Chương 19: Thần thông
"Trèo xuống." Châu Hà nghiến
răng nghiến lợi.
Đáng ghét, hắn lại có phản ứng rồi.
"Giúp em với." Tang Hủ không bỏ
cuộc.
Châu Hà sợ cậu phát hiện ra mình có phản ứng,
bấm bụng hỏi: "... Giúp kiểu gì?"
"Em muốn mượn tro cốt của cụ."
"Lấy tro cốt của ta làm gì?"
"Ăn."
Châu Hà: "???"
Tang Hủ đã phân tích nội dung ghi chép
trong "Quỷ Thuật Bắc Đẩu". Dưới Gõ Cửa có ba phép thần thông, lần lượt
là Quan Lạc Âm, Trói Hồn và Trung Âm Thân. Cái gọi là Quan Lạc Âm, là một cách
xem lại quá khứ. Thông qua vật trung gian, người làm phép có thể điều tra sự việc
đã xảy ra trong quá khứ với vật trung gian này, nếu thứ nhìn thấy đủ bí ẩn thì
còn có thể nhận được tri thức bí ẩn.
Trói Hồn thì có thể trói buộc hồn vía mới
chết, dùng phép thần thông của kẻ đó cho bản thân mình. Còn Trung Âm Thân thì
có thể giúp người sống có được thể chất của hồn ma, ví dụ tăng tốc, giảm nhiệt
độ cơ thể. Điểm đặc biệt nhất là nó có thể biến sống thành chết, giúp người sống
đóng giả người chết trong thời gian ngắn.
Sau khi nghiêm túc cân nhắc, Tang Hủ cho
rằng thứ cậu cần bức thiết nhất là "Trung Âm Thân".
Thứ nhất, hiện giờ cậu chưa có nhu cầu
tìm hiểu quá khứ hoặc dự đoán tương lai.
Thứ hai, là một lập trình viên ngồi văn
phòng gõ mã quanh năm, cậu cần tăng cường tố chất sức khỏe. Tương lai bị ma đuổi
trong mộng, ít nhất còn chạy thoát được. Đóng giả người chết là một cách hay để
mê hoặc ma quỷ, từ đó thoát chết.
Thứ ba, mặc dù thần kỳ nhưng Trói Hồn
cũng phải có hồn vía vừa chết mới được. Giờ Tang Hủ tự bảo vệ mình còn khó, huống
hồ bắt giữ hồn người khác.
Cuối cùng, cũng là điểm quan trọng nhất.
Học Quan Lạc Âm phải đốt lá bùa trên mặt Vô Thường Tiên (hình thái khiếm khuyết)
thành tro rồi ăn, còn học Trói Hồn thì phải đốt tóc của Vô Thường Tiên (hình
thái khiếm khuyết) thành tro rồi ăn, cậu không kiếm được nguyên liệu học hai
phép thần thông này, Vô Thường Tiên là cái gì? Cậu còn chưa bao giờ nghe nói đến.
Dù cậu biết, cậu cũng không dám đi giật bùa của Vô Thường Tiên, cắt tóc của Vô
Thường Tiên.
Chỉ có nguyên liệu của Trung Âm Thân,
cũng chính là tro cốt của xác cổ, cậu biết lấy được ở đâu.
Chẳng phải cụ cố Châu Hà chính là một con
ma cổ đấy sao?
Nghĩ vậy, ánh mắt Tang Hủ nhìn Châu Hà có
thêm phần .
Châu Hà hứng ánh mắt của cậu, toàn thân nổi
da gà da vịt.
Không đúng, thế này là thế nào? Rõ ràng
Châu Hà mới là tà ma, sao cảm giác Tang Hủ còn tà đạo hơn cả hắn?
"Ngươi tránh xa ta ra." Châu Hà
đẩy cậu.
Tang Hủ hơi thất vọng, "Không được
à?"
"Còn phải nói à, đương nhiên là
không được." Châu Hà rất tức giận.
"Nhưng em không thể ăn tro cốt của
người khác được."
"Tại sao?"
Tang Hủ nhìn hắn đăm đăm, "Vì nhất định
phải là cụ."
Không thể ăn bừa tro cốt được, dựa theo
ghi chép trong cuốn sổ, tính cách, đặc điểm của chủ nhân tro cốt sẽ ảnh hưởng đến
người ăn tro cốt. Ví dụ chủ nhân của tro cốt lúc sinh thời thích tà dâm, thế
thì rất có thể người ăn tro cốt cũng sẽ dần dần trở nên tà dâm. Mà Châu Hà là
người đáng tin cậy, theo hiểu biết của Tang Hủ về hắn, ăn tro cốt của hắn, cùng
lắm chỉ trở nên đần hơn một chút thôi.
Cậu lặng lẽ nhìn Châu Hà, cặp mắt sâu thẳm
tựa màn đêm nhìn vô cùng chăm chú.
Đón ánh mắt ấy, tiếng tim đập bất ngờ
vang lên trong lồng ngực trống trải của Châu Hà.
Thình thịch——
Tai hắn cũng ửng đỏ.
Đáng ghét, không được dao động, y chỉ
thèm muốn tro cốt của mình thôi!
Châu Hà từ chối đanh thép, "Không được!"
Hắn đẩy phắt Tang Hủ ra, Tang Hủ ngã xuống
đất, yên lặng nhìn hắn. Hắn lại tỏ vẻ lãnh đạm, đi ra cửa cũng không ngoảnh đầu,
quay lưng về phía cậu mà nói: "Oắt con to gan, thế mà dám thèm thuồng tro
cốt của ta. Ngoan ngoãn chờ ở đây, ngày mai lại đến đánh ngươi."
"Vâng, em đợi cụ." Tang Hủ nói.
Châu Hà: "..."
Trong chớp mắt, trái tim như bị cào nhẹ.
Như để chứng tỏ lòng dạ sắt đá của mình,
không bị Tang Hủ hấp dẫn chút nào, hắn tông mạnh cửa bỏ đi.
***
Tròn bốn ngày liền, Châu Hà không đi gặp
Tang Hủ. Hình phạt tét mông chuyển thành tét thước vào tay, Châu Hà cử Châu An
Cẩn đi thực hiện, quá trình thực hiện phải ghi hình cho Châu Hà xem. Châu An Cẩn
công chính nghiêm minh, thực hiện nghiêm ngặt hình phạt của Châu Hà, đánh tay
Tang Hủ đỏ như móng giò kho tàu.
Cách màn hình, cuối cùng Châu Hà cũng
không phải nhìn thấy ánh mắt vừa chăm chú vừa đáng thương của Tang Hủ nữa, cũng
không bị tên lừa đảo này mê hoặc nữa.
Bốn ngày sau, hắn hỏi Châu An Cẩn:
"Y xin tha chưa?"
"Chưa ạ." Châu An Cẩn đáp.
"Thế y đang làm gì?"
Châu An Cẩn mở máy tính, trong đó là hình
ảnh giám sát từ phòng Tang Hủ. Tang Hủ đang dùng đôi tay sưng đỏ của mình gõ
bàn phím, ánh sáng màn hình máy tính nhấp nháy trên gương mặt trắng nõn của cậu.
Châu An Cẩn nói: "Cậu Tang đã làm việc
từ xa bốn ngày rồi."
Châu Hà: "..."
"Cụ cố, cụ xem..."
"Xem cái gì mà xem?" Châu Hà cười
khẩy, "Y đang giả vờ đáng thương cho ta xem đấy."
Dứt lời, Châu Hà bèn tắt phụt màn hình.
.
Trong gian phòng ở sân sau, Tang Hủ nhìn
lịch hôm nay. Còn một ngày thôi là vào mộng lần nữa rồi, cậu không còn nhiều thời
gian. Mấy ngày nay thử nhờ bên trung gian giao bán tòa cao ốc công ty Ác Mộng,
kết quả bên trung gian bảo họ không tìm thấy tòa cao ốc này. Tang Hủ nhớ đến
quy định của công ty, chỉ có sếp tổng và nhân viên công ty chỉ định mới được
vào công ty, xem ra người bình thường sẽ không vào được.
Sở hữu một bất động sản ở Bắc Kinh nhưng
lại không bán được, Tang Hủ rất đau lòng.
Nhậm chức ở tập đoàn người ngoại tộc Châu
Thị, nhà họ Châu cấp cho cậu bản sao một cuốn sách cổ, trong đó ghi chép ba
phép thần thông của dòng họ Châu gồm Thỉnh Na Thuật, Thôn Hỏa Thuật và Na Tẩu
Mã.
Bí kíp Thỉnh Na Thuật là, mời Na nào thì
sẽ nhận được năng lực của Na đó. Thôn Hỏa Thuật là thần thông nuốt lửa, kiểm
soát ngọn lửa, còn Na Tẩu Mã thì là một phép thần thông dịch chuyển, theo người
nhà họ Châu nói thì dùng còn nhanh hơn cả tàu điện cao tốc.
Đối với người mới mà nói, những phép thần
thông này đều rất vừa phải, vấn đề là nhà họ Châu không cung cấp tài liệu học.
Ví dụ học Thỉnh Na Thuật phải thu thập hai mươi tư loại mảnh vỡ của tượng thần
trăm năm, giờ cậu bị Châu Hà nhốt, cơ bản là không ra ngoài được, lên mạng tìm
xem, thứ này không phổ biến, lật tung các trang mua sắm đều không tìm thấy.
Đến lúc bóc lột nhân viên mới rồi.
Cậu viết một mã lập trình gửi tin nhắn nặc
danh, soạn tin nhắn "tìm hai mươi tư loại mảnh vỡ của tượng thần trăm
năm", ký tên "sếp tổng", gửi cho Hàn Nhiêu.
Có điều, cậu không ôm quá nhiều hy vọng,
suy cho cùng thì cậu biết rõ Hàn Nhiêu có thực lực như thế nào.
Vẫn chỉ có thể tử thủ "Trung Âm
Thân" mà thôi.
Tang Hủ nhìn ra ngoài cửa sổ song gỗ, trời
đã tối đen, vườn hoa bao trùm trong màn đêm nặng nề. Dinh thự nhà họ Châu lặng
ngắt như tờ, họ nói Châu Hà thích yên tĩnh, dù là ban ngày thì trong dinh thự
cũng không ai nói chuyện to tiếng.
Mấy ngày nay cậu không phải cố tình muốn
tăng ca, chủ yếu là mặc dù Lưu Kiến Quốc đã phê duyệt cho cậu nghỉ phép, nhưng
hạn chót yêu cầu thì không thay đổi. Nghỉ phép không đổi hạn chót là hành vi
ngang ngược, Tang Hủ chỉ có thể nhờ Châu An Cẩn mang máy tính của mình từ công
ty về, bật chế độ tăng ca điên cuồng.
Cuối cùng cũng làm xong yêu cầu cuối, cậu
đứng dậy vốc một nắm đất trong chậu hoa trên bậu cửa sổ, rồi vào phòng vệ sinh
mở nắp cống, lèn đất vào, đậy lại nắp, mở vòi hoa sen xối nước.
Thường thì cống của nhà cổ kiểu này không
được tốt lắm, lại vì Tang Hủ giở trò, quả nhiên chẳng bao lâu sau phòng vệ sinh
đã ngập nước. Tang Hủ gọi điện thoại cho Châu An Cẩn, nói: "Xin lỗi đã làm
phiền anh, cống nhà vệ sinh của tôi tắc rồi, anh đến xem được không?"
"Cậu Tang, tôi đã về nhà rồi, hơi xa
dinh thự. Thế này đi, ngày mai tôi hẹn thợ sửa ống nước đến xem cho cậu nhé?
Hôm nay tôi bảo người sắp xếp cho cậu một phòng khác ở tạm vậy."
"Được." Tang Hủ tạm dừng, hỏi,
"Tôi ở phòng phía tây được không? Cảnh vườn hoa ở đó rất đẹp."
"Đương nhiên là được."
***
Châu Hà bảo Châu Nhất Nan sắp xếp cho
mình một số tay vịn nam.
Hắn nghi ngờ mình đã chết quá lâu, trước
đây lúc còn sống chưa từng nếm thử xác thịt, nên mới bị loại tép riu như Tang Hủ
làm hoa cả mắt.
Hắn quyết định tìm niềm vui mới, lãng
quên Tang Hủ hoàn toàn.
Nhưng ngồi trong quán karaoke lập lòe ánh
đèn, đám tay vịn nam ăn diện lòe loẹt kia lần lượt đi qua mặt hắn, ai nấy đều
tô son trát phấn, mùi thơm trên người làm người ta muốn hắt xì, nhìn thôi đã thấy
lộn ruột.
"Cút." Hắn nói.
Châu Nhất Nan bảo đám tay vịn nam đi hết.
"Cụ cố, cụ thích kiểu như thế nào ạ?
Cụ nói đi, cháu nhất định sẽ tìm cho cụ."
Châu Hà ngẫm nghĩ, nói: "Thạc sĩ, ít
nói, chỉ cần nói là làm lòng người ta ngứa ngáy, biết cái tiếng Anh gì đó, còn
thích tăng ca nữa, có không?"
Châu Nhất Nan: "..."
Không phải trong nhà có một người rồi đấy
sao? Tại sao còn phải ra ngoài tìm nữa?
Châu Nhất Nan nói: "Tang..."
"Không được nhắc đến y. Ngươi tưởng
ta đang nói y đấy à?" Châu Hà tức giận nhấn mạnh, "Ta không có chút hứng
thú nào với y hết."
"Vâng vâng vâng." Châu Nhất Nan
cuống quýt gật đầu, "Cụ không hứng thú với cậu ta."
Châu Hà thở phì phò uống rượu, nhớ đến
lúc vừa bị Tang Thủ Gia đào lên, ông già một mắt đó lặng lẽ ngồi cạnh mộ hắn,
nói: "Cụ cố, nhà họ Tang đời đời trấn thủ Quỷ Môn Quan, đã đủ lâu rồi. Tôi
già rồi, các tổ tiên đều chết hết rồi, hạt giống cuối cùng của nhà họ Tang, tôi
nhất định phải đưa ra ngoài."
"Cho ta một lý do phải giúp các
ngươi," hắn cười khẩy, "Nếu không thì ta sẽ ăn thịt ngươi ngay bây giờ."
Ông cụ mỉm cười, nói: "Bảo vệ cháu
tôi không chết, cụ sẽ tìm được phần mình đánh mất."
Châu Hà lập tức im bặt.
"Tại sao ta phải tin ngươi?"
Châu Hà nheo mắt quan sát ông.
"Cược một lần, chỉ có lợi không có hại
với cụ." Ông cụ nói khẽ, "Cụ nói sao?"
Hừ. Châu Hà thầm lẩm bẩm, giờ nghĩ lại,
hai ông cháu nhà họ Tang đều là hạng bịa đặt, một già một trẻ, khổ nỗi Châu Hà
nằm dưới đất quá lâu, đầu óc chậm chạp, nhất thời không nghĩ ra.
Hắn phải giày vò Tang Hủ thỏa thích, khiến
cậu muốn chết mà không được.
Hắn nốc cạn rượu, đứng dậy về nhà.
Châu Nhất Nan lải nhải bên tai hắn,
"Cụ cố, con dâu cháu cũng là người ngoại tộc, sắp vào mộng rồi, cụ xem có
thể giúp nó..."
Châu Hà còn đang cáu, mất kiên nhẫn nói:
"Cút đi, đừng làm phiền ta."
Về đến phòng, hắn bỗng nghe thấy tiếng nước
róc rách. Hắn đã dặn dò toàn bộ nhà họ Châu từ trước rằng mình thích yên tĩnh,
tốt nhất là dinh thự này không có âm thanh, giống một ngôi mồ. Tiếng nước róc
rách không ngừng, hắn hậm hực mở cửa sổ gỗ, xem là ai đêm hôm còn tự đâm đầu
vào chỗ chết?
Chỉ thấy cửa sổ vốn đen ngòm ở bên kia vườn
hoa đã sáng choang. Cửa sổ song gỗ của dinh thự nhà họ Châu đều khảm kính, là
kính mờ kiểu cổ, có hoa văn tựa băng nứt, vàng óng ả như từng cục thạch rau
câu. Trong cục thạch đối diện Châu Hà đang có một cái bóng trần truồng thoắt ẩn
thoắt hiện.
Cậu đang tắm rửa, tiếng nước ào ào, bóng
người gầy guộc phản chiếu trên cửa sổ, như múa rối bóng. Cậu là thanh niên tuấn
tú sạch sẽ, khác đám tay vịn nam kia, không có chút mùi son phấn nào. Thị lực của
Châu Hà rất cao, nhìn thấy những giọt nước nhỏ lấp lánh kia chảy qua sống lưng
gầy guộc của người nọ, rơi vào hõm lưng, bờ mông tựa trái đào... Không thể nhìn
xuống dưới nữa, bị bức tường gạch đỏ che khuất, hơi đáng tiếc. Châu Hà nhớ cặp
chân cậu thẳng tắp, trắng nõn.
Tang Hủ đang tắm, chợt nghe thấy một tiếng
cót két sau lưng, từng cơn gió lạnh căm thốc vào sống lưng tựa cánh bướm, khiến
cậu rùng mình. Cậu ngoái đầu, giọt nước nhỏ xuống theo mái tóc đen óng, trong tầm
nhìn ẩm ướt, Châu Hà ngồi xổm trên bậu cửa sổ, nhìn cậu với vẻ mặt thiếu thân
thiện.
"Lại quyến rũ ta?" Châu Hà cười
khẩy.
"Cống phòng em hỏng rồi, Châu An Cẩn
đổi cho em phòng ở đây." Tang Hủ bình tĩnh giải thích, "Không tin thì
cụ có thể hỏi anh ta."
Châu Hà nhảy từ bậu cửa sổ xuống, áp sát
Tang Hủ từng bước một. Trên người hắn thoang thoảng mùi rượu, quanh quẩn trong
hơi nước mông lung. Tang Hủ bị hắn ép lùi lại, lưng dán vào gạch sứ lạnh băng.
Vòi hoa sen trên đỉnh đầu chưa tắt, nước xối ào ạt lên vai hai người.
Châu Hà cúi đầu quan sát cậu, mái tóc đen
nhánh, cặp mắt đen láy, đậm như màu mực. Cậu bị dồn vào góc tường, Châu Hà cao
1 mét 88, nhìn xuống cậu từ trên cao, toát ra cảm giác áp đảo mạnh mẽ. Châu Hà
mặc quần áo, còn cậu trần như nhộng, toàn thân ướt sũng, như một con thỏ chờ bị
mổ thịt.
"Không quyến rũ ta?" Châu Hà
chép miệng, "Chứng minh cho ta xem."
Tang Hủ chau mày, đẩy Châu Hà, hắn đứng vững
như Thái Sơn, không nhúc nhích mảy may. Châu Hà nhìn thấy tay cậu bị đánh đỏ tấy,
toàn là vết thước.
Tang Hủ nói khẽ: "Xin cụ đấy, em hơi
lạnh, để em mặc quần áo đi."
Mùa đông ở Bắc Kinh, gió lạnh như dao cắt.
Châu Hà cụp mắt nhìn cậu, bờ vai cậu tái nhợt, đang run rẩy nhè nhẹ. Cậu bị lạnh
thật, không ngờ lại run cầm cập chui vào lòng Châu Hà, như muốn hấp thụ hơi ấm
trên người Châu Hà.
Châu Hà trầm giọng rủa gì đó, bế Tang Hủ
lên, giẫm lên bậu cửa sổ bước vào vườn hoa, trở về phòng mình. Hắn ném người
vào ổ chăn, lúc thì xoa tay cậu, lúc thì xoa mặt cậu, cặp đồng tử mắt đen láy của
cậu lặng lẽ nhìn Châu Hà, tỏ vẻ rất chăm chú.
Men rượu như một đám cháy, Tang Hủ nhìn
nơi nào, nơi ấy bèn bùng cháy hừng hực.
Châu Hà nghĩ, mình có hai lựa chọn, một
là móc cặp mắt có móc câu của Tang Hủ ra, còn hai là mặc kệ cậu có quyến rũ hay
không, ngủ đã rồi tính.
Ba giây sau, Châu Hà đã quyết định.
Ngủ!
***
Châu Hà đã ngủ say.
Tang Hủ từ từ nhỏm người dậy cạnh gối hắn,
chắc hẳn hắn đã uống rất nhiều rượu, ngủ say vô cùng. Tang Hủ chọc lồng ngực trần
trụi của hắn, hắn không nhúc nhích. Tang Hủ đi chân trần xuống giường, khoác tà
áo choàng đối khâm lụa đen của Châu Hà lên người, mặc quần áo, lục lọi trong
phòng, từng ngăn tủ đều trống không.
Châu Hà không thể rời khỏi tro cốt quá
xa, đáng lẽ hắn phải mang tro cốt theo người mới đúng.
Tang Hủ lại đi lục giường hắn, quả nhiên
cậu tìm được một chiếc hộp gỗ đàn hương từ trong cùng ổ chăn của hắn.
Tìm thấy rồi.
Tang Hủ mang tro cốt về phòng mình, cúi đầu
nhìn đồng hồ đeo tay, còn nửa tiếng nữa là đến mười hai giờ.
Sinh vật không xác định Châu Hà dồi dào sức
lực, làm lâu quá, không còn nhiều thời gian nữa.
Ăn tro cốt của sinh vật không xác định,
có tác dụng phụ gì không nhỉ?
Thời gian tích tắc tích tắc, từng phút từng
giây trôi qua, không kịp nghĩ cho kỹ nữa.
Cậu hít sâu một hơi, khuấy một ít xì dầu
vào, rồi ăn từng miếng tro cốt của Châu Hà vào bụng.
Comments
Post a Comment