Chương 58: Ghi âm điện thoại
Khương Dã tua nhanh một lượt đoạn phim,
máy quay giám sát ở bãi đỗ xe quay được rõ ràng từ đầu đến cuối cảnh Cận Phi Trạch
mười tuổi gặp nạn. Tất cả mọi người trong phòng giám sát đều im lặng, Hoắc
Ngang khóc giàn giụa nước mắt. Cùng lúc đó Khương Dã nhìn thấy Cận Phi Trạch
trèo vào ống thông gió trong màn hình giám sát theo thời gian thực, thoát khỏi
cuộc đuổi bắt của mẹ hắn. Đáy lòng Khương Dã giãn ra, tạm thời thở phào nhẹ
nhõm.
Trương Nghi thở dài, do dự hồi lâu mới
nói: "Đáng thương thì đáng thương, nhưng cậu em Khương Dã à, cậu đừng
thương xót cậu ta quá. Anh đây cho cậu một lời khuyên chân thành, thương xót
đàn ông là khởi đầu của bi kịch, thương xót A Trạch là mở màn cho tự sát."
Nước mắt của Hoắc Ngang tuôn trào ầng ậc,
"Đáng thương quá, mẹ kiếp, tim tôi đau quá."
Một người đàn ông vạm vỡ cao một mét chín
khóc tu tu, Trương Nghi không chịu nổi, nói: "Anh cũng không đến mức khóc
tới vậy chứ?"
Hoắc Ngang lau nước mắt không ngừng, nói:
"Tôi cũng không biết, tôi chỉ thấy rất buồn, rất muốn khóc. Sao, đàn ông
không được rơi lệ à?"
Nước mắt của y chảy như mỳ dẹt, không ngừng
nổi.
Khương Dã bỗng hỏi: "Anh Hoắc, 1 cộng
1 bằng mấy?"
Hoắc Ngang cúi đầu đếm ngón tay, "1 cộng
1 bằng... 2!"
"Không phải chứ," Trương Nghi
hơi sốc, "Anh giai à anh đi học mẫu giáo chưa vậy? Tại sao 1 cộng 1 mà còn
phải đếm ngón tay?"
Sắc mặt Khương Dã rất nặng nề, "Cận
Phi Trạch bảo bệnh viện này có ảnh hưởng đến thần kinh con người, e là anh Hoắc
không được bình thường rồi."
Trong bệnh viện có Thái Tuế, mặc dù chưa
phát hiện ra dấu vết của Đấng, nhưng e rằng chỉ cần có mặt Đấng, thần kinh của
con người sẽ bị ảnh hưởng ở mức nhất định, mà nếu đối mặt với Thái Tuế thì sẽ
phát điên, đây cũng là nguyên nhân tại sao lúc đó Lưu Bội che mắt cậu ở đường hầm
dưới làng Thái Tuế. Ma quỷ ở bệnh viện này về cơ bản đều mất lý trí và khả năng
giao tiếp, chắc chính là bởi bị Thái Tuế bao trùm quá lâu.
Có điều Khương Dã không ngờ, mới một ngày
một đêm thôi mà Hoắc Ngang đã trúng bẫy rồi.
Minh Nhạc chắp tay, nói: "Có lẽ
chúng ta nên lấy làm mừng, anh ấy phát điên thì biến thành thiểu năng, chứ
không phải là biến thành kẻ giết người."
"Ai bảo tôi thiểu năng?" Hoắc
Ngang bỗng nổi cáu, "Tôi ghét nhất người khác bảo tôi IQ thấp! Ai, ra đây,
nào, ông đây dùng cái đầu thông minh đập chết nhà ngươi!"
Trương Nghi: "..."
Khương Dã: "..."
Minh Nhạc: "..."
Khương Dã bảo Trương Nghi trông nom Hoắc
Ngang, quay đầu tiếp tục lướt băng ghi hình. Cậu phát hiện ra, cô Thi toàn giấu
đồ ở vài nơi cố định, vậy nên lần nào bé Cận Phi Trạch cũng tìm đủ "kho
báu" rất nhanh. Trong đó có một chỗ chính là tủ lạnh phòng tiêm chủng,
trùng khớp với nơi cô Thi giấu đồ trước đây. Nếu các địa điểm giấu "kho
báu" khác cũng không thay đổi, thế thì cậu biết nội tạng của Diệu Diệu ở
đâu rồi.
Khương Dã xé một tờ giấy nháp, ghi lại địa
điểm cô Thi giấu "kho báu", lần lượt là ngăn kéo bàn làm việc trong
văn phòng viện trưởng, gầm giường phòng bệnh 612 và quầy hướng dẫn khám bệnh điều
dưỡng ở tầng 3.
"Thế nào?" Trương Nghi nhìn cậu
ghi mấy địa điểm này, nói, "Giờ chúng ta đi tìm nội tạng em gái à? Có điều
tôi vẫn phải nhắc nhở cậu một câu, rất có thể A Trạch đang lừa cậu."
Khương Dã lắc đầu, hỏi: "Điện thoại
các anh còn pin không?"
Minh Nhạc nhìn điện thoại của mình, rồi lại
nhìn của Hoắc Ngang, đều còn pin.
"Hồi nhỏ Cận Phi Trạch tìm được tín
hiệu ở góc ban công phòng 510, các anh cũng đi thử đi, xem có gọi điện thoại cầu
cứu thầy Thẩm được không." Khương Dã cõng Lý Diệu Diệu, cầm lấy ba lô,
nói, "Tôi đi tìm nội tạng của Diệu Diệu."
"Một mình cậu có được không?"
Trương Nghi rất lo lắng.
Khương Dã nhìn Hoắc Ngang khóc đến nỗi thở
không ra hơi, nói: "Các anh một người phải dọn đường, người còn lại phải
trông nom anh Hoắc, các anh cần người hơn."
Trương Nghi không tán thành phương án này
lắm, "Ở nơi này, chia nhau ra hành động chính là tự bỏ mạng, hành động
riêng lẻ chính là tự sát, cậu như thế không được đâu."
"Không còn nhiều thời gian nữa."
Khương Dã cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay, lúc nãy xem băng ghi hình đã tốn quá
nhiều thời gian, giờ đã bốn giờ đúng. Bất kể là tìm nội tạng hay cầu cứu đều rất
quan trọng, phải nhanh chóng tìm được nội tạng trước khi trời sáng, mà được cứu
viện càng sớm thì càng nhiều bạn được sống sót, hai việc đều không thể trì
hoãn, Khương Dã không thể liên lụy tính mạng của người khác vì chuyện của mình
được. Cậu quả quyết nói: "Xuất phát thôi."
Trương Nghi không thuyết phục được cậu,
đành lén lút mở một khe cửa cùng Minh Nhạc, đèn hành lang đã ổn định trở lại,
bác sĩ kiểm tra phòng cũng biến mất. Giờ không phải thời gian kiểm tra phòng bệnh,
hành lang an toàn. Hai người lôi Hoắc Ngang đi theo, nhanh chóng di chuyển về
phía cầu thang. Khương Dã cũng rời khỏi phòng giám sát, văn phòng viện trưởng ở
ngay bên cạnh, cậu rút súng ra, một tay mở cửa một tay chuẩn bị bắn, trong văn
phòng đổ nát ngổn ngang, nhưng không có ma.
Khương Dã lập tức kiểm tra ngăn kéo, quả
nhiên tìm thấy ruột và dạ dày của Lý Diệu Diệu, bỏ vào túi nhựa cho vào ba lô.
Cậu lại vào phòng 612, bốn mặt tường trong phòng bệnh đều bị phun đầy bãi nôn
đen ngòm, vô cùng hôi thối. Phần lớn bãi nôn đã khô, kết thành mảng cứng đen sì
như sơn. Khương Dã nín thở, chui vào gầm giường, tìm thấy gan và thận của Lý Diệu
Diệu.
Tiếp theo chỉ còn lại quả tim.
Tiến độ không tệ, Khương Dã yên lòng,
đang chuẩn bị bỏ đi thì chuông điện thoại phòng 612 réo vang.
Tiếng chuông này làm Khương Dã bị đóng
đinh tại chỗ. Rốt cuộc là ai gọi điện thoại đến nơi này? Hơn nữa lần nào cũng gọi
vào lúc Khương Dã đi ngang qua. Khương Dã có một phỏng đoán phi lý, cuộc điện
thoại này là dành cho mình. Cậu nhìn đồng hồ đeo tay, chưa đến giờ kiểm tra
phòng bệnh. Cậu do dự một giây, rồi bắt máy.
Tiếng hít thở đều đặn vọng tới từ đầu bên
kia điện thoại, một giọng nói quen thuộc đến mức làm Khương Dã sởn da gà vang
lên trong ống nghe——
"Xin chào, Tiểu Dã."
Giọng nói này giống hệt giọng Khương Dã,
có điều trầm hơn. Tim Khương Dã bắt đầu đập dữ dội, trên thế giới này chỉ có một
người có giọng nói giống hệt cậu, ấy chính là người đàn ông không tồn tại tên
Giang Nhiên.
"Ta tin con đã biết thân phận của
tôi, đừng căng thẳng, đây chỉ là một đoạn ghi âm thôi, cứ cách một tiếng đồng hồ
sẽ gọi đến điện thoại phòng 612, lặp lại đoạn ghi âm này. Cấm địa bệnh viện Bác
Ái ra đời được 10 năm, là kiệt tác của Hiệp Hội Thần Mộng. Bao nhiêu năm nay, họ
cử người trà trộn vào bệnh viện Bác Ái, cố moi thông tin của ta từ miệng Thi Mạn
Tranh. Khi học viện phát hiện ra việc bất thường, họ đã hoàn thành thí nghiệm
cuối cùng ở bệnh viện Bác Ái ——tiêm Thịt Thái Tuế hoạt tính cao vào cơ thể Thi
Mạn Tranh, khiến một phần của Thái Tuế giáng lâm trong cơ thể Thi Mạn Tranh, và
khiến cả bệnh viện trở thành cấm địa. Sau khi bệnh viện Bác Ái thất thủ, người
mất tích được điều tra chính thức chỉ có Cận Phi Trạch và Thi Mạn Tranh. Chân
tướng không phải vậy, tất cả mọi người ở bệnh viện này đều đã chết, còn những bệnh
nhân và bác sĩ đang sống yên lành ở thế giới của chúng ta thực ra chính là người
của Hiệp Hội Thần Mộng. Họ đã thay thế tất cả mọi người, và lần lượt "qua
đời" trong vài năm tiếp theo, để thân phận họ mượn biến mất bình thường.
Tiểu Dã, đừng sợ, cấm địa này không đáng sợ đâu. Ta đã để lại đạn thuỷ ngân
trong bệnh viện cho con. Loại đạn này có tính sát thương cao hơn đạn chu
sa..."
Khương Dã nghe đoạn ghi âm, trong lòng cảm
thấy rất khó chịu, nhưng không nói được là khó chịu ở đâu.
Thông thường mà nói, một khi con người có
cảm giác này, nhất định là đã phát hiện ra đâu đó có điểm bất thường, nhưng trực
giác phản ứng trước đầu óc, nên nhất thời không nói được nguyên nhân. Khương Dã
tin tưởng trực giác của mình, chắc chắn đoạn ghi âm này có gì đó không đúng.
Đoạn ghi âm trong ống nghe còn chưa phát
hết, Khương Dã lạnh lùng lên tiếng: "Anh là ai?"
Đoạn ghi âm vẫn tiếp tục, "Đạn thuỷ
ngân có thể khiến sinh vật lạ trúng độc thuỷ ngân..."
"Anh không phải Giang Nhiên,"
giọng Khương Dã vừa đều đặn vừa bình tĩnh, "Bởi tôi mới là Giang Nhiên.
Anh, là, ai?"
Đoạn ghi âm dừng đột ngột, trong ống nghe
chỉ còn tiếng hít thở.
Trực giác đã đúng.
Bàn tay cầm ống nghe của Khương Dã toàn mồ
hôi.
Đây là cạm bẫy của Hiệp Hội Thần Mộng, họ
đang thăm dò rốt cuộc Khương Dã có phải Giang Nhiên hay không. Kế sách thông
minh quá, đóng giả Giang Nhiên đến lừa Khương Dã, suýt nữa Khương Dã đã mắc bẫy.
Giờ cuối cùng Khương Dã cũng nhận ra có gì không đúng, giọng điệu không đúng,
dù giọng nói của "Giang Nhiên" trong ống nghe giống hệt Giang Nhiên,
nhưng cái giọng tự phụ gợi đòn của Giang Nhiên thì không bắt chước được.
"Anh Giang, anh quay về thật rồi."
Giọng nói trong ống nghe đã đổi tông, "Ngưỡng mộ đã lâu, thất lễ quá,
nhưng sao tôi lại cảm thấy, hình như anh không lợi hại như trong lời đồn nhỉ?"
Xem ra hắn chưa bao giờ gặp Giang Nhiên
đích thực. Khương Dã lấy lại bình tĩnh, nếu là vậy thì cậu có thể tự do phát
huy rồi.
Có điều cũng không thể phi lý quá được.
Khương Dã nhớ lại điệu bộ của Giang Nhiên, cố gắng bắt chước cách ăn nói ngạo mạn
của y, nói: "Hiệp Hội Thần Mộng, cũng chỉ thế thôi."
"Anh đã nhìn thấy gì trong tòa thành
đó? Mấy nghìn năm rồi, sách cổ ghi rằng người ghé thăm tòa thành đó đều đã chết,
anh là người duy nhất sống sót trở về. Nói cho tôi biết, rốt cuộc anh đã nhìn
thấy gì?"
"Tại sao tôi phải nói cho anh biết?"
Người đàn ông nọ cười, "Được thôi,
biết ngay anh sẽ không nói mà, không sao, anh Giang, quay về bệnh viện Bác Ái,
cảm giác thế nào? Hình như anh rất quan tâm đến cậu nhóc Cận Phi Trạch, cứu cậu
ta một lần, sau khi quay về hai người lại như hình với bóng."
Câu hỏi này Giang Nhiên sẽ trả lời ra
sao? Khương Dã không nghĩ ra, cậu chọn im lặng.
Đối phương không phát hiện ra sơ hở, tự
nói: "Động cơ của anh rất dễ đoán, anh muốn lợi dụng nguồn lực của nhà họ
Cận phải không, suy cho cùng thì chiến hữu của anh đều đã chết cả rồi. Nhưng
anh Giang à, nếu tôi bảo họ rằng anh là kẻ đầu sỏ hại Thi Mạn Tranh thành ra
như thế thì sao? Anh nghĩ nhà họ Cận còn giúp anh nữa không?"
Khương Dã tiếp tục im lặng.
May mà đầu bên kia là một kẻ lắm mồm, nếu
không thì kiểu người không giỏi ăn nói như Khương Dã thật sự không biết nên câu
giờ với hắn như thế nào.
"Sao không nói gì, anh chột dạ
à?" Đối phương phá ra cười, "Anh Giang, tại sao chúng ta phải làm kẻ
thù mãi? Có lẽ, chúng ta cũng có thể trở thành bạn bè. Ít nhất thì hiện tại, mục
tiêu của chúng ta không xung đột với nhau. Anh là một tay bắn tỉa xuất sắc, lần
trước nếu anh dùng đúng đạn, Thi Mạn Tranh sẽ được giải thoát. Chúng tôi đã chuẩn
bị sẵn đạn thuỷ ngân cho anh, anh hãy nhận ở ban công phòng 612. Sau đó, xin
hãy bắn con mắt thứ ba của Thi Mạn Tranh. Con mắt thứ ba là dấu ấn thần giáng
lâm trên người Thi Mạn Tranh, theo học viện nói, nó là một loại ký sinh trùng bắt
nguồn từ sinh vật lạ. Tiêu diệt nó, Thi Mạn Tranh sẽ được giải thoát, cấm địa
cũng sẽ tự động giải trừ. Có điều, mí mắt của con mắt thứ ba mọc vảy cứng, dù
là đạn thuỷ ngân cũng không bắn thủng được, chỉ có như lần trước thì anh mới bắn
được thôi."
Như lần trước? Khương Dã không biết Giang
Nhiên bắn trúng như thế nào, nhưng cũng không thể hỏi được, hỏi là sẽ bại lộ.
Khương Dã hỏi: "Các người có mục
đích gì?"
"Xin hãy yên tâm, việc này sẽ không
gây bất lợi với bất kỳ ai. Anh Giang, bác sĩ Thi vẫn luôn chìm trong đau khổ. Theo
kinh nghiệm của chúng tôi, Thái Tuế sẽ không tiêu diệt hoàn toàn ý thức của cô ấy,
nhưng cô ấy cũng không bao giờ trở thành người bình thường được nữa. Đây là cơ
hội cuối cùng của bác sĩ Thi, có cứu cô ấy hay không thì tùy vào anh."
Đối phương cúp máy. Lòng Khương Dã nặng
trĩu, điện thoại có dây của cả bệnh viện đều không thể kết nối với thế giới bên
ngoài, nhưng đường dây nội bộ của bệnh viện thì vẫn dùng được, cuộc điện thoại
này không phải đến từ bên ngoài, mà là đến từ bên trong bệnh viện.
Trong số thí sinh có người của Hiệp Hội
Thần Mộng.
Khương Dã bước ra ban công, có một chiếc
va li đen dáng dài đặt dưới sàn, mở khóa cài, chiếc va li mở ra, khẩu súng bắn
tỉa đen sì và hai viên đạn thuỷ ngân được niêm phong bảo quản đập vào mắt
Khương Dã. Khương Dã nhấc va li lên, xuống tầng ba. Màn đêm hòa tan tựa mực
thăng hoa, cửa sổ tòa nhà phản chiếu ánh nắng cực nhạt, trời sắp sáng.
Khương Dã đến quầy hướng dẫn khám bệnh ở
tầng 3, thi thể của vài thí sinh la liệt dưới quầy hướng dẫn khám bệnh, mặt mọi
xác chết đều tỏ rõ vẻ sợ hãi và tuyệt vọng. Thi thể còn mới, đều chết không lâu
trước khi Khương Dã đến đây. Cậu nhìn trái phải, quái vật giết người đã bỏ đi,
bèn đặt ba lô xuống, ngồi xổm tìm ngăn kéo của quầy hướng dẫn khám bệnh.
Ngăn kéo trống trơn, đồng tử mắt cậu co lại,
thầm giật mình.
Quả tim của Diệu Diệu không ở đây.
Cậu đặt Lý Diệu Diệu xuống, quỳ dưới đất
chui vào gầm quầy hướng dẫn khám bệnh lục lọi, lật hết một lượt các túi tài liệu,
đều không có bóng dáng quả tim của Diệu Diệu. Khương Dã lòng nóng như lửa đốt,
ngửa đầu lên đang định lục lọi ngăn kéo lần nữa, chợt bắt gặp một gương mặt đen
ngòm.
Là Thi Mạn Tranh.
Bà khom lưng, cái cằm nhọn hoắt vươn tới
trước mặt Khương Dã, gương mặt khổng lồ dị dạng chỉ cách cậu một bàn tay. Gần
quá, Khương Dã nhìn thấy vảy xương đen thui trên má bà, che phủ mặt bà như một
lớp giáp cứng rắn.
"A Trạch," bà cười hì hì,
"Con tìm thấy kho báu chưa?"
Khương Dã đang ngồi xổm, mắt vừa vặn đối
diện với bụng bà. Bụng bà có một vết thương chưa lành, đang rỉ chất lỏng màu
đen, nhìn là biết vết thương mới. Trong bệnh viện này ai có thể làm bà bị
thương? Cận Phi Trạch ư? Nhưng hắn một mực trốn tránh bà, khả năng xung đột trực
diện với bà không cao.
Khương Dã từ từ vỡ lẽ.
Quả tim đã bị bà giấu vào bụng mình.
Comments
Post a Comment