Chương 4: Tiếng động trên gác mái
Hôm nay là lễ tốt nghiệp, Khương Dã ghét
nhất nơi đông người, nhưng không thể không đi. Ngày cuối cùng rồi, cậu nghĩ, đi
xong sẽ không cần gặp ai nữa. Điện thoại nhảy tin nhắn không ngừng, Ma Nữ lại
càu nhàu bạn học của mình vừa ngu dốt vừa phiền phức. Tính cô rất kiêu kỳ, như
một tiểu thư nhà giàu. Người khác bắt chuyện với cô, cô chê giọng người ta khó
nghe. Người khác tặng cô quà sinh nhật, cô chê màu giấy gói quà xấu. E rằng kiểu
người như cô rất khó kết bạn, nhưng thấy cô suốt ngày bảo có bạn nữ rủ cô đi uống
trà sữa, hình như quan hệ xã giao không tệ. Khương Dã chẳng biết cô làm kiểu
gì.
Cậu lật xem lịch sử cuộc gọi theo thói
quen, lịch sử cuộc gọi của mẹ vẫn là hôm qua, hôm nay bà chưa gọi tới.
Bước vào phòng học, các bạn trong lớp đều
ăn mặc chải chuốt, người được chỉ định phát ngôn còn mặc âu phục và lễ phục. Cận
Phi Trạch đã ngồi ngay ngắn ở chỗ, hắn mặc lễ phục chỉnh tề đúng mực, cổ thắt
cà vạt mới. Không phải cái mà Lý Diệu Diệu tặng.
"Cà vạt rất đẹp." Khương Dã ngồi
xuống bên cạnh hắn.
"Cảm ơn," hắn cười tít mắt,
"Người mình thích tặng đấy."
Khương Dã nhíu mày, "Cậu có người
thích rồi?"
Hắn gật đầu, "Đúng thế, cậu ấy rất tốt
với mình."
"Thế tại sao cậu còn nhận quà của
các bạn nữ khác?" Khương Dã hỏi.
Hình như hắn rất khó hiểu, "Không được
nhận à?"
Khương Dã cạn lời, thôi, chuyện của người
khác, cậu xía vào làm gì? Cậu im lặng lắc đầu, coi như trả lời.
Cận Phi Trạch cười nói: "Thì ra là
không được nhận, mình nhớ rồi."
Khương Dã thấy hắn viết gì đó vào một cuốn
sổ da to bằng bàn tay, khó hiểu nghĩ, không phải hắn đang ghi lại câu
"không được nhận quà của các bạn nữ khác" thật đấy chứ? Chắc là không
phải, Khương Dã thấy mình nghĩ nhiều quá, Cận Phi Trạch là một học sinh ba tốt,
chắc chỉ đang ghi chép thôi.
Lễ tốt nghiệp kết thúc, Khương Dã ở trường
đợi Lý Diệu Diệu tan học, tài xế trong nhà lái ô tô đến đón. Chiếc xe đen bóng
im lặng hòa vào dòng xe cộ tấp nập không ngớt như một con cá. Trời đã tối muộn,
gió đêm tô điểm thêm vẻ thê lương cho thế giới, đèn neon rọi qua cửa kính, hắt
sáng lốm đốm lên mặt Khương Dã. Họ đi cầu qua sông, tiến vào khu ngoại ô thưa
thớt bóng cây. Người giàu thích nơi không khí trong lành, lúc mới quy hoạch khu
vực này đã được chỉ định khôi phục tự nhiên. Tiểu khu rất yên tĩnh, mấy tòa biệt
thự đều đen ngòm.
Càng gần nơi gọi là nhà này, trong lòng
Khương Dã càng mâu thuẫn. Cậu nghĩ đáng lẽ mình không nên chạy trốn ma nữ, so với
việc ở trong ngôi nhà này, có khi đối phó với ma nữ còn tốt hơn. Lần cuối cậu về
nhà ăn cơm là một tháng trước, cậu và mẹ cậu chia tay trong không vui. Đều là
vì cậu ăn cơm xong bèn định ra về, mẹ cậu chỉ trích cậu lòng dạ lạnh nhạt.
.
"Trước đây con không phải như thế
này, tại sao giờ lại biến thành cái nết này?" Giọng mẹ cậu rất dữ dội,
"Một năm nay con về nhà được mấy lần? Rốt cuộc con có coi nơi này là nhà
mình không? Con nhìn em gái con đi, hằng ngày về nhà đúng giờ, đi đâu chơi cũng
báo cho bố mẹ, chưa bao giờ để bố mẹ lo lắng, sao con không thể học hỏi em gái
con ấy?"
Cậu nghe với khuôn mặt vô cảm, mẹ cậu
lãng quên có lựa chọn việc lần trước Lý Diệu Diệu bị bắt quả tang ôm một bạn
nam ngoài ngã tư, bị dượng mắng cả tối. Trong lòng cậu hiểu rõ, không phải là cậu
không bì kịp Lý Diệu Diệu, mà là trong lòng mẹ cậu, địa vị của cậu kém xa con
gái của dượng.
Bà càng nói càng to, "Còn chưa trưởng
thành đã dọn ra ngoài ở, cánh con cứng cáp rồi, muốn bay rồi à? Trong mắt con
còn có người mẹ này không?"
Bà còn muốn nói thêm gì đó, cậu trước giờ
luôn im lặng chợt nói: "Mẹ, con muốn hỏi một câu."
Bà sửng sốt, hỏi: "Câu gì?"
Cậu ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào
gương mặt được chăm chút khéo léo của bà, hỏi: "Con học lớp nào khối nào,
mẹ có biết không?"
Mẹ cậu lập tức không thốt nên lời, số hai
và ba xoay vòng trong miệng rất lâu, mãi không thốt ra được một đáp án xác định.
Lý Diệu Diệu câm như hến bên cạnh ngơ ngác nói: "Mẹ, không phải chứ? Mẹ
không biết anh học lớp nào khối nào sao?"
Bà tỏ vẻ xấu hổ, nói: "Dạo này mẹ bận
quá, mấy năm nay một hạng mục bận đến mức chân không chạm đất. Mỗi lần quay về
mẹ đều mang quà cho con, sao mẹ lại quên mất con được chứ?"
Cậu đứng dậy, lên tầng về phòng mình. Một
lúc sau cậu ôm một đống hộp quay lại, cậu đặt hộp trước mặt mẹ mình, cho bà xem
từng món một, "Đây là quà mẹ mang cho con lần trước, mô hình Gundam. Đây
là lần trước đó, cũng là mô hình Gundam. Lần thứ nhất, thứ hai, thứ ba, đều là
quà giống hệt nhau. Mẹ, quà mẹ mang cho con mỗi lần, đều là cùng một thứ."
Bà im bặt, mẹ con họ giống nhau, chẳng biết
nói dối dỗ dành người khác.
Khương Dã đứng im tại chỗ hồi lâu, chờ bà
nói một câu "mẹ xin lỗi", tuy nhiên rốt cuộc bà chẳng nói lấy một từ.
Thực ra cậu chẳng tham vọng gì nhiều, chỉ cần mẹ xin lỗi, chưa biết chừng cậu
ngúng nguẩy vài ngày rồi sẽ tha thứ cho bà. Họ là máu mủ ruột rà, cậu không thể
hận bà cả đời không tha được. Thế nhưng bà chưa bao giờ xin lỗi, mãi mãi ra vẻ
"mẹ có điều khó xử, con phải hiểu cho mẹ". "Mẹ đang bận một hạng
mục lớn", "khảo cổ có phát hiện mới", cậu gần như có thể đoán được
những lời bà sẽ nói tiếp theo.
Quả nhiên, bà lên tiếng: "Mẹ có điều
khó xử, hạng mục của mẹ đã đến bước ngoặt quan trọng..."
Như có một cây kim đâm vào lòng, cậu khó
chịu đến mức ngạt thở. Cậu hận mình quá hiểu mẹ, đoán càng đúng thì càng đau
lòng.
Cậu ngắt lời bà, "Con còn một câu hỏi
khác."
Khương Dã chủ động chuyển chủ đề, Khương
Nhược Sơ như thở phào nhẹ nhõm, hỏi: "Câu gì?"
Khương Dã hỏi: "Bố con đang ở
đâu?"
Khương Nhược Sơ nhìn sang Lý Diệc An,
Khương Dã nói: "Không phải dượng, con bảo bố đẻ của con."
Khương Nhược Sơ như bị đâm trúng tim đen,
vẻ mặt thay đổi đột ngột, mặt mày lạnh căm.
"Con muốn mẹ nói bao nhiêu lần, con
không có bố!"
"Mẹ toàn muốn phủ nhận sự tồn tại của
bố, nhưng con rất giống bố, đúng không?" Khương Dã bình tĩnh nói, "Chỉ
cần có mặt con, mẹ sẽ không quên được bố."
Khương Nhược Sơ im lặng, hai mẹ con họ
nhìn nhau dưới ánh đèn trắng toát, ánh mắt giao nhau, không giống người thân một
giọt máu đào hơn ao nước lã, mà giống kẻ thù hơn. Khương Nhược Sơ mấp máy môi,
như muốn nói gì đó, nhưng rốt cuộc không thốt thành lời. Khương Dã không cần bà
trả lời gì nữa, cậu đã biết đáp án.
"Sau này con sẽ về nhà một lần mỗi
tháng, bữa cơm hôm nay ăn đến đây thôi, con đi đây."
Cậu cầm cặp sách cạnh tay lên, đứng dậy bỏ
đi không ngoảnh đầu lại.
Tối hôm đó cậu không bắt được xe taxi, đi
bộ vào con đường giữa rừng, gió đêm thổi mặt cậu lạnh căm. Không ai đuổi theo,
càng không ai nhắn tin cho cậu, thậm chí mẹ cậu còn quên mất nhà mình ở vùng
ngoại ô hẻo lánh, buổi tối vốn không có xe taxi đi ngang qua. Xung quanh đều là
hộ nhà giàu có tài xế riêng, xe đặt qua ứng dụng cũng sẽ không đến nơi này nhận
đơn.
Bà quan tâm đến thể diện, quan tâm đến
thành tựu, quan tâm đến dượng, quan tâm đến rất nhiều thứ, chỉ không quan tâm đến
cậu. Bởi cậu là con trai của người bà không thể thốt thành lời, bà hận ông ta,
hận cả Khương Dã. Khương Dã biết rất ít về người đó, bà chưa bao giờ nhắc đến
ông ta, trong nhà cũng chưa bao giờ xuất hiện dấu vết tồn tại của ông ta. Chỉ
có một điều Khương Dã có thể tin chắc, ông ta đã làm mẹ cậu có bầu trước khi cưới.
Có lẽ chính vì vậy, Khương Dã mới bị mẹ coi như nỗi sỉ nhục cả đời.
"Ma Nữ Thích Ăn Kẹo" bỗng nhắn
tin: [Cậu đang ở đâu thế?]
Argos: [Làm gì?]
Ma Nữ Thích Ăn Kẹo: [Số bước WeChat của cậu
tăng vùn vụt, lẽ nào cậu đang chạy bộ buổi tối?]
Argos: [Ừm, chạy bộ buổi tối.]
Ma Nữ Thích Ăn Kẹo: [Đừng nói dối nữa, cậu
từng bảo tối nay không rảnh online, có phải về nhà ăn cơm rồi lại gây gổ với
gia đình không? Không phải cậu rời khỏi nhà rồi đấy chứ.]
Ma Nữ Thích Ăn Kẹo: [Gửi địa chỉ cho
mình.]
Argos: [?]
Ma Nữ Thích Ăn Kẹo: [Yên tâm đi, mình sẽ
không rơi từ trên trời xuống trước mặt cậu đâu.]
Cậu gửi định vị WeChat, nửa tiếng sau, một
chiếc ô tô dừng trước mặt cậu, Ma Nữ đã đặt xe riêng cho cậu. Cậu đứng ở vệ đường
do dự một giây, cầm cặp sách lên xe. Tài xế lịch sự hỏi đích đến của cậu, cậu
báo địa chỉ chung cư, rồi cúi đầu gõ chữ.
Argos: [Cảm ơn.]
Ma Nữ Thích Ăn Kẹo: [Chỉ có cảm ơn thôi
à, thực tế lên nào.]
Argos: [Buổi tối online, tôi gánh bạn.]
Ma Nữ Thích Ăn Kẹo: [Không thèm, mình muốn
cậu làm bạn trai mình.]
Khương Dã chau mày, gõ vào hộp thoại: Xin
lỗi, tôi không yêu qua mạng.
Còn chưa gõ xong, Ma Nữ Thích Ăn Kẹo lại
gửi một tin nhắn mới.
Ma Nữ Thích Ăn Kẹo: [Mở cửa sổ ngẩng đầu
lên!]
Nếu không phải ô tô đang phóng trên đường
cao tốc, cậu gần như tưởng rằng một gương mặt con gái cười toe toét sẽ xuất hiện
ngoài cửa sổ. Cậu hạ cửa kính, ngửa đầu nhìn ra ngoài. Pháo hoa khổng lồ nổ
vang trên trời, muôn hồng nghìn tía, rực rỡ khôn cùng. Pháo hoa này rất lớn,
không biết đến từ đâu, toàn bộ Thâm Quyến đều nhìn thấy được.
Điện thoại lại kêu một tiếng, cậu cúi đầu,
"Ma Nữ Thích Ăn Kẹo" gửi tin nhắn:
[Sinh nhật vui vẻ.]
Thì ra hôm nay là sinh nhật cậu, mẹ quên
mất, bản thân cậu cũng quên mất.
Từng chùm pháo hoa bung nở nối tiếp, cậu
dựa vào cửa sổ xe, ngắm nhìn ánh sáng rực rỡ vụt qua ấy, đồng tử mắt đen láy được
thắp sáng trong giây phút này. Cậu biết Ma Nữ có ý với mình, ngày nào cô cũng đợi
cậu online, chơi cùng cậu đến khi offline. Ban đầu cô chơi điện tử rất kếm, sau
đó tự dưng chơi giỏi hơn hẳn, chắc chắn là đã âm thầm tập luyện rát lâu. Cậu
không thích yêu đương qua mạng, yêu đương qua mạng là ảo, giống như trò chơi điện
tử, không thể coi là thật được. Thế nhưng bây giờ cậu chợt không muốn phân biệt
thật giả nữa, mẹ là thật, nhưng bà chưa bao giờ quan tâm đến cậu, Ma Nữ là giả,
nhưng cô bắn pháo hoa vì cậu.
Cậu cúi đầu, chậm rãi xóa chữ trong hộp
nhập văn bản.
Argos: [Được.]
Ma Nữ Thích Ăn Kẹo: [Được cái gì?]
Argos: [Làm bạn trai của bạn, được.]
Thực ra cậu biết, con gái giống như Ma Nữ,
rất có thể trong danh sách WeChat có cả đống người giống cậu, hằng ngày xếp
hàng tặng quà cho cô. Dù cho cô thích cậu, cũng có tỉ lệ cao là hứng thú nhất
thời, chọn một con cá cô đơn dưới ao nước để ưu ái. Nhưng cậu thế nào cũng được,
cậu tiêu tiền cho cô, nghe cô lảm nhảm vô nghĩa, nhẫn nhịn sự giả bộ và nhạt nhẽo
của cô, bởi cô nhớ sinh nhật của cậu.
.
Cuối cùng cũng đến trước cửa nhà, cậu dừng
bước, hơi nhíu mày, cậu thật sự không biết phải đối mặt với mẹ mình như thế
nào. Cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay, Lý Diệu Diệu hết tiết tự học buổi tối khá muộn,
cộng thêm việc cậu vô thức lề mề, đã gần mười một giờ.
"Anh..." Lý Diệu Diệu hơi lo lắng.
"Mở cửa đi." Cậu nói.
Lý Diệu Diệu đặt ngón tay lên khóa vân
tay, đèn hiệu điện tử bừng sáng, một chuỗi lạch cạch vọng ra từ khóa cửa, sau
đó tít một cái, khóa mở. Khương Dã mở cánh cửa chống trộm nặng trịch, một thứ
mùi khó tả ập vào mặt. Không nói được mùi này là mùi thối hay mùi gì, tóm lại
là khó ngửi. May mà mùi không nồng, ở lâu trong nhà thì sẽ không để ý đến.
Lý Diệu Diệu phàn nàn: "Là mùi thuốc
lá. Dạo này không biết tại sao, mẹ lại thích hút thuốc lá."
Khương Dã chau mày, mẹ cậu chưa bao giờ
hút thuốc lá, còn rất ghét người hút thuốc. Hơn nữa thứ mùi trong nhà cũng
không phải mùi khói thuốc lá, nói là múi khói, chẳng thà nói là... mùi thối rữa.
"Bố, mẹ—— anh về rồi!" Lý Diệu
Diệu hét to.
Trong nhà không ai trả lời, tối om u ám,
toát ra vẻ ngột ngạt khó tả. Tranh nghệ thuật khổ lớn treo trên bức tường trắng
loang lổ màu sắc, có vẻ kỳ dị vô cớ trong bóng tối.
Lý Diệu Diệu gãi đầu nói: "Không phải
bảo hôm nay về nhà ư? Sao còn chưa về?"
Khương Nhược Sơ chưa về nhà, ngược lại
Khương Dã lại thở phào nhẹ nhõm. Cậu bật đèn ở cửa ra vào, bấm công tắc, không
có phản ứng gì. Bật liền mấy công tắc đều không bật được đèn, cậu bước ra ngoài
kiểm tra cầu dao, cũng không xảy ra tình trạng nhảy cầu dao.
"Có phải bố mẹ quên đóng tiền điện
không," Lý Diệu Diệu cực kỳ bực bội, "Rốt cuộc bố mẹ còn nhớ hai
chúng ta không?"
May mà bên ngoài có đèn đường, nhà họ lại
là cửa sổ sát đất, không đến mức giơ tay không thấy năm ngón. Khương Dã đóng cửa
chống trộm, bật đèn pin điện thoại, đi lên tầng. Trong nhà không có điện, thang
máy cũng không dùng được, chỉ có thể leo cầu thang bộ. Lý Diệu Diệu sợ tối, níu
quai cặp sách của cậu đi theo đằng sau cậu.
Phòng của dượng và mẹ ở tầng hai, họ đi
xem thử, không một bóng người, chăn tơ tằm gấp trên giường, không có dấu vết từng
được giũ ra. Hai người họ đúng là chưa về. Khương Dã nhìn xung quanh, phát hiện
phòng mẹ mình mọc rất nhiều mốc, từng mảng từng mảng, như đốm đen, nom hơi tởm.
Lý Diệu Diệu càu nhàu: "Đã bảo mua
nhà mới, bố cứ không chịu, nhìn nhà mình đã thành ra thế nào rồi này."
Họ quay về phòng mình ở tầng ba, càng đi
lên, thứ mùi khó tả đó càng nồng nặc. Đến tầng ba, mùi rõ ràng nồng hơn hẳn tầng
một, nhưng vẫn trong phạm vi chịu được. Trong bóng tối im lìm, một tràng tiếng
động bỗng vọng tới từ trần nhà.
"Cành cạch—— cành cạch——"
Lý Diệu Diệu rùng mình, nói: "Là từ
gác mái đấy, mấy ngày nay gác mái nhà mình cứ có tiếng động lạ, em cũng không
dám lên xem thử... Anh ơi, anh bảo có phải kẻ giết người trốn ở nhà mình
không?"
Khương Dã nghĩ chắc là chuột, căn nhà này
dượng đã mua được mười mấy năm trời, lại ở vùng ngoại ô, có chuột cũng không lạ.
"Có thể là có chuột chết trên gác
mái." Cậu nói.
Lý Diệu Diệu bừng tỉnh, "Thảo nào thối
thế."
Mùi này rất khó chịu, không biết làm sao
Lý Diệu Diệu chịu được lâu thế, Khương Dã quyết định lên dọn xác chuột. Gác mái
ở trên trần nhà tầng ba, phải tự bắc thang mở cửa ngầm trên trần nhà mới lên được.
Cậu bảo Lý Diệu Diệu xuống bếp ở tầng một lấy túi rác và găng tay dùng một lần,
còn mình thì đi tìm thang. Tình cờ có một chiếc thang gấp bằng nhôm đặt ở ngay
hành lang tầng ba, cậu dựng thang, ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy trên trần nhà đầy
rẫy nấm mốc đen sì. Đám mốc này nối liền thành một mảng, gần như chiếm cứ già nửa
trần nhà. Chờ xử lý chuột xong, Khương Dã quyết định gọi điện thoại đến công ty
dọn vệ sinh, bảo họ đến dọn vệ sinh nhà.
Cậu vừa giẫm một chân lên thang gấp thì
nghe thấy tiếng gào thét của Lý Diệu Diệu vọng tới từ bên dưới.
Cậu giật mình, phi như bay xuống tầng.
Comments
Post a Comment