Chương 16: Dung mạo thật
Sáu giờ rưỡi tối, Tang Hủ đến dinh thự
nhà họ Châu.
Màn đêm đã buông xuống, vầng trăng vàng
óng leo qua tường sân, chiếu rọi mảnh ngói lợp phát sáng. Cổng dinh thự treo một
dãy đèn lồng đỏ, dưới ánh đèn đỏ son, một hàng xe sedan đỗ ở cổng, nam nữ ăn mặc
cầu kỳ bước xuống. Nam thì mặc âu phục, giày da bóng loáng đến mức có thể soi
gương, nữ thì mặc sườn xám lụa, vòng eo vừa tay nắm, tay đeo nhẫn kim cương to
tướng.
Tang Hủ đến nơi mới phát hiện mình ăn mặc
không đúng, trong số đám người này, mặc áo nỉ có mũ và quần bò như cậu rất bắt
mắt. Cảnh này cứ như phim truyền hình, còn Tang Hủ là người xuyên vào đây.
Cậu bấm bụng cho gác cổng xem thẻ công ty
của mình, gác cổng mời cậu vào, đi vòng qua bình phong, băng qua hành lang, đi
thẳng đến sảnh lộ thiên. Trong sảnh rộn rã tiếng người, gia tộc của chủ tịch rất
lớn, họ hàng trời nam đất bắc đều tới dự bữa tiệc này, tay bắt mặt mừng.
Cậu nghe được thấp thoáng người ta trò
chuyện, bảo bữa tiệc lần này là tổ chức riêng cho em trai cụ tổ của chủ tịch, rất
nhiều người nôn nóng muốn chúc rượu cụ cố. Tang Hủ kể chuyện này trong nhóm đồng
nghiệp, mọi người tỏ vẻ rất khó hiểu.
Không ai chọc tôi tôi không chọc ai: [Cụ
cố còn nhai nổi không?]
Americano không khổ bằng số tôi: [Món ăn ở
bữa tiệc không phải đều là đồ lỏng đấy chứ?]
Chính giữa sảnh đặt một dãy bàn dài, bày
món ăn đủ sắc màu, mọi người tự lấy. Trên đầu sảnh đặt một chiếc bàn tròn, đã
có mấy cụ già râu tóc bạc phơ ngồi ở đó, chắc là đời cha chú của chủ tịch.
Trong số đó có cụ cố của chủ tịch không?
Chỗ ngồi chính giữa trống không, chẳng biết
đang đợi ai. Không ai để ý đến Tang Hủ, đúng như cậu muốn, cậu tập trung ăn, chỉ
chọn món đắt tiền để ăn, cậu đã quyết tâm phải ăn bù gấp ba lần tiền lương, coi
như tự phát lì xì cho mình.
Điện thoại rung ầm ầm, nhóm đồng nghiệp
điên cuồng @ cậu.
Không ai chọc tôi tôi không chọc ai: [Anh
Hủ, đồ ăn nhà chủ tịch thế nào? Đồ lỏng thật à?]
Đang làm yêu cầu rồi, giục nữa tự xát:
[Đóng gói làm đồ ăn đêm cho bọn em được không, hôm nay lại phải tăng ca.]
Americano không khổ bằng số tôi: [Cười chết
mất, cậu tưởng nhà chủ tịch là quán cơm à? Tiểu Hủ, mau đến chỗ chủ tịch chúc
rượu cho chủ tịch nhớ mặt đi.]
Chúc rượu thì thôi, Tang Hủ ăn no rồi,
chuẩn bị chuồn.
Phía trước sảnh trở nên xôn xao, hình như
có nhân vật quan trọng nào đó vừa tới, người nhà họ Châu lúc nãy còn rải rác khắp
nơi đều ùa đến. Tang Hủ không quan tâm, vừa ăn bánh ngọt socola, vừa cúi đầu đặt
xe taxi. Xe tới, Tang Hủ lấy thêm một miếng bánh ngọt xoài, quay người chuẩn bị
đi, bỗng nghe thấy một tiếng gầm nghiến răng nghiến lợi vang lên trong đám
đông——
"Lưu! Kiến! Quốc!"
Tang Hủ sửng sốt, còn tưởng Kiến Quốc
cũng tới.
Đợi đã, chất giọng này, sao nghe quen
quen?
Cậu ngoảnh đầu lại từng tấc một, nhìn thấy
đám đông tách ra, ở chỗ ngồi đời cha chú nhà họ Châu, một người đàn ông cao ráo
ngồi ở chính giữa, vẫn đeo mặt nạ cổ ma mị, một chuỗi tua rua đỏ rực lủng lẳng ở
tai phải, mặc áo choàng đối khâm ống tay rộng màu đen, thêu mặt quỷ và hoa sen,
phức tạp mà hoa lệ.
Nhìn thấy hắn còn đáng sợ hơn cả nhìn thấy
ma, tim Tang Hủ dừng đập một nhịp.
Trong đám đông hắn rực rỡ vô cùng, đám
người tô son trát phấn kia đều không bì kịp hắn. Rõ ràng là sinh vật không xác
định kỳ dị, nhưng lại như vầng mặt trời lóa mắt.
Châu Hà ra khỏi mộng từ bao giờ? Tại sao
lại xuất hiện ở đây?
Đợi đã, chủ tịch họ Châu. Châu Hà... Tang
Hủ lập tức vỡ lẽ.
Họ Châu là một trong sáu dòng họ! Họ đã
thăng thiên thành công, từ giấc mộng đến hiện thực.
Cậu quay đầu định bỏ chạy, Châu Hà quát:
"Chặn y lại!"
Trong nháy mắt có hai vệ sĩ đầu trọc mặc
âu phục cao to lực lưỡng xông lên, bắt giữ Tang Hủ. Có người đạp vào đầu gối
Tang Hủ một phát, cậu không nhịn được đau, quỳ xuống.
"Nghe tôi giải thích đã." Tang
Hủ muốn tự cứu bản thân.
"Giải thích?" Châu Hà đi tới,
rút súng ở túi vệ sĩ ra, dí vào trán Tang Hủ, "Là bịa đặt chứ?"
Đến thế giới này, hắn đặc biệt học được
không ít thứ mới, chủ yếu là cách giết Lưu Kiến Quốc bằng thủ đoạn hiện đại.
Một cụ già đầu tóc bạc trắng đi tới nói
gì đó bên tai Châu Hà, Châu Hà lập tức nổi cơn tam bành, "Ngay cả họ tên
cũng là lừa ta! Miệng ngươi vốn không có câu nào là thật."
Họng súng lạnh băng, chẳng mấy chốc trán
đã nổi một vòng dấu đỏ, đầu óc Tang Hủ xoay chuyển nhanh chóng, nghĩ cách thoát
khỏi cảnh khốn khó hiện tại.
Cụ già bên cạnh Châu Hà nhìn rất quen,
Tang Hủ nhớ ra, người này giống y hệt chủ tịch diễn thuyết trên video vào tiệc
cuối năm.
"Chủ tịch," Tang Hủ nói,
"Giết người là phạm pháp!"
Châu Nhất Nan mỉm cười áy náy, "Cậu
nhóc, sao cậu lại dây vào cụ cố chứ? Thi thể khá là khó xử lý, nhưng cũng không
phải không thể xử lý được."
Họ vốn chẳng coi mạng người ra gì, Tang Hủ
không hiểu, giờ là xã hội pháp trị, sao vẫn có kẻ sống ngoài vòng pháp luật như
vậy? Chết ở nhà chủ tịch có tính là tai nạn nghề nghiệp không? Bảo hiểm có bồi
thường không? Nhưng dù có bồi thường, cậu cũng chẳng còn người thân mà nhận nữa.
Lòng cậu chùng xuống. Nhìn người nhà họ
Châu xung quanh, ai nấy đều bàng quan, có vẻ hóng hớt. Tang Hủ ngước mắt nhìn
Châu Hà, "Cho tôi thêm một cơ hội nữa, có được không?"
Châu Hà bóp cằm cậu, u ám nói: "Ban
đầu ngươi nói thế nào? Chúc ta sớm về cực lạc?"
"..." Tang Hủ thở dài,
"Tôi sai rồi."
Lần này đúng là cậu đã sai——
Đã lừa Châu Hà thì phải lừa cho trót, cắt
đứt ở bước cuối cùng quả đúng là việc sắp thành lại hỏng.
"Ta đã đợi ở nơi quái quỷ đó không
biết bao lâu, mới đợi được đám con cháu bất tài này gọi hồn." Châu Hà mỉm
cười dữ dằn, "Ta biết ngay, chúng ta sẽ còn gặp lại. Tang, Hủ," Hắn gằn
từng chữ tên cậu, "Không gặp ta lâu thế, ngươi có nghĩ đến ta không?"
Ấy, thực ra cũng chưa lâu lắm, Tang Hủ
nghĩ, họ mới không gặp một ngày thôi.
Châu Hà thấy cậu rơi vào trầm tư, càng tức
giận hơn, "Ngươi còn dám lơ đễnh!"
Tang Hủ nói rất thành khẩn: "Tôi
đang kiểm điểm lại bản thân."
"Nói dối." Châu Hà nghiến răng
cười khẩy, "Oắt con, nhà ngươi hết cơ hội rồi. Mang theo lời nói dối của
ngươi, cút về Quỷ Môn Quan đi."
Dứt lời, hắn bóp cò súng.
Tim Tang Hủ gần như ngừng đập, toàn thân
bị đông cứng. Tuy nhiên, tiếng súng lường trước lại không xuất hiện, họng súng
dí vào trán vẫn lạnh ngắt.
Súng bị kẹt.
Châu Hà bóp cò súng mấy lần liền, hình
như khẩu súng bị hỏng, chẳng có phản ứng gì.
"Đám ngu xuẩn này, mua thứ rác rưởi
gì đây." Châu Hà chửi bới, "Ai mua khẩu súng dởm này, cút ra khỏi nhà
họ Châu cho ta."
Hắn quay súng lại, cúi đầu nhìn nòng
súng, vô tình bóp cò.
Lần này súng không bị kẹt.
"Đoàng" —— súng nổ.
Mọi người giật mình tái mét, tiếng kêu
vang lên xung quanh: "Cụ cố!"
Tang Hủ: "..."
Dòng chữ lơ lửng bỗng xuất hiện trước mắt——
["Ánh nhìn của Đẩu Mẫu Nguyên
Quân" đã dùng hết. ]
Cậu muộn màng nhận ra đang là buổi tối,
"Ánh nhìn của Đẩu Mẫu Nguyên Quân" đã có hiệu lực.
May mắn thần ban cho làm súng bị kẹt khi
quay về phía cậu, giúp cậu may mắn sống sót.
Trong tiếng kêu kinh hãi, trên trán mặt nạ
của Châu Hà có thêm một lỗ thủng. Bắt đầu từ lỗ thủng đó, vô số đường nứt răng
rắc lan rộng. Mặt nạ Na Thần cổ vỡ tan tành, rơi lả tả xuống đất. Toàn bộ người
nhà họ Châu cuống quýt ngoảnh mặt đi, không ai dám nhìn thẳng vào gương mặt hắn.
Chỉ có gà mờ Tang Hủ chẳng hay biết gì hết, cậu ngửa đầu, tình cờ bắt gặp cặp đồng
tử mắt vàng rực sau mặt nạ.
Đó là một gương mặt tuấn tú tột độ, tựa
tiên nhân trong tranh cổ, đường nét đậm màu, mắt mày sâu thẳm. Bắt mắt nhất là
đồng tử mắt màu vàng rực của hắn, tựa ngọn đuốc bất diệt. Có điều biểu cảm nghiến
răng nghiến lợi của hắn khiến hắn nom có vẻ trẻ con không phù hợp với tuổi tác.
Đạn không để lại dấu vết trên mặt hắn,
viên đạn vừa rồi xuyên thủng mặt nạ, không biết đã bay đi đâu.
"Nhìn ta làm gì?" Châu Hà hung
ác hỏi, "Nhìn nữa ta móc mắt ngươi."
"Tại sao họ không dám nhìn cụ?"
Châu Hà không nhịn được thầm bất mãn,
trong bụng tên oắt con này ngoại trừ nói dối ra thì chỉ có câu hỏi.
Chết đến nơi rồi, vẫn còn như một đứa trẻ
con tò mò.
"Có phải ta đã dạy ngươi rằng, thứ
không được nhìn thì không thể nhìn bừa không? Hửm?" Châu Hà nói.
"Thế tôi sắp chết rồi sao?"
Châu Hà cố tình dọa cậu, mỉm cười âm u,
"Phải, ngươi sắp tiêu đời rồi, biến thành quái vật giống đám dân làng kia.
Có sợ không?"
"Không sợ." Tang Hủ nói.
"Tại sao?"
Tang Hủ lặng lẽ ngắm nhìn hắn, nói:
"Vì cụ rất đẹp."
câu cuối này chắc là thật rùi kkkkk
ReplyDelete