Chương 37: Y không tồn tại
Trong lòng Thẩm Đạc ngổn ngang trăm mối,
buồn bực khó tả. Hôm qua Cận Nhược Hải gọi điện thoại cho y, nhờ y lo liệu hai
cậu nhóc giùm. Cận Phi Trạch là con trai của Cận Nhược Hải, y là học trò của Cận
Nhược Hải, tất nhiên là không thể thoái thác. Khương Dã là con trai của Khương
Nhược Sơ, Cận Nhược Hải vẫn luôn áy náy với Khương Nhược Sơ vì năm 05 không đi
cứu viện, đương nhiên là y cũng phải lo liệu nhiều hơn. Thẩm Đạc đã làm thầy
giáo rất nhiều năm, dẫn dắt rất nhiều học trò, rất giàu kinh nghiệm chăm sóc trẻ
con. Thanh niên gai góc tới đâu, đến tay y cũng phải ngoan ngoãn. Nhưng giờ
đây, Thẩm Đạc cảm thấy mình không quản được, cũng không lo liệu được hai người
này.
Trẻ con ngày nay khác thật rồi, tâm trạng
Thẩm Đạc nặng trĩu.
"Hai đứa tạm thời đừng kể chuyện này
với người ngoài," Thẩm Đạc tiêu hoá tình yêu của hai cậu nhóc, chải chuốt
lại suy nghĩ, "Khương Dã, bố A Trạch là người theo trường phái cũ, làm việc
gì cũng tuân thủ quy tắc, tư tưởng khá hoài cổ. Ông nội A Trạch tuổi tác cũng
cao, gần đây sức khoẻ không được tốt, hai đứa đừng kích thích ông. Đương nhiên,
tôi biết, chuyện tình cảm không kiểm soát được, tôi cũng không muốn chia loan rẽ
thuý. Các em cứ giấu tạm, chúng ta tính toán từ từ, được không?"
Khương Dã đau đầu, bấm bụng nói được.
Thẩm Đạc lại nói: "Còn một việc nữa,
A Trạch không phải người bình thường, em có biết không?"
Khương Dã rất điềm tĩnh, "Tôi biết,
đầu óc cậu ta có vấn đề."
Thẩm Đạc hơi ngạc nhiên, y còn tưởng Cận
Phi Trạch giấu giếm chuyện này, qua lại với Khương Dã. Thẩm Đạc thăm dò nói:
"Em biết, mà còn bằng lòng..."
Khương Dã nhắm mắt, bấm bụng nói: "Bằng
lòng."
Cận Phi Trạch ôm cánh tay Khương Dã nói:
"Tiểu Dã nhà tôi nói rồi, cậu ấy bằng lòng chăm sóc tôi, quan tâm tôi, yêu
thương tôi cả đời. Bất kể bệnh của tôi có khỏi được hay không, cậu ấy đều sẽ ở
bên tôi cả đời."
Khương Dã: "..."
Tâm trạng của Thẩm Đạc càng phức tạp hơn.
Tình cảm của thiếu niên vừa chân thành vừa cháy bỏng, chỉ dựa vào một bầu nhiệt
huyết là có thể dũng cảm tiến lên. Y là người trưởng thành, cân nhắc tốt xấu được
mất, tất nhiên chỉ dám giữ khoảng cách với loại người như Cận Phi Trạch. Nhưng
Khương Dã thì khác, cậu mười tám tuổi, cuộc đời này còn rất nhiều cơ hội mắc
sai lầm, cậu vẫn còn trái tim nhiệt huyết để yêu hết mình. Thời gian này tiếp
xúc với cậu, Thẩm Đạc biết cậu nhóc Khương Dã nhân phẩm đáng tin, gặp việc gì
cũng bình tĩnh, suy nghĩ chu đáo, không phải kiểu cặn bã háo sắc. Có lẽ cậu ở
bên Cận Phi Trạch cũng không phải việc xấu.
Ít nhất thì kẻ điên thả ra từ tháp cao đã
có người trông nom.
"Chuyện hai đứa giao cho tôi,"
Thẩm Đạc nói, "Tôi sẽ nói chuyện với viện trưởng và lão gia."
Khương Dã nghĩ tình hình này hơi mất kiểm
soát rồi, nếu nhà họ Cận tưởng thật, cậu còn chia tay Cận Phi Trạch được suôn sẻ
không?
Cậu lên tiếng: "Thầy Thẩm, phiền phức
quá, thầy không cần phải nhọc lòng vì chúng tôi đâu."
"Đừng nói nữa," Thẩm Đạc vỗ vai
cậu, "Chỉ cần em tốt với A Trạch, những việc khác cứ để tôi. Tôi từ từ làm
công tác tư tưởng cho bố và ông nội cậu ấy, nhà họ Cận nhất định sẽ chấp nhận
em."
"..." Khương Dã cố ngăn cản y,
"Không..."
Thẩm Đạc xua tay ngắt lời cậu, nói:
"Hôm nay tôi đến còn một việc khác. Sắp có điểm thi đại học của em rồi phải
không, có muốn đến đại học Thủ Đô không?"
Khương Dã nói: "Nhất định là tôi
không đủ điểm vào."
"Thi các học viện khác thì không đủ
vào, nhưng thi học viện chúng tôi thì thừa." Thẩm Đạc cười nói,"Bình
thường học viện chúng tôi không tuyển sinh, cách tuyển sinh cũng khá đặc biệt.
Em may mắn, tình cờ năm nay chúng tôi tuyển sinh. Học viện chúng tôi theo chế độ
xét duyệt, sau khi nộp đơn phải tham gia một bài thi học viện chúng tôi tự tổ
chức, vượt qua là có thể hủy nguyện vọng ban đầu của em, đi đường đặc biệt nhập
học đại học Thủ Đô. Đương nhiên, nếu sau khi vượt qua bài thi mà em hối hận thì
cũng có thể đến các trường khác theo nguyện vọng ban đầu. Bài thi vừa là cách
chúng tôi sàng lọc thí sinh, vừa là cơ hội để em tìm hiểu học viện chúng tôi.
Em tham gia bài thi, là sẽ biết Học viện Nghiên cứu Sinh vật đặc biệt là gì, chống
lại cái gì."
"Mẹ tôi đã gia nhập các người
à?" Khương Dã hỏi, "Luận văn của bà là do các người giấu đi ư?"
Thẩm Đạc sửng sốt, lắc đầu, "Mẹ em đổi
nghề giữa chừng, giờ chiến đấu một mình. Ngành chúng tôi hơi giống thủ công
truyền thống, các gia tộc môn phái truyền lại đời đời, sau khi dựng nước quốc
gia mới thành lập học viện, gom tất cả lại, trao đổi, trò chuyện với nhau, cùng
đào tạo nhân tài chuyên ngành. Nhưng mẹ em đánh lẻ, không hợp tác với học viện,
cũng không liên hệ với bất cứ môn phái gia tộc nào. Tôi từng nghe nói về luận
văn của mẹ em, quả thật để giữ gìn giá trị quan vốn có, sự tồn tại của học viện
chúng tôi được bảo mật với bên ngoài, nhưng chúng tôi không cần thiết phải che
giấu một luận văn học thuật bị giới học thuật chính thống phỉ nhổ." Y tạm
dừng, nói, "Luận văn của mẹ em là do mẹ em tự xóa bỏ, hơn nữa xóa rất sạch
sẽ."
Khương Dã im bặt, tại sao bà lại xóa luận
văn của chính mình? Bà không muốn để ai đọc được ư? Học viện là tổ chức chính
thống chống lại sinh vật lạ, tại sao bà không hợp tác với học viện?
"Còn vấn đề gì, cứ hỏi đi." Thẩm
Đạc nói.
Khương Dã lại hỏi: "Tương lai tôi
cũng sẽ làm việc cho các người giống Tiểu Lưu, Tiểu Hà à?"
"Không," Thẩm Đạc đính chính,
"Là làm việc cho quốc gia. Học viện chúng tôi ít người, nhiều suất biên chế.
Tương lai em tốt nghiệp tiến sĩ, được trường giữ lại, hoặc đi làm đặc vụ, không
thành vấn đề. Cử nhân học viện chúng ta lương hàng năm khởi điểm năm trăm nghìn
tệ, nghề rất ổn định, giờ khắp nơi cắt giảm nhân viên, công việc khó kiếm lắm,
em phải nắm bắt cơ hội đi."
"Thi biên chế tốt lắm!" Ông bác
giường bên cạnh chen vào, "Công việc gì cũng không tốt bằng biên chế."
Thẩm Đạc rất giỏi chém gió lừa gạt, câu
nào cũng là ưu điểm của ngành nào, chẳng nhắc đến rủi ro chết người chút nào.
Khương Dã cụp mắt, lặng lẽ nghĩ, nếu bước
lên con đường lưu vong này, có phải sẽ có thể bước vào thế giới mà mẹ cậu biến
mất hay không? Có phải sẽ làm rõ được rốt cuộc Giang Nhiên là ai không?
Thẩm Đạc nói: "Chuyện báo danh không
cần vội vàng trả lời, em có thể về nhà bàn bạc với em gái. Tôi đi trước đây, có
việc gì thì nhắn WeChat tìm tôi."
Y đang định đi, Khương Dã gọi y lại.
"Thầy Thẩm."
Thẩm Đạc ngoái nhìn, chỉ thấy cậu thanh
niên tóc đen mắt đen nọ đang nhìn mình chăm chú, gương mặt toát ra vẻ rắn rỏi
và kiên định tựa lưỡi đao.
"Tôi sẵn lòng đi thi."
.
Khương Dã cùng Cận Phi Trạch dưỡng thương
ở bệnh viện, Cận Phi Trạch chỉ ngủ một đêm ở phòng bệnh phổ thông, đã chê bai
các cô các bác ngáy giữa đêm và dùng chung nhà vệ sinh với người khác, ngày hôm
sau bèn chuyển sang phòng bệnh VIP trên tầng thượng, còn thuê lao công riêng khử
trùng nhà vệ sinh. Vốn dĩ bác sĩ đề nghị Cận Phi Trạch nằm viện một tháng, ai
dè mười ngày sau Cận Phi Trạch đã có thể xuống đất đi lại, mười lăm ngày sau
bác sĩ tháo bột xem thử, xương chân hắn đã khỏi hẳn. Tốc độ lành kinh hồn này
làm người khác tấm tắc, bác sĩ cả bệnh viện đều đến xem. Khương Dã lại rất điềm
tĩnh, cậu đã phát hiện Cận Phi Trạch không ngủ mấy ngày liền vẫn tràn trề sức sống
từ lâu, thể chất của hắn chắc chắn là khác người thường.
Cận Phi Trạch đã khỏi hẳn, họ nên về nhà
thôi. Nửa tháng nay Khương Dã nhận được N tin nhắn WeChat, nhiều cuộc gọi từ Lý
Diệu Diệu, còn không về nữa thì e rằng con bé sẽ bay đến Kiết Sái mất. Kiết Sái
không có sân bay, phải đến thủ phủ đi máy bay, Khương Dã đang định rút điện thoại
ra đặt vé tàu hoả, chợt nghe thấy tiếng ù ù của trực thăng vọng tới từ bên
ngoài cửa sổ.
Thân chiếc trực thăng đó in S-76 đỏ rực,
chứng tỏ nó là trực thăng mẫu S-76 của công ty Sikorsky. Khương Dã biết mẫu trực
thăng này, cậu có sở thích sưu tập mô hình trực thăng, tủ phòng ngủ bày đầy mô
hình đủ kiểu dáng. Mẫu trực thăng này được gọi là Mercedes-Benz trên không, giá
một chiếc ít nhất phải chín mươi triệu tệ. Sinh nhật mười hai tuổi của Khương
Dã, dượng đã tặng cậu một chiếc mô hình trực thăng S-76, chỉ là một chiếc mô
hình nhỏ thôi đã tốn bốn nghìn tệ, đó là món quà đắt tiền nhất mà Khương Dã từng
nhận được cả đời này. Cậu đặt nó ở chính giữa tủ kính, lắp khoá tự động, cứ mười
ngày cậu sẽ mở tủ kính lau chùi thân trực thăng và cánh quạt, cố hết sức giữ
gìn độ mới và tuổi thọ trưng bày của nó.
Lúc này, Khương Dã mở to mắt nhìn chiếc
Mercedes-Benz trên không hàng thật này bay thấp dần, đi thẳng tới tầng thượng
toà nhà bệnh viện, cách cửa sổ thuỷ tinh, Khương Dã như cảm nhận được luồng gió
lốc mà cánh quạt của nó tạo ra.
Nó sẽ đậu ở đâu? Tầng thượng ư?
Khương Dã nhíu mày, hỏi: "Trực thăng
của ai nhỉ?"
Cận Phi Trạch nói: "Của mình."
"..." Khương Dã lại hỏi,
"Nó đến làm gì?"
"Đón chúng ta về nhà."
Khương Dã: "..."
"Cậu không thích trực thăng à?"
Cận Phi Trạch quan sát biểu cảm của cậu, trầm ngâm giây lát rồi nói, "Thế
mình bảo họ quay về, cử một chiếc Boeing 787, cái đó rộng rãi hơn."
"Không cần đâu," Khương Dã điềm nhiên xách hành lý, "Đi thôi."
Comments
Post a Comment