dã nói, "Anh
làm được."
Cậu khom lưng, bế Cận Phi Trạch ra khỏi
xe hơi, ưỡn thẳng người đang định bước vào sân, phát hiện lão gia đang cười híp
mắt chụp ảnh họ. Ánh đèn flash vụt loé, cảnh Khương Dã bế Cận Phi Trạch bị ông
chụp vào điện thoại.
Khương Dã: "..."
Chắc lão gia sẽ không đăng tấm ảnh này
lên chỗ nào kỳ quặc phải không.
Cậu ngập ngừng muốn nói, nghĩ đến việc
lão gia là bậc cha ông, rốt cuộc vẫn không nói gì. Vệ sĩ mở cổng biệt thự, tất
cả mọi người vào phòng khách. Có một người đang quỳ dưới sàn, không mặc quần
áo, chỉ khoác một tấm áo choàng tắm che chất chỗ quan trọng. Cận Nhược Hải cũng
không mặc quần áo, đang mặc một chiếc áo choàng tắm cùng kiểu dáng, phẫn nộ ra
mặt ngồi trên trường kỷ, một vệ sĩ chĩa súng vào ông ta. Khương Dã đặt Cận Phi
Trạch xuống, nhìn kỹ mới phát hiện ra người đang quỳ kia là Hứa Viện. Bà ta
khóc lóc sướt mướt, vai run bần bật.
"Bố," Cận Nhược Hải tức giận
nói, "Bố làm gì vậy!"
Lão gia ngồi xuống một chiếc ghế khác,
nói: "Ta làm gì ư. Ta hỏi con, chuyện tám năm trước, con có muốn giải
thích cho A Trạch không?"
Từ trước khi đến đây, lão gia đã gọi điện
thoại cho Cận Nhược Hải, kể lại chuyện tám năm trước Hứa Viện giấu giếm việc Cận
Phi Trạch rơi vào cấm địa. Lúc gọi điện, Cận Nhược Hải đã trút giận lên đầu Hứa
Viện, không ngờ lão gia làm việc thần tốc, nghe thấy Hứa Viện đang ở cạnh ông
ta, lập tức cử một nhóm người xông vào nhà, bắt giữ Hứa Viện quỳ ở phòng khách.
Nói đến cùng thì Hứa Viện là vợ ông ta, còn chưa mặc quần áo đã bắt quỳ ở đó,
lão gia làm vậy quả thực không ổn thoả, mặt mũi ông ta biết để đi đâu? Cận Nhược
Hải im lặng giây lát, nhắm mắt lại nói: "Bố, bố không thể cho qua chuyện
này được à?"
Sắc mặt lão gia âm u như nước ao tù,
"Sao? Con không truy cứu nữa à?"
Mặt Cận Nhược Hải cứng đờ, tỏ vẻ mệt mỏi
nói: "Cô ấy có lỗi, nhưng suy cho cùng thì cô ấy vẫn là mẹ của A Hạo. A Trạch
đã không còn mẹ, lẽ nào bố muốn bắt A Hạo cũng mất mẹ ư? Huống hồ, bố à, người
là người, quỷ dữ là quỷ dữ, đây là quy tắc tổ tiên truyền lại, cũng là quy định
của học viện. Bố muốn con nói bao nhiêu lần thì bố mới hiểu, con quái vật ở cấm
địa không phải Mạn Tranh, A Trạch hiện giờ cũng không phải A Trạch trước kia nữa
rồi!"
Lão gia nhìn chằm chằm ông ta, nói:
"Nhược Hải, con tự cho rằng mình nhìn được rõ ràng, con làm được thật ư?
Nhìn cô ả kia đi, nhìn kỹ xem cô ta là ai?"
Cận Nhược Hải cố gắng kìm nén cơn giận,
nói: "Con biết bố không thích Tiểu Viện, nhưng bố cũng không cần phải sỉ
nhục cô ấy như thế!"
Lão gia lắc đầu, nói: "Lão Cao, xé da
mặt cô ta."
Chú Cao bước tới, cưỡng ép bóp mặt người
phụ nữ này, sờ cổ bà ta, như tóm được gì đó, đột ngột kéo lên. Một lớp mặt nạ
trùm đầu bị ông giật ra, người phụ nữ đó đổi thành gương mặt khác trong chớp mắt.
Gương mặt đó có cặp mắt đan phượng, làn da trắng trẻo, nom rất tuấn tú, có điều
lúc mỉm cười toát ra vẻ tà đạo khó tả. Cơ thể "bà ta" duỗi dài ra,
xương cốt toàn thân phình to, kêu răng rắc nghe ê cả răng, lập tức cao hơn trước
cả một đoạn, bộ khung xương vốn mảnh mai cũng to hơn hẳn. Vạt áo choàng tắm vô
tình mở ra, để lộ cơ ngực săn chắc của "bà ta".
"Bà ta" cười, cố tình nói giọng
eo éo: "Lão gia nhà họ Cận danh bất hư truyền. Sao ông lại phát hiện ra
tôi?"
Lão gia miệng cười lòng không cười,
"Ông già này có hoả nhãn kim tinh, chuyên soi những yêu tinh sống nam giả
nữ như nhà ngươi đấy đấy. Chàng trai, đường ngay thẳng ngươi không đi, lại đi
con đường tà đạo không cần mặt mũi này. Khả năng thay đổi dung mạo của ngươi
đúng là thành thục đấy, theo ông già này được biết, trong đạo chỉ có nhà họ Sầm
ở Thiểm Tây biết thay đổi dung mạo thôi. Nhà ngươi có quan hệ gì với nhà họ Sầm?"
Người đàn ông này nói: "Tôi là Sầm
Duẫn, tự bêu xấu trước mặt lão gia rồi."
Lão gia hỏi: "Ta nghe nói nhà họ Sầm
có một kẻ phản bội, xem ra chính là ngươi phải không. Ngươi lấy được dấu vân
tay của con trai ta, đáng lẽ nên đi ngay, nán lại ở nhà họ Cận làm gì? Lẽ nào
muốn làm con dâu nhà họ Cận chúng ta thật?"
Khương Dã sốc vô cùng, cậu mới chỉ nhìn
thấy khả năng thay đổi diện mạo cao siêu cỡ này trong phim ảnh, không ngờ bây
giờ lại gặp được ví dụ sống. Kẻ nam giả nữ trước đó chính là Cận Phi Trạch, cậu
vô thức ngoái đầu lại nhìn, chẳng biết Cận Phi Trạch đã biến mất từ bao giờ.
Cậu nhìn sang Lý Diệu Diệu, Lý Diệu Diệu
lắc đầu, ra hiệu mình cũng không biết.
Cận Nhược Hải nhìn người đàn ông dưới
sàn, tỏ vẻ không tin nổi, chỉ vào hắn lắp bắp hồi lâu "mày...
mày...", mà không thốt ra nổi một câu hoàn chỉnh.
Người đàn ông tên Sầm Duẫn nọ ra vẻ tủi
thân, thẽ thọt nói: "Nhược Hải, hai ta từng ngủ cùng một lần, tục ngữ nói
rất đúng, một đêm vợ chồng trăm năm ân nghĩa, sao anh lại trở mặt không nhận
người rồi?"
Cận Nhược Hải ôm ngực, hít thở gấp gáp,
có vẻ sắp ngất xỉu. Lão gia thở dài, xua tay, chú Cao ấn Cận Nhược Hải cho ông
ta uống thuốc cấp cứu tim. Khương Dã im lặng bịt tai Lý Diệu Diệu, Lý Diệu Diệu
ngẩng đầu lên, nhìn cậu bằng ánh mắt thắc mắc.
"Trẻ con không được nghe." Cậu
nói.
Người đàn ông nọ như nghe thấy Khương Dã
nói, nhìn về phía Khương Dã. Hắn cong môi cười, cặp mắt toát ra vẻ tò mò khôn
cùng, không còn cố tình nói giọng eo éo làm người khác ghê tởm nữa, mà đổi sang
giọng nam của chính mình.
Hắn nói: "Anh Giang, còn nhớ tôi
không?"
Khương Dã ngẩng phắt đầu lên.
Giọng nói này... là giọng nói trong cuộc
điện thoại vô danh ở bệnh viện!
Hắn tươi cười, "Ngưỡng mộ đã lâu,
thì ra anh trông như thế này."
Khương Dã còn chưa trả lời, lão gia nheo
mắt nói "không ổn rồi", "Ta bảo sao ngươi không đi? Hoá ra nhà
ngươi đang đợi Tiểu Dã. Lão Cao, thằng oắt này còn có quân chi viện, mau đánh
chết nó."
"Ông già, đánh chết tôi, ông sẽ không
bao giờ được gặp cháu trai út của ông nữa đâu."
Bàn tay bóp cò súng của chú Cao dừng lại,
lão gia trợn trừng hai mắt, phóng ra ánh sáng sắc bén như mắt chim ưng.
"Ngươi đã bắt cóc A Hạo?!"
Lão gia vừa dứt lời, tiếng cánh quạt quay
vù vù của trực thăng vang lên ngoài cửa sổ sát đất của biệt thự, đinh tai nhức
óc. Ánh đèn pha trên trực thăng rọi thẳng vào nhà, như mặt trời mọc, làm mắt
người chói loà. Chú Cao quát nằm xuống, lập tức ôm lão gia lăn vào gầm ghế trường
kỷ. Súng máy đột ngột xả đạn, cửa sổ sát đất vỡ tan tành, đạn bay tán loạn.
Khương Dã kéo Lý Diệu Diệu trốn ở chỗ cửa ra vào, các vệ sĩ ở bên ngoài chưa kịp
phản ứng đều trúng đạn tử vong. Cận Nhược Hải phản ứng nhanh nhẹn, lẩn vào chỗ
cửa ra vào theo Khương Dã, một cánh tay bị thương nhẹ.
Sầm Duẫn quay lưng lại với màn mưa đạn
như châu chấu, nhoẻn cười thò đầu ra, nhìn về phía Khương Dã đang đứng dựa sát
tường ở cửa ra vào.
"Anh Giang, chúng ta sẽ còn gặp lại."
Hắn quay người lại chạy đi, nhảy ra khỏi
cửa sổ sát đất vỡ vụn như chim cắt, bám vào dây thừng thả từ trực thăng xuống.
Trực thăng bay xa, lão gia bò ra từ gầm ghế trường kỷ, vai chú Cao cũng trúng đạn,
máu chảy đầm đìa. Trong biệt thự ngổn ngang, thi thể la liệt, máu chảy thành
sông.
Chú Cao gọi một cuộc điện thoại, rồi nói:
"A Hạo đã biến mất, xem ra đúng là đã bị chúng bắt mất."
Lão gia mặt mày âm u, nói: "Máy quay
giám sát trong nhà hẳn phải quay được mặt thằng oắt đó, gửi đến học viện, điều
tra! Đây là cưỡi lên đầu lên cổ ông già này, điều tra xem nó là ai, chôn xác ở
núi Tây! Sống hay chết, nhất định phải tìm được A Hạo về!"
Cận Nhược Hải thở hổn hển nói: "Còn
cả Tiểu Viện nữa, không biết Tiểu Viện đi đâu rồi."
"Mày vẫn còn nghĩ đến nó? Thứ vô
liêm sỉ, mất hết mặt mũi của ông già mày." Cuộc gọi trước khi đến, lão gia
nghe thấy giọng Hứa Viện bèn biết ngay không ổn, mới chạy đến vội vàng như vậy.
Ông đã giết Hứa Viện, đang lựa lời nói, Hiệp Hội Thần Mộng gây chuyện thế này
tình cờ gánh tội. Lão gia sầm mặt, tỉnh bơ nói dối: "Đừng nghĩ nữa, khả
năng cao là bị Hiệp Hội Thần Mộng giết rồi."
Cận Nhược Hải như bị mất hồn, ngồi trên
ghế trường kỷ tan tành, ôm mặt bật khóc thất thanh.
Khương Dã nhìn mà tâm trạng phức tạp, lúc
cô Thi gặp nạn, Cận Nhược Hải chẳng rơi lấy một giọt nước mắt.
Lão gia đứng dậy, nhìn xung quanh,
"A Trạch đâu?"
Khương Dã cũng muốn biết Cận Phi Trạch đã
đi đâu, cậu đang định đi tìm, chợt nghe thấy tiếng súng lên nòng vọng tới từ
đâu đó. Ở góc quẹo phía trước, Cận Phi Trạch bỗng dưng xuất hiện, trên tay là
súng của một vệ sĩ, họng súng đen ngòm nhắm vào đầu Cận Nhược Hải.
Lão gia trợn trừng mắt, "A Trạch!"
Cận Phi Trạch rất lãnh đạm, "Cận Nhược
Hải, mẹ chết rồi, tại sao bố vẫn còn sống?"
Vừa dứt lời, hắn bóp cò súng.
Họng súng phụt ra đốm lửa rực rỡ, cặp mắt
đen láy của Cận Phi Trạch như được châm lửa, ngọn lửa bùng lên, nhưng không thấy
được chút nhiệt độ nào. Đạn xé gió bay tới, giây phút đó vô số ý nghĩ vụt qua đầu
Khương Dã, rõ ràng nhất là lão gia từng bảo cậu rằng nếu Cận Phi Trạch phạm tội
giết người, nhất định sẽ bị học viện an tử. Ý nghĩ vụt qua, không kịp cân nhắc
nhiều, khi Khương Dã nhận ra, cậu đã chắn trước mặt Cận Nhược Hải. Viên đạn đâm
thủng bụng cậu, thắt lưng đau đớn dữ dội, nửa người tê dại trong chớp mắt.
Cậu nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của Cận
Phi Trạch, ngọn lửa tắt ngóm trong mắt hắn, thay vào đó là màu máu đỏ tươi. E rằng
cả đời này hắn chưa bao giờ ngạc nhiên như thế này, mắt trợn to.
"Tại sao?" Dường như hắn đang
nói.
Eo đau quá, tầm nhìn dần trở nên mơ hồ,
Khương Dã cũng không nghe rõ giọng hắn nữa. Xung quanh hỗn loạn, bóng người mờ ảo,
đều tụ tập quanh cậu. Khương Dã hơi lo Cận Phi Trạch sẽ tiếp tục giết người, cố
gắng mở mắt tìm kiếm bóng dáng hắn. Hỗn loạn quá, từng gương mặt mơ hồ vụt loé
trước mắt, đều không phải hắn, Khương Dã không tìm thấy. Máu lấy mất ý thức của
Khương Dã, cậu gắng gượng không hôn mê, trong lòng càng lúc càng sốt ruột. Ngay
sau đó, cậu được ôm vào một vòng tay, mùi hương quen thuộc trên người Cận Phi
Trạch bao trùm cậu.
Hai tay Cận Phi Trạch vòng quanh cậu, cuối cùng cậu cũng chắc chắn Cận Phi Trạch sẽ không giết người nữa. Cậu lấy làm yên lòng, bóng tối nhanh chóng xâm nhập khắp cơ thể, chẳng bao lâu sau cậu đã mất ý thức.
Comments
Post a Comment