Chương 17: Cầu cơ hỏi ma
Khương Dã chộp lấy đèn ở đầu giường, đập
mạnh ra sau. Lưu Bội tự dưng biến mất, đèn đầu giường đập vào mép giường, chụp
đèn vỡ tan tành. Tiếng khóc vang lên trên trần nhà, Khương Dã ngửa đầu nhìn, chỉ
thấy Lưu Bội bám ở góc trần nhà như nhền nhện. Khương Dã nhảy xuống giường như
bay, lao thẳng ra khỏi phòng ngủ, trở tay đóng cửa liền một mạch. Ngay khi cửa
đóng sầm, Lưu Bội va vào cửa đánh rầm. Khương Dã chạy tới cửa ra vào, tranh thủ
từng phút từng giây bóc bưu kiện thứ hai. Trong đó có vũ khí bí mật của cậu, có
thể sẽ có tác dụng.
Lưu Bội húc hai phát thì không húc nữa,
trong phòng ngủ im phăng phắc. Khương Dã thầm hoảng loạn, nếu thi thể không đầu
thì còn dễ đối phó, suy cho cùng đó chỉ là thi thể biết cử động, chướng ngại vật
lý có tác dụng, còn bây giờ cậu đang đối mặt với ma nữ, chướng ngại vật lý cũng
vô ích. Quả nhiên, ngay sau đó, cửa phòng ngủ vốn đã bị khóa kêu cót két mở ra,
gương mặt dữ tợn của Lưu Bội xuất hiện trong bóng tối đằng sau cửa.
Mồ hôi Khương Dã vã như mưa, dùng kéo đâm
mạnh vào bưu kiện. Ông chủ hàng in gói hàng kín quá, bưu kiện này xé mãi mà
không được. Cậu ngẩng đầu nhìn phòng ngủ, Lưu Bội đã ra khỏi phòng ngủ, đang đứng
ở cửa. Mau lên mau lên, Khương Dã nghiến răng, tay không dừng động tác. Ngẩng đầu
lên nhìn lần nữa, Lưu Bội đã gần hơn vài bước, đứng ở cạnh bàn trà phòng khách.
Mỗi lần Khương Dã ngẩng đầu lên nhìn, cô đều sẽ lại gần hơn một chút so với lần
trước. Khương Dã dùng hết sức bình sinh, xé băng dính trên hộp bưu kiện bằng tốc
độ nhanh nhất. Tà váy đỏ của Lưu Bội xuất hiện trước mắt, Lưu Bội đã đến trước
mặt cậu.
Cậu ngửa đầu lên, bắt gặp lòng trắng dữ tợn
của Lưu Bội.
Khương Dã kéo mở gói hàng, nhanh chóng lấy
thứ bên trong ra, giơ trước mặt Lưu Bội. Mặt Lưu Bội cứng đờ, toàn thân nhấp
nháy một giây, đột ngột biến mất. Khương Dã thở hồng hộc, gần như kiệt sức. Cậu
cất món đồ đi, dưới ánh sáng màu cam của đèn cảm ứng âm thanh ở cửa ra vào,
trong lòng cậu chính là một chiếc gối ôm cỡ người thật, in ảnh chân dung Cận
Phi Trạch. Mực in rõ nét, ngay cả hàng mi dài cong vút của Cận Phi Trạch cũng
rõ từng sợi một.
Trước tiên Khương Dã gỡ hai chiếc máy
quay lén lọt lưới, rồi vác gối ôm cỡ lớn cao 1m88 đi tuần tra một vòng trong
nhà, lần này ngay cả gầm bàn, gầm giường, khe tủ và sau rèm cửa sổ cậu đều
không bỏ qua, cuối cùng cũng xác định Lưu Bội đã biến mất.
Cậu đặt gối ôm lên giường, nằm cùng giường
với nó, còn đắp chăn cho nó, làm giả cảnh mình ngủ cùng Cận Phi Trạch. Để đảm bảo,
cậu rút điện thoại ra, sạc pin, mở đoạn ghi âm của Cận Phi Trạch mà cậu ghi trộm
sáng nay.
"Đừng sợ, mình sẽ ở bên cậu."
Cậu cài đặt phát đi phát lại.
Đợi giây lát, Lưu Bội không xuất hiện,
xem ra cô ta sẽ không đến nữa. Cậu yên tâm đeo tai nghe và bịt mắt, dựa vào gối
ôm cỡ người thật của Cận Phi Trạch, chìm vào giấc mơ.
Ngày hôm sau ngủ đến tận giữa trưa, cậu
bóc gói hàng thứ ba, mặc quần áo ra khỏi nhà đi học. Lúc xếp hàng mua bánh cuốn
làm bữa trưa ở quán bán đồ ăn sáng, cậu trông thấy Lưu Bội mặc váy đỏ đứng ở
bên kia đường. Xe cộ qua lại tấp nập, người đi đường đông như mắc cửi, vậy mà
không ai nhìn thấy cô gái quái dị này. Khương Dã trả tiền, quay đầu nhìn đường
cái, Lưu Bội đã qua đường, đứng ở bên này đường, rút ngắn khoảng cách với
Khương Dã một đoạn lớn. Khương Dã tỉnh bơ cầm bánh cuốn đi vào hẻm. Đi sâu vào
con hẻm, cậu ngoái đầu nhìn lần nữa, Lưu Bội đang đứng ngay sau lưng.
Khương Dã bỏ bánh cuốn xuống, kéo khóa áo
khoác ngoài, để lộ áo phông trắng mặc bên trong. Áo phông trắng in hình chân
dung Cận Phi Trạch bằng mực, mặt Lưu Bội lại cứng đờ lần nữa. Trong chớp mắt,
cô ta biến mất. Khương Dã thản nhiên cầm bánh cuốn lên, đi về phía trung tâm dạy
đàn guitar.
Cận Phi Trạch đang đứng ở cửa phòng tập,
vẫy tay với cậu từ đằng xa. Thấy cậu vẫn còn nguyên vẹn, hắn hơi ngạc nhiên,
"Không ngờ cậu lại có cách giải quyết ma nữ thật, làm mình ngạc nhiên
quá."
Khương Dã thờ ơ nói: "Nhờ phúc của cậu
đấy."
"Tiểu Dã nhà mình lợi hại thật, làm
sao đây, càng ngày mình càng thích cậu rồi." Cận Phi Trạch cười híp mắt
nói.
Khương Dã không buồn để ý đến hắn.
"Thẩm Đạc xảy ra chuyện rồi, cậu biết
không?" Cận Phi Trạch lại nói.
Khương Dã nhíu mày.
"Thẩm Đạc không giúp được cậu, học
viện càng không giúp được cậu, chỉ có mình mới giúp được cậu thôi." Hắn
nói, "Cầu cứu mình đi."
Khương Dã nhìn hắn chằm chằm, hỏi:
"Tại sao Lưu Bội lại sợ cậu?"
"Lưu Bội là ai?" Hắn nghiêng đầu
ngẫm nghĩ, "À, là con bé xấu xí đó, kẻ bám theo cậu là cô ta à?"
Khương Dã hỏi: "Cậu biết bạn ấy
à?"
"Không, mình chỉ là đơn thuần chán
ghét người xấu xí mà thôi. Cô ta sợ mình à? Có lẽ là vì gặp mình, xấu hổ vì
thua kém chăng. Mình biết cô ta thầm thích cậu, trước đây còn tỏ tình với cậu
trên tường tỏ tình ở trường. Nhưng có mình ở đây, sao cậu lại đi thích cô ta chứ?"
Khương Dã: "..."
Cậu vô thức nhớ đến lúc Cận Phi Trạch vẫn
còn là Ma Nữ, có khi sẽ phàn nàn trong WeChat rằng tên xấu xí trong lớp bám lấy
hắn. Hắn không phải người tốt, thậm chí có phần tàn nhẫn độc ác. Khương Dã cứ cảm
thấy quan hệ xã giao của hắn không tệ, ai dè hắn chính là Cận Phi Trạch, hơn nữa
ở trường ai gặp cũng thích. Ngoại trừ Khương Dã, chẳng ai biết dưới vỏ bọc dịu
dàng này ẩn giấu trái tim tàn ác cỡ nào.
"Tôi vào lớp đây, tạm biệt."
Khương Dã đi vào phòng tập, nhưng lại thấy Cận Phi Trạch cũng đi theo mình.
Cậu nhíu mày nhìn Cận Phi Trạch, Cận Phi
Trạch vô tội nói: "Mình cũng vào lớp." Hắn chỉ vào một chiếc guitar mới
đặt trong phòng tập, "Đó là của mình."
Khương Dã: "..."
Nơi này có tiền là đến được, Cận Phi Trạch
chẳng có gì ngoài tiền, Khương Dã không thể nào cản hắn được. Thôi, coi như hắn
không tồn tại. Khương Dã ngồi xuống chỗ của mình, đặt đàn guitar lên giá, đồng
thời cúi đầu trầm ngâm, có cách nào nói chuyện được với ma quỷ không? Nếu tìm
được cách trò chuyện với Lưu Bội, chưa biết chừng sẽ biết được tại sao cô lại
bám lấy mình. Rút điện thoại ra tra cứu, cách trò chuyện với ma? Đáp án đầu
tiên là "cầu cơ". Trước nay Khương Dã chưa bao giờ tin vào thứ này,
nhưng hiện giờ cuộc sống của cậu đã xuất hiện thi thể không đầu, ma nữ, cái nào
cũng ly kỳ hơn cầu cơ, Khương Dã quyết định thử xem.
Ở đây nói đến cầu cơ phiên bản Trung Quốc, cũng
có bảng cầu cơ in chữ và đưa ra câu hỏi để ma trả lời, nhưng thay vì dùng con
cơ hay đồng xu thì họ dùng một chiếc đĩa tròn.
Cận Phi Trạch bỗng nói: "Mình muốn uống
trà sữa."
"..."
Khương Dã biết nếu mình không đi mua trà
sữa giúp hắn, tiếp theo cậu đừng hòng được yên tĩnh nữa. Giáo viên còn chưa tới,
cậu ra ngoài mua trà sữa, tiện thể mua giấy vẽ, về phòng tập làm bảng cầu cơ.
Thời tiết hôm nay không tệ, học xong hai tiết, bên ngoài nắng đã lên, Khương Dã
một lòng một dạ vẽ bảng cầu cơ, trán toát đầy mồ hôi.
Cận Phi Trạch hút trà sữa, nhíu mày nói:
"Trà sữa không đủ ngọt."
Khương Dã tập trung làm, không để ý đến hắn.
Hắn hỏi: "Khi nào mình mới được cắn
môi cậu lần nữa?"
Ngòi bút của Khương Dã khựng lại, cậu đã
dốc hết sức nhẫn nhịn hắn, nhưng hắn toàn chạm được tới giới hạn của cậu.
Khương Dã nhắm mắt, nói: "Tránh, xa,
tôi, ra."
Cận Phi Trạch nhắm mắt làm ngơ, chống cằm
áp sát cậu, hỏi: "Rốt cuộc là khi nào?"
Khoảng cách giữa họ được rút ngắn rất nhiều
trong tích tắc, Khương Dã lại không thể đẩy hắn ra được, đành dịch sang bên cạnh,
nói: "Kiếp sau."
Cận Phi Trạch nhìn cậu giây lát, cúi đầu
lấy điện thoại ra, ánh mắt Khương Dã sa sầm, giữ tay hắn.
Cận Phi Trạch mỉm cười hỏi: "Khi
nào?"
"... Cậu muốn khi nào?"
"Tối nay."
"..." Khương Dã nghiến răng
nghiến lợi, trầm giọng hỏi, "Cậu định dùng cái này uy hiếp tôi đến bao giờ?"
Cận Phi Trạch nghiêm túc ngẫm nghĩ, đáp:
"Đến khi cậu chết, đầu đặt cạnh gối mình." Hắn nhoẻn cười rạng rỡ,
"Đến khi không cần uy hiếp cũng hôn được cậu."
Khương Dã lạnh lùng nhìn hắn, hai người
nhìn nhau, ánh mắt giao nhau như toé lửa. Cận Phi Trạch không né tránh ánh nhìn
của cậu, hiền hoà thản nhiên, chẳng hề để ý đến cơn phẫn nộ của cậu chút nào.
Trong lồng ngực Khương Dã lửa giận ngút trời, nhưng lại chẳng làm được gì,
trong mắt tên này, có lẽ cậu chính là một món đồ chơi thú vị. Cậu không khỏi
nghĩ, rốt cuộc mình đã đi sai bước nào mà dây phải tên ma quỷ này.
Cận Phi Trạch ghé sát tai cậu, thì thầm hỏi:
"Cậu còn chưa trả lời mình, tối được không?"
Khương Dã cụp mắt, lửa giận chìm xuống
đáy mắt từng chút một.
"Được."
Cuối cùng Cận Phi Trạch cũng hài lòng,
không quấy rầy cậu nữa.
Ngày hôm nay cậu chẳng nhớ được bản nhạc
nào, chỉ làm được một tấm bảng cầu cơ chép tay. Khó khăn lắm mới chịu được đến
lúc tan học, tranh thủ Cận Phi Trạch đi vệ sinh, cậu bèn cuộn tờ giấy lại, xuống
siêu thị dưới tầng mua một cái đĩa, lên sân thượng trung tâm dạy thêm, trải tờ
giấy ra sàn, làm theo cách trên mạng, đặt đĩa vào chính giữa, rồi ấn ngón tay
phải lên chính giữa đĩa, hít sâu một hơi, nói: "Hồn ma, hồn ma, mời ngài
bước ra."
Cậu đợi một lúc, nhiệt độ xung quanh giảm
xuống đột ngột. Trời nắng nóng, nhưng không khí như tạo thành sương giá. Ráng
chiều lạnh lẽo, gió thổi thấu xương, cậu nhìn thấy một cặp chân trần xanh tím
xuất hiện đối diện tờ giấy chép tay.
Cậu hít sâu một hơi, ép mình bình tĩnh.
"Bạn có phải Lưu Bội không?" Cậu
hỏi.
Cậu nhìn thấy Lưu Bội ngồi thụp xuống,
ngón tay xanh tái đặt lên đĩa, đẩy chiếc đĩa về phía "Có".
"Bạn có phải bị thi thể không đầu giết
không?" Cậu lại hỏi.
Đĩa lại bị đẩy về phía "Có" lần
nữa.
Khương Dã nghĩ rồi hỏi: "Mẹ tôi còn
sống không?"
Ngón tay của Lưu Bội dừng mất một lúc, cuối
cùng cũng cử động. Khương Dã thấp thỏm, nhìn cô đẩy đĩa về phía "Có".
Khương Dã thở phào nhẹ nhõm, hỏi tiếp:
"Thẩm Đạc còn sống không?"
Lần này thời gian dừng của Lưu Bội lâu
hơn, mãi không đẩy đĩa.
Cuối cùng, cô đẩy đĩa, từ từ tiến về phía
"Không".
Khương Dã nhíu mày thật sâu, quả nhiên Thẩm
Đạc đã gặp phải chuyện bất trắc.
Cậu ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào
nhãn cầu vẩn đục của Lưu Bội.
"Câu hỏi cuối cùng, tại sao bạn cứ
đi theo tôi, bạn muốn tôi làm gì?"
Cái đĩa chuyển động mà không bị điều khiển,
từng chữ nối tiếp nhau, Khương Dã chậm rãi đọc:
"Đến—— làng—— Thái—— Tuế, tìm—— em."
Comments
Post a Comment