Chương 19: Người chạy người đuổi

"Anh ơi, có phải anh có tâm sự không?" Lý Diệu Diệu sán lại gần quan sát Khương Dã.

Khương Dã ngoảnh mặt đi, thản nhiên nói: "Không."

"Chắc chắn là có," Lý Diệu Diệu nhạy bén phát hiện ra bất thường, "Có phải cảnh sát gửi tin không tốt không? Anh muốn đi tìm mẹ mình à?"

Khương Dã chau mày, "Lý Diệu Diệu..."

Em gái ngắt lời cậu, nói: "Anh yên tâm, em tuyệt đối không tạo thành gánh nặng cho anh đâu. Hơn nữa em từng luyện kiếm đạo," cô chộp lấy chổi, "Chưa biết chừng đánh nhau còn lợi hại hơn cả anh đấy."

Khương Dã lắc đầu, "Nhưng em sợ."

"Em sẽ không sợ nữa!" Lý Diệu Diệu lập tức đỏ hoe mắt, "Bố không còn nữa, mẹ cũng đi rồi, anh không thể tự dưng biến mất như họ được. Anh nhất định phải đưa em theo."

Buổi tối, chờ Lý Diệu Diệu ngủ, Khương Dã lẻn vào phòng ngủ, lén lút lấy vài món đồ lót và quần áo từ trong tủ để thay rửa. Con bé chỉ cần ngủ là cứ như lợn chết, sét đánh cũng không dậy. Khương Dã đứng cạnh giường em gái, khom lưng dém chăn cho con bé. Nơi đó quả thật quá nguy hiểm, cậu không thể đưa em theo được. Cậu xuất phát ngay trong đêm, đến sân bay qua nửa đêm, buổi sáng đánh răng trong nhà vệ sinh ở sân bay. Trong nhà vệ sinh không có một ai, cậu rửa mặt, nhìn thấy bóng ma Lưu Bội xuất hiện trong gương. Cô lặng lẽ đứng trong góc, cặp mắt trợn trắng như đang nhìn cậu. Cậu mặc kệ cô, cúi đầu lướt điện thoại, Lý Diệu Diệu gửi đến N tin nhắn, hỏi cậu đang ở đâu.

Argos: [Anh đánh điện tử ở nhà bạn.]

Lý Meo Meo: [Anh làm quái có bạn. Nói thật đi, anh đi đâu?]

Cậu không trả lời Lý Diệu Diệu nữa, nhắn WeChat cho giáo viên dạy guitar, xin nghỉ vài hôm, rồi xách ba lô đi kiểm tra an ninh lên máy bay, ngồi vào chỗ mình, thắt dây an toàn, cuối cùng nhắn tin WeChat cho Lý Diệu Diệu.

Argos: [Làm xong việc sẽ về. Đừng lo.]

Cậu đang định tắt máy, điện thoại bỗng rung, cuộc gọi hiển thị Cận Phi Trạch.

Cậu chặn số của Cận Phi Trạch, thẳng thừng tắt máy.

Khương Dã đến thủ phủ của tỉnh trước, theo tuyến đường Tiểu Lưu từng nhắc đến, cậu ngồi tàu hoả đến Ngọc Khê. Cậu nghỉ ngơi ở Ngọc Khê một đêm, đổi sim điện thoại, rồi bắt xe khách đường dài đến một thị trấn nhỏ tên là Kiết Sái. Sau khi đến Kiết Sái, Khương Dã hỏi thăm mọi người xung quanh về làng Thái Tuế. Điều khiến cậu ngạc nhiên là, dân bản địa không có cư dân nào từng nghe nói về địa danh này. Điểm cuối mà Tiểu Lưu nhắc đến nằm ở Kiết Sái, gần đây chỉ có một ngọn núi lớn, chính là dãy núi Tế Nô ở phía tây năm. Hồ sơ vụ việc ở làng Thái Tuế năm 05 từng nhắc đến, làng Thái Tuế là một khu dân cư nằm ở sâu trong núi, dân số thưa thớt, gần như cách biệt với thế giới. Như vậy, rất có thể làng Thái Tuế nằm ở ngay trong núi. Nhưng phần lớn dãy núi Tế Nô đều là rừng rậm nguyên sinh chưa được khai phá không ai sinh sống, nếu không có dân bản địa dẫn đường, Khương Dã rất khó tự vào núi một mình. Đến lúc đó có khi chưa tìm được làng Thái Tuế thì cậu đã lạc đường ở chốn rừng sâu nước độc rồi.

Khương Dã về phòng ở nhà khách, mở bảng cầu cơ ra định hỏi Lưu Bội cách đến làng Thái Tuế.

"Hồn ma ơi hồn ma, xin hãy xuất hiện."

Lưu Bội xuất hiện đối diện cậu, lắc đầu.

Cô cũng không biết phải đi như thế nào.

Cậu ngẫm nghĩ, cất tờ giấy đi, đến khách sạn Vạn Phương – khách sạn cao cấp nhất ở địa phương, hỏi xem gần đây có người nơi khác đến trọ không.

"Thưa cậu, cậu muốn đặt phòng ạ?" Lễ tân mỉm cười nói, "Xin lỗi, thông tin khách của chúng tôi không thể tiết lộ cho người khác được."

Khương Dã tạm dừng, nói: "Anh rể tôi bỏ chạy cùng bồ nhí, còn cuỗm hết toàn bộ tiền bạc trong nhà. Giờ chị tôi đang đẻ con trong bệnh viện, cả nhà đều đang đi tìm anh rể tôi. Tôi nghe ngóng được tin anh ta trốn ở đây, chị ơi, xin chị hãy giúp tôi." Cậu giơ ảnh Thẩm Đạc tải từ trang chủ đại học Thủ Đô, "Chị đã bao giờ nhìn thấy anh ta chưa?"

Lễ tân ngạc nhiên kêu lên: "Có chuyện này ư? Anh ta đẹp trai như vậy, không ngờ lại là loại người đó."

"Chị từng nhìn thấy anh ta à?"

"Phải," lễ tân lập tức trở nên rất đỗi sốt sắng, "Anh ta đã ở chỗ chúng tôi một tuần trước, ờm, phòng 302, chính là phòng này."

"Chị có biết anh ta đã đi đâu không?"

Lễ tân lắc đầu, "Việc này thì tôi không rõ, anh ta không chỉ đến đây một mình, còn có năm sáu người đi cùng cơ, túi lớn túi nhỏ, có phải trong đó đựng tiền của chị gái cậu không? À, phải rồi," cô bỗng nhớ ra điều gì, "Anh ta từng hỏi tôi, Kiết Sái có thợ săn già nào còn sống không."

"Có không ạ?"

"Tôi bảo anh ta rằng có thể làng Mặc Giang có." Lễ tân hỏi, "Anh rể cậu biết chọn chỗ thật đấy, trốn ở chỗ chúng tôi quá hẻo lánh. Ấy... không đúng, tôi nhớ trong số người đi cùng anh ta không có con gái mà, bồ nhí của anh ta đâu?"

"Cảm ơn chị đã giúp đỡ." Khương Dã khoác ba lô, quay người rời khỏi đó.

Khương Dã đến siêu thị mua một ít lương khô, rìu phá băng, áo gió, la bàn, điện thoại vệ tinh vân vân mà hôm trước cậu mua trên mạng cũng đã gửi tới. Ngoài ra, cậu còn kiếm được một khẩu súng bắn đinh. Ba lô nặng hơn rất nhiều lần, ba giờ chiều, cậu bắt xe buýt cỡ nhỏ đến làng Mặc Giang. Ô tô chở cậu rời xa chốn người ở, xa lộ chật hẹp tồi tàn, nhà cửa hai bên đường càng ngày càng thưa thớt, rừng cây dần dần dày đặc, gió núi tạt qua, sóng xanh cuồn cuộn nhô lên. Xe tròng trành mãi, người ngồi đằng trước Khương Dã say xe nôn mửa, một mùi chua khó tả lan toả trong xe. Khương Dã mở cửa sổ, trông ra dãy núi khổng lồ cao chọc trời ở phương xa.

Cậu không khỏi nghĩa, rất rất nhiều năm trước, có phải mẹ cũng đi con đường này không?

Hơn bảy giờ tối, họ đến làng Mặc Giang, xuống xe đều là người dân bản địa, vác theo cuốc xẻng ai về nhà nấy, chỉ có một mình cậu là người ngoại tỉnh đứng ở cổng làng. Cậu kéo bừa một người, cho ông ta một điếu thuốc lá và hai mươi tệ, "Chú ơi, một tuần trước có phải từng có một nhóm người ngoại tỉnh đến làng Mặc Giang không? Chắc hẳn ăn mặc cũng na ná cháu."

Người này mặt mũi đen sạm, như miếng khoai lang phơi khô. Ông ta quan sát Khương Dã từ trên xuống dưới, chỉ vào một căn nhà sàn trên sườn núi. Căn nhà sàn nọ sừng sững ở cuối sườn núi, hơi xa các căn nhà xi măng khác co cụm với nhau trong làng. Cột nhà quay lưng lại với ráng chiều, đen kịt, gần như hoà làm một với rừng rậm núi cao.

"Cát Cát Ngoã Nhĩ." Hình như ông ta không giỏi tiếng phổ thông, "Tìm y."

Những cái tên lạ này là tên người dân tộc thiểu số chứ không phải tên phương Tây.

"Chú nói, những người ngoại tỉnh đó đến tìm Cát Cát Ngoã Nhĩ?"

Người nọ gật đầu.

Khương Dã xác nhận lại, "Cát Cát Ngoã Nhĩ là thợ săn già nhất ở chỗ này ạ?"

Người đó lại gật đầu, rút mất hai điếu thuốc lá từ bao thuốc trong tay cậu, vác cuốc của mình lên đi mất.

Khương Dã khoác ba lô leo lên sườn núi, đi được mười phút đồng hồ thì đến trước căn nhà sàn âm u. Căn nhà xây bằng tre mộc mạc, dưới gầm nuôi hai con lợn đen trũi, toàn thân bẩn thỉu, hôi thối nồng nặc. Dây leo xanh rì leo kín mặt bên nhà sàn, nếu không phải có vài chiếc chậu sắt sáng bóng và ba bộ bát đũa dầu mỡ đặt cạnh giếng, Khương Dã gần như tưởng rằng căn nhà này đã bị bỏ hoang từ lâu.

Cậu đi đến cửa chính, nhìn thấy ba người ăn mặc như người leo núi đang ngồi cạnh bếp lửa. Thì ra đã có người đến đây trước cậu. Khương Dã đứng ở cửa, hai bên nhìn nhau. Người ngồi gần cửa là bắt mắt nhất, mũi cao mắt sâu, đồng tử mắt có màu nâu nhạt như hổ phách. Khương Dã vô cớ cảm thấy anh nhìn quen mắt, hình như rất giống một sao nam nào đó.

Anh gật đầu chào hỏi Khương Dã, "Cát Cát Ngoã Nhĩ không ở nhà, ra ngoài đón khách rồi."

"Cháu là..." Một người trong số đó giơ đèn dầu, sán lại gần nhìn mặt Khương Dã, "Tiểu Dã?"

Người trước mặt khoảng hơn bốn mươi tuổi, đeo kính gọng đen, mặt mũi toát ra vẻ thư sinh nho nhã. Khương Dã sững sờ một giây, nhận ra người này, "Chú Bạch."

Ông là đồng nghiệp cũ ở đại học Hoa Nam của Khương Nhược Sơ, giáo sư Bạch Niệm Từ của viện nghiên cứu lịch sử.

"Tiểu Dã, sao cháu lại ở đây?" Bạch Niệm Từ hỏi.

"Cháu..." Nếu nói thật, e rằng ông cũng sẽ không tin, huống hồ những việc này cũng không tiện nói với người ngoài. Khương Dã tạm dừng, nói: "Trước đây mẹ cháu từng đến nơi này, bà đã mất tích, cháu định đến những nơi bà từng đi, xem có tìm được manh mối gì không."

Bạch Niệm Từ thở dài: "Cháu à, một mình đi rõ xa, làm người ta lo lắng biết bao. Người nhà cháu có biết không?"

Khương Dã điềm nhiên nói dối, "Biết ạ."

Bạch Niệm Từ giới thiệu hai người còn lại cho Khương Dã, "Hai vị này là giáo sư viện nghiên cứu địa chất Điền Tây, đây là thầy Hoắc Ngang, đây là thầy Y Lạp Lặc. Họ vào núi điều tra địa chất, dạo này chú nghỉ phép, nghe nói họ muốn đến đây, bèn đi theo xem thử." Ông đẩy kính mắt, "Mẹ cháu từng cho chú đọc luận văn và ghi chép khảo sát của cô ấy, nơi cuối cùng cô ấy đến chính là làng Thái Tuế ở gần đây. Mấy năm nay cô ấy vẫn nghiên cứu Điền Tây, mặc dù phương hướng của chú không liên quan đến lĩnh vực này, nhưng chú vẫn luôn tò mò, cô ấy cố chấp như thế, rốt cuộc là vì lý do gì."

Khương Dã đanh mặt, "Chú từng đọc luận văn của mẹ cháu?"

Sắc mặt nặng nề, Bạch Niệm Từ gật đầu, "Mẹ cháu từng nhắc đến một tín ngưỡng bí ẩn ở Điền Tây, hơn nữa còn tin chắc rằng thời gian ra đời thực tế của tín ngưỡng này sớm hơn hẳn nền văn minh ở các nơi khác, có điều đã hoà nhập thẩm thấu, thay đổi diện mạo trong nền văn minh chủ đạo của khu vực và tiến hoá hàng nghìn năm nay. Tiểu Dã, hẳn cháu cũng biết mẹ cháu đã bị nhà trường sa thải phải không? Đừng trách nhà trường, thứ mà mẹ cháu trình bày vốn không thể tưởng tượng nổi, giới học thuật phê phán cô ấy là có thể hiểu được. Nhưng chú phải đến chứng kiến tận mắt, chú đã quen biết mẹ cháu bao nhiêu năm, cô ấy nghiên cứu cẩn trọng, làm người chính trực, tuyệt đối không phải loại lừa đảo ăn nói bừa bãi."

Khương Dã im lặng một giây, nói: "Cảm ơn chú."

Bạch Niệm Từ có thể coi như "lốp dự phòng" của mẹ cậu, mấy chục năm nay luôn ở bên cạnh mẹ cậu. Mẹ cậu có việc gì không được như ý trong công việc hay cuộc sống, đều coi ông là thùng rác, lôi kéo ông nhậu nhẹt ở nhà đến đêm khuya, chưa biết chừng còn từng lên giường trong lúc Khương Dã đang say giấc. Hồi bé, Khương Dã từng cho rằng Bạch Niệm Từ sẽ trở thành bố dượng của mình, có lẽ Bạch Niệm Từ cũng đã tưởng vậy.

Không ngờ Lý Diệc An từ trên trời giáng xuống, bế được mỹ nhân về. Kể từ đó trở đi, Bạch Niệm Từ không còn xuất hiện trước mắt Khương Dã nữa. Tính ra, họ đã không gặp mặt mấy năm trời. Không ngờ, Bạch Niệm Từ vẫn theo dõi động thái của mẹ cậu.

Ông là người tốt, Khương Dã không muốn ông cũng gặp chuyện như Thẩm Đạc.

Khương Dã trịnh trọng nói: "Chú Bạch, chú đừng nghĩ đến mẹ cháu nữa thì hơn, hãy quay về đi."

Bạch Niệm Từ lập tức trở nên xấu hổ, gương mặt trắng trẻo đỏ bừng, hai tay luống cuống, "Cậu nhóc này, nói gì thế?"

Hoắc Ngang đang hút thuốc bên cạnh cười ha ha, "Cậu còn nhỏ, cậu không hiểu đâu, kệ thầy ấy đi. Ngược lại là cậu, núi Tế Nô không giống những thắng cảnh khác đâu, nơi này chưa từng được khai phá, cậu đến đây một mình, to gan quá đấy, không cần đi học à?"

"Tôi thi đại học xong rồi." Khương Dã nói.

"Cậu nhóc, tôi khuyên cậu nên về nhà đi thì hơn, nơi này không phải sân chơi đâu." Y Lạp Lặc bên cạnh nói.

Khương Dã lắc đầu, "Xin lỗi, tôi phải vào núi."

Bạch Niệm Từ nói với Hoắc Ngang: "Chúng ta dẫn cậu bé theo đi, cậu bé đi một mình tôi sợ xảy ra chuyện."

Khương Dã do dự, ngay cả Thẩm Đạc cũng chết ở đây, những người này có ứng phó được không? Có lẽ cậu nên cảnh báo họ.

Hoắc Ngang còn do dự hơn cả cậu, "Dẫn theo trẻ con phiền phức lắm, có phải đi chơi đâu..."

Y Lạp Lặc tỏ vẻ nghiêm nghị, "Thầy Bạch, nếu tình huống lúc trước thầy nói với chúng tôi là thật, đúng là không nên đưa cậu nhóc này vào núi."

Bạch Niệm Từ ra hiệu với họ, Khương Dã không nhìn rõ nghĩa là gì, nhưng thái độ của Hoắc Ngang thay đổi ngay lập tức.

Hoắc Ngang đi tới chìa tay ra với Khương Dã, "Cậu bé, tôi và thầy Y Lạp Lặc không phải lần đầu tiên vào núi, có điều nơi phải đến lần này tình hình cực kỳ phức tạp. Nói với cậu trước nhé, trong đó không phải chỗ chơi đâu, nếu cậu muốn vào theo chúng tôi, thì phải nghe lời chúng tôi."

Y bắt tay Khương Dã, hổ khẩu và hai bên ngón trỏ da rất thô ráp, cọ vào da thịt trên tay Khương Dã.

Là vết chai, hơn nữa còn là vết chai do cầm súng thời gian dài tạo ra.

Khương Dã không thay đổi sắc mặt, ánh mắt lướt ra sau Y Lạp Lặc và Hoắc Ngang, ba lô của họ to hơn cả của Khương Dã, không biết đựng những gì. Hai người này thân hình cơ bắp, rất khoẻ khoắn. Người tên là Y Lạp Lặc có bề ngoài của dân tộc thiểu số, người tên là Hoắc Ngang thì cao ít nhất 190cm, cắt đầu đinh, đường nét như dao gọt, tựa báo trong rừng, khoé mắt đuôi mày đều toát ra vẻ hung dữ đáng sợ.

Bảo họ là huấn luyện viên thể hình thì Khương Dã còn tin, bảo họ là học giả địa chất học, quả thật Khương Dã không tài nào tin được. Bạch Niệm Từ từng đọc luận văn của mẹ, rất có thể đã biết được một vài bí mật về làng Thái Tuế, chắc hẳn là ông đã thuê hai lính đánh thuê đến bảo vệ mình vào núi. Cử chỉ lúc nãy của Bạch Niệm Từ, chắc có nghĩa là "thêm tiền". Nếu là vậy, hành động theo họ đúng là sẽ an toàn hơn so với hành động riêng lẻ.

Khương Dã gật đầu, "Vâng."

Hoắc Ngang vỗ vai cậu, lại ra cửa hút thuốc lá. Khương Dã ngồi xuống bên bếp lửa sưởi ấm, lặng lẽ chờ Cát Cát Ngoã Nhĩ quay về. Hoắc Ngang hút điếu thứ ba, nhìn màn đêm càu nhàu: "Sao ông già kia còn chưa về? Trả ông ta từng ấy tiền, ngay cả bữa khuya cũng không có."

Y Lạp Lặc an ủi y, "Thôi thôi, nhịn đi, ngủ sớm vào."

Vừa dứt lời, tiếng bước chân vọng tới từ bên ngoài nhà sàn. Khương Dã đứng cạnh cửa sổ nhìn ra ngoài, hai bóng người một cao một thấp xuất hiện giữa rừng cây. Người cao hơn thân hình rất cao ráo, đường nét quen thuộc vô cùng. Đúng lúc này, điện thoại của Khương Dã đổ chuông, là một số lạ. Cậu bắt máy, tiếng hít thở nhẹ nhàng truyền tới từ đầu bên kia.

Trong màn đêm đen kịt, bóng người cao ráo nọ càng ngày càng gần, đèn lồng nhà sàn chiếu rọi gương mặt tuấn tú của hắn.

Khương Dã như nhìn thấy ma, gần như ngạt thở.

"Cậu nhóc này trông điển trai thật đấy." Hoắc Ngang cảm thán, "Ăn gì mà lớn vậy?"

Cận Phi Trạch dừng dưới đèn lồng, ngửa đầu lên nhìn vào mắt Khương Dã trong nhà sàn, điện thoại đặt bên tai.

Hắn mỉm cười ấm áp, nói: "Tiểu Dã, cậu lại lỡ hẹn, lần này mình nên trừng phạt cậu như thế nào đây?"

Comments